Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 75: Nhớ thương


Thật ra Triển Thiểu

Huy là một người bạn trai rất biết chăm sóc, chưa bao giờ miễn cưỡng

Cố Hạ, mỗi sáng đưa cô đi làm c*̃ng làm theo ý c*̉a cô, thả cô ở ngã

tư cách tòa nhà thương mại 200m, bởi vì Cố Hạ sợ công ty lại đồn

đại lung tung; khi ra ngoài ăn cơm c*̃ng để cho Cố Hạ tự gọi món, cho

cô lựa chọn món mình thích ăn; buổi tối mặc kệ có đến qua đêm nhà

Cố Hạ không c*̃ng gọi điện thoại báo cho cô biết để cô không phải lo

lắng.

Những thay đổi c*̉a

Triển Thiểu Huy đều rơi vào mắt những anh em đã quen biết nhiều năm,

Trâu Nhuận Thành không được nghỉ phép nhưng Triển Thiểu Huy lại cho anh

ta những thứ khác bù lại việc mình đã nuốt lời. Mặt mày Triển

Thiểu Huy hớn hở suốt cả ngày, mấy anh em c*̃ng biết gần đây anh đặc

biệt dễ nói chuyện, lúc Trâu Nhuận Thành bị lệnh đi kiểm tra những

hóa đơn nhập hàng c*̉a công ty thì nhíu mày nói: “Đại ca, chuyện này

có phải là do Cố Hạ thì thầm nhỏ to bên gối với anh không, cho nên

anh định trả thù em?”

“Cậu nghĩ đi đâu vậy?

Cô ấy làm gì có tâm trí mà suốt ngày nhớ đến cậu?”

“Sao anh lại đẩy nhiệm

vụ nặng nề này cho em chứ!” Trâu Nhuận Thành không muốn sống thế này

nữa, hơn nữa vô c*̀ng hoài nghi Cố Hạ đang trả đũa anh ta, trong vòng

hai tuần phải kiểm tra hết tất cả, không tình nguyện c*̃ng phải tăng

ca, ảnh hưởng đến giấc ngủ và những hoạt động buổi tối c*̉a anh ta,

vả lại, nhiệm vụ này vụn vặt lại nặng nề, đây là thứ công việc

khó làm nhất.

Thật ra ngoại trừ

chuyện nghỉ phép lần trước c*̉a Trâu Nhuận Thành thì Cố Hạ c*̃ng

không đề cập về Trâu Nhuận Thành với Triển Thiểu Huy nữa, đi đêm

nhiều nên khó trách có người trong lòng có quỷ.

“Thôi, chúng ta trao

đổi vậy.” Trịnh Giang Hà tỏ ra nhượng bộ, Triển Thiểu Huy giao cho anh

ta nhiệm vụ tuyên truyền, c*̃ng tương đối nhẹ nhàng hơn.

“Lão Tam, trên tay cậu

còn rất nhiều việc, đừng nuông chiều cậu ta.” Triển Thiểu Huy quét

ánh mắt sắc bén cho Trâu Nhuận Thành, nói không để cho ai phản bác:

“Bình thường tôi c*̃ng đâu có thấy cậu bận rộn gì, mỗi lần tôi giao

việc cậu đều kén cá chọn canh, Lão Tam Lão Tứ đều bận rất nhiều

việc, tốt xấu gì cậu c*̃ng phải chia sẻ một chút chứ.”

Trâu Nhuận Thành biết

gần đây tâm trạng anh rất tốt mới không chịu nhận nhiệm vụ này, nghĩ

một lát rồi nói: “Đại ca, nhiều việc như vậy, muốn kiểm tra xong em

phải tăng ca, tốt xấu gì em c*̃ng là tổng giám đốc c*̉a Khải Hoành,

nếu muốn em tăng ca thì toàn thể nhân viên từ trên xuống dưới c*̉a

Khải Hoành c*̃ng phải tăng ca.”

Anh ta đặc biệt nhấn

mạnh hai chữ “toàn thể”, trên mặt mang theo nụ cười thâm hiểm, Triển

Thiểu Huy xoay xoay cây bút máy trong tay, “Cậu đang uy hiếp tôi sao?”

