Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 88: Sự thật


Cửa hàng thời trang

này vốn là phong cách thời trang Cố Hạ rất thích, thử một chiếc

váy mùa xuân, mặc vào mới thấy dáng người rất đẹp, Từ Lộ Lộ c*̃ng khen

ngợi vài câu, Cố Hạ nhìn giá đến hơn hai ngàn, hỏi nhân viên bán

hàng xem có giảm giá không, nhân viên bán hàng cười nói: “Bình thường

hàng c*̉a chúng tôi đều không giảm giá, c*̃ng không bày bán trong các

trung tâm thương mại.”

Cố Hạ cảm thấy hơi

mắc, vượt quá túi tiền c*̉a mình, Từ Lộ Lộ lại nói: “Hơi mắc một

chút thôi, nhưng mà trong mấy bộ hôm nay cậu thử thì cái này đẹp

nhất, màu sắc c*̃ng hợp với da cậu, quyết định mua luôn đi. Cậu xem,

người khác ai c*̃ng nhìn cậu đến vài lần chứng tỏ bộ quần áo này

rất đẹp.” Câu cuối c*̀ng Từ Lộ Lộ nói rất nhỏ, cô chỉ vào người

đàn ông đang ngồi trên ghế salon, bạn gái c*̉a anh ta đang thử đồ trong

phòng.

Cố Hạ nhìn thoáng qua

người đàn ông kia, trẻ tuổi ngoại hình lại đẹp, anh ta thấy cô c*̃ng

đang nhìn mình, không hề kiêng dè thoải mái đánh giá Cố Hạ, nói một

câu: “Tiểu thư, chiếc vày này cô mặc rất đẹp.” “Cảm ơn” Tất nhiên Cố Hạ

thấy rất vui, nhìn lại mình trong gương, chiếc váy này dành cho mùa

xuân, mùa hè mặc không được, đúng là Cố Hạ vẫn còn cảm thấy hơi xa

xỉ, chuẩn bị vào phòng thử đồ thay ra thì Từ Lộ Lộ lại khuyên: “Hay

là mua đi, quần áo mặc đẹp mới là quan trọng nhất, cậu c*̃ng đừng

bạc đãi chính mình quá.” “Mình c*̃ng không có chồng, không có ai thanh

toán cho mình cả.” Cố Hạ cười nói. “c*̃ng bởi vì không có chồng nên

mới phải chăm chút cho quần áo c*̉a mình, chuyện phải làm gấp nhất

c*̉a phụ nữ chính là phải tìm cho mình một người đàn ông tốt, cậu

xem mấy năm nay cậu đi lang thang vất vả khắp nơi, nên tìm một người

đàn ông tốt yêu thương cậu, cậu ăn mặc đẹp sẽ dễ dàng tìm bạn trai

hơn, bây giờ tiêu một ít tiền xem như để đầu tư đi.”

Quan hệ c*̉a Từ Lộ Lộ

và Cố Hạ rất thân nên nói chuyện c*̃ng thoải mái hơn, “Mình thấy anh

chàng nhà giàu Nghiêm Hướng Vĩ kia c*̃ng không tệ, hơn nữa anh ấy c*̃ng

đang theo đuổi cậu. Sau này gả cho một người đàn ông tốt c*̃ng không

cần phải vất vả kiếm tiền như vậy, thích mua cái gì thì mua.” “Mua

quần áo thôi mà, sao lại kéo cả anh ấy vào thế?” Thật sự Cố Hạ

c*̃ng thích cái váy này, nhưng mà nhìn giá tiền vẫn thấy rất đau

lòng.

“Mình cảm thấy điều

kiện c*̉a anh ấy c*̃ng không tệ, hơn nữa cậu c*̃ng nên tìm một đối

tượng rồi.” Từ Lộ Lộ vẫn khuyên nhủ, “Mua đi mà, bộ này thật sự

rất đẹp.” Cố Hạ hơi do dự, ngược lại người đàn ông ngồi trên ghế

safa kia lại mở miệng, “Nếu như tiểu thư thích, tôi có thẻ vàng c*̉a

cửa hàng này có thể giảm giá 10%.” Cố Hạ nhìn quần áo trên người

anh ta thì biết ngay là kẻ có tiền, nhưng c*̃ng chỉ là người xa lạ,

cảm thấy không hay lắm, lễ phép cười nói: “Cảm ơn, nhưng mà tôi c*̃ng

không muốn mua lắm.” Cô đi vào phòng thử đồ thay ra.

