Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 91: Tức giận


Triển Thiểu Huy chỉ

uống quá nhiều, Trâu Nhuận Thành thấy anh say đến không biết gì nữa,

sợ anh gặp chuyện gì không may nên mới đưa anh vào bệnh viện truyền

nước biển, c*̃ng không phải là chuyện gì lớn lắm. Trâu Nhuận Thành

rời khỏi công ty c*̉a Cố Hạ, trở về công ty thì nhìn thấy Triển

Thiểu Huy sắc mặt lạnh lùng gọi thư kí mang tài liệu tới, anh vùi

đầu vào đám tài liệu, mặt đen như thể ai đó đang thiếu nợ anh. Trâu

Nhuận Thành dùng c*̀i chỏ chọt Trịnh Giang Hà một cái, bất an nói:

“Tam ca, anh nói xem anh ấy có nặng lắm không?

“Không có gì đâu.”

Trịnh Giang Hà vẫn giữ dáng vẻ ung dung bình thản, “Cậu c*̃ng biết

rồi đó, anh ấy không hề biết dỗ phụ nữ, tám phần là do phương pháp

c*̉a anh ấy không đúng, phải buồn bực vài ngày mới có thể suy nghĩ

cẩn thận lại, sau đó lựa chọn hành động tiếp theo.”

“Anh xác định trong

vài ngày anh ấy có thể suy nghĩ cẩn thận sao?” Trâu Nhuận Thành có

vẻ không tin, thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư (cửa thành cháy

liên lụy đến cá trong ao, ý nói Triển Thiểu Huy giận cá nên chém mấy

anh em c*̉a mình ^^), Trâu Nhuận Thành c*̃ng không hy vọng tâm trạng c*̉a

Triển Thiểu Huy quá tệ.

“Chuyện này mà làm

không khéo thì nói không chừng phải mất nửa năm mới suy nghĩ xong.”

“Hả?” Trâu Nhuận Thành

há miệng, “Vậy không phải chúng ta sẽ rất thảm sao?”

“Không đâu.” Trịnh Giang

Hà vỗ vỗ vai Trâu Nhuận Thành, “Chúng ta chỉ giữ Cố Hạ ở lại hai

tháng, vả lại còn có người ngoài đang lăm le, nếu như vài ngày nữa

anh ấy vẫn chưa có động tĩnh gì thì cậu phải nhắc nhở anh ấy một

chút.”

“Vậy sao bây giờ anh

không đi mà nhắc?” Trâu Nhuận Thành lại hỏi.

“Bây giờ đang nổi

nóng, tôi đâu có dại mà động vào.” Trịnh Giang Hà làm sao dám chọc

đến Triển Thiểu Huy lúc này, anh thật đúng là đau đầu, loại chuyện

này khá phiền toái, Triển Thiểu Huy có thói quen người khác chủ

động tìm đến, nếu như người khác không chủ động thì anh sẽ làm cho

người ta phải chủ động, đây mới là phương pháp anh hay dùng; nhưng mà

muốn dỗ ngọt phụ nữ thì Trịnh Giang Hà cảm thấy đến kiếp sau Triển

Thiểu Huy c*̃ng không học nổi nên mới nói Tiểu Ngũ đến xem rốt cuộc

thái độ c*̉a Cố Hạ thế nào, anh hỏi Trâu Nhuận Thành: “Cố Hạ thế

nào?”

“Còn có thế nào

nữa?” Trâu Nhuận Thành có chút bất mãn, “Em nói đại ca đã nhập viện

rồi cô ta c*̃ng không có phản ứng gì, tâm địa sắt đá, hoàn toàn xem

chúng ta như người qua đường.”

“c*̃ng không nhất định

phải có phản ứng mà?” Trịnh Giang Hà ý bảo anh ta nhìn sang Triển

Thiểu Huy.

Đằng kia Triển Thiểu

Huy ngồi trên bàn làm việc cầm điện thoại nhìn vào màn hình, khuôn

mặt u ám đã vui vẻ hơn một chút, hình như còn đang cười ngây ngô.

