Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 74: Xâm chiếm


Lúc ấy Từ Lộ Lộ

c*̀ng Trần Đào chỉ cười, c*̃ng không muốn nhờ vả Triển Thiểu Huy quá

nhiều, dù sao c*̃ng không tính là quá thân thiết, có thể anh chỉ

khách sáo nói vậy, c*̃ng coi như chuyện đùa nói một tiếng cảm ơn với

anh, rồi chuyển sang đề tài khác. Nào biết Triển Thiểu Huy lại nói

thật, sắp xếp cho Từ Lộ Lộ một vị trí hành chính trong ngân hàng,

tăng ca ít phúc lợi lại tốt, làm nhân viên biên chế chính thức c*̉a

ngân hàng, trực tiếp gọi cô đi làm, đối phương muốn cô trả lời bọn

họ trong vòng một ngày, nếu không bọn họ sẽ sắp xếp người khác.

Miếng thịt thơm ngào ngạt đưa đến miệng làm sao Từ Lộ Lộ có thể từ

chối, huống chi nếu từ chối rõ ràng là không nể mặt Triển Thiểu

Huy, thương lượng xong với Trần Đào, Từ Lộ Lộ nhận lời làm việc

trong ngân hàng, viết một thư từ chức cho công ty rồi nhanh chóng qua

bên kia làm.

Cố Hạ thật sự rất

vui cho cô, gọi điện thoại cho Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, em c*̃ng

muốn làm trong ngân hàng.”

Hàng năm công ty c*̉a

Triển Thiểu Huy thực hiện nhiều cuộc giao dịch trong ngân hàng như

vậy, sắp xếp một công việc không phải là chuyện rất đơn giản sao,

nhưng Triển Thiểu Huy lại nói với cô, “Sao em có thể đang ăn trong chén

lại nhìn trong nồi thế?”

“Nghe nói nhân viên biên

chế c*̉a ngân hàng rất tốt.”

Triển Thiểu Huy chắc

chắn không muốn thả cô ra khỏi công ty c*̉a mình nên mặc kệ, phải làm

thì c*̃ng chỉ có làm trong công ty c*̉a anh, “Làm trong ngân hàng rất

mệt, không thể so sánh với mức lương rất cao c*̉a em trong Khải Hoành,

hơn nữa không có mối quan hệ nào thì rất khó thăng tiến, có phải từ

nay về sau em muốn dựa vào anh để giúp em thăng chức không? Em còn trẻ

tuổi mà sao lại không có tiền đồ như vậy hử?”

Lại bị anh mỉa mai,

Cố Hạ phẫn nộ c*́p điện thoại, thật ra cô còn có lí do khác. Từ Lộ

Lộ từ chức cực kì nhanh, công ty hiện giờ c*̃ng không muốn giữ lại

một nhân viên mà lòng không còn hướng về công ty nữa, chỉ vài ngày

đã có thể thuận lợi từ chức, sau đó Từ Lộ Lộ đi làm trong ngân

hàng mới phát hiện ra một vấn đề, chỗ làm cách nhà khá xa, từ

sáng sớm đã phải thức dậy chen chúc trên xe công cộng, sau đó lại

phải đổi chuyến xe khác, mỗi ngày đi làm giống như một cuộc chiến,

ngược lại chỗ làm rất gần nhà Trần Đào, chỗ ở c*̉a Trần Đào lại

vừa vặn có hai phòng.

Kinh nghiệm xã hội

c*̉a Trần Đào rất phong phú, có một chân lí gọi là trong thiên hạ

không có bữa cơm nào là miễn phí, tất nhiên anh ta c*̃ng biết rõ đạo

lí này, gọi điện thoại cho Triển Thiểu Huy tỏ vẻ biết ơn, thuận

tiện hỏi xem Triển Thiểu Huy còn có ý gì khác không. quả nhiên Triển

Thiểu Huy rất thản nhiên nói: “Hình như chỗ làm c*̉a bạn gái anh rất

xa nhà, hiện giờ hai người ở c*̀ng hẳn là c*̃ng không tệ lắm, vì sao

lại không ở c*̀ng nhau tận hưởng thế giới c*̉a hai người? Đỡ phải để

cho Cố Hạ quấy rầy hai người.”

