Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 89: Hủy hôn


Hai ngày trước khi

Triển Thiểu Huy đính hôn thì có một chuyện xảy ra với Cố Hạ chính

là giúp khách hàng thực hiện kế hoạch mở rộng như đã sớm định ra

lại chấm dứt sớm, nhưng mà do khách hàng mới không cần, phương án

đang tiến hành lại phải điều chỉnh, dự tính còn phải mất hai tháng

nữa. Đơn đặt hàng c*̉a khách hàng này không nhỏ, công ty c*̃ng không

muốn thay người, muốn người đang làm

tiếp tục làm tiếp nên tạm thời Cố Hạ sẽ không về chi nhánh nữa,

trước tiên phải căn cứ vào tình hình mà điều chỉnh phương án này cho

xong đã.

Khách hàng đưa ra một

vài điều khoản hợp đồng, Cố Hạ phải tiến hành phân tích, xác định

không được thiếu một con số lẻ nào, tất nhiên cô c*̃ng đồng ý làm

thêm hai tháng nữa, lúc Nghiêm Hướng Vĩ biết chuyện này thì cười toe

toét, “Anh cảm thấy ông trời đã cảm động vì thành ý c*̉a anh rồi nên

mới tạo cơ hội cho anh.”

“Anh có thành ý gì

chứ?” Cố Hạ nói chuyện với Nghiêm Hướng Vĩ gần như rất thoải mái,

lúc nào c*̃ng cười hết cỡ.

“Anh sẽ từ từ thể

hiện thành ý c*̉a anh cho em xem.” Nghiêm Hướng Vĩ cợt nhả nói, “Nhưng

c*̃ng đừng bắt anh phải moi tim ra cho em xem nha…quá máu me!”

Từ khi Cố Hạ trở về

thành phố C, Nghiêm Hướng Vĩ thường xuyên mời Cố Hạ đi ăn, còn có cả

một đống lí do, Cố Hạ đưa ra quy định AA (mỗi người trả một nửa),

Nghiêm Hướng Vĩ nói quy định AA thì quá khách sáo, không bằng mỗi

người mời một lần. Nhưng mà mỗi lần đến phiên Nghiêm Hướng Vĩ mời

thì toàn đến nhà hàng đắt tiền, đến phiên Cố Hạ thì anh lại chủ

động chọn những nơi bình dân.

Cố Hạ cảm thấy con

người c*̉a Nghiêm Hướng Vĩ c*̃ng không tệ, luôn có thể không làm cho cô

cảm thấy gánh nặng, lúc ăn cơm c*̃ng rất vui vẻ. Lần này Nghiêm Hướng

Vĩ lái xe đưa cô đến một nhà hàng ở phía bắc thành phố, kiểu trng

hoàng cổ xưa tinh tế, còn tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, mùi hương

hoa ngọc lan theo gió truyền vào từ bên ngoài. Đến khi mùi thơm c*̉a

thức ăn xông vào mũi, Cố Hạ rất hào hứng, chỉ tiếc món ăn vừa bưng

ra thì Triển Thiểu Huy từ ngoài cửa bước vào, tâm trạng vui vẻ

thoáng cái biến mất không còn chút nào.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

nhìn thấy cô, từ ngoài cửa nhàn nhã đi thẳng tới, “Trùng hợp vậy

sao.”

Đã hơn hai mươi ngày

từ bữa tiệc loạn thất bát tao kia, Cố Hạ còn nhớ rõ ràng anh đã

nói từ nay về sau bọn họ không còn chút quan hệ gì nữa, bây giờ còn

ra vẻ bạn bè c*̃ đi tới chào hỏi, Cố Hạ có vẻ cứng ngắc, “Đúng là

trùng hợp.”

