Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 79: Nhượng bộ


Gần đây Triển Thiểu Huy

cảm thấy phiền muộn, từ làn khói thuốc anh nhả ra là có thể nhìn

ra được, ở công ty vì một chuyện nhỏ c*̃ng có thể nổi giận mắng

chửi người khác, mắng xong lại thấy càng phiền lòng. Trâu Nhuận

Thành nhịn không được nói: “Đại ca, không phải chúng em chọc đến anh

đấy chứ?”

Triển Thiểu Huy day day

thái dương, lấy một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra, người đã thân

quen với anh đều biết anh không nghiện thuốc lá, ngoại trừ thỉnh

thoảng hút một điếu, bình thường đều không hút, lúc này lại đang

châm bật lửa, nhả một làn khói, “Không phải.”

Trên ghế salon, Trịnh

Giang Hà nói tiếp, “Gần đây công việc c*̃ng khá thuận lợi. Đã không

phải do chúng em, c*̃ng không phải bởi vì chuyện công việc vậy thì

chỉ còn lại chuyện người phụ nữ c*̉a anh thôi.”

Triển Thiểu Huy không

nói gì, hút xong điếu thuốc trong tay, hung hăng dập tắt đầu thuốc lá

trong gạt tàn, “Cậu nói xem sao phụ nữ lại đáng ghét như vậy? Rõ

ràng đang rất tốt, cô ấy hỏi có kết hôn không, tôi nói không kết hôn

được, bây giờ cô ấy lại giận dỗi với tôi, không chịu về nhà thì

không nói, ngay cả cơm c*̃ng không nấu.”

Gần đây cuộc sống c*̉a

Triển Thiểu Huy không được tốt lắm, Cố Hạ không còn nhiệt tình như

ngày xưa nữa, nhiều khi thì dịu dàng, Triển Thiểu Huy giở mọi thủ

đoạn dỗ dành cô, cô vẫn giữ bộ mặt kia, có đôi khi còn tức giận một

cách khó hiểu, giống như một người phụ nữ vui buồn thất thường. Tối

hôm qua anh tham gia một bữa tiệc rượu, trên người c*̃ng khó tránh dính

nước hoa c*̉a phụ nữ, đi một nửa vòng thành phố mới đến được nhà

Cố Hạ thì đã khuya, kết quả Cố Hạ giống như vừa ăn phải thuốc

súng, sống chết không chịu cho anh vào ngủ, còn khóa trái cửa phòng

lại, nói thế nào c*̃ng không mở cửa, khiến cho cuối c*̀ng anh phải

nửa đêm lái xe về nhà, trong lòng cực kì không thoải mái. Anh là hạng

người gì c*̃ng không phải Cố Hạ không biết, trước kia c*̃ng đã từng

gặp tình huống tương tự, Cố Hạ còn rất chu đáo pha nước cho anh tắm,

nói anh sau này đừng uống quá nhiều rượu, anh cảm thấy dường như Cố

Hạ đã thay đổi rất nhiều.

“Kết hôn?” Ngay cả

Trịnh Giang Hà c*̃ng cảm thấy bất ngờ, “Yêu cầu này hình như hơi

quá.”

“Không phải là hơi quá

mà là cực kì đòi hỏi.” Trâu Nhuận Thành tiếp lời, “Đừng nói đại ca

không nghĩ đến chuyện kết hôn, nếu thật sự muốn kết hôn c*̃ng không

đến lượt Cố Hạ, vậy mà cô ta c*̃ng không tự mà hiểu lấy. Đại ca,

không phải anh nói Cố Hạ không tham lam sao? Thì ra cô ta đang lăm le vị

trí phu nhân c*̉a nhà họ Triển.”