Sau khi đi ra khẽ gật

đầu chào hỏi người đàn ông kia rồi ra khỏi cửa hàng c*̀ng với Từ Lộ

Lộ. Vệ Nam ngồi trên ghế solon nhìn theo bóng lưng c*̉a cô, mặt như đang

có điều suy nghĩ, cô gái đang thử quần áo gần đó quay đầu liếc mắt

nhìn anh ta một cái, mở miệng hỏi: “Người ta đi rồi anh còn nhìn

theo, cảm thấy cô ấy rất đặc biệt sao?” “Thật sự rất đặc biệt.” Vệ

Nam thu hồi ánh mắt lại, “Cô ấy chính là người phụ nữ mà đại ca

nhớ mãi không quên.” Trước kia Vệ Nam đã được Trâu Nhuận Thành cho xem

ảnh chụp c*̉a cô ở Khải Hoành, hôm nay là lần đầu nhìn thấy Cố Hạ

thật sự, nhìn dáng vẻ khiến cho người ta rất thoải mái. Tuy khi

chuyện c*̉a Cố Hạ và Triển Thiểu Huy xảy ra anh ta đang ở nước ngoài

nhưng c*̃ng đã được nghe kể chuyện c*̉a bọn họ, nghe nói Cố Hạ đã

kết hôn rồi, nhưng mà qua cuộc nói chuyện vừa rồi thì xem ra tình

hình không phải là như vậy. Đến tối khi tụ tập với mấy anh em đang ta

đã kể lại chuyện này.

“Hôm nay cuối c*̀ng tôi

đã nhìn thấy cô gái tên Cố Hạ kia.” “Đừng nhắc đến cô ta nữa.” Trâu

Nhuận Thành vừa nghe thấy cái tên kia đã thấy đau đầu, vài ngày

trước Triển Thiểu Huy say rượu đánh cậu hai nhà họ Sở trọng thương,

bây giờ người ta vẫn còn nằm trong bệnh viện, quan hệ giữa hai nhà

căng thẳng, việc kinh doanh c*̉a tập đoàn c*̃ng bị ảnh hưởng, gần đây

mọi người đều bị việc này khiến cho sứt đầu mẻ trán, nói cho c*̀ng

c*̃ng là vì Cố Hạ, Trâu Nhuận Thành thật lòng sợ cô, “Đại ca đã đũ

phiền rồi, anh ấy c*̃ng không muốn nghe thấy cái tên này nữa đâu.”

Trịnh Giang Hà và Mục

Bằng hình như c*̃ng không muốn nhắc đến chuyện liên quan đến Cố Hạ

nữa, sắc mặt nhàn nhạt, Vệ Nam không nhanh không chậm nói: “Hình như

cô ấy chưa kết hôn.” Trâu Nhuận Thành nhảy dựng lên, “Cái gì mà không

kết hôn? Con c*̃ng đã lớn như vậy, em và đại ca đều nhìn thấy cả nhà

bọn họ ra ngoài chơi.” Anh ta hoa tay múa chân như một đứa trẻ to xác,

“Cô ta trở về còn chưa tính, cái thành phố này lớn như vậy mà đại

ca còn gặp được cô ta, c*̃ng không biết hai người bọn họ làm sao nữa.”

“Ai nói cô ấy đã kết

hôn sinh con?” Vệ Nam hỏi, “Đã kiểm chứng chưa?” “Đại ca nói.” Trịnh

Giang Hà nói tiếp, “Anh ấy biết được tin này từ đâu thì chúng em

không rõ lắm, anh ấy luôn xử lí tốt chuyện c*̉a mình.” “Nhưng mà hôm

nay chính tai tôi nghe thấy cô ấy nói chuyện với bạn c*̉a mình, mấy

năm nay cô ấy đi khắp nơi, không có bạn trai, c*̃ng chưa kết hôn, nhưng

mà hình như trước mặt hình như có người đang theo đuổi cô ấy.” Vệ Nam

nói.