Thật ra thì c*̃ng không

tính là trùng hợp, Triển Thiểu Huy không tính đến đây ăn cơm, xe đã đi

về biệt thự nhưng Trịnh Giang Hà lại nhắn tin tới nói nhìn thấy Cố

Hạ đi c*̀ng một người đàn ông đến đây ăn cơm nên anh vội vàng quay đầu

xe lại, chạy một mạch tới đây. Nhìn lướt qua Nghiêm Hướng Vĩ ngồi

đối diện Cố Hạ, trên mặt Triển Thiểu Huy mang theo một nụ cười nhàn

nhạt, dường như chỉ là bạn bè tầm thường, nói với Cố Hạ: “Đã

trùng hợp như vậy sao còn không giới thiệu?”

Nghiêm Hướng Vĩ nghĩ

đối phương là bạn c*̉a Cố Hạ nên chủ động đứng lên, duỗi một tay ra,

“Chào anh, tôi là Nghiêm Hướng Vĩ bạn c*̉a Cố Hạ.”

“Chào anh.” Triển

Thiểu Huy nhìn chằm chằm vào cánh tay đang bắt tay anh kia, mặt vẫn

tươi cười, “Tôi tên là Triển Thiểu Huy, là Cố Hạ…” (cách nói c*̉a

người TQ ngược với tiếng Việt c*̉a mình)

“Anh ấy là ông chủ

trước kia c*̉a em.” Cố Hạ nói chen vào, “Em đã từng nói với anh trước

kia đã làm việc ở thành phố C, là trong công ty c*̉a chủ tịch Triển.”

Triển Thiểu Huy nhẹ

gật đầu, “Trước kia đúng là Cố Hạ có làm trong công ty c*̉a tôi.”

Nghiêm Hướng Vĩ là

người hào phóng nhiệt tình, “Công việc làm ăn c*̉a chủ tịch Triển

nhất định là không nhỏ, c*̃ng không biết Cố Hạ có gây phiền toái gì

cho anh không.”

“Phiền toái hả, có

một chút, cuối c*̀ng cô ấy còn chạy mất tăm, gặp phải người như vậy

thật làm cho tôi rất đau đầu.” Triển Thiểu Huy vẫn vui vẻ nói, “Nhưng

đã là quá khứ rồi, hơn nữa tôi và Cố Hạ c*̃ng quen biết rất nhiều

năm, hôm nay gặp gỡ c*̃ng không dễ dàng gì.”

Triển Thiểu Huy cứ

đứng đây mới khiến cho Cố Hạ đau đầu, xa cách nói: “Hôm nay chủ tịch

Triển hẹn bạn bè, chúng tôi c*̃ng không quấy rầy anh nữa, làm trễ

nãi công việc c*̉a chủ tịch Triển sẽ không hay lắm.”

“Hôm nay c*̃ng không có

việc gì, bọn lão Tam đang ăn cơm trên lầu, đều là anh em cả, anh có

không đến c*̃ng không sao. Đã lâu không gặp em, thế nào, không mời anh

một bữa cơm sao?” Triển Thiểu Huy nhìn chằm chằm Cố Hạ, ý tứ sâu xa

nói: “Hay là…em không dám đối mặt với anh?”

“Chủ tịch Triển đã

nghĩ quá xa rồi.” Cố Hạ không biết có phải tâm trạng Triển Thiểu Huy

không phải thoải mái nên không muốn cho mình có một ngày tốt lành hay

không.

Triển Thiểu Huy quay

đầu lại nhìn Nghiêm Hướng Vĩ, không nhanh không chậm nói: “Quên mất không

nói anh cho anh biết, tôi không chỉ là ông chủ c*̉a Cố Hạ, mà còn

là…”

“Anh ta còn là bạn

trai trước c*̉a em.” Cố Hạ đơn giản thừa nhận, Triển Thiểu Huy tám

phần sẽ nói cô là người phụ nữ c*̉a anh, gần đây đám người này rất

thích giới thiệu như vậy.

Nghiêm Hướng Vĩ đã

hiểu ra tình hình, ngược lại còn cười thật thà với Triển Thiểu Huy:

“Vậy c*̃ng coi như là đàn anh, cảm ơn anh trước kia đã chăm sóc cho Cố

Hạ. Chắn hẳn khi đó Tiểu Hạ vừa bước vào xã hội, ít tiếp xúc nên

dễ dàng bị lừa gạt, xem ra thật sự đã gây không ít phiền toái cho

dàn anh.”