Cố Hạ chưa gọi điện

thoại đến cho Triển Thiểu Huy, chỉ nhắn cho anh một tin nhắn bốn chữ

“Giữ gìn sức khỏe.”, gửi đến số điện thoại di động trước kia c*̉a

anh. Thì ra ba năm qua, cô vẫn còn nhớ rõ số c*̉a anh, c*̃ng chỉ có

thể nói số điện thoại kia thật sự quá dễ nhớ. Nghĩ đến tình cảm

trước kia, ân cần hỏi thăm một tiếng c*̃ng rất hợp lí, cô c*̃ng không

biết anh có đổi số chưa, Trâu Nhuận Thành đi rồi, suy nghĩ nửa ngày

rồi nhắn bốn chữ này qua.

Triển Thiểu Huy nhắn

lại từng chữ từng chữ một, “Hạ Hạ, em vẫn còn quan tâm đến anh phải

không?”

Đầu bên kia không có

hồi âm, Triển Thiểu Huy cầm điện thoại đợi nửa ngày, mặt lại âm u

bắt đầu vùi đầu vào công việc, một lát sau lại nghĩ đến điều gì

đó, thấy Trịnh Giang Hà vẫn còn trong văn phòng, hỏi: “Cái tên Nghiêm

gì đó, tự mở công ty riêng phải không? Thu thập tư liệu về anh ta mang

tới đây.”

Anh nhớ tới vấn đề

tình địch, Trịnh Giang Hà cảm thấy Triển Thiểu Huy không nên nổi

giận, nhắc nhở: “Mặc kệ anh ta mở công ty gì, trước mắt anh không thể

động tới anh ta. Đại ca, thật ra người khác chỉ là thứ yếu, mấu

chốt chính là anh, anh phải thể hiện mình mới được.”

“Tôi phải thể hiện.”

Triển Thiểu Huy căm giận bất bình nói, kết quả đã bị Cố Hạ từ

chối, buổi tối hôm đó thật sự là đả kích sâu sắc đối với Triển

Thiểu Huy, đợi cô dưới lầu lâu như vậy, lần đầu tiên anh nói yêu cô mà

cô lại lạnh như băng nói cô không yêu anh, còn cho anh một cái tát.

Trịnh Giang Hà sờ sờ

mũi, “Đại ca, hai người đã không liên lạc với nhau vài năm rồi, lúc

trước còn cãi nhau như vậy, đột nhiên anh chạy tới bảo cô ấy về bên

cạnh anh, anh nói xem làm sao người ta tiếp nhận được? c*̃ng không phải

đang nói chuyện làm ăn, mọi người đều phải nhắc đến điều kiện, đồng

ý thì làm, không thì thôi; vả lại dù cho đang bàn chuyện làm ăn c*̃ng

phải bày tỏ thành ý một chút, thỉnh thoảng c*̃ng phải ăn một bữa

cơm bồi dưỡng tình cảm, huống chi là giữa nam và nữ? Phụ nữ nha,

phải dỗ dành từ từ, tặng hoa hay kẹo gì đó, mỗi ngày đều tặng thì

cô ấy c*̃ng sẽ cảm động thôi.”

Xế chiều hôm nay Cố

Hạ lại nhận được một bó hoa hồng, hoa hồng đỏ tươi như lửa, còn kèm

theo một hộp bánh quy nhỏ, trên hộp không có nhãn hiệu, không giống

như sản phẩm c*̉a cửa hàng hay khách sạn nào, cô liền nhớ tới Triển

Thiểu Huy có một đầu bếp làm bánh kem rất ngon, khi đó Triển Thiểu

Huy thường xuyên cho người mang tới cho cô, chính là thứ này.

Đồng nghiệp nhìn thấy

lại có người tặng hoa tươi tới, trêu ghẹo: “Cố Hạ, dạo này thật là

đào hoa nha! Hoa hồng mà nhận được đến hai bó, bó này ai tặng thế?”

Cố Hạ không muốn nói,

chỉ mở hộp bánh quy ra chia cho mọi người, cô không muốn ăn, nhưng mà

tất cả mọi người nhấm nháp xong thì loạn cả lên, cô c*̃ng thử một

miếng, mềm dẻo thanh mát, ngọt mà không ngán, thấm vào đầu lưỡi cảm

thấy xuyên qua cổ họng mà chảy xuôi xuống, món điểm tâm năm đó là

ngon nhất, cho nên sau khi cô đi đến bất kì thành phố nào c*̃ng không

tìm thấy món điểm tâm có hương vị này nữa.

