Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 81: Một mặt


Cố Hạ gặp lại Triển

Thiểu Huy ở một nhà hàng, khoảng hơn 8h tối, ngày đó cô vừa bị một

công ty từ chối, sau khi rời khỏi Khải Hoành, cô nộp một đống sơ yếu

lí lịch, c*̃ng nhận rất nhiều cuộc điện thoại gọi phỏng vấn, cuối

c*̀ng cô nhận một công ty c*̃ng không tệ lắm. Chẳng qua cô vừa mới đi

làm hai ngày thì hôm nay bộ phận nhân sự gọi đến nói cô phải tạm

thời rởi khỏi vị trí, trưởng phòng áy náy: “Cô Cố, chúng tôi không

thể thuê cô được.”

Cố Hạ cảm thấy bất

ngờ, đối phương c*̃ng giải thích nguyên nhân, “Cô Cố, chúng tôi chỉ

muốn làm ăn yên ổn thôi, không muốn đắc tội với người khác, càng

không muốn đối địch với tập đoàn Triển thị. Cô hãy giải quyết xong vấn

đề c*̉a mình trước đi đã rồi trở về làm việc sẽ hay hơn.”

Cô đã hiểu, có tiền

thật sự rất tốt, trước kia Triển Thiểu Huy đã từng nói, chỉ cần anh

không vui thì sẽ không có công ty nào dám nhận cô. Trong lòng vô c*̀ng

buồn bực, đi dạo không có mục đích dọc theo đường lớn, đi đến một

nhà hàng thì gặp anh, hết lần này đến lần khác luôn trùng hợp như

vậy, luôn gặp phải kia Triển Thiểu Huy. Triển Thiểu Huy mặc đồ vest

đang đứng c*̀ng một nhóm người trước lối ra c*̉a khách sạn, dường như

hai linh hồn tương thông nhau, vốn đang đi về phía trước anh lại quay

đầu sang, vừa khéo bắt gặp ánh mắt c*̉a Cố Hạ, anh dừng bước lại

ngay, nhìn về phía Cố Hạ đứng xa xa. Thật ra hai người đều nhìn đối

phương một cách xa lạ, chỉ đứng xa nhìn nhau vài giây, Cố Hạ quay đầu

đi, Triển Thiểu Huy c*̃ng đi về phía bãi đỗ xe, tiến vào trong xe, sau

đó không nhìn nhau nữa.

Anh là người đầu tiên

cô yêu, c*̃ng từng có một quẵng thời gian ngọt ngào, anh thật sự

thích cô, giống như một chàng hoảng tử cỡi ngựa trắng từ xa đi đến,

mang đến cho cô một đoạn tình yêu say đắm. Cãi nhau, giận nhau, lòng

nhói đau, nhưng nhìn thấy khuôn mặt anh, Cố Hạ biết mình vẫn còn yêu

anh, yêu đến khắc cốt ghi tâm.

Nhưng muốn cô tạm thời

nhân nhượng vì lợi ích toàn c*̣c, cô không thể làm được, làm như vậy

giống như bóp nát tình yêu c*̉a cô.

Một giọt mưa rơi trên

chóp mũi, rốt cuộc bầu trời u ám đã trút xuống một cơn mưa.

Trời thu mang đến từng

cơn lạnh, Cố Hạ đi qua lối đi bộ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, lá cây

thưa thớt, nhìn những phiến lá hình trứng Cố Hạ lại nhớ đến cô đã

c*̀ng đi với Triển Thiểu Huy ở núi Lạc Vân, đêm hôm đó c*̃ng mưa, rất

lớn rất lớn, cô nhớ đêm ấy rất lạnh, một ánh nến le lói ngọn lửa

bằng hạt đậu, nếu như đêm ấy không có Triển Thiểu Huy, cô sẽ rất sợ

hãi. Nhưng mà nếu như không có anh thì Cố Hạ c*̃ng sẽ không gặp phải

tình cảnh như vậy, nghĩ thế, ngược lại Cố Hạ nở nụ cười, thật ra

bọn họ c*̃ng từng có một quãng thời gian tốt đẹp. Nhất là mùa hè

không lâu trước kia, nhắm mắt lại, dường như Cố Hạ có thể ngửi thấy

mùi hoa sen, nở rực rỡ đầy trời, đêm hôm đó Triển Thiểu Huy lái xe đi

rất xa, chỗ đó là một hồ sen lớn, Triển Thiểu Huy còn hái cho cô

một đóa, thiếu chút nữa đã rơi xuống ao.