Trần Đào làm trong bộ

phận tiêu thụ nên c*̃ng khá hiểu Triển Thiểu Huy, không phải đối phương

muốn thành toàn cho bọn họ tạo dựng thế giới c*̉a hai người mà

chính là muốn tạo dựng thế giới hai người cho mình, muốn đuổi Từ

Lộ Lộ đi. Phải bắt người tay ngắn, vả lại Trần Đào c*̃ng muốn Từ

Lộ Lộ ở c*̀ng anh, ngược lại Triển Thiểu Huy đã cho anh ta một cơ

hội. Hiện tại công việc c*̉a hai người đều rất ổn định, c*̃ng nên

tính đến chuyện mua nhà kết hôn, trải qua một thời gian Trần Đào

kiệt lực khuyên bảo, cuối c*̀ng Từ Lộ Lộ c*̃ng cảm thấy ở chung với

Cố Hạ không tiện lắm, đều là người trẻ tuổi có đôi có cặp, tất cả

mọi người đều cần có không gian c*̉a mình, vậy nên đã dọn đến nhà

Trần Đào ở.

Đêm hôn đó sau khi Từ

Lộ Lộ dọn đi, Triển Thiểu Huy gọi điện nói muốn đến nhà Cố Hạ ăn

tối, hết thảy vẫn như c*̃, chỉ là không đúng hạn ra về như trước

nữa, anh ngồi trên ghế safa ôm Cố Hạ, đổ ập xuống hôn cô, lúc hôn cô

đến bảy chóng mặt tám choáng váng, bế thẳng cô đến phòng ngủ, ném

cô lên giường. Nụ hôn c*̉a anh nóng bỏng hơn bình thường, trong lòng Cố

Hạ đã chắc chắn nhưng vẫn mông lung hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Đương nhiên là muốn

làm.” Không che che lấp lấp như ngày thường nữa, Triển Thiểu Huy trả

lời cực kì thẳng thắng, sau đó bắt đầu cởi quần áo c*̉a mình, “Hạ

Hạ, anh không nhịn được nữa rồi.”

“Em không muốn.” Thật

sự Cố Hạ đã từng nói ra những lời này, chỉ là sau khi nói xong thi

nhìn thấy khóe miệng Triển Thiểu Huy đang cười một cách tà khí, anh

càng áp chặt cô xuống, nhanh chóng cởi quần áo cô ra, hơi thở nóng

rực phả vào tai cô, “Lát nữa em sẽ muốn.”

Sau đó lại là một nụ

hôn nóng bỏng khiến cho toàn thân cô mềm nhũn, trong đầu hiện lên câu

nói c*̉a anh, lúc này mới biết Triển Thiểu Huy nói thật. Cô không cự

tuyệt anh, chỉ dùng giọng nói mềm mại yêu kiều nói: “Em sợ đau, hôm

nay anh đừng làm lâu như vậy.”

Triển Thiểu Huy nhẹ

nhàng cắn vào vành tai cô, cơn đau nhè nhẹ như một dòng điện từ từ

tản ra, lập tức lan tràn đến toàn thân, anh phát ra tiếng cười trầm

thấp trên đỉnh đầu cô, “Anh cam đoan, hôm nay sẽ không đau.”

Triển Thiểu Huy hôn cô

thật lâu, vô c*̀ng kiên nhẫn xoa nắn bộ ngực

mềm mại c*̉a cô, hai ngón tay vuốt ve mũi nhọn thẳng đứng kia, động

tác càng lúc càng thô bạo, nhưng vẫn rất ẩn nhẫn, tay c*̉a anh còn

có một vết chai mỏng rơi vào da thịt non mịn bóng loáng c*̉a cô, Cố

Hạ nhịn không được khẽ ngâm lên một tiếng, từng đợt từng đợt tê ngứa

như cơn thủy triều ngày càng cao hơn, một dòng nhiệt từ bụng bay lên,

thân thể căng trướng hư không. Đến khi cô đã khá ẩm ướt, Triển Thiểu

Huy mới thăm dò hai ngón tay vào, nhẹ nhàng ra vào, dùng một ngón tay

xoa nắn, ghé vào tai cô thổi hơi: “Hôm nay có phải không đau không?”

Thật sự không đau, chỉ

thấy ngứa, cơn ngứa vừa nóng vừa khó chịu không giải phóng được, như

có một ngọn lửa đang thiêu đốt, Cố Hạ cắn môi, “Em khó chịu.”

