Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 80: Chấm dứt


Nghe vậy, ánh mắt

Triển Thiểu Huy có chút bất ngờ nhưng lập tức ẩn nấp sau màu mắt

đen, anh khẽ vỗ vỗ tay Cố Hạ, “Em lên lầu trước đi.”

Lòng Cố Hạ chùn

xuống, cô c*̃ng không phải người được công nhận, làm sao có thể xuất

hiện trước mặt ba c*̉a Triển Thiểu Huy chứ. Cô ngồi trên ghế salon,

c*́i thấp đầu không hề động đậy. Lúc đang giằng co thì đã có người

chậm rãi đi ra ngoài cửa chính c*̉a biệt thự, Triển Thiểu Huy thấy

Cố Hạ không có phản ứng gì c*̃ng không để ý tới cô nữa, vội vàng

đứng lên chạy ra cửa đón.

Ngoài cửa ra vào xuất

hiện một người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi, được vài người vây quanh,

đi không nhanh lắm, bất kể luc trước có rơi vào hoàn cảnh nào, bất

kể có kẻ nào bày kế hãm hại thì năm đó công việc làm ăn c*̉a ông

Triển c*̃ng làm mưa làm gió một cõi ở thành phố C, lúc còn trẻ

tuổi quá liều mạng làm việc nên về già bệnh tật quấn thân, thời gian

trước đã rút lui khỏi vị trí c*̉a mình, chuyển giao sự nghiệp cho con

trai. Sau khi con trai đã đưa công việc làm ăn c*̉a nhà họ Triển vào

quỹ đạo ông mới thoải mái ra nước ngoài tiếp nhận trị liệu c*̀ng

dưỡng bệnh, tuy sức khỏe không tính là quá tốt nhưng gương mặt còn

giữ được vẻ khí khái, từng động tác giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ

uy nghiêm.

Triển Thiểu Huy chạy

tới, “Ba ba, sao ba lại tới đây? c*̃ng không báo trước cho con một

tiếng.”

“Đã hơn một năm không

có ở thành phố C, hôm nay về đây muốn đi loanh quanh một chút.” Mặc

dù là nói chuyện với con mình nhưng mặt ông Triển vẫn giữ vẻ uy

nghiêm lạnh nhạt, ông quan sát đại sảnh một lát, tiếp tục nói: “Vừa

trở về đây đã muốn tới thăm căn nhà mới xây này c*̉a con, nghe nói con

tự xây cho mình một ngôi nhà còn đặc biệt hơn cả nhà chính nên thuận

đường ghé qua.”

“Thế nào? Có hài

lòng không?” Triển Thiểu Huy đứng sóng vai với ba mình.

“Rất hài lòng với

khung cảnh căn nhà, về phần phòng ốc c*̉a con…” Ông Triển dừng lại

một chút, “Chỉ có thể kém trình độ thưởng thức c*̉a con kém ba quá

nhiều.”

Triển Thiểu Huy cười

lạnh, “Ba lúc nào c*̃ng nói vậy.”

“Con c*̃ng luôn như vậy

còn gì.” Ông Triển chậm rãi nói, ông c*̃ng chú ý tới bên cạnh ghế

salon có một người phụ nữ đang đứng, đối phương nhìn ông khẽ mỉm

cười, ông c*̃ng không đáp lại, dường như chỉ xem người phụ nữ này như

vật trang trí trong nhà, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua hướng khác.

Triển Thiểu Huy giải thích với ông, “Đây là bạn c*̉a con.”

Đại sảnh rộng rãi lại yên

tĩnh, lời của bọn họ tất nhiên đã rơi vào tai Cố Hạ, Cố Hạ đang nghĩ

xem có nên chào hỏi hay không, tình cảnh này khiến cho cô có chút bất

ngờ, đang vô c*̀ng do dự thì Triển lão gia xoay người đi, tất nhiên

không hề có hứng thú với cô, ông không thèm đếm xỉa tới nói: “Ba

biết rồi.”

Triển lão

gia không đi về phía Cố Hạ mà đi về phía cầu thang, sau khi quay lưng

thì mọi người c*̃ng đi theo bước chân c*̉a ông, ông vừa đi vừa nói với

con mình: “Nếu con thích thì nuôi mười hay tám người c*̃ng được, thiếu

phụ nữ, đàn ông sẽ bớt đi thú vui, đừng làm ảnh hưởng đến chuyện

chính sự là được. Thiểu Huy, cho tới bây giờ con chưa từng khiến cho

ba thất vọng, ba c*̃ng không lo lắng con sẽ vướng vào mấy chuyện này

nữa.”

