Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 76: Anh sẽ phải yêu em


Triển Thiểu Huy ôm lấy

cô, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt, “Cảm ơn cái gì? Đi quá vội

nên chưa mua được quà cho em, hoa hồng này c*̃ng là do tiếp viên hàng

không chuẩn bị.” Anh nâng cổ tay nhìn đồng hồ, “Bây giờ mới 10h30,

muốn quà sinh nhật gì, anh dẫn em đi mua ngay.”

Cố Hạ nói không cần,

thời gian c*̃ng không còn sớm, nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên mặt Triển

Thiểu Huy, không muốn để anh thêm vất vả, Triển Thiểu Huy chỉ cười,

“Quà sinh nhật nhất định phải tặng, trước kia em c*̃ng từng tặng anh

quà sinh nhật, có qua có lại. Vả lại một năm chỉ có một lần, anh

không ngại em đòi hỏi một chút.”

Cố Hạ nghĩ nghĩ, “Hôm

nay em đã mua quà sinh nhật rồi, vậy anh trả tiền cho em là được, coi

như là anh tặng.” Cố Hạ kéo tay Triển Thiểu Huy vào phòng ngủ, lấy

chiếc lắc tay thủy tinh ra, quơ quơ trước mặt Triển Thiểu Huy, “Đẹp

không? Có một lần đi dạo c*̀ng với Từ Lộ Lộ trong trung tâm mua sắm

liếc thấy chiếc lắc này, lúc ấy cảm thấy rất đắc nên không nỡ mua.

Hôm nay lại đi dạo trong trung tâm mua sắm, thấy vẫn còn thích nó nên

đã mua, có phải rất đẹp không?”

Triển Thiểu Huy khẽ

dí đầu cô, “Thật là cô gái dễ thỏa mãn.”

“Em còn mua cả quà cho

anh nữa nha.”

“Vậy sao?” Triển Thiểu

Huy cười đến híp cả mắt, “Sinh nhật c*̉a em mà còn mua cả quà cho anh

nữa à?”

Cố Hạ cười hì hì

xoay người đi, lấy ra từ trong tủ quần áo một chiếc áo sơ mi, “Nhìn

thấy cái áo sơ mi này, cảm thấy anh mặc vào sẽ đặc biệt đẹp, anh

c*̃ng đã mua cho em rất nhiều quần áo mà em vẫn chưa mua gì cho anh,

cho nên hôm nay nhìn thấy cái này thì mua ngay, anh mặc thử xem, không

hợp em sẽ đi đổi lại.”

Áo sơmi rất vừa người,

mặc trên người Triển Thiểu Huy càng làm tôn thêm khí chất anh tuấn c*̉a

anh, anh đứng trước gương sửa cổ áo, ánh mắt tràn ngập ý cười, mở

tủ quần áo tìm cho Cố Hạ một cái váy, “Thay ra đi, anh dẫn em đi mua

quà.”

Anh sống chết kéo

bằng được Cố Hạ ra ngoài, không khí rất hào hứng, lúc này các cửa

hàng đã đóng cửa, Cố Hạ thấy anh lấy điện thoại ra gọi cho ai đó,

nói mình muốn đến chọn đồ, bảo bọn họ chờ. Xe chạy thẳng đến cửa

hàng trang sức, nhiều người đứng trước cửa ra vào chờ anh, rồi lại

c*́i đầu chào, Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ vào, thản nhiên nói một

câu, “Lấy hết tất cả ra đây.”

Những thứ trong cửa

hàng cực kì xa hoa, kiểu dáng khác nhau, bảo thạch phỉ thúy, vàng

bạc kim cương, nói không thích là nói dối, ánh mắt c*̉a Cố Hạ kìm

không được dán vào những thứ kia, người quản lí càng cung kính mang

vài hộp ra, đều là những thứ cực phẩm bình thường không dễ thấy,

“Tiểu thư, mời xem những thứ này.”

Anh thản nhiên cầm

những thứ quý giá ấy lên, kim cương màu sắc rực rỡ còn lớn hơn cả

một hạt ngô, thiết kế tinh xảo, Cố Hạ nhìn chúng dưới ánh đèn lấp

lánh, gần như muốn hoa cả mắt lên, đẹp nói không lên lời, bởi vì mỗi

một món trang sức đều có điểm đặc biệt riêng, quý đến mức Cố Hạ

không dám chạm đến, Cố Hạ sững sờ nhìn chúng, nửa ngày c*̃ng không

dám cầm lên, Triển Thiểu Huy ở bên cạnh nói: “Thích cái nào?”