Triển Thiểu Huy cảm

thấy Cố Hạ không phải là người có lòng tham, cô không bao giờ quấn

lấy anh đòi mua này mua kia, chẳng qua khi anh chủ động mua đồ cho cô,

cô sẽ vui mừng ra mặt, vừa nhìn đã biết cô rất thích; đưa chi phiếu

cô c*̃ng không nhận, anh ném trong ngăn kéo cô c*̃ng không động đến,

thỉnh thoảng cô chỉ cầm ví c*̉a anh lấy một ít tiền để mua đồ, c*̃ng

chỉ mấy trăm đến hơn một ngàn. Triển Thiểu Huy rất thích điểm ấy

c*̉a cô, phụ nữ quá tham lam không thể yêu được, nhưng mà hiện giờ Cố

Hạ lại khiến cho anh không biết phải làm sao, “Tôi không biết cô ấy

nghĩ thế nào mà lại muốn kết hôn, đòi tiền đòi xe tôi đều có thể

cho cô ấy, hiện giờ ngoài miệng thì cô ấy không nói đến chuyện kết

hôn nhưng trông dáng vẻ thì lại không hề hài lòng.”

“Phụ nữ đều không bao

giờ biết đủ như vậy đấy.” Trâu Nhuận Thành thở dài, “Anh càng đối

xử tốt với cô ta, cô ta sẽ càng kiêu căng, đến khi anh không để ý đến

cô ta thì cô ta lại chủ động dính lấy. Đại ca, nếu cảm thấy không vui

vẻ gì nữa thì chia tay đi, dù sao anh tìm phụ nữ c*̃ng chỉ để vui vẻ

một chút, nay mỗi ngày đều phiền như vậy thì còn duy trì làm gì?”

“Tiểu Ngũ, đừng có ở

đây mà nói lệch trọng tâm.” Trịnh Giang Hà liếc Trâu Nhuận Thành một

cái, cho tới bây giớ Triển Thiểu Huy chưa bao giờ quen với phụ nữ, anh

ta c*̃ng biết Triển Thiểu Huy thật lòng thích Cố Hạ, làm anh em, anh

ta tất nhiên muốn Triển Thiểu Huy được vui vẻ, “Đại ca, công việc kinh

doanh nhiều như vậy anh c*̃ng xử lí được, một người phụ nữ hẳn là

c*̃ng không khó đối phó. À, đúng rồi, gần đây sức khỏe c*̉a bác trai

thế nào?”

Người anh ta hỏi chính

là ba c*̉a Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy dựa lưng vào ghế, ngửa

đầu nhìn lên trần nhà, dường như đang rất phiền, vẫn trả lời lại,

“Khá tốt, dưỡng bệnh ở Mĩ c*̃ng không tệ lắm, mấy hôm nữa sẽ về

nước.”

Trịnh Giang Hà lại

hỏi, “Bác trai có giục anh kết

hôn không?”

“Không đâu, không phải

ông ấy không hiểu tôi, không ai có thể ép tôi làm gì được. Vả lại,

trước kia ông ấy c*̃ng đã đồng ý với tôi vài năm nữa mới nói đến

vấn đề này.” Triển Thiểu Huy trả lời anh ta.

“Vậy là tốt rồi. Hay

anh cứ dỗ dành Cố Hạ một chút, em thấy Cố Hạ c*̃ng không giống với

loại phụ nữ vô tâm.” Trịnh Giang Hà khuyên anh lần nữa, tạm thời không

có ai ép Triển Thiểu Huy là tốt rồi, nếu nhân vật mấu chốt như ông

Triển mà tìm đối tượng cho Triển Thiểu Huy kết hôn, Trịnh Giang Hà

nghĩ Cố Hạ lại càng không thể tiếp nhận được. Nếu như Triển Thiểu

Huy muốn kết hôn thì c*̃ng phải suy nghĩ cho sự nghiệp c*̉a nhà họ

Triển, vẫn nên chọn một đối tượng có thể

giúp được cho sự nghiệp c*̉a anh, người trong giang hồ, dù sao c*̃ng

thân bất do kỉ.

