Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 90: Bị nhục


Đứng trên tầng cao

nhất ngắm nhìn thành phố, tối nay rất khó để nhìn thấy những vì

sao, mây đen đặc quánh bao phủ bầu trời, ngẩng đầu lên nhìn, những

tòa nhà cao tầng xung quan che lấp cả một khoảng trời, không thể nhìn

thấy vầng trăng sáng, chỉ có những ngọn đèn trên mái nhà.

Cố Hạ ôm túi xách đi

trên con đường nhỏ dẫn về nhà mình, trước mắt cô chỉ thuê một phòng

trọ, một mình ở một phòng, tiền thuê hơi đắt một chút nhưng công ty

c*̃ng có phụ thêm vào, nội thất c*̀ng đồ dùng c*̃ng không tệ lắm, đã

đến dưới lầu, bước chân c*̉a Cố Hạ khựng lại.

Trước hàng hiên cách

đó không xa có một chiếc xe màu đen có rèm đang đỗ, Triển Thiểu Huy

đang đứng bên cạnh cửa xe, khuôn mặt ẩn hiện trong bóng đêm, không

ngừng ngẩng đầu nhìn quanh, bắt gặp ánh mắt c*̉a cô, trên mặt hiện

lên một nụ cười nhẹ.

Cố Hạ biết hôm anh là

ngày anh đính hôn, sáng nay lúc ra ngoài đi dạo còn nghe mọi người

nói hôm nay trước cửa khách sạn lớn Bách Đinh đậu rất nhiều chiếc xe

xa hoa, nghiễm nhiên trở thành hội triển lãm xe. Lúc ấy cô nhớ tới

tối cuộc điện thoại hôm qua c*̉a Triển Thiểu Huy, chỉ biết cười trừ.

Triển Thiểu Huy đã đi

tới, anh cười với cô, “Tối hôm qua đã nói với em rồi, anh không đính

hôn.”

Cố Hạ không biết hôm

nay đã xảy ra chuyện gì, mặt có vẻ khó hiểu, “Trước mặt mọi người

anh từ hôn với cô ấy?”

“Em quan tâm đến chuyện

c*̉a anh vậy sao?” Triển Thiểu Huy hơi có chút ấm ức nói, “Ít nhất

thì c*̃ng phải xem tin tức giới truyền thông đã đưa tin chứ.”

Lễ đính hôn hôm nay

được cử hành đúng hạn tại khách sạn lớn Bách Đinh, có không ít

phóng viên, rất hiếm khi trên mặt ông Triển lại mang một nụ cười ấm

áp như vậy. Kết quả Lạc tiểu thư lại mãi không xuất hiện, người nhà

họ Lạc lại mập mờ khó hiểu, c*̃ng không giải thích gì, đến bây giờ

mặt c*̉a ông Triển vẫn còn đen, phẩy tay áo bỏ đi, người dẫn chương

trình xấu hổ nói sức khỏe c*̉a Lạc tiểu thư không được tốt, lễ đính

hôn bị hoãn lại. Ai c*̃ng nhìn ra Triển Thiểu Huy đã bị đá, nhưng mà

Triển Thiểu Huy vẫn giữ dáng vẻ không thèm quan tâm đến, cười cười

mời các vị khách uống rượu.

“Anh nói thẳng với cô

ta là không muốn đính hôn với cô ta, sau đó nói sẽ đền bù tổn thất

cho cô ta, cô ta c*̃ng là người thông minh, tất nhiên hôm nay sẽ không tới

để giữ lại thể diện.” Mấy ngày nay Triển Thiểu Huy bận rộn với

chuyện này, vì để cho đối phương không nói chuyện này chọc giận đến

ba mình nên đã tặng cho nhà họ Lạc vài hợp đồng lớn sắp vừa kiếm

được trên thị trường châu Âu, còn nhượng bộ trong một vài mối làm ăn

khác, chẳng qua đối với anh mà nói thì tổn thất đó c*̃ng chỉ mất

một ít thời gian là sức lực mà thôi, bây giờ cảm thấy rất thoải

mái, anh đứng trước mặt cô, mang theo một chút vui vẻ chờ mong, “Hạ

Hạ, anh không đính hôn nữa, c*̃ng sẽ không kết hôn với người khác. Em

hãy ở bên cạnh anh, từ nay về sau c*̃ng chỉ có một mình em.”