Mọi người nhìn nhau

mấy lần, Trâu Nhuận Thành mở miệng hỏi dò, “Tin tức có chuẩn không?

Có cần nói cho đại ca biết không?” “Nhị ca, em hy vọng tin tức c*̉a anh

là giả.” Mục Bằng cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm rồi lại đặt ly

xuống, hơi có chút bất đắc dĩ nói: “Nếu như là thật thì đại ca sẽ

làm thế nào chúng ta không thể đoán được. Lúc trước Cố Hạ bởi vì

chuyện kết hôn mới không muốn ở bên cạnh đại ca, hiện giờ đại ca sắp

đính hôn, nếu như anh ấy muốn Cố Hạ thì không thể đính hôn. Lần

trước chuyện đại ca say rượu đánh người có ảnh hưởng không nhỏ, bác

trai rất giận dữ, bây giờ nếu anh ấy từ hôn thì bác trai sẽ tức

chết mất. Nếu như anh ấy và Cố Hạ có thể vui vẻ như xưa thì không

sao, chỉ sợ càng dây dưa lại càng rối thêm, ảnh hưởng đến sự phát

triển c*̉a cả tập đoàn.”

“Nhưng c*̃ng phải cho

đại ca biết thôi, chúng ta không thể gạt được anh ấy chuyện gì đâu.”

Trâu Nhuận Thành không hề có hình tượng nằm dài trên ghế sofa, khép

hờ mắt lại đặt cánh tay lên trán, thật là đau đầu đến cực điểm,

trước kia khi Triển Thiểu Huy còn hòa thuận với Cố Hạ, anh ta còn vui

vẻ hỏi vì sao Triển Thiểu Huy lại nhận Cố Hạ vào làm việc trong

Khải Hoành, Trâu Nhuận Thành có thế nào c*̃ng không thể ngờ được có

một chuyện khiến cho người ta phải rớt tim, mấy năm trước Triển Thiểu

Huy và Cố Hạ đã từng gặp nhau, Trâu Nhuận Thành c*̃ng không biết nên

gọi nó là duyên phận hay nghiệt duyên nữa, dây dưa lui tới nhiều năm

như vậy, bây giờ ngoài miệng thì đại ca nói đã từ bỏ nhưng mà phòng

làm việc c*̉a anh vẫn còn đặt chiếc đèn kia, thấy Trâu Nhuận Thành

là sợ anh làm hỏng.

“Ai c*̃ng không hy vọng

sự tình lại rối thêm nữa, từ sau khi đại ca biết Cố Hạ đã trở lại

thì dạo này tâm tình luôn thấp thỏm, c*̃ng không còn tinh thần làm

việc, em thì mong Cố Hạ sớm rời đi cho xong. Nhưng mà đây là chuyện

c*̉a anh ấy, hẳn là phải đế anh ấy quyết định.” Lần trước Trâu Nhuận

Thành giấu diếm Triển Thiểu Huy bị vạch trần, trong lòng vẫn còn

rất băn khoăn, “Người ngoài lừa gạt anh ấy thì không nói, chúng ta mà

lừa gạt anh ấy thì còn ra gì? Em không muốn giấu anh ấy, em là anh em

c*̉a anh ấy, ở bên ngoài em gây ra chuyện gì đều là đại ca giải quyết

giúp em, bây giờ anh ấy có quyết định thế nào em c*̃ng ủng hộ.”