“Khó chịu hay là vui

sướng?” Ngón tay Triển Thiểu Huy càng ra vào nhanh hơn, mỗi một lần

đều vững vàng đi vào chỗ mẫn cảm nhất, ngón tay cái tăng thêm lực ma

sát, Cố Hạ đã không còn gọi là ngâm khẽ nữa mà là kêu ra tiếng,

mềm mại yêu kiều động tình, “Đừng…ưm…đừng.”

“Đừng cái gì?’ Triển

Thiểu Huy ghé vào lỗ tai cô cười, động tác tay vẫn không ngừng, “Có

phải bảo anh đừng ngừng lại không? Hạ Hạ, kêu ra đi.”

Triển Thiểu Huy nhìn

mặt cô đỏ bừng c*̀ng cái miệng nhỏ chu ra, âm thanh động tình vang lên

bên tai, đối với phụ nữ, anh tự chủ rất tốt, nhưng mà Cố Hạ lại có

bản lĩnh khiến cho anh phải điên cuồng, thân dưới c*̉a anh đã căng

trướng rất đau, nhưng anh không thể đơn giản buông tha cho cô như vậy

được, bởi vì tính phúc sau này, hôm nay Triển Thiểu Huy phải làm cho

cô phải cầu xin tha thứ mới thôi, ngón tay đang nghiền nát trong khu

vực mềm mại kia, toàn thân Cố Hạ run rẩy, cảm nhận được một loại

sung sướng dâng lên như thủy triều, nhắm hai mắt, “A…a..”

Cô nghe thấy tiếng kêu

c*̉a mình, không thể tin được nó phát ra từ chính mình, Cố Hạ dần

dần bị lạc vào khoái cảm, có khi cô cho là mình sẽ bất tỉnh thì

ngón tay phía dưới đột nhiên ngừng lại, cảm giác hư không khiến cho

hai tay Cố Hạ ở trên lưng anh nắm chặt lại, quơ lung tung, “Triển

thiếu…Triển thiếu…”

“Thoải mái không?”

Triển Thiểu Huy nhìn dáng vẻ c*̉a cô thì biết cô chịu không được nữa,

ngón tay bắt đầu chậm rãi co rút, mặt Cố Hạ tràn đầy chờ mong, anh

nở nụ cười, “Anh còn có thể khiến cho em thích hơn nữa, chẳng qua là

em phải nói gì đó khiến cho anh thấy vui.”

Ngón tay c*̉a anh ngừng

lại, làm dấy lên cảm giác khó chịu, Cố Hạ ôm lấy cổ anh không biết

anh muốn thế nào, vừa khó xử vừa thống khổ, từng tiếng một gọi tên

anh, vừa mềm vừa dịu dàng, nghe thấy giọng nói hấp dẫn c*̉a Triển

Thiểu Huy, “Hạ Hạ, nói em thích anh, nói em muốn anh.”

“Em…em thích anh, em…”

Sau một câu thật sự Cố Hạ không nói nên lời, nằm dưới người anh khó

chịu vặn vẹo, “Em chán ghét anh, Triển thiếu…Triển thiếu…”

“Thôi vậy.” Triển

Thiểu Huy không muốn tra tấn cô nữa, hôn lên mặt cô, rút ngón tay ra,

đem vật đang dâng trào c*̉a mình nhắn ngay vào lối vào c*̉a cô, nhẹ

nhàng cọ xát, sau đó động thắt lưng một cái, chậm rãi đưa vào phía

trước, tốc hành đi vào chỗ sâu nhất, nghe thấy Cố Hạ “A…” lên một

tiếng, vừa thống khổ vừa thỏa mãn, anh thở dốc nói: “Kêu ra đi, lớn

tiếng một chút, anh thích nghe.”

Thân thể bị lấp đầy,

Cố Hạ ôm anh thở dốc, hai chân kẹp lấy eo c*̉a anh, đêm nay rốt cuộc

Cố Hạ c*̃ng hiểu cái gì gọi là nam nữ hoan ái, hai thân thể giao nhau

chặt chẽ, thân thể c*̀ng trái tim hòa chung nhịp đập, như đang đi đến

thế giới bên kia. Lúc Triển Thiểu Huy sắp giải phóng trong cơ thể cô,

thân thể run rẩy mãnh liệt, đè nén tiếng gầm nhẹ như dã thú, cô cảm

thấy rất thỏa mãn, c*̀ng với người mình yêu đạt được thỏa mãn, thân

thể vui sướng cực hạn, rất hạnh phúc, rất tuyệt vời.