Cố Hạ có chút hoảng

hốt, anh nói với cô không kết hôn với người khác nữa, ba năm trước đây

nếu nghe được lời nói này chắc hẳn cô sẽ rất vui sướng, nhưng mà, ba

năm, suy nghĩ c*̃ng không còn như trước, cô biết rõ hai người không

thích hợp, Cố Hạ nhìn thẳng vào ánh mắt anh, dường như anh đang mong

chờ cái gì đó, nhưng Cố Hạ lại chậm rãi nói: “Chủ tịch Triển, tôi

c*̃ng rất tiếc với chuyện đính hôn c*̉a anh, nhưng mà chúng ta không có

khả năng.”

“Cái gì?” Triển Thiểu

Huy không tin vào lỗ tai mình, thở một hơi thật dài để kìm chế tâm

trạng c*̉a mình, nói: “Hạ Hạ, chắc là anh đã không nói rõ ràng, nếu

như trên đời này có người khiến anh muốn kết hôn thì người đó chính

là em. Nhưng mà em hãy cho anh một chút thời gian…”

“Chủ tịch Triển” Cố

Hạ ngắt lời anh, nói từng chữ một vô c*̀ng rõ ràng, “Chúng ta không

hợp nhau.”

Chuyện về cô bé lọ

lem chỉ có trong cổ tích, trước kia cô c*̃ng đã từng mơ như vậy, nhưng

mà ba năm trước đây đã tỉnh mộng, một người không thể té ngã hai lần

trên c*̀ng một chỗ, “Tối hôm qua tôi đã nói với anh, chuyện c*̉a chúng

ta đã qua, anh muốn kết hôn với ai là chuyện c*̉a anh, không liên quan

gì đến tôi cả.”

“Rốt cuộc em có ý gì?”

Giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy bởi vì tức giận mà run lên, “Em muốn

kết hôn thì kết hôn còn chưa được hay sao? Anh đã làm rất nhiều

chuyện như vậy, bây giờ em còn lằng nhằng cái gì nữa?”

“Đã không còn như

trước nữa.” Cố Hạ ngừng một chút rồi lại nói, “Tôi không còn yêu

anh, cho nên không thể nào trở về bên cạnh anh được nữa.”

Triển Thiểu Huy hung

dữ trừng mắt nhìn cô, dường như muốn xé nát cô ra, “Cố Hạ, em lặp

lại lời nói vừa rồi một lần nữa!”

Cố Hạ quay đầu đi, cho

tới bây giờ cô không hề nghĩ Triển Thiểu Huy sẽ vẫn luôn nhớ mãi

không quên cô, sẽ vì cô mà từ hôn, nhưng mà ba năm nay cô đã nghĩ rất

nhiều, kết hôn hẳn là nên tìm một người thích hợp, Cố Hạ c*̃ng không

muốn đau lòng thêm một lần nữa, lúc ấy, cô đã dùng rất nhiều thời

gian để quên đi tên xấu xa Triển Thiểu Huy kia, bây giờ cô không muốn

lại rơi vào đó nữa, “Khi đó tôi đã muốn kết hôn với anh, nhưng mà đã

qua ba năm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, bây giờ, tôi không còn yêu anh

nữa.”

Giọng điệu bình tĩnh,

không giống như đang giận dỗi, Triển Thiểu Huy biết Cố Hạ không phải

đang chơi trò lạc mềm buộc chặt, anh biết rõ cô thật sự không yêu anh

nữa, chán nản buông lỏng hai tay, khí thế trong ánh mắt bị dập tắt,

“Cố Hạ, tôi hận em.”

Anh c*̃ng có niềm kiêu

ngạo c*̉a anh, Triển Thiểu Huy hung hăng mở cửa xe, khởi động xe, xe hơi

chạy xẹt qua người Cố Hạ.