Mọi người yên lặng

một lúc, Vệ Nam nói: “Tôi đồng ý với Tiểu Ngũ. Mấy năm nay tập đoàn

phát triển rất tốt, thật ra c*̃ng không cần phải dùng đến chuyện

cưới hỏi chúng ta c*̃ng có thể giúp anh ấy.” Trịnh Giang Hà c*̀ng

tình nguyện đứng về phía Triển Thiểu Huy, buổi tối mấy anh em hẹn

nhau ra ngoài chơi Triển Thiểu Huy c*̃ng không tới, mỗi ngày đều tăng ca

ở văn phòng, giống như hai năm về trước, loay hoay như một con quay, bất

kể hạng mục lớn hay là phương án nhỏ Triển Thiểu Huy c*̃ng đích thân

nhúng vào, cho nên trong hai năm nay tập đoàn mới phát triển như vậy.

Người ngoài đều nói

anh quá có lòng muốn phát triển sự nghiệp, nhưng Trịnh Giang Hà đều

biết rõ Triển Thiểu Huy không hề vui vẻ gì, có lẽ anh chỉ cần sự

bận rộn ấy. Trịnh Giang Hà nói: “Đại ca vẫn luôn yêu mến cô gái tên

Cố Hạ, cho dù anh ấy có kết hôn với Lạc tiểu thư thì c*̃ng chưa chắc

tốt hơn được bao nhiêu, suốt ngày mò mẫm bận rộn làm việc c*̃ng không

có một ngày nào được vui vẻ. Nếu Cố Hạ thật sự chưa kết hôn thì hãy

nói cho anh ấy biết, anh ấy thích làm gì thì làm.”

Vì để tránh tiếp tục

mơ mơ hồ hồ, điều tra là chuyện tất yếu, việc này đối với bọn họ

vô c*̀ng đơn giản, sáng hôm sau Trịnh Giang Hà đi tới biệt thự c*̉a

Triển Thiểu Huy, khi đó quản gia đang thúc Triển Thiểu Huy đến khách

sạn xem qua hiện trường lễ đính hôn, đây là nhiệm vụ đặc biệt mà ông

Triển giao cho, nhưng Triển Thiểu Huy vẫn cứ nằm lì trên ghế salon xem

báo tài chính kinh tế, dáng vẻ như không hề quan tâm đến, quản gia

thấy Trịnh Giang Hà đến thì trước khi tránh đi c*̃ng không quên nhờ anh

ta nói giúp. Trịnh Giang Hà ngồi xuống bên cạnh Triển Thiểu Huy, “Cả

đời chỉ đính hôn một lần, sao lại không thèm để ý thế?”

“Cậu chạy tới đây là

để nói nhảm sao?” Triển Thiểu Huy c*̃ng không thèm liếc mắt nhìn,

“Không phải muốn nói chuyện Lạc tiểu thư với anh đâu, em biết anh không

quan tâm, ngày hôm qua Nhị Ca nhìn thấy Cố Hạ.” Trịnh Giang Hà cố ý

dừng lại một chút, Triển Thiểu Huy vẫn không thèm ngẩng đầu lên nhưng

ánh mắt lại có chút biến hóa, “Cô ấy đã xảy ra chuyện gì?” Triển

Thiểu Huy không nói không cho nhắc đến Cố Hạ mà ngược lại còn hỏi một

câu như vậy, Trịnh Giang Hà biết rõ Triển Thiểu Huy vẫn không quên

được cô, “Không xảy ra chuyện gì cả, chỉ đi dạo phố thôi, sau đó nghe

Nhị Ca nói một vài chuyện, chúng em đã kiểm tra lại, Cố Hạ chưa kết

hôn c*̃ng không sinh con, vẫn còn độc thân.”

Triển Thiểu Huy vẫn

cầm báo như trước, giống như người bị điểm huyệt, vẫn không có hành

động gì, giống như cả một sợi tóc c*̃ng không nhúc nhích, anh yên

lặng làm cho Trịnh Giang Hà nghĩ mình chưa nói rõ ràng, đang chuẩn

bị mở miệng nói lại lần nữa thì nghe thấy anh nói, “Cô ấy thật sự

không yêu người đàn ông khác?” Giọng nói không lớn, có chút hốt

hoảng, Trịnh Giang Hà trả lời anh, “Chắc là không có, người đàn ông

mà anh thấy là bạn c*̉a cô ấy, chắc là có ý với cô ấy, về phần

đứa trẻ anh nhìn thấy là con ai thì chúng em còn chưa tra ra, chắc

c*̃ng là c*̉a bạn, cô ấy đến thành phố C là để huấn luyện, khoảng

hơn mười ngày nữa sẽ tới chi nhánh nhận việc…”