***

Có bắt đầu, tất nhiên

cuộc sống sẽ phải rẽ sang một hướng khác, Triển Thiểu Huy mang đến

rất nhiều thứ, trên bồn rửa mặt có thêm một chiếc bàn chải đánh

răng, bên cạnh có thêm một cái khăn tắm, cửa ra vào đặt một đôi dép

lê vừa mua, anh sắp xếp đồ đạc c*̉a mình rất nghiêm chỉnh, có khi Cố

Hạ sẽ mắng thầm vài câu nhưng c*̃ng không đến nỗi ném hết đồ đạc c*̉a

anh ra, tất cả đều diễn ra trong dự liệu c*̉a anh.

Thơi gian nghỉ bệnh

c*̉a Cố Hạ c*̃ng gần hết, tuy Triển Thiểu Huy không ngại cô nghỉ thêm

hai tháng nhưng Cố Hạ rảnh rỗi quá c*̃ng chán, vả lại, không đi làm

sao được chứ? Đến ngày đi làm cô trực tiếp trở về Khải Hoành, tuy

vị trí trước kia c*̉a cô đã có người thay nhưng cấp trên vẫn sắp xếp

cho cô tiếp tục làm trợ lí trong tổ tiêu thụ, sau này sẽ có sắp xếp

khác. Ngày đầu tiên đi làm c*̃ng có hơi lười biếng, hoàn toàn không

có tinh thần, đến lúc tan ca về nhà, mở cửa ra thì hơi sửng sốt,

Triển Thiểu Huy đang ngồi trên ghế safa trong phòng khách, quan trọng

nhất là sofa đã không phải là cái c*̃ nữa mà là một bộ safa mới.

“Anh vào bằng cách

nào?” Triển Thiểu Huy không có chìa khóa nhà, hôm nay anh c*̃ng không

nói sẽ tới, vậy nên Cố Hạ vô c*̀ng bất ngờ.

“Từ Lộ Lộ giao chiếc

chìa khóa này cho anh.” Triển Thiểu Huy cười nói, trên thực tế là anh

đi tìm cô ấy đòi, Cố Hạ không đến ở nhà anh, không phải anh tới nhà

Cố Hạ ở c*̀ng cô là được sao?

Cố Hạ thầm oán Từ

Lộ Lộ một tiếng, “Bộ sofa kia đâu? Những thứ ấy là c*̉a chủ thuê

nhà, anh không được lộn xộn.”

“Anh vứt đi rồi, bộ

trước kia quá xấu. Yên tâm, anh đã nói với chủ nhà rồi, mua đồ dùng

mới họ còn không vui cái gì?” Triển Thiểu Huy đứng lên, cầm lấy túi

xách trong tay cô, còn nói: “Ngày mai anh đưa em đi làm, còn bây giờ,

chúng ta ra ngoài ăn cơm trước đã.”

Ý là đêm nay anh sẽ ở

lại đây, Cố Hạ c*̃ng không cảm thấy có gì không ổn, dù sao mấy ngày

nay anh c*̃ng thường xuyên ở lại đây. Triển Thiểu Huy thực hiện chính

sách nước ấm nấu ếch đối với Cố Hạ, anh chậm rãi thay đổi rất

nhiều thứ trong nhà, chén đĩa, bàn trà, bàn ăn, rèm cửa…Ngay cả nệm

c*̃ng thay, càng về sau Cố Hạ không còn để ý đến nữa, thời gian anh

ở lại đây ngày càng nhiều, trong tủ treo toàn quần áo sang trọng c*̉a

anh, buổi tối Cố Hạ nấu ăn trong nhà bếp, nghe thấy tin tức quốc tế

ở bên ngoài thì cảm thấy giật mình, rốt cuộc đây là nhà c*̉a Triển

đại thiếu gia hay là nhà c*̉a mình đây? Sao càng nhìn càng thấy giống

như hai người đang sống chung với nhau vậy.

Tác

giả nói: Cố Hạ từng bước từng bước một bị đại sói xám xâm chiếm.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.