Trâu Nhuận Thành cười

hắc hắc, “Không dám, nhưng mà nói cho anh biết trước một tiếng, miễn

cho người nào đó không thể nấu cơm hay giúp anh giải sầu, anh lại

không được vui. Tổ tiêu thụ kia c*̉a Cố Hạ vốn chỉ cần hai trợ lí, em

lại sợ cô ấy vừa bệnh dậy mệt mỏi, bây giờ thì ba người làm công

việc c*̉a hai người, hình như quá dễ dàng nhỉ. Đại ca à anh đã nói,

công là công, tư là tư, em thấy hình như em đã không phân biệt được công

với tư rồi, ngày mai em sẽ điều một người sang vị trí khác. Nói

trước như vậy để nếu Cố Hạ có làm cho anh không vui thì c*̃ng đừng

có mà lấy chúng em ra trút giận.”

Triển Thiểu Huy hừ

một tiếng từ trong mũi, thỏa hiệp: “Thôi, để tôi kiểm tra cái kia,

Tiểu Ngũ, cậu giúp Lão Tam hoàn thành hạng mục kia đi.”

“Đại ca, hay là để em

làm việc kia cho.” Trịnh Giang Hà chủ động nhận việc, “Gần đây anh

c*̃ng không rảnh tăng ca, em và Lão Tứ c*̀ng làm c*̃ng không mất bao

nhiêu thời gian đâu. Chẳng qua là…”

Trịnh Giang Hà ý tứ

sâu xa dừng lại một chút, Triển Thiểu Huy ném ra hai chữ, “Nói

thẳng.”

“Hắc hắc, đại ca, nghe

nói chiếc xe mới c*̉a anh sắp chuyển tới.” Trịnh Giang Hà nở nụ

cười, nửa năm trước Triển Thiểu Huy mua một chiếc xe thể thao còn chưa

chuyển tới đã bị Lão Tứ giành mất, về sau Triển Thiểu Huy lại đặt

thêm một chiếc nữa, số lượng có hạn trên toàn cầu, loại xe này thật

sự Trịnh Giang Hà rất thích, đối với chiếc xe kia, anh c*̃ng chỉ bị

tình thế bắt buộc mà thôi.

Triển Thiểu Huy liếc

mắt nhìn anh ta, “Gần đây không có ý định đánh bài với các cậu, chỉ

sợ không thể lấy xe ra làm tiền cược.”

“Tháng này kết thúc,

tháng sau phải làm báo cáo nửa năm cho công ty, rồi lại tổng kết gì

gì đó, đến lúc đó sẽ rất nhiều việc, em nhất định sẽ làm tốt, em

có tăng ca c*̃ng không thể bắt anh phải tăng ca phải không, bằng không

lạnh nhạt với giai nhân sẽ không hay lắm, anh cứ cho em mượn xe một

thời gian là được rồi.” Không phải Trịnh Giang Hà không biết rõ hiện

giờ Triển Thiểu Huy quan tâm nhất là cái gì, cơ hội tốt như vậy, lúc

này không làm thịt anh thì còn đợi đến khi nào?

“Mượn một thời gian?”

Đấy chính là xe mới, chỉ sợ mượn một thời gian sẽ biến thành c*̉a

cậu ta mất, Triển Thiểu Huy c*̃ng không phải không hiểu mấy tên này,

“Tại sao tôi lại có loại anh em như mấy cậu chứ?”

“Đại ca, một khắc **

đáng giá ngàn vàng, một chiếc xe thì có là gì đâu?” Trịnh Giang Hà

cười hì hì nhìn anh.

Triển Thiểu Huy yên lặng

một lúc, “Sau tháng cuối năm còn mấy hạng mục lớn phải xử lí, vậy

thì tôi sẽ giao cho các cậu, Lão Tam, cứ như lời cậu nói đi, phải

làm thật tốt cho tôi.”

Triển Thiểu Huy xoay

xoay cây bút mày màu vàng kim trong tay, đó là món quà sinh nhật năm

ngoái Cố Hạ tặng cho anh, sau này anh vẫn luôn dùng nó, một chiếc xe

c*̃ng không đáng là bao, anh càng yêu thích ở bên cạnh Cố Hạ hơn. Tan

họp Triển Thiểu Huy cầm điện thoại gọi điện cho Cố Hạ, “Đi làm có

nhiều việc lắm không?”

“Khá ổn, c*̃ng không

bận lắm.” Giọng nói c*̉a Cố Hạ mang theo một chút vui vẻ.