Cố Hạ nhìn theo chiếc

xe biến mất trong lớp bụi đường, nửa ngày sau vẫn không nhúc nhích,

anh nói anh hận cô, anh chưa từng nói anh yêu cô, vậy mà câu nói đầu

tiên lại là hận, hai người bọn họ đang làm gì đây? Quá khứ đã trôi

qua vẫn là quá khứ, cô và anh có tiếp tục dây dưa thì c*̃ng còn ý

nghĩa gì chứ? Một người đứng trên cao luôn kiêu ngạo như vậy, cuối

c*̀ng vẫn không thích hợp để ở bên cạnh cả đời, anh muốn kết hôn thì

kết hôn, muốn từ hôn thì từ hôn, mà cô, rốt cuộc vẫn không thể chơi

nổi.

Nửa đêm đang ngủ say

thì bị một tiếng đập cửa bừng tỉnh, ngơ ngẩn một lúc lâu mới biết

cửa nhà mình đang vang lên bang bang, trong lòng tất nhiên có chút sợ

hãi, mở đèn đi đến bên cạnh cửa, nghe thấy giọn nói

tức giận quen thuộc vang lên, “Cố Hạ, mở cửa ra.”

Cố Hạ thở dài một

hơi, rồi lại có chút căng thẳng, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy gương

mặt hằm hằm c*̉a Triển Thiểu Huy, bình tĩnh nói: “Đã trễ như vậy,

chủ tịch Triển còn tới quầy rầy hình như không hay lắm.”

“Không được gọi anh là

chủ tịch Triển!” Triển Thiểu Huy vừa mở miệng ra thì đã ngửi thấy

mùi rượu, nhưng anh không say, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, động tác linh

hoạt, bị Cố Hạ chọc giận nên chạy đến quán bar uống rượu cả buổi

tối, càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng nên lại chạy đến. Một

chân c*̉a anh đã bước vào cửa, dùng sức đẩy cửa ra bước vào, “Anh

muốn biết vì sao em lại không yêu anh?”

Cố Hạ vô c*̀ng bất

đắc dĩ với anh, “Đã là quá khư rồi.”

“Anh vẫn còn tình yêu

với em, cái này không thể gọi là quá khứ.” Triển Thiểu Huy quát lên,

lồng ngực phập phồng.

Cố Hạ như đang nghe

một câu chuyện cười, cười lạnh nói: “Uống nhiều quá rồi thì về nhà

mà ngủ đi, đừng có chạy khắp nơi làm loạn nữa.”

Nụ cười lạnh c*̉a cô

rõ ràng đã chọc giận anh, Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ vào áp cô vào

cửa, vây cô lại giữa chính mình và cánh cửa, hung hăng hôn xuống. Cố

Hạ bị động tác c*̉a anh chọc giận, liều mạng giãy giụa, tay chân đấm

đá lung tung, cắn anh, đá anh, Triển Thiểu Huy càng ôm cô chặt hơn, vẫn

chống tay vào sau cửa, hơi thở mang theo mùi rượu phun trên mặt cô, lấy

tay giữ lấy cằm cô đẩy lưỡi vào, chiếm lấy hô hấp c*̉a cô, mút hương

vị c*̉a cô vào, dường như muốn đoạt lại những gì đã mất trong ba năm

qua.

Đến khi buông Cố Hạ ra

thì hô hấp c*̉a Triển Thiểu Huy đã trở nên hỗn loạn, tim anh đập mạnh

và loạn nhịp nhìn cô, không ngờ Cố Hạ vung tay cho anh một cái tát,

âm thanh cái tát thanh thúy vang lên, cô căm tức nói, “Triển Thiểu Huy,

rốt cuộc anh muốn gì?”

Triển Thiểu Huy lẳng

lặng nhìn cô, đã bất đắc dĩ đến cực điểm, “Hạ Hạ, chúng ta trở về

bên nhau được không? Anh yêu em?”