Trước mắt Triển Thiểu

Huy thật sự không muốn chia tay với Cố Hạ như vậy, nhiều năm như vậy

mới gặp được một người khiến cho anh nóng ruột nóng gan như Cố Hạ,

làm cho cuộc sống c*̉a anh có thêm nhiều niềm vui, anh muốn cuộc sống

c*̉a mình trở lại như trước, dẫn theo cô gái mình thích ra ngoài dạo

chơi, mỗi ngày đều nhìn thấy cô tươi cười chuyển động xung quanh mình,

lúc tan ca về nhà mở cửa ra có thể ngửi thấy mùi thức ăn, cô gái

trong căn nhà kia, vừa nghe lời lại vừa đáng yêu, vừa tự nhiên lại

vừa hoạt bát.

Cuối tuần anh kéo Cố

Hạ ra ngoài, lái xe thẳng tới thành bắc, Cố Hạ ngồi ở vị trí phụ,

vẫn im lặng, quay đầu ra ngắm cảnh, thỉnh thoảng hời hợt nói với

Triển Thiểu Huy vài câu, không có chút hào hứng nào. Xe chạy thẳng

đến biệt thự ven hồ, trước đó vào mùa xuân Cố Hạ đã từng đến đây

một lần, lúc ấy hoa cỏ tươi tốt mơn mởn, bây giờ đã là tháng mười,

bầu trời cao lạ thường, gió bên hồ thổi tới chóp mũi thỉnh thoảng

cảm nhận được một chút tươi mát, trời thu đã đến.

Biệt thự rất lớn, bên

ngoài màu trắng, thiết kế giống như một cung điện, Triển Thiểu Huy

kéo cô vào phòng ngủ, khung cửa sổ sát đất đối diện với bể nơi sau

nhà, đứng trước cửa sổ, Triển Thiểu Huy ôm lấy cô từ sau lưng, nhìn

ra bể bơi được ánh mặt trời chiếu rọi ánh lên những tia sáng lấp

lánh ngoài cửa sổ, anh hỏi: “Em có thích bơi không?”

“Bơi được nhưng không

giỏi lắm, chỉ có thể bơi ở chỗ nước cạn thôi.” Mắt Cố Hạ nhìn ra

ngoài cửa sổ, phong cảnh ở căn biệt thự này rất đẹp, bên ngoài có

một bãi cỏ rộng, xanh mơn mởn làm cho người ta rất yêu thích.

“Bơi nhiều một chút

sẽ giỏi lên.” Triển Thiểu Huy ôm cô cười, “Hiện tại thời tiết đã mát

lên, không thích hợp cho em xuống nước. Hè sang năm anh sẽ dạy em, nhất

định phải bồi dưỡng cho kĩ thuật bơi lội c*̉a em tốt hơn.”

Cố Hạ nhìn ra bên

ngoài không trả lời.

Triển Thiểu Huy kéo cô

đi thăm quan khắp nơi trong nhà mình, từng căn phòng ngủ, giải thích

cho cô về phong cách thiết kế phòng ốc, khen ngợi nhà thiết kế không

dứt, cuối c*̀ng đến hành lang sau vườn, anh nói: “Căn nhà này là anh

xây cho mình, từ thiết kế đến thi công, đến cả việc lắp đặt thiết

bị trong nhà, thậm chí nội thất trong phòng, tất cả anh đều kiểm tra

kĩ càng.”

“Em biết rồi.” Cố Hạ

nhớ lần trước anh đã từng nói như vậy.

“Anh cảm thấy ở đây

rất tốt, tự mình xây dựng cảm giác rất khác, anh rất thích nơi

này.” Anh móc ra một chùm chìa khóa từ trong túi, đưa cho cô, “Ở đây

mới là ngôi nhà mà anh tự mình xây dựng, anh muốn chia sẻ nó c*̀ng

em.”