Trên mặt Triển Thiểu

Huy hiện lên một nụ cười sâu xa, “Sự nghiệp c*̉a nhà họ Triển sẽ ở

trong tay c*̉a con mà phát triển rực rỡ.”

“Ba tin vào con c*̉a

mình.” Triển lão gia vui mừng nở một nụ cười, “Vả lại chừng hai năm

nữa con đã 28, dựa theo lời nói mấy năm trước c*̉a ba, qua 28 tuổi con

c*̃ng nên lập gia đình, hai năm qua con c*̃ng đã quen biết không ít những

cô gái có gia thế tốt, nếu thích một trong những người đó là tốt

nhất; nếu không thích thì ba sẽ chọn giúp con một người rộng lượng

một chút, có thể ngoại giao gữi gìn mặt mũi cho công ty là được, về

phần những người phụ nữ bên ngoài, đừng quá mức ghen tuông là được.”

“Hai năm nữa hãy nói.”

“Hai năm trôi qua rất

nhanh, chúng ta cứ nói trước như vậy, sau này con đỡ phải nói ba ép

con.” Triển lão gia đứng ngay cầu thang nhìn nhìn, c*̃ng không quá hứng

thú với nhà c*̉a Triển Thiểu Huy, lại chẫm rãi đi về phía cửa

trước, lúc sắp ra khỏi biệt thự, ông dừng chân nhìn thoáng vào trong

nhà, nói một câu: “Trình độ thưởng thức c*̉a chúng ta c*̃ng không kém

như vậy chứ?”

Triển Thiểu Huy không

biết ba đang nói căn nhà hay là nói người phụ nữ c*̉a mình, c*̃ng từ

chối cho ý kiến về việc này. Hai ba con tùy tiện nói vài câu, sau đó

Triển lão gia được người khác đỡ vào xe hơi trong vườn, hôm nay ông

còn muốn đến thăm vài người bạn, c*̃ng không cần Triển Thiểu Huy đi

c*̀ng.

Đến khi xe hơi đã đi,

Triển Thiểu Huy mời trở vào đại sảnh, nhìn thấy Cố Hạ vẫn đứng

thẳng tắp bên cạnh ghế salon, sắc mặt trắng như tờ giấy, cả người

c*̃ng yếu ớt như tờ giấy, Triển Thiểu Huy đi tới, giải thích: “Ba anh

không dễ nói chuyện, cho nên anh không giới thiệu em với ông ấy.”

Cố Hạ ngẩng đầu nhìn

anh, cô chậm rãi nâng tay phải lên, bàn tay vuốt ve chùm chìa khóa

nặng trịch sáng nay Triển Thiểu Huy đã đưa cho cô, giọng nói nặng nề

thốt ra, “Thì ra anh nói vĩnh viễn ở bên cạnh em là chỉ em vĩnh viễn

làm tình nhân c*̉a anh.”

“Nếu như chúng ta không

kết hôn, chỉ cần em nguyện ý ở bên em, em sẽ không quan tâm đến hôn

nhân, không quan tâm đến pháp luật có tán thành hay không, không quan tâm

người nhà c*̉a em có thừa nhận hay không, không quan tâm đến việc cưới

hỏi đàng hoàng hay chỉ vĩnh viễn sống c*̀ng nhau; nhưng mà thì ra anh

vẫn sẽ kết hôn, hơn nữa còn là hai năm sau, chỉ là đó không phải là

em mà thôi.” Cho tới bây giờ Cố Hạ mới cảm thấy người đàn ông đang

đứng trước mặt mình lạ lẫm như vậy, cô ném thật mạnh chìa khóa vào

người anh, dường như muốn gào lên, “Triển Thiểu Huy, sao anh có thể

ích kỉ như vậy?”