Về sau cầm một ít hoa

sen để vào xe c*̉a anh, cô không cho anh ném đi, anh c*̃ng không ném, cho

đến khi toàn bộ đều héo hết. Nhưng ngày ấy, nhớ tới đều rất ngọt

ngào, Cố Hạ hơi nhếch khóe môi, nếu như thời gian có thể dừng lại ở

đó thì có phải cuộc sống sẽ rất tươi đẹp không?

Cô biết rõ hạnh phúc

kia cuối c*̀ng sẽ bị thời gian phủ kín, sau này Triển Thiểu Huy sẽ

có người phụ nữ khác, cuối c*̀ng hai người c*̃ng sẽ phải đi tới bước

này, ngay cả công việc anh c*̃ng không cho cô, trong mắt anh, trong lòng

anh, cuối c*̀ng cô c*̃ng chỉ là một người phụ nữ tham lam. Cố Hạ dừng

bước, nhìn chung quanh một chút, ánh đèn đường sáng loáng không tắt,

cô đi vào một trung tâm mua sắm gần đó tìm một tiệm trang điểm nói

thợ trang điểm giúp cô trang điểm thật trang nhã, mái tóc dài được

búi lên, sau đó thay một bộ quần áo mới, nhìn hình ảnh c*̉a mình

trong gương, rồi sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số

quen thuộc, cô nói, “Em muốn gặp anh.”

Đầu dây bên kia yên

lặng không lên tiếng, thật lâu sau, giọng nói thuần hậu kia mới truyền

đến, “Em đang ở đâu?”

“Em đang đi đến sân thể

dục cách công viên không xa, chỗ đó có một hành lang có rất nhiều

ghế, em chờ anh ở đó.”

Đầu bên kia “Ừ” một

tiếng, không nói thêm gì nữa, Cố Hạ c*́p máy, cô giẫm lên nền gạch

từng bước một đi về phía trước, mỗi một bước chân lại càng nặng nề

hơn. Mưa phùn vẫn liên tục rơi xuống mang lại cảm giác mát mẻ, mưa

nhỏ nhưa vậy mà cầm dù sẽ rất dư thừa.

Nửa tiếng sau Triển

Thiểu Huy tới, tuy nói đã kết thúc với Cố Hạ nhưng Triển Thiểu Huy

vẫn không thể tỉnh táo mà từ bỏ được, không muốn để cho Cố Hạ tìm

được một công việc phù hợp chỉ là để ép cô lùi bước, cuối c*̀ng cô

c*̃ng đã đến tìm anh. Anh đứng trước hành lang cau mày, nhìn một lát

c*̃ng không thấy Cố Hạ đâu, đang định xoay người bước đi thì nghe thấy

một giọng nói trong veo truyền đến từ trong bóng tối, “Triển thiếu…”

Cố Hạ đang đứng trên

một bậc thang cách đó không xa, mặc một chiếc váy rất đẹp màu cam,

thật ra Triển Thiểu Huy không nhìn rõ lắm nét mặt c*̉a cô, nhưng cảm

giác được hình như cô đã nở một nụ cười trên mặt, thật ra khi Cố Hạ

cười tươi rất đẹp, khuôn mặt sinh động lại sáng ngời, Triển Thiểu Huy

đút một tay vào túi quần, không có bất kì động tác gì, khéo miệng

chỉ không tự giác được hơi cong lên.

Cố Hạ bước xống cầu

thang, đứng cách Triển Thiểu Huy hơn một mét, “Triển thiếu, em muốn

đến đây nói với anh một tiếng.”

“Nói gì?” Triển Thiểu

Huy c*̃ng mở miệng.

Cô thật sự nở một nụ

cười thật tươi, “Em muốn nói với anh, em yêu anh.”