Anh đưa cho cô một chùm

chìa khóa màu vàng kim, nặng trịch, kim loại sáng loáng dưới ánh

mặt trời, anh nói: “Nếu có một người phụ nữ ở bên cạnh anh, anh cảm

thấy người đó nhất định là em. Hạ Hạ, sau này em chính là nữ chủ

nhân c*̉a ngôi nhà này.”

Cố Hạ có chút mờ

mịt, đây có thể xem như lời hứa hẹn c*̉a anh không?

Ánh mặt cô hiện lên

một vẻ ngây thơi, còn sáng như một vì sao, Triển Thiểu Huy cười cười,

nhét chùm chìa khóa vào trong lòng bàn tay cô, nắm chặt lấy tay cô,

“Chẳng lẽ em còn không hiểu sao? Anh chỉ thích một mình em, sau này

chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, từ nay về sau sẽ ở đây.”

Chùm chìa khóa kim

loại được giữ chặt trong lòng bàn tay cô, rất an tâm, Cố Hạ ngẩng

đầu lên hỏi anh: “Vĩnh viễn ở bên nhau sao?”

“Vĩnh viễn, chỉ cần

em yêu anh.” Triển Thiểu Huy đặt tay lên hai đầu vai cô, giọng nói thuần

hậu. Anh muốn tình yêu c*̉a cô, muốn cuộc sống như trước kia. Anh ôm cô

vào trong lòng, cọ cọ lên mặt cô, “Lát nữa anh sẽ gọi quản gia và

người giúp việc đến chính thức giới thiệu em với bọn họ, sau này

anh sẽ mặc kệ nơi này, em tới trông nom nó được không?”

Cố Hạ không nghĩ sẽ

trông nom một ngôi nhà như vậy, c*̃ng sẽ không trông nom nó, nhưng mà cô

thich được tín nhiệm và tôn trọng như vậy, cô biết rõ Triển Thiểu Huy

c*̃ng có chỗ khó xử, nhưng chỉ cần Triển Thiểu Huy nguyện ý cho cô

một lời hứa hẹn, có quyết tâm muốn vĩnh viễn ở bên cạnh cô, cô nguyện

ý c*̀ng anh đối mặt với tương lai.

Triển Thiểu Huy kéo

tay cô trở vào phòng, gọi tất cả người giúp việc, đầu bếp, lái xe

trong biệt thự tới, nói với bọn họ từ nay về sau Cố Hạ sẽ ở đây,

từ nay về sau có chuyện gì đều để cho Cố Hạ quyết, trịnh trọng

giống như đang tuyên bố một chuyện rất lớn, ánh mắt c*̉a bọn họ vụng

trộm dò xét Cố Hạ, giống như cấp dưới cư xử với lãnh đạo, khiến

cho Cố Hạ thấy rất ngại ngùng, dùng sức kéo tay Triển Thiểu Huy,

ghé vào lỗ tai anh thấp giọng nói: “Đừng nói vậy, em không nghĩ sẽ

ở lại đây đâu.”

“Bây giờ không ở, sau

này sẽ đến ở.” Triển Thiểu Huy cười nói.

Giữa trưa bọn họ ăn

cơm trong biệt thự, tài nấu nướng c*̉a đầu bếp rất tốt, Cố Hạ ăn

nhiều hơn bình thường một chén, Triển Thiểu Huy cười nói: “Xem ra anh

phải tăng lương cho bọn họ thôi, đầu bếp ở đây đúng là nấu hợp khẩu

vị c*̉a em.”

Cố Hạ mím môi cười,

có thể là bời vì tâm trạng hôm nay khá tốt. Sau buổi trưa Triển

Thiểu Huy mang cô ra ngoài khu biệt thự tản bộ, căn biệt thư ven hồ

này chiếm một diện tích khá lớn, từ ngôi biệt thự này đến căn hộ

khác khá xa, bình thường đều phải đi xe đến. Mặc dù vậy Triển Thiểu

Huy nói cứ đi bộ, lát nữa không muốn đi thì gọi lái xe tới đón họ.