Sau đó mỗi ngày đều

có hoa tươi đưa tới, trên bó hoa không có thiệp, người đưa hoa tới c*̃ng

không nói gì, có đôi khi là hoa hồng, có đôi khi lại là hoa tulip, mỗi

bó hoa đều kiều diễm mới lạ, còn kèm theo một phần điểm tâm, mỗi

ngày đều thay đổi đa dạng, ngược lại mấy nữ đồng nghiệp thân thiết

với cô rất có lộc ăn, mỗi ngày cô đều chia sẻ điểm tâm, còn cưới

hỏi: “Cố Hạ, người theo đuổi cậu chẳng lẽ là đầu bếp? c*̃ng thật

là có thành ý.”

Cố Hạ không tin Triển

Thiểu Huy bỏ công vào, c*̀ng lắm c*̃ng chỉ sai bảo cấp dưới c*̉a anh

vài câu, hoặc là nói với trợ lí một tiếng, dù sao c*̃ng sẽ có

người giúp anh làm hết. Triển Thiểu Huy c*̃ng không phải không gọi

điện thoại đến, nhưng mà Cố Hạ nghe thấy giọng nói c*̉a anh sẽ c*́p

máy ngay, về sau gần như Triển Thiểu Huy c*̃ng không gọi tới nữa.

Đồng thời, Nghiêm

Hướng Vĩ c*̃ng rất hay hẹn cô, biểu hiện c*̉a anh vẫn như là một

người bàn tốt, Cố Hạ c*̃ng không có ý muốn từ chối, đi ăn cơm c*̀ng

với anh. Trong nhà hàng Nghiêm Hướng Vĩ hỏi: “Gần đây có phải công

việc rất bận không? Thấy em ăn không ngon miệng lắm, luôn có vẻ không

yên lòng.”

“Vậy sao?” Cố Hạ miễn

cưỡng cười cười, cầm đũa không hề để tâm đến chọc chọc thức ăn,

“Đến khi kế hoạch này kết thúc hẳn là có thể trở về chi nhánh, có

lẽ đến lúc đó sẽ tốt hơn.”

“Vậy chờ đến khi em đến

chinh nhánh sẽ nói với em chuyện khác.” Nghiêm Hướng Vĩ nói rất nhẹ

nhàng, gắp cho cô một miếng thịt, “Đừng nói nhiều như vậy, ăn nhiều

một chút đi, lát nữa chúng ta đi…”

Tiếng chuông điện

thoại ngắt lời anh đang nói, Nghiêm Hướng Vĩ nhận điện, là bạn gọi

tới, anh ta cởi mở cười, “Đang ăn cơm…Tôi có việc…”

Anh ta nói – được rồi,

cất điện thoại đi hỏi Cố Hạ, “Văn Tử hẹn anh đi hát, em có đi không?”

Người tên Văn Tử kia

Cố Hạ c*̃ng đã gặp một lần, là bạn c*̉a Nghiêm Hướng Vĩ, gầy như

một cây gậy nhưng lại nói chuyện rất sôi nổi, Cố Hạ không có hứng,

“Anh đi đi, em muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Em không đi vậy anh

c*̃ng không đi.” Nghiêm Hướng Vĩ cầm điện thoại, gọi lại cho bên kia,

“…Cô ấy không muốn đi…Không thì cậu nói với cô ấy đi…”

Hình như Cố Hạ nghe

thấy đầu bên kia đang nháo lên, sau đó Nghiêm Hướng Vĩ đưa điện thoại

cho cô, bạn bè c*̉a Nghiêm Hướng Vĩ rất nhiệt tình, muốn kéo Cố Hạ

đến luôn, lúc đầu Cố Hạ còn từ chối, cuối c*̀ng lại phải đồng ý.

Tối nay c*̃ng khá vui vẻ, vô c*̀ng náo nhiệt, phiền não trong lòng

thoáng cái c*̃ng bị xua đi mất.

Lúc Nghiêm Hướng Vĩ

đưa cô đến dưới lầu đã là hơn 12h, anh tháo dây an toàn ra cho cô, nói

lời tạm biệt rất đơn giản, Cố Hạ xuống xe đứng bên cạnh xe, xoay

người nhìn về cửa sổ phất tay cười với anh, “Trên đường lái xe cẩn

thận.”

“Anh biết rồi.” Nghiêm

Hướng Vĩ cười với cô, “Em lên đi.”