Trịnh Giang Hà thông

báo tường tận tin tức cho Triển Thiểu Huy nghe, Triển Thiểu Huy vẫn

không hề lên tiếng, sao anh lại không đi kiểm chứng lại chứ? Khi đó

nghe thấy cô đã kết hôn mang thai thì người không còn chút sức nào,

anh không muốn tiếp nhận hình ảnh cô ở bên cạnh người đàn ông khác,

không muốn tiếp nhận chuyện cô nấu cơm cho người đàn ông khác, tựa

vào lồng ngực người đàn ông khác, cười cho người đàn ông khác xem…

Tất cả những thứ c*̉a cô đều dành cho người đàn ông khác, Triển

Thiểu Huy c*̃ng không dám đối mặt nữa.

Có lẽ trong tiềm thức

anh biết hành động c*̉a mình đã quá trễ, thời gian một năm vốn có

thể thay đổi tất cả, cho nên khi Từ Lộ Lộ nói cô đã kết hôn anh c*̃ng

tin. Hai năm, mỗi lần nhớ tới Cố Hạ đều đau lòng, đối với thời gian,

con người luôn không thể làm gì, dù có đập vỡ đầu c*̃ng không thể

quay lại được. Muốn tạm biệt cô nhưng lại sợ nhìn thấy cô, cứ như

vậy mơ màng trong cơn ác mộng mà trải qua hai năm, đến khi Cố Hạ quay

lại lần nữa, lần ấy ở khu triển lãm Triển Thiểu Huy đã bắt gặp gia

đình hoàn mĩ c*̉a Cố Hạ, toàn thân anh đều lạnh buốt, đó là cảm

giác lạnh buốt toát ra từ xương tủy, hệ thống lò sưởi ở trong xe

c*̃ng không có tác dụng gì. Anh đoán chắc là Cố Hạ đã hợp lại với

Từ Lộ Lộ lừa gạt anh, Cố Hạ thật sự không muốn ở bên cạnh anh,

trước kia khi ra đi cô đã quyết tuyệt như vậy, dường như đã một dao

chặt đứt quá khứ. Triển Thiểu Huy thật sự hận cô, hận cô trêu chọc

mình lại đoạn tuyệt không còn một mảnh với mình, hôm nay lại còn ra

vẻ như chỉ là một người qua đường với anh, phụ nữ, khi đã nhẫn tâm

thì còn lạnh lùng hơn cả đàn ông. Đáy lòng dậy sóng mãnh liệt, tức

giận lại không cam lòng, cho tới bây giờ anh chưa từng bị ai đùa giỡn

như vậy; nhưng lại cảm thấy vui sướng, cô chưa kết hôn, cô còn có thể

là c*̉a anh… “Đại ca…” Trịnh Giang Hà thấy anh vẫn không lên tiếng nên

gọi anh một tiếng, “Anh muốn gì chúng em c*̃ng ủng hộ anh, chúng em hy

vọng anh được vui vẻ.” Triển Thiểu Huy “Ừ” một tiếng từ trong cổ họng,

giọng nói rất nhỏ, nhưng không hoàn toàn nói ra. Trịnh Giang Hà thấy

Triển Thiểu Huy ngồi trên ghế không có phản ứng gì, giọng có vẻ oán

thán. “Đại ca, anh rất có tài kinh doanh c*̀ng đầu tư, luôn ra tay chuẩn

xác, làm việc gì c*̃ng thành công. Nhưng sao lần nào c*̃ng trì độn

trong chuyện tình cảm thế, trái tim luôn chậm mất mấy nhịp, em nhắc

nhở anh một chút, cuối tuần này anh sẽ đính hôn, mười ngày sau Cố

Hạ sẽ rời khỏi thành phố này, anh phải suy nghĩ xem rốt cuộc anh

muốn gì.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.