Triển Thiểu Huy quan

sát anh ta, yên lặng một chút rồi nói: “Tôi không phải là đàn anh c*̉a

cô ấy.”

Tên Triển Thiểu Huy

này việc gì c*̃ng làm được, Cố Hạ không muốn chọc giận anh, càng

không muốn Nghiêm Hướng Vĩ và anh lời qua tiếng lại gây thêm phiền

phức, Cố Hạ cười nhẹ nói: “Hai ngày nữa chủ tịch Triển sẽ đính

hôn, tôi phải nói lời chúc mừng anh rồi. Chắc hẳn gần đây chủ tịch

Triển rất bận rộn, chúng tôi c*̃ng không muốn làm mất thời gian c*̉a

anh nữa.”

“Chuyện đính hôn anh

sẽ xử lí, cho nên dạo này c*̃ng hơi bận rộn. Cố Hạ, mấy ngày nữa anh

sẽ đến tìm em.” Triển Thiểu Huy ngừng một chút, dùng giọng điệu mập

mờ quen thuộc nói: “Mầy này nữa em đừng gây chuyện, cho anh một chút

thời gian.”

Triển Thiểu Huy xoay

người rời đi, anh thật rất muốn nói Cố Hạ cách xa Nghiêm Hướng Vĩ

một chút, nếu không anh c*̃ng không thể cam đoan sẽ không làm gì với

Nghiêm Hướng Vĩ, nhưng trên đường đi đã nghĩ rất kĩ mới không nói ra

những lời kia. Cố Hạ rất bướng bỉnh, có đôi khi chấp nhận vứt bỏ hết

tất cả c*̃ng không chịu khuất phục, ngay cả Trịnh Giang Hà c*̃ng đã

nhắc nhở anh đừng làm cho sự việc trở nên phức tạp, cô đã không còn

là nhân viên c*̉a Khải Hoành như ba năm trước, đã rất vất vả mới tạm

thời giữ Cố Hạ ở lại thành phố C nhưng c*̃ng không dám giữ cô ở lại

quá lâu chính là sợ cô sẽ nhận ra mánh khóe, nếu ép người quá sẽ

rất phiền toái.

Triển Thiểu Huy vừa đi

thì Cố Hạ c*̃ng không còn tâm trạng ăn uống nữa, nói Nghiêm Hướng Vĩ

c*̀ng đi về. Trên đường trở về trong lòng vẫn khó chịu, gặp Triển

Thiểu Huy xong trong lòng lại rối bời, c*̃ng may Nghiêm Hướng Vĩ không

hỏi gì, trên đường luôn hi hi ha ha nói cười, dẫn cô đến nơi khác ăn

cơm, đến khi đưa cô về nhà mới hỏi: “Anh ta là nguyên nhân em không muốn

ở lại thành phố C sao?”

Cố Hâ gật gật đầu,

“c*̃ng không có ý gì khác, bởi vì bối cảnh c*̉a anh ta có hơi phức

tạp, để tránh phiền toái nên mới không muốn ở lại đây, anh c*̃ng đứng

chọc vào anh ta.”

Cố Hạ nghĩ không nên

nói dối Ngiêm Hướng Vĩ, cắn cắn môi nói: “Em và anh ta đúng là có

một số việc…”

“Đã là quá khứ cả

rồi, không phải sao?” Nghiêm Hướng Vĩ cắt lời cô, “Anh biết em không

muốn nói đến, em c*̃ng không cần nói, chúng ta đều đã lớn rồi, làm

gì có ai chưa từng yêu đương, trước kia anh c*̃ng đã từng có bạn gái.

Đã chia tay thì chứng tỏ là không thích hợp, chúng ta hẳn là phải

nhìn về phía trước, em đã nói không có ý gì khác với anh ta thì

còn nhắc tới anh ta làm gì nữa? Cứ yên tâm đi làm, mỗi ngày đều vui

vẻ là được rồi.”