Chùm chía khóa nện

vào ngực Triển Thiểu Huy rồi nặng nề rơi xuống mặt đất, phát ra âm

thanh rất nhẹ, Triển Thiểu Huy nhíu mày, “Anh ích kỉ? Anh cho em những

thứ tốt nhất, hôn nhân chỉ là hình thức, chỉ theo nhu cầu mà hợp

tác mà thôi, anh đã nói với em rồi, từ nay về sau nơi này mới là

nhà c*̉a anh, sau này anh chỉ biết một mình em, em còn ầm ĩ như vậy,

rốt cuộc em muốn thế nào đây?”

“Đây không phải là gia

đình c*̉a anh. Đây chỉ là một trong số những căn nhà c*̉a anh thôi,

trước mắt có thể đây chỉ là một ngôi biệt thự anh thích nhất mà

thôi, lúc nào anh c*̃ng có thể xây thêm những căn nhà mới, sau đó lại

nuôi thêm mười hay tám người trong đấy.” Cố Hạ lạnh lùng nói, “Nghe

nói ba anh c*̃ng nuôi không ít tình nhân ở bên ngoài, đây có phải là

truyền thống c*̉a nhà anh không? Triển Thiểu Huy, em cho anh biết, em sẽ

không làm một trong số những tình nhân c*̉a anh.”

“Anh là hạng người gì

chẳng lẽ em lại không biết sao?” Triển Thiểu Huy thật sự bị Cố Hạ

khiến cho bực bội, thời gian tốt đẹp vừa qua không phải chỉ để dẫn

tới sự tình này, “Em cứ nghi thần nghi quỷ như vậy rốt cuộc là muốn

thế nào đây?”

Sắc mặt Cố Hạ trở

nên lạnh lùng, thật lâu sau mới nói: “Em sẽ không chia sẻ người đàn

ông c*̉a mình với người phụ nữ khác, cho dù trái tim người đàn ông

này ở chỗ em. Em sẽ không làm tình nhân c*̉a anh, sẽ không để cho con

c*̉a em bị người khác gọi là con riêng. Nếu chúng ta đã không có tương

lai thì hãy kết thúc ở đây đi.”

Trong nháy mắt không

khí trong đại sảnh trở nên nặng nề, hơi thở c*̉a Triển Thiểu Huy trở

nên dồn dập, anh chưa từng đối xử dịu dàng như vậy với một người

phụ nữ, bây giờ người phụ nữ này còn nói muốn kết thúc, cơn tức

ngút trời từ dưới biển sâu xông lên đầu, Triển Thiểu Huy chấn vấn cô:

“Em đang uy hiếp anh sao? Cố Hạ, cái gì khiến em cho rằng em có thể uy

hiếp được anh, có phải em muốn vị trí chủ nhân trong căn nhà chính

kia c*̉a anh không? Hôm nay anh nói để em rõ, em không thể trở thành bà

Triển được đâu, vị trí kia em không thể ngồi nổi, đừng có ỷ vào

việc anh thích em mà sinh lòng tham không đáy.”

Sắc mặt Cố Hạ càng

trở nên tái nhợt, môi mấp máy dường như không nói nên lời, anh nói cô

lòng tham không đáy, đã c*̀ng giường c*̀ng chiếu gần nửa năm trời,

cuối c*̀ng đổi lại chỉ là thế này, nước mắt rưng rưng nơi hốc mắt,

cô ngẩng đầu lên, dường như rất gian nan mới có thể nói nên lời,

“Triển Thiểu Huy, anh thật sự quá ích kỉ.”

Cố Hạ chạy ra ngoài,

thì ra tình yêu c*̉a bọn họ chỉ là một đóa hoa đêm, lúc nở rộ dù

có rực rỡ cỡ nào nhưng c*̃ng rất ngắn ngủi, sau khi sắc hoa nở rộ

rực rỡ, bầu trời đêm vẫn tối mịt, thứ con người ta nhận được chỉ

là những mảnh tàn vụn vỡ.

Triển Thiểu Huy không

đến tìm cô nữa, Cố Hạ cảm thấy lòng nhói đau, không thể nói rõ đau

thế nào, dường như lồng ngực trống rỗng. Trạng thái ấy ảnh hưởng

đến công việc khiến cô phạm sai lầm, lúc Trâu Nhuận Thành gọi cô vào

văn phòng c*̃ng nhìn thấy hình như cô rất tiều tụy, nhẹ giọng nói:

“Cô ngồi đi.”