“Tối nay muốn ăn cơm ở

đâu?”

“Không muốn ra ngoài ăn

đâu, muốn về nhà tự nấu hơn, đêm nay anh có đến không?”

“Tan ca em chờ anh một

lúc, anh tới đón em.”

c*́p điện thoại, Triển

Thiểu Huy cầm di động cười, anh rất hài lòng với cuộc sống hiện

tại. Tài nấu nướng c*̉a Cố Hạ không tính là tốt, c*̃ng có một vài

lần cô đã nấu ra những món rất khó nuốt, đại khái là vì lần đầu

làm, nấu theo sách nấu ăn nhưng cuối c*̀ng lại rối tình rối mù cả

lên. Có một lần anh chỉ vào một đĩa thức ăn chê cười cô rất lâu, Cố

Hạ lại không nỡ đổ đi nên giao nhiêm vụ mỗi người phải ăn hết một

nửa, anh nhớ rõ món ăn ấy rất khó nuốt, nhưng cuối c*̀ng anh vẫn ăn

xong, giống như mùi vị c*̃ng không quá kém.

Những chuyện rất bình

thường không có chút thú vị nào c*̃ng trở nên rất vui, tỷ như hai

người nằm trong phòng xem TV, Cố Hạ thích nằm cuộn trong ngực anh,

vừa ăn vặt vừa xem phim; tỷ như sau bữa cơm chiều c*̀ng nhau xuống phố

tản bộ, Cố Hạ luôn không ngoan ngoãn mà đi, kéo tay anh hất lên hất

xuống… Thời gian êm ả mà trôi qua, trong hương vị ngọt ngào mang theo

một chút ấm áp, đêm giữa mùa hạ, Triển Thiểu Huy thường xuyên dẫn cô

đi hóng gió, buổi tối c*̀ng nhau ngắm sao.

Triển Thiểu Huy phải

sang Mĩ, công việc có một số vấn đề phải đích thân anh đi giải

quyết, lúc đi c*̃ng rất vội vàng, trước lúc lên máy bay mới gọi điện

cho Cố Hạ, nói phải đi mất khoảng một tuần mới về, anh dặn dò cô

vài câu, nói cô có việc gì thì gọi cho anh, hoặc là tìm Trâu Nhuận

Thành c*̃ng được. Triển Thiểu Huy ở Mĩ trong mấy ngày cuối c*̉a sáu

tháng đầu, mỗi một năn đều có một khoảng thời gian đặc thù, ngày

hai mươi tám tháng sáu, vào thứ năm, công ty vẫn đi làm bình thường,

chỉ có Cố Hạ vẫn không yên lòng, công việc trong tay c*̃ng không nhiều

lắm, tin nhắn điện thoại vang lên nhiều lần, c*̃ng nhận vài cuộc điện

thoại, đều là bạn bè hoặc là lời chúc sinh nhật từ người thân nhưng

lại không hề có Triển Thiểu Huy.

c*̃ng không thể trách

Triển Thiểu Huy, Cố Hạ vẫn chưa nói với anh, tối hôm qua lúc cầm

điện thoại gọi cho anh, cô có hỏi anh khi nào thì về, giọng nói c*̉a

Triển Thiểu Huy nghe rất mệt mỏi, nói suốt đêm chưa ngủ, công việc bên

ngoài còn chưa giải quyết xong, có thể cuối tuần mới lên máy bay.

Bọn họ nhỏ nhẹ nói với nhau vài câu rồi sau đó Cố Hạ nghe thấy đầu

bên kia có người thúc giục Triển Thiểu Huy mới lưu luyến c*́p máy.

Buổi chiều Từ Lộ Lộ

đã gọi điện thoại tới, tưởng là Cố Hạ sẽ đón sinh nhật c*̀ng với

Triển Thiểu Huy nên chỉ nói mấy lời chúc mừng, c*̃ng không nói sẽ

tặng cho cô cái gì. Lúc tan ca, Cố Hạ nhìn giờ quốc tế, bên Mĩ đang

là nửa đêm, cô c*̃ng không muốn đánh thức Triển Thiểu Huy, tự mình

đến thẩm mĩ viện, sau đó một mình đi ăn vặt, cuối c*̀ng đi dạo trong

trung tâm mua sắm, bỏ ra hơn hai ngàn mua một chiếc lắc tay mình thích,

coi như là quà sinh nhật cho mình, mặc kệ có ai bên cạnh hay không,

mình c*̃ng phải yêu thương chính mình, cho mình lời chúc mừng lớn

nhất.