“Cảm ơn anh.” Cố Hạ

cười cười với anh.

“Có phải cảm động

rồi không? Vậy quyết định là bạn gái anh đi.” Nghiêm Hướng Vĩ cười

nói.

“Anh thật là!”

...

Cố Hạ không biết

Triển Thiểu Huy có ý gì, anh sắp đính hôn rồi còn chạy đến dây dưa

không rõ với cô, Cố Hạ nhớ bình thường tạp chí không được phép đăng

tin tức về sinh hoạt cá nhân c*̉a Triển Thiểu Huy, anh không cho phép

mấy tin tức vớ vẩn này lộ ra, lần đính hôn này lại giống trống khua

chiêng như vậy rõ ràng đã có sự đồng ý ngầm c*̉a Triển Thiểu Huy,

c*̃ng nhìn ra được nhà họ Triển coi trọng cỡ nào.

Thứ sáu đối với

những người đi làm mà nói là một ngày rất thoải mái, đến chiều

mọi người trong văn phòng bắt đầu tám chuyện, còn nhắc đến cả tên

c*̉a Triển Thiểu Huy, giọng c*̉a bọn họ rất nhỏ, lúc ấy Cố Hạ mới

kịp nhận ra ngày mai Triển Thiểu Huy đính hôn. Cố Hạ không biết trong

lòng mình có cảm giác gì, chỉ là lúc làm việc không thể yên lòng,

liên tục mắc lỗi, giọng tám chuyện ríu rít c*̉a người khác càng làm

cô thấy phiền.

Đến tối mua vài thứ,

còn có rất nhiều thức ăn vặt, một mình nằm trong nhà vừa xem TV vừa

ăn vặt, đến khi bụng căng tròn mới ngừng. Tắm rửa xong chuẩn bị đi

ngủ thì điện thoại vang lên, là một dãy số rất lạ, Cố Hạ nhấn nút

nghe, nói một câu rất bình thường, “Xin chào.”

Đầu dây bên kia truyền

đến tiếng hít thở như có như không nhưng lại không nói gì, Cố Hạ lặp

lại “Xin chào”, mới nghe thấy một giọng nói truyền đến từ bên kia,

“Là anh.”

Giọng nói rất quen

thuộc, Cố Hạ hơi nắm chặt điện thoại lại, đã biết rõ còn hỏi: “Anh

là?”, “Hạ Hạ”, giọng nói bên kia có vẻ nghẹn lại, “Ngày mai anh đính

hôn.”

“Vậy xin chúc mừng

chủ tịch Triển.” Cố Hạ không chút biểu cảm nói, thật sự không biết

anh gọi điện thoại đặc biệt thông báo tin này là có ý gì, nếu chỉ

để khoe khoang thì c*̃ng không phải.

“Hạ Hạ, anh không đính

hôn với người khác nữa thì em sẽ trở về chứ?” Giọng nói c*̉a Triển

Thiểu Huy truyền tới.

Cố Hạ hoài nghi mình

đang nghe lầm, cười khẽ một tiếng, “Chủ tịch Triển, chắc hôm nay anh

uống nhiều quá rồi, chuyện c*̉a chúng ta đã qua, nếu không có chuyện

gì nữa thì tôi c*́p máy đây.”

“Hôm nay anh không uống

rượu.” Đầu bên kia nói, “Hạ Hạ, anh thật sự không đính hôn với người

khác, chúng ta trở về như trước kia…”

“Chủ tịch Triển,

chuyện c*̉a anh đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.” Giọng nói c*̉a

Cố Hạ có vẻ dồn dập, “Đã muộn rồi, tôi muốn đi ngủ, c*̃ng mong chủ

tịch Triển đừng tới làm phiền tôi nữa.”

Cô vội vàng c*́p máy,

dường như chậm một bước sẽ bị nuốt mất, rồi lập tức tắt luôn điện

thoại.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.