Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 78: Lảng tránh


Triển Thiểu Huy nói

từng chữ rất rõ ràng, Cố Hạ c*̃ng không phải không nghe rõ, anh nói

bởi vì cả hai đều là người trưởng thành

cho nên bọn họ không cần phải gặp người nhà, chỉ cần yêu thương nhau

là được, sắc mặt cô hơi có vẻ giật mình hỏi anh, “Anh nói tốt nhất

em không cần phải nhắc đến anh trước mặt ba mẹ em sao?”

“Tốt nhất là không

cần.” Triển Thiểu Huy dường như không muốn nói đề tài này nữa, xoay

ngươi rời khỏi nhà bếp.

Nước từ trong vòi ào

ào chảy ra, Cố Hạ nhìn bóng lưng anh rời đi, đáy lòng đột nhiên dâng

lên cảm giác khó hiểu, bọn họ không c*̀ng nhau tính toán cho cuộc

sống tương lai, Triển Thiểu Huy đối xử với cô rất tốt, tốt đến nỗi

cô cảm thấy anh đã yêu cô, cho nên cô mới yên tâm thoải mái hưởng thụ

cuộc sống hai người ngọt ngào, nhưng vừa rồi Triển Thiểu Huy lại có

thái độ né tránh làm cho cô không thể xác định được, đóng vòi nước

lại, Cố Hạ ra khỏi nhà bếp, muốn tìm Triển Thiểu Huy nói chuyện nhưng

anh đã vào trong phòng tắm.

Cố Hạ hy vọng cô chỉ

nghĩ lung tung, cô trở lại nhà bếp bắt đầu xào rau, tiếng nước sôi

khúc khích vang lên, ngọn lửa bùng

cháy, cô cảm thấy đây chính là cảm giác gia đình, c*̀ng ăn cơm với người

mình yêu, yêu thương lẫn nhau, gia đình hòa thuận, đó mới là cuộc

sống mà Cố Hạ muốn. Lúc ăn cơm rốt cuộc Cố Hạ c*̃ng hỏi: “Sau này

chúng ta sẽ kết hôn chứ?”

“Kết hôn?” Triển Thiểu

Huy đang cầm đũa gắp rau bỗng dừng lại, tỏ ra khó hiểu nhìn cô, “Sao

em lại nghĩ đến chuyện kết hôn?”

“Anh đã nói chúng ta

sẽ ở bên nhau mà.” Cố Hạ nhìn dĩa rau xanh mơn mởn, nói khẽ.

Triển Thiểu Huy gắp

thức ăn vào trong chén, anh làm như không có việc gì ăn cơm, đến khi ăn

xong chén cơm, Cố Hạ mới nghe thấy anh nói, “Chúng ta sẽ vẫn ở bên

nhau, nhưng không kết hôn.”

Trong lòng như đang từ

từ nứt ra thành những khe hở, giống như băng trên mặt hồ dần xuất

hiện những vết nứt, lúc nào c*̃ng có thể vỡ tan tành, Cố Hạ chỉ

cảm thấy quanh mình tĩnh lại, cô lại nhẹ giọng xác nhận lần nữa,

“Anh nói chúng ta sẽ không kết hôn phải không?”

Triển Thiểu Huy bỏ

đũa xuống, “Chúng ta cứ ở bên nhau như vậy không phải rất tốt sao?

Kết hôn rất phức tạp, hơn nữa anh c*̃ng không nghĩ đến chuyện kết hôn.

Hạ Hạ, em muốn gì thì cứ nói thẳng, anh sẽ cho em, nhưng đừng nói

đến chuyện kết hôn, được không?”

Rõ ràng tháng chín

là thời điểm nóng nhất nhưng Cố Hạ lại cảm thấy lạnh, sao cô lại

nghĩ đến chuyện kết hôn chứ? Anh c*̀ng với cô, vốn là một người trên

trời một người dưới đất, chính giữa không biết bao nhiêu chênh lệch

vắt ngang, từ nhiều năm trước cô c*̃ng không nghĩ sẽ gả vào nhà giàu

có, hôm nay lại giật mình hiểu ra, lọ lem chỉ là giấc mộng đẹp mà

thôi.

Chỉ trách mấy tháng

nay c*̉a cô trôi qua rất thoải mái, cô thật sự cho là bọn họ chính là

những đôi tình nhân bình thường, yêu đương, kết hôn, chờ đợi tương lai,

nhưng xét đến c*̀ng, Triển Thiểu Huy chính là một Triển Thiểu Huy vô

c*̀ng thế lực tại thành phố C, có được một tài sản c*̀ng bối cảnh

khổng lồ.

Cố Hạ không nói gì

cả, thả bát đũa xuống chỉ thấy chân tay không còn sức, phòng ăn yên

tĩnh đến nỗi một cây kim rơi xuống c*̃ng có thể nghe thấy, Triển

Thiểu Huy ôm lấy, “Hạ Hạ, chúng ta ở bên nhau thật vui vẻ, trước mắt

anh rất hài lòng với cuộc sống này, em thích anh, anh c*̃ng thích em.”