Trung tâm mua sắm đang

có hoạt động rút thăm trúng thưởng, hóa đơn trên ba ngàn có thể tham

gia rút thăm, giải thưởng đặc biệt, thí dụ như một chiếc xe BMW, dây

chuyền kim cương bày ra cho người ta xem, những giải còn lại c*̃ng vô

c*̀ng xinh xắn đáng yêu, hàng chợ chính hiệu, giá thị trường c*̃ng

chừng một trăm đồng, Cố Hạ c*̃ng muốn một cái nhưng mà hóa đơn còn

kém mấy trăm đồng nên cô đi dạo thêm một vòng nữa, tại một quầy quần

áo c*̉a Italy có trưng một chiếc áo sơ mi nam, bên phải áo sơ mi trắng

dùng những sợi tơ thêu một con rồng màu đỏ, rất có phong cách Trung

Quốc, thần thái lại hào phóng, rất xứng với khí chất c*̉a Triển

Thiểu Huy. Cố Hạ đi vào nhìn kĩ một lát, chất liệu vải c*̀ng đường

may c*̃ng không tệ, đây là nhãn hiệu quần áo lớn nên không giảm giá

chút nào, hơn năm ngàn, nhưng Cố Hạ vẫn vung tay mua, triệt để tiêu

hết tiền lương tháng này, nghĩ đến Triển Thiểu Huy đã trả tiền thuê

nhà nửa năm cho cô, coi như đây là một khoản thuê nhà.

Cô c*̃ng không thấy đau

lòng, kích động chạy tới nhận hai phần thưởng, cuối c*̀ng cô chọn

một đôi con rối tình nhân, một nam một nữ trông vô c*̀ng đáng yêu,

chiều cao không chênh nhau lắm, cô muốn đợi Triển Thiểu Huy về tặng

cái này cho anh.

Tuy mua sắm rất vui vẻ

nhưng về đến nhà lòng lại cảm thấy trống trải, sinh nhật cứ trôi qua

như vậy, đang nằm trên giương mơ mơ màng màng thì nghe thấy tiếng chuông

điện thoại, cầm điện thoại nhấn nút nghe, đầu bên kia là giọng nói

quen thuộc, “Anh đã về, đang lên lầu, một phút nữa em ra mở cửa cho

anh, anh không mang chìa khóa.”

Sự xuất hiện c*̉a anh

làm cho cô rất bất ngờ, đứng ở cửa ra vào dáng vẻ vẫn còn phong

trần mệt mỏi, trong tay còn cầm một bó hoa hồng đỏ thật to, màu đỏ

rực làm nổi bật khí chất c*̉a Triển Thiểu Huy, anh nhìn cô cười

cười, đưa bó hồng cho cô, “Thật may vẫn chưa qua 12h, cuối c*̀ng c*̃ng

về kịp, sinh nhật vui vẻ.”

Cố Hạ giật mình, “Anh

biết sao?”

“Đương nhiên anh biết rồi.”

Triển Thiểu Huy đã từng xem qua chứng minh c*̉a cô, chỉ là chuyến đi

đến Mĩ này nhất định phải đi, công việc kinh doanh bên kia c*̃ng rất

lớn, nếu có gì sơ suất thì cả công ty có thể sẽ không gượng dậy

nổi.

Cố Hạ kéo anh vào

nhà, rót nước cho anh, “Không phải nói cuối tuần mới về sao?”

“Một ngày quan trọng

như vậy, sao anh có thể nhẫn tâm bỏ lại một mình em chứ?” Vì để sớm

trở về, Triển Thiểu Huy hai đêm không ngủ mới hoàn thành công việc,

cuối c*̀ng c*̃ng đàm phán xong tất cả rồi vội vàng lên máy bay tư nhân

về nước, ngồi trên máy bay rất mệt mỏi, trên đường đi phần lớn đều

ngủ.

“Cảm ơn anh.” Cố Hạ

thấp giọng nói, cảm ơn anh nhớ ngày sinh nhật c*̉a em, trở về gấp vì

em.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.