Cố Hạ chạy khắp nơi,

dòng suối nhỏ chảy róc rách, trong thấy cả đáy, dưới đáy là những

viên đá cuội trơn bóng, Cố Hạ rất muốn cởi giày lội vào dòng suối

kia, giẫm lên những viên đá ấy, ý nghĩ này đang không ngừng thôi thúc

cô thì phía trước truyền tới giọng nói c*̉a một nam một nữ, “Em đã

mang thai rồi còn xuống nước cái gì nữa, dòng suối này là nước từ

trên núi chảy xuống, lội vào rất lạnh, phụ nữ có thai phải chú ý,

nếu không cẩn thận sẽ rất nguy hiểm.”

Một nam một nữ đang đi

tới, Cố Hạ c*̃ng nhận ra hai người đang nói chuyện kia, đã từng đánh

bài chung, nhìn thấy bọn họ, Cố Hạ nhớ tới hình như trước kia Triển

Thiểu Huy đã từng nói Long Trạch c*̃ng ở chỗ này, Tiết Đồng đứng bên

cạnh lắc lắc cánh tay anh ta, “Anh xem mặt trời lên cao như vậy, sao

lại lạnh được chứ? Em chỉ lội xuống một lát thôi, anh lại vịn em như

vậy, làm sao có thể bị ngã được, xuống một lát sẽ lên ngay, đạp lên

nhiều đá cuội xem như để massage chân đi.”

“Làm sao không thể?

Ngộ nhỡ bị ngã thì phải làm sao? Cho dù không ngã thì c*̃ng rất dễ

bị cảm lạnh, muốn massage thì về nhà tìm người đến làm, đừng nghĩ

đến chuyện xuống nước nữa!” Long Trạch khẽ mắng cô, anh ta nhìn thấy

Triển Thiểu Huy đi tới thì trở nên đứng đắn hơn, bắt chuyện với anh,

“Anh Triển, hôm nay lại còn đến chơi nữa, bình thường rất ít khi thấy

anh đến đây dạo.”

“Anh cho rằng ai c*̃ng

rảnh như anh sao?” Triển Thiểu Huy đáp trả lại anh ra, lại bắt chuyện

với Tiết Đồng, điện thoại trong túi vang lên, anh lấy điện thoại đi ra

chỗ khác nghe.

Đã một thời gian Cố

Hạ không gặp cặp đôi c*̉a Tiết Đồng, bụng Tiết Đồng đã to lên, mặc

một bộ quần áo bà bầu, Tiết Đồng vẫn còn nhớ rõ Cố Hạ, c*̃ng

cười cười chào hỏi cô, “Cố Hạ, càng ngày càng đẹp đấy.”

“Có xinh đẹp thì c*̃ng

kém cô.” Cố Hạ trả lời cô ấy, cô không nghĩ tới Tiết Đồng c*̀ng tuổi

mà đã có con nhanh như vậy, nhìn thấy Long Trạch nắm chặt cánh tay cô

ấy, nói: “Phụ nữ có thai phải chú ý nhiều, vậy mà cô còn muốn

xuống nước sao.”

“Tôi chỉ tùy tiện nói

vậy thôi.” Tiết Đồng cười.

Cố Hạ nhìn nhìn bụng

c*̉a cô ấy, “Bây giờ được mấy tháng rồi?”

“Bảy tháng.” Tiết

Đồng tựa vào người Long Trạch, cô ấy chỉ chỉ về phía kia nói,

“Tháng trước chúng tôi vừa kết hôn, sẽ ở đây, nếu có thời gian thì

hãy c*̀ng Triển thiếu tới chơi.”

Bọn họ đã như vậy,

không kết hôn c*̃ng không được, Cố Hạ không biết lúc bọn họ kết hôn

có từng gặp vấn đề như mình và Triển Thiểu Huy không, nhưng nhìn

thấy dáng vẻ chăm sóc c*̉a Long Trạch dành cho cô ấy, có nên từ bỏ

không nghĩ đến chuyện kết hôn nữa không, Cố Hạ tùy tiện nói: “Bụng

cô rất nhỏ, nhìn không ra đã bảy tháng rồi.”