Cố Hạ xoay người đi

vào hàng hiên, bỗng nhiên lại nhìn thấy một chiếc xe màu đen có rèm

che đang ẩn dưới bóng cây, cô nhìn rất rõ Triển Thiểu Huy đang ngồi

trong xe, không thấy rõ mặt c*̉a anh, c*̃ng không thấy rõ nét mặt c*̉a

anh nhưng lại có thể nhìn thấy ánh mắt c*̉a anh trong bóng tối, ánh

mắt kia đang nhìn thẳng tắp, dường như mang theo một chút giận dỗi,

khiến cho người khác hoảng sợ một cách khó hiểu.

Cố Hạ dừng bước, đối

mặt với anh hai giây rồi vội vàng chạy về phía hàng hiên, đến khi

đến trước thang máy mới nghe thấy có tiếng bước chân lại gần, rồi

sau đó một cánh tay đặt trên bức tường bên cạnh cô, giọng nói có vẻ bất

mãn c*̉a Triển Thiểu Huy truyền tới từ trên đỉnh đầu cô, “Về muộn

vậy.”

Cố Hạ c*́i thấp đầu,

yên lặng, cửa thang máy mở ra trước mặt, cô bước vào, Triển Thiểu Huy

c*̃ng bước vào, Cố Hạ có hơi bất ngờ, “Anh c*̃ng vào làm gì?”

“Đưa em lên lầu.” Triển

Thiểu Huy thản nhiên trả lời, duỗi ngón tay thon dài ra nhấn nút tầng

cô ở.

Đêm đã rất sâu, thanh

máy đang chạy, rất nhanh đã đến, Cố Hạ ra khỏi thang máy nhưng không

đi về phía phòng mình, cô không muốn Triển Thiểu Huy bước vào phòng

mình, “Anh còn muốn làm gì nữa? Đã muộn rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy có chút lạnh lùng, “Nếu như cần người đưa em về nhà, nếu như em

không muốn anh thì anh sẽ gọi lái xe đưa em về, còn nữa, từ nay về

sau không được về muộn như vậy nữa.”

Cố Hạ hít một hơi,

“Đây là chuyện c*̉a tôi, không cần anh quan tâm, còn nữa, từ nay về sau

không cần phải gửi mấy thứ linh tinh kia đến công ty nữa.”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy như đang muốn ăn thịt người, lời nói lạnh run đến cực điểm rít ra

từ trong kẽ răng, “Anh không ép em, em c*̃ng đừng ép anh.”

Ánh mắt ẩn nhẫn tức

giận c*̉a anh khiến cho Cố Hạ không dám đối mặt, tiếp sau đó cả đêm

đều ngủ không ngon, trước mắt luôn hiện lên khuôn mặt c*̉a Triển Thiểu

Huy. Ngày hôm sau nghe thấy tin tức Nghiêm Hướng Vĩ xảy ra tai nạn xe

cộ, thoáng cái trở nên luống cuống, vội vàng gọi điện thoại sang,

hình như Nghiêm Hướng Vĩ c*̃ng không xảy ra chuyện gì lớn, giọng nói

như đang trêu đùa, “Không sao đâu, tối hôm qua lúc sắp về đến nhà thì

đột nhiên có một chiếc xe hơi lao tới, nhưng mà anh không sao cả, chỉ

bị lái xe đụng phải…”

Nghiêm Hướng Vĩ vẫn

còn đang làm việc với cảnh sát giao thông, c*̃ng không nói nhiều với

Cố Hạ, đầu bên kia hình như có người gọi, anh vội vàng c*́p máy.

Cố Hạ c*́p máy mà

lòng chùn xuống, trong lòng dâng lên một cơn tức giận, nhớ tới ánh

mắt căm phẫn c*̉a Triển Thiểu Huy, người kia chuyện gì c*̃ng làm được,

tay run run nhấn một dãy số, điện thoại vừa kết nối thì đã có

người nhấc máy, cô tức giận nói: “Triển Thiểu Huy, sao anh lại vô sỉ

như vậy?”

Đầu bên kia yên lặng

vài giây mới truyền đến một giọng nói lạnh lùng, “Anh mà vô sỉ c*̃ng

sẽ không đơn giản như vậy với em đâu.”

Cố

Hạ bị anh làm cho giận điên lên, “Triển Thiểu Huy, tôi cho anh biết, tôi

không yêu anh, trên đời này người đáng chết nhất chính là anh.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.