Cố Hạ ngẩng đầu

lên nhìn anh, “Triển

thiếu, chúng ta thật sự có thể ở bên nhau vui vẻ mãi sao?”

“Anh đã nói rồi, anh

sẽ hết mực yêu thương em.” Anh ôm cô vào trong lòng, cảm thấy Cố Hạ

mềm mại đến không có xương, anh dùng gò má nhẹ nhàng cọ cọ vào mặt

cô, “Có phải là bởi vì gần đây anh tới quá ít không? Chờ anh giài

quyết xong hai hạng mục kia anh sẽ dẫn em ra ngoài chơi ngay, anh sẽ

dẫn em đi biển được không? Hoặc là ra nước ngoài du lịch c*̃ng được,

em cứ chọn chỗ đi, em muốn đi đâu thì nói cho anh biết.”

Anh thật sự đối xử

với cô rất tốt, có thể xem là một bạn trai hoàn mĩ, chỉ là đột

nhiên Cố Hạ cảm thấy bọn họ còn thiếu một thứ gì đó, cô c*̉ng không

thể nói rõ đó là cái gì. Thời gian ngọt ngào trước kia thoáng cái

trở nên bất an, c*̃ng không còn tinh thần gì mà đi làm, Triển Thiểu

Huyc c*̃ng không phải hàng đêm đều đến, mặc kệ anh có tới hay không

đều nói với Cố Hạ một tiếng. Trước kia c*̃ng không thấy chuyện này

có gì, nhưng từ ngày Triển Thiểu Huy chính miệng nói bọn họ sẽ

không kết hôn thì Cố Hạ cảm thấy cô càng giống như tình nhân c*̉a một

thương nhân giàu có, ở trong một căn hộ trống trải chờ người đàn ông

mình yêu về. Mà người đàn ông này, có lẽ đêm nay anh sẽ về, có lẽ

là đêm mai, có lẽ…

Cố Hạ không hiểu sao

cô lại đi đến bước đường này, có lẽ bọn họ chia lìa trong một thới

gian ngắn sẽ có thể suy nghĩ kĩ càng hơn, vừa vặn mẹ cô c*̃ng tới

thành phố C, Cố Hạ nhân cơ hội này chuyển về.

Sau khi mẹ tới thì hai

mẹ con rất vui vẻ, Cố Hạ mang bà đi khắp nơi, c*̀ng nhau đi thăm những

địa điểm nổi tiếng c*̉a thành phố C, cuộc sống mỗi ngày c*̃ng khá

phong phú. Không thể tránh được việc mẹ hỏi cô đã có bạn trai

chưa, lúc ấy Cố Hạ khựng lại một chút, cuối c*̀ng quyết định nói

chưa có. Trong nháy mắt ấy, nỗi chua xót dâng lên, cô cảm thấy cô có

bạn trai nhưng trước mặt bọn họ đó sẽ là gì?

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không hề tìm cô, mặc dù vẫn không ngừng gọi điện thoại, có một buổi

tối Triển Thiểu Huy ở đầu dây bên kia u oán nói, “Anh rất nhớ em,

chừng nào thì em mới có thể về với anh?”

“Em muốn ở lại đây, ở

c*̀ng với mẹ.”

“Vậy chẳng phải còn

đến ba ngày nữa sao?” Đầu bên kia khẽ thở dài, “Em c*̃ng không thèm

rút ngắn thời gian lại để về với anh nữa.”

“Ngày mai em và mẹ sẽ

đến công viên ở thành bắc chơi, nếu như anh muốn đi c*̀ng thì em có

thể vừa ở c*̀ng nhau lại vừa ở c*̀ng mẹ em.” Cố Hạ nói, “Em nghĩ mẹ

c*̉a em c*̃ng sẽ không để ý đến việc anh tới đâu.”

Đầu bên kia yên lặng,

Cố Hạ đột nhiên cảm giác được anh đang sợ, lạnh lùng nói một câu,

“Yên tâm, em vẫn chưa nói cho mẹ biết chuyện chúng ta đâu.”, sau đó vội

vàng c*́p máy. Ngày hôm sau cuối c*̀ng Cố Hạ c*̃ng không thấy Triển

Thiểu Huy tới, ngược lại anh sắp xếp một chiếc xe tới đón mẹ con cô

đi dạo khắp nơi, Cố Hạ nhận ra người tài xế kia, A Đông mở cửa một

chiếc xe taxi, còn nói khẽ với Cố Hạ Triển thiếu hy vọng khiến cho

cô vui vẻ.