“Đúng là rất nhỏ.”

Tiết Đồng cười hắc hắc, Long Trạch đứng cạnh cô ấy xen vào: “Em ăn

uống như vậy mà có thể lớn được sao? Em xem, ai c*̃ng nói bụng em

nhỏ, em còn khong quay về ăn nhiều một chút.”

Tiết Đồng đáp trả

lại, “Em đã ăn rất nhiều rồi, so với trước kia thì bất kể cái gì

c*̃ng ăn được, mấy thứ trong bụng đã sắp lên tới cổ rồi mới phải ra

đây tản bộ, có phải anh muốn làm cho dạ dày em vỡ ra không?”

“Vậy hẳn là mỗi ngày

em phải ăn nhiều bữa vào.” Long Trạch nói.

“Ai cha, anh đừng lải

nhải nữa, giống mẹ em quá đi.” Tiết Đồng tỏ ra không kiên nhẫn, “Anh

nói anh là một người đàn ông, sao lại nói nhiều vậy chứ?”

“Em còn chê anh nói

nhiều à?” Long Trạch uy hiếp cô, “Lát nữa về nhà anh sẽ mách với mẹ

em mới vừa rồi em lội xuống nước, để xem mẹ em sẽ mắng em thế nào.”

Tiết Đồng cười nịnh

nọt: “Đừng nói với mẹ em mà, mẹ rất hay lải nhải, mất vài ngày

không được yên tĩnh mất thôi…”

Hai người bọn họ mỗi

người một câu, Cố Hạ đứng bên cạnh cười nhìn bọn họ ân ân ái ái,

hai người kia thật là làm cho người ta hâm mộ, bây giờ c*̃ng đã kết

hôn, sẽ nhanh chóng có em bé, dáng vẻ làm ba làm mẹ c*̃ng không phải

quá thành thục, còn phải học hỏi nhiều, chẳng qua là cho dù có cãi

nhau c*̃ng rất ngọt ngào. Triển Thiểu Huy tiếp điện thoại xong đi tới,

ôm lấy vai cô, “Đang nói gì vậy?”

Cố Hạ cười cười,

“Nói vài câu thôi.”

Mọi người nói chuyện

vài câu sau đó đi về hai hướng khác nhau, đến khi Long Trạch và Tiết

Đồng đi xa, Cố Hạ nói: “Bọn họ thật làm cho người khác hâm mộ.”

“Có gì mà hâm mộ.”

Triển Thiểu Huy khinh thường, “Long Trạch đã rời khỏi giới cờ bạc,

việc kinh doanh c*̃ng không lớn, nghe nói ánh mắt c*̉a anh ta rất độc

đáo, trước kia còn có người đoán anh ta sẽ là thần bài tiếp theo,

ngay cả Lão Tứ c*̃ng nghĩ như vậy, kết quả anh ta ở lại thành phố C,

mỗi ngày chỉ trông chừng bà xã c*̉a anh ta.”

“Làm sao anh biết anh

ta không hạnh phúc?” Cố Hạ cảm thấy nụ cười trên mặt Long Trạch phát

ra từ trong lòng, “Có lẽ anh ta đã có được thứ mình muốn.”

“Thứ đó là gì? Một

đứa bé sao?” Thật ra Triển Thiểu Huy c*̃ng có hơi không hiểu nổi Long

Trạch, nhưng mà anh c*̃ng không quan tâm, “Thôi, chúng ta đừng nói chuyện

người khác nữa. Đi mệt chưa? Về nhà nghỉ một lát đi.”

Về nhà ngồi trên ghế

salon một lúc thì quản gia vội vàng đi vào, dường như có chuyện báo

cáo với Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy bảo ông ta cứ nói thẳng,

quản gia nói: “Triển lão gia đã về tới.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.