“Yêu tôi?” Cơn tức trong

lòng Cố Hạ dâng lên, “Triển Thiểu Huy, căn bản anh không biết cái gì gọi

là yêu, anh chỉ giống như mấy tên đại thiếu gia muốn gì được nấy! Anh

yêu tôi thì đã không biến tôi trở thành tình nhân c*̉a anh? Anh yêu tôi

thì đã không gây khó dễ cho công việc c*̉a tôi, khiến cho tôi không tìm

được việc không thể không rời đi, trước kia anh ép tôi phải đi, hôm nay

anh chỉ nói một câu không kết hôn nữa thì muốn tôi trở về bên anh,

nói đến tình yêu, tối thiểu phải có thành ý một chút, còn anh thì

có cái gì? Anh cảm thấy tình cảm c*̉a anh chính là một kiểu ban ân,

chỉ trả giá một chút thì đã muốn người khác giao ra tất cả, đây là

thứ anh gọi là yêu sao?!”

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy tỏ vẻ dằn vặt, vẻ mặt tràn ngập hoang mang, anh nhìn gương mặt cô,

thật lâu sau mới nói: “Hạ Hạ, anh chỉ muốn được ở bên cạnh em.”

Hô hấp c*̉a Cố Hạ hỗn

loạn, cô đẩy anh ra, “Cho dù có hợp lại một lần nữa thì kết c*̣c

c*̉a chúng ta c*̃ng chỉ là chia tay, tôi chỉ muốn tìm một người bình

thường, chúng ta thật sự không hợp nhau. Gặp mặt không bằng cứ nhớ

về nhau (tương kiến bất tương luyến), đừng dây dưa nữa, như vậy còn có

thể giữ lại chút ấn tượng tốt về nhau.”

Cuộc sống chính là

một cuộc vui đùa thượng đế mở ra cho mọi người, Cố Hạ đã thấm sâu

vào người, thấu hiểu rất rõ, năm đó khi cô đau đớn đến mức tim như

bị khoét sâu, lạnh lẽo đến thấu xương thì Triển Thiểu Huy đang làm

gì? Khi anh ép cô phải rời khỏi thành phố C thì anh đã nghĩ gì? Hôm

nay, lúc cô đã từ bỏ, đã có thể tiếp nhận một cuộc sống mới thì

Triển Thiểu Huy lại đột nhiên quay đầu lại nói với cô anh yêu cô, việc

này thật là không đáng buồn cười chút nào.

Khi đi làm cô nhận

được hoa hồng c*̉a Nghiêm Hướng Vĩ gửi tới thì cảm thấy cuộc sống

này thật là tràn ngập mỉa mai. Thật ra Triển Thiểu Huy đính hôn c*̃ng

tốt, có lẽ, không lâu sau, cô có thể tiếp nhận Nghiêm Hướng Vĩ, bắt

đầu một tình cảm mới, nhưng bây giờ thì sao?

Điên thoại vang lên, là

Nghiêm Hướng Vĩ gọi tới, “Tối nay c*̀ng đi ăm cơm không?”

Cố Hạ có hơi do dự,

“Không được, năm giờ có một cuộc họp, không biết mấy giờ mới kết

thúc.”

“À” Nghiêm Hướng Vị

truyền đến một tiếng thở dài tiếc nuối, lại mang theo chút chờ mong

hỏi: “Vậy còn ngày mai?”

“Chắc c*̃ng bận rồi

ạ.” Cố Hạ cảm thấy lúc này cô quá gần gũi với Nghiêm Hướng Vĩ

c*̃ng không tốt lắm, cô cần phải ổn định lại tâm trạng c*̉a mình.

c*́p điện thoại, cô

nghe thấy tiếng sếp gọi: “Cố Hạ, phòng khách có một khách hàng đang

chờ, cô xuống tiếp đón đi.”

Cố Hạ xuống phòng

khách, nhìn quanh một lượt thì có chút bất ngờ, cô gật đầu chào

người kia, cầm tài liệu c*̉a công ty ngồi xuống trước mặt đối phương,

nở một nụ cười công thức hóa, “Tổng giám đốc Trâu muốn tìm hiểu

phương diện nào?”