Triển Thiểu Huy cảm

thấy chắc hẳn cô đang chủ động lấy lòng mình, thật ra làm sao mà anh

không muốn trở lại cuộc sống trước kia chứ? Khóe miệng Triển Thiểu

Huy khẽ nhếch lên, “Anh biết rồi, Hạ Hạ, chúng ta sẽ thật vui vẻ như

trước kia, anh vẫn còn rất thích em, chỉ cần em không gây sự nữa, anh

vẫn sẽ đối xử tốt với em.”

Cố Hạ lắc đầu,

“Triển thiếu, chúng ta không thể giống như trước kia được nữa, c*̃ng

không thể trở về mùa hè trước kia được.”

Triển Thiểu Huy nhíu

mày, “Vậy em nói anh phải làm sao bây giờ?”

Giọng nói c*̉a Cố Hạ

vẫn trong veo, giống như chiếc chuông gió bị một cơn gió thổi qua, “Em

chỉ muốn để lại cho anh ấn tượng đẹp nhất.”

Triển Thiểu Huy khẽ

phát ra một tiếng cười lạnh, “Sự kiên nhẫn c*̉a anh có hạn.” Cho tời

bây giờ chưa từng nghĩ sẽ có một người phụ nữ sẽ nói hai chữ “kết

thúc” với anh, nhưng mà Cố Hạ lại nói vậy. Anh rất tức giận,

nhưng vẫn không cam lòng, Cố Hạ gọi điện bảo anh đến anh đã đến rồi,

anh đã nhượng bộ đến mức mình c*̃ng không thể nào tưởng tượng nổi,

anh đã mệt mỏi, như lời Tiểu Ngũ đã nói, tìm phụ nữ là để vui vẻ,

nhưng hôm nay anh chỉ thấy phiền, nếu như không thể trở lại như trước

kia thì anh c*̃ng không muốn kiên trì nữa, “Nếu như em không muốn tiếp

tục nữa thì từ đây về sau anh c*̃ng sẽ không thích em nữa, c*̃ng không

thèm để ý đến em nữa.”

Cố Hạ vẫn nhìn anh

mỉm cười, “Triển thiếu, em không cần anh thích em cả đời, chỉ cần anh

có thể nhớ đến em cả đời là đủ rồi.”

Anh thật sự đã từng

yêu mến cô, chỉ bởi vì địa vị c*̉a hai

người không giống nhau, quan niệm khác nhau, cuối c*̀ng không thể ở bên

nhau, cho dù anh cố ý mang chuyện công việc ra gây khó dễ cho cô, Cố

Hạ c*̃ng không hận anh, “Em đã từng nói, khoảng thời gian trước kia

rất hạnh phúc, nhưng em sẽ không ở bên cạnh anh nữa.”

Rốt cuộc bọn họ không

thể trở về bên nhau, những thứ vắt ngang giữa hai người không có cách

nào loại bỏ được, muốn cô từ bỏ Triển Thiểu Huy, thật sự sẽ rất

đau lòng, nhưng Cố Hạ không muốn phá vỡ tất cả những điều tốt đẹp

kia, đến lúc thích hợp thì nên dừng lại, nhiều năm sau nhớ lại vẫn

có thể mỉm cười.

Hôm sau vừa rạng sáng

Cố Hạ đã rời khỏi thành phố C, ngày đó ánh bình minh đặc biệt xinh

đẹp, ánh nắng tỏa ra một màu vàng óng, xe lửa nhanh như chớp chạy

về phương bắc, những cánh đồng rộng lớn bên ngoài lần lượt lướt qua,

thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vài con sơn dương nhàn nhã ăn cỏ trên

cánh đồng.

Cố Hạ chống cằm nhìn

ra ngoài cửa sổ, cho đến hôm nay, cô vẫn biết ơn vì ông trời đã cho cô

gặp được Triển Thiểu Huy, hồi tưởng lại quãng thời gian hạnh phúc

như cổ tích trước kia. Mỗi một đoạn thời gian đều đại diện cho cuộc

sống, khóe môi cô hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng, mất đi người mình

yêu không sao cả, quan trọng là không bị mất đi khả năng yêu một người

là được, tương lai phía trước chính là một bức tranh phong cảnh xinh

đẹp.

Tác giả nói: đã có một

câu nói “Trên đường đời, Thượng đế cho chúng ta gặp lầm vài người,

sau đó lại cho ta gặp được đúng người, cố tình làm như vậy là để

cho chúng ta cảm kích ông ấy.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.