Thật sự cô rất vui

vẻ, mặc kệ Triển Thiểu Huy có tới hay không thì cô và mẹ c*̃ng đi

tham qua rất nhiều nơi. Hai ngày sau xe taxi đều do Triển Thiểu Huy sắp

xếp, anh sợ Cố Hạ ra ngoài không tiện. Người lái xe lại thay đổi, Cố

Hạ cảm thấy rất quen mặt, không nhớ ra tên gì nhưng biết chính là

trợ lí c*̉a Triển Thiểu Huy. Gần đây anh rất tốt với cô, anh yêu mến

cô, nhưng thật sự anh không hề nghĩ đến chuyện kết hôn, ngay cả gặp

mặt mẹ cô anh c*̃ng không chịu. Nghĩ kĩ lại thì cho tới bây giờ Triển

Thiểu Huy c*̃ng chưa từng nhắc đến chuyện gia đình mình với cô, Cố Hạ

chỉ biết anh là con nhà có gia thế, con trai độc nhất c*̉a nhà họ

Triển, những thứ khác hoàn toàn không biết gì cả, thì ra hiểu biết

c*̉a cô về anh thật sự không nhiều lắm.

Mẹ ở lại khoảng mười

ngày, mấy ngày này dạy cô cách nấu ăn, nói cô đừng quá bạc đãi

mình, phải chú ý đến sức khỏe. Trước khi đi c*̃ng không tránh được

việc lải nhải mấy chuyện cá nhân c*̉a cô, nói cô thừa lúc tuổi còn

trẻ tìm một người phù hợp, Cố Hạ chỉ cười, trả lời loa qua mấy

câu.

Mẹ đi rồi, Cố Hạ thu

thập một số thông tin về Triển Thiểu Huy, nghe nói ba c*̉a anh khởi

nghiệp từ xã hội đen, vẫn còn vị trí nhất định trong giới xã hội

đen c*̉a thành phố, về sau dần tẩy trắng sự nghiệp, mấy năm trước

Triển Thiểu Huy bắt đầu chính thức tham gia vào việc kinh doanh c*̉a

gia đình, được thừa kế vừa đời trước, công việc làm ăn trên tay anh

ngày càng tốt. Trước mắt ông Triển đã lui khỏi công việc kinh doanh,

nhưng uy tín vẫn còn rất lớn, Cố Hạ xem qua toàn bộ các lĩnh vực

kinh doanh c*̉a Triển Thiểu Huy, sau đó cô cảm thấy mình nói hai chữ

kết hôn trước mặt Triển Thiểu Huy không gọi là khờ dại mà quả thật

là não ngập nước mất rồi.

Hai người yêu thương

nhau, nếu không kết hôn thì khi tình yêu đã cạn, c*̃ng chỉ là một kết

c*̣c, sớm c*̃ng tốt, muộn c*̃ng tốt, đều không tránh khỏi vận mệnh

phải chia tay, Cố Hạ cảm thấy vô c*̀ng mệt mỏi, điện thoại vẫn vang

lên, cầm điện thoại lên nhìn, cuối c*̀ng ném

trở về giường.

Bức rèm trong phòng

thuê được kéo kín lại, một mình cô núp trong ổ chăn, ngay cả bên

ngoài trời đã tối c*̃ng không biết. c*̃ng chẳng biết ngủ đến mấy

giờ, có người kéo chăn ra, hương vị ấm áp xa xăm mà quen thuộc, anh

hỏi: “Sao mãi không nghe máy?”

Toàn thân Cố Hạ không

còn chút sức rụt lại, giọng nói mông lung, “Không nghe thấy.”

“Nói dối.” Triển

Thiểu Huy khẽ gõ lên trán cô, anh cởi áo ngoài chui vào ở chăn ôm lấy

cô, không nói gì cả, nhắm mắt lại nhưng không tắt đèn trong phòng đi,

thật lâu sau mới hỏi, “Em vẫn còn muốn ngủ sao?”

Cố Hạ không nói lời

nào, nhắm mắt lại giống như đang ngủ nhưng lại không phải ngủ, Triển

Thiểu Huy tắt đèn phòng ngủ, trong bóng tối nghe thấy giọng nói rất

khẽ c*̉a Cố Hạ vang lên, “Anh vẫn sẽ luôn yêu thương em chứ?”

“Ừm.” Triển Thiểu Huy

khẽ hôn lên trán cô, “Đừng suốt ngày suy nghĩ miên man nữa, vài ngày

nữa em dọn về chỗ anh đi.”

Cố Hạ không lên tiếng,

lúc Triển Thiểu Huy sắp ngủ, anh mới nghe thấy giọng nói c*̉a cô

truyền đến từ trong bóng tối, “Triển thiếu, em thật sự yêu anh.”

Có lẽ không cần phải

suy nghĩ nhiều như vậy, sau đó cuộc sống vẫn có thể đơn giản thoải

mái như vậy, tựa như cuộc sống vài tháng trước c*̉a bọn họ, vẫn

ngọt ngào ấm áp. Nhưng mà, cô biết rõ, thứ quan trọng nhất trong

tình yêu đã mất đi, thứ đó gọi là cảm giác an toàn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.