Tóc mái trên trán quá

dài, lúc c*́i đầu có thể che khuất cả khuôn mặt, Cố Hạ ngồi xuống

chiếc ghế đối diện anh ta, “Anh muốn nói gì thì cứ nói đi.”

Trâu Nhuận Thành yên

lặng một lúc, nhưng rồi vẫn mở miệng, “Cố Hạ, cô chủ động làm đơn

từ chức đi, còn số tiền bồi thường kia thì quên đi.”

Số tiền bồi thường

anh ta nói chính là một khoản tiền phạt, mấy ngày nay tinh thần Cố

Hạ không được tốt, phạm một sai lầm rất lớn trong công việc, một nhân

viên trong tổ tiêu thụ lúc tính giá đã báo sai một con số mà Cố Hạ

c*̃ng không phát hiện ra, dựa theo bảng báo giá c*̉a anh ta mà làm, đơn

đặt hàng này không lớn, có thể c*̃ng bởi vì nguyên nhân này mà người

xét duyệt sau đó c*̃ng không để ý lắm, mặt khác công việc khá nhiều

nên đã xảy ra sơ sót này, vậy nên đơn hàng này chẳng những không có

lợi nhuận mà công ty còn phải bồi thường gần một trăm vạn. Loại sơ

sót sinh ra sai lầm này nhất định công ty sẽ xử lí, theo quyết định

xử lí c*̉a giám đốc thì nhân viên phải bồi thường tiền, mỗi người

ngoại trừ bồi thường 1% tổn thất c*̉a công ty còn phải trừ nửa năm

tiền lương. Dường như Trâu Nhuận Thành cảm thấy có chút khó xử, nói

thêm: “Công ty lấy việc kiếm lợi nhuận làm mục tiêu, phạm phải sai

lầm này cần phải có người đứng ra gánh vác trách nhiệm thì cả công

ty mới yên được, nếu cô chủ động từ chưc, mọi người đều có thể giữ

lại mặt mũi.”

“Tôi biết rồi.” Cố Hạ

nói khẽ, quyết định xử lí c*̉a công ty đã ban hành, Trâu Nhuận Thành

vẫn muốn cô từ chức, đây hẳn là ý c*̉a người nào đó.

Trâu Nhuận Thành không

muốn cứ yên lặng như vậy, hỏi: “Cô có còn yêu cầu gì không?”

“Không có.” Sau nửa

ngày, Cố Hạ đã biết rõ còn hỏi một câu, “Đây là ý c*̉a Triển

thiếu, đúng không?”

“Cố Hạ, cô c*̃ng đừng

trách đại ca.” Trâu Nhuận Thành khuyên nhủ, “Cô chủ động từ chức đối

với công ty và với cả cô đều tốt, có trừ lương cô thì trên cơ bản

c*̃ng không được bao nhiêu, vả lại, với vị trí c*̉a cô mà còn bị xử

phát thì sau này tiền đồ ở Khải Hoành c*̃ng rất có hạn.”

“Tôi hiểu rồi.” Cố Hạ

nói, “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi xuống trước đây, tôi phải

về hoàn thành tất cả công việc còn lại.”

Trâu Nhuận Thành phất

tay ý bảo cô rời đi, đến khi Cố Hạ xoay người đi được vài bước thì

gọi cô lại, đứng dậy từ bàn làm việc đi tới, “Cố Hạ, cô gọi điện

thoại cho đại ca đi, đừng giận dỗi nữa, cứ tiếp tục gây sự như vậy

c*̃ng không có ý nghĩa gì, ở vào vị trí c*̉a đại ca, anh ấy rất khó

xử, anh ấy thật lòng thích cô, còn cô nha, vẫn phải vui vẻ mà biết

điểm dừng đi.”

Mấy ngày nay tối nào

Triển Thiểu Huy c*̃ng kéo bọn họ đi uống rượu, Trâu Nhuận Thành biết

rõ lòng đại ca thật sự không thoải mái nghĩ muốn khuyên nhủ Cố Hạ.

Cố Hạ quay đầu đi,

“Anh sẽ không hiểu đâu.”

Tác giả: chương này

ngược quá, mình c*̃ng không muốn đọc, lúc viết c*̃ng rất khổ sở.

Nhưng tình trạng này sẽ chấm dứt nhanh thôi, chuyển sang ngược nam

chính.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.