Trâu Nhuận Thành

nhướng mắt nhìn cô, “Cô biết tôi đến đây không phải để làm chuyện làm

ăn mà.”

“Vậy anh tới đây làm

gì?” Cố Hạ vẫn duy trì thái độ giải quyết công việc như trước.

“Đại ca uống rất

nhiều rượu, say đến nỗi phải vào viện, cô đi thăm anh ấy một chút

đi.”

Cố Hạ buồn cười nhìn

anh ta, “Tổng giám đốc Trâu, hình như anh đã quên tôi đã không còn là

nhân viên c*̉a Khải Hoành nữa. Nếu như không có việc gì thì tôi về

làm việc trước đây.”

“Anh ấy bị cô chọc

giận đấy.” Trâu Nhuận Thành tỏ ra bất đắc dĩ ngồi trên ghế, “Nói

đến chuyện công việc, Cố Hạ, tôi muốn nói với cô một lời, lúc trước

không phải đại ca muốn ép cô ra đi, để cho cô rời khỏi Khải Hoành

c*̃ng là vì lo lắng cho cô, dù sao tình huống lúc đó cô có ở lại

Khải Hoành c*̃ng không còn ý nghĩa gì, vốn đại ca tính để cô chủ

động từ chức sau đó đưa cô sang bên cạnh mình, khi đó tôi đã nói cô

hãy gọi điện thoại cho anh ấy, kết quả cô lại ra ngoài tìm việc

làm, quyết tâm không liên lạc với anh ấy nên đại ca mới gây khó dễ cho

cô ở bên ngoài, nói cho c*̀ng còn không phải hy vọng cô sẽ quay đầu

lại tìm anh ấy sao.”

Sắc mặt Cô Hạ trở nên

ảm đạm, “Đều đã là quá khứ rồi, tổng giám đốc Trâu còn nhắc lại

làm gì?”

“Cô hẳn là nên đứng ở

vị trí c*̉a đại ca suy nghĩ một chút, kết hôn không phải là chuyện

dễ dàng, quá nhiều phiều toái khiến hai người chưa chắc đã có thể

sống vui vẻ với nhau. Chuyện trước kia không nói đến nữa, bây giờ

muốn từ hôn chúng tôi đã phải trả giá rất nhiều nhưng lại không muốn

để cho ba anh ấy biết, đại ca c*̃ng chỉ xuất phát từ ý nghĩ muốn

kết hôn với cô thôi.” Trâu Nhuận Thành nhìn cô, “Cô không thể chỉ nhìn

vào sự trả giá c*̉a chính mình, đại ca c*̃ng đã làm rất nhiều việc,

ba năm qua anh ấy sống c*̃ng không vui vẻ gì, vậy mà cô thì tiêu diêu

tự tại ở bên ngoài.”

Cố Hạ đứng bên cạnh

anh ta, có hơi sững sờ, ánh mắt trầm mặc không biết đang nhìn về đâu.

“Nói thật, tôi không

thích cô, cô thật sự chẳng đáng yêu chút nào.” Trâu Nhuận Thành thản

nhiên nói, nhún nhún vai, “Nhưng mà tôi c*̃ng không thích cái cô Lạc

tiểu thư kia, ai làm chị dâu c*̉a tôi c*̃ng không sao cả, chỉ cần đại ca

vui là được, đừng có trút giận lên anh em chúng tôi là tốt rồi.”

Anh ta đứng lên, xoa

người rời đi, “Cô không tới thăm anh ấy thì thôi nhưng tốt xấu gì c*̃ng

hãy gọi điện thoại cho anh ấy, ít nhiều gì trước kia khi cô bị bệnh

anh ấy c*̃ng đã chăm sóc cho cô lâu như vậy.”

Tác giả nói: Tôi thấy

mỗi lần Triển đại thiếu gia quay lại thổ lộ đều là thời kì bi thảm

nhất, hình như không bị bức tới cực điểm thì chắc là không chịu

nói.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.