Môi Cố Hạ khẽ động

nhưng c*̃ng không thể nói nên lời.

Triển Thiểu Huy nhẹ

nhàng vén tóc mai qua một bên cho cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Nếu

như không chọn được thì để anh chọn giúp em.”

Anh chỉ ngón tay, “Cái

này, cái này…Gói lại cho tôi.”

“Không cần đâu.” Cố Hạ

nhẹ nhàng kéo tay anh, Triển Thiểu Huy ghé sát vào tai cô cười, “Vậy

tự em chọn đi, để bọn họ giúp em đeo vào.”

Cố Hạ nhìn những món

trang sức rực rỡ kia, sáng lạn giống như pháo hoa trên bầu trời, cô

nhìn thật lâu, cuối c*̀ng lưu luyến dời ánh mắt đi, nhỏ giọng gọi

anh, “Triển thiếu…”

“Hả?”

“Em muốn xem pháo hoa.”

Cố Hạ lẩm bẩm nói.

“Cái gì?” Triển Thiểu

Huy có hơi không chắc chắn điều mình vừa nghe thấy.

Cố Hạ đột nhiên kéo

anh, đi thật nhanh ra ngoài cửa, cuối c*̀ng là chạy, kéo thẳng anh ra

ngoài xe, để lại mọi người trong cửa hàng trang sức hai mặt nhìn

nhau, Cố Hạ chạy đến bên cạnh xe cười, “Em nói là em muốn xem pháo

hoa.”

“Pháo hoa?” Triển

Thiểu Huy nhìn lên trời, “Em muốn xem thì anh sẽ gọi người đốt, chọn

xong trang sức đã.”

Cố Hạ chui vào xe hơi

c*̉a anh, thúc anh nhanh lái xe, Triển Thiểu Huy nhìn thấy dáng vẻ vội

vã c*̉a cô, chậm rãi nổ máy xe, “Chẳng lẽ trong cửa hàng không có

kiểu nào em thích sao?”

“Đều rất đẹp, em c*̃ng

rất thích.” Cố Hạ cười tươi như hoa xuân.

“Chẳng lẽ em muốn anh

mua hết?”

Cố Hạ cười hì hì

nói: “Đươc, nói không chừng họ còn ưu đãi đặc biệt cho anh đấy.”

“Vậy thì anh phải tốn

một mớ tiền rồi.” Triển Thiểu Huy nửa đùa nửa thật nói.

“Không cần, nói đùa

với anh thôi.” Cố Hạ khoát tay, cô thật sự không cần, “Yêu mến một

thứ gì đó không nhất định phải có được nó, những thứ xinh đẹp kia

thỉnh thoảng nhìn một cái thì thấy đẹp, để trong nhà thì không còn

ý nghĩa gì nữa, đã lâu rồi em không xem pháo hoa, bây giờ đang muốn

xem.”

Lúc Triển Thiểu Huy

lái xe đến phía bắc thành phố thì đã gần 12h, gió bên hồ thổi vào

người hết sức thoải mái, bầu trời thâm trầm, những ánh sao đêm trên

bầu trời giống như những viên đá, rồi “oanh” một tiếng, những ánh sao

đủ mọi màu sắc trên trời nổ tung, ngay sau đó, pháo đỏ vàng chàm lam

lục tím theo thứ tự nổ ra, càng lúc càng lớn, phía đông, phía tây,

phía nam, phía bắc, bốn phía đều sáng chói pháo hoa, tất cả đều như

một đóa hoa nở rộ trên bầu trời, pháo hoa trên đỉnh đầu như một cơn

mưa sao băng.

Cố Hạ đứng bên cạnh

xe, nhìn lên bầu trời ngày càng nhiều, càng nhiều pháo hoa, kinh ngạc

không nói nên lời, nương theo âm thanh tích tích chíu chíu, một tầng

rồi lại một tầng pháo hoa nổ tung; rồi một chiếc cầu màu đỏ rực

đột nhiên nổ tung, âm thanh như sấm, sau đó ngàn vạn những tia sáng bắn

ra. Bầu trời đêm sáng như ban ngày, tiếng pháo vang lên liên tiếp, Cố

Hạ nghe thấy cách đó không xa có tiếng người hoan hô, cả thành thị

như đang sôi trào. Cô quay đầu lại, “Triển thiếu, toàn bộ đều là do

anh bảo người ta đốt sao?”

“Ừ” Triển Thiểu Huy

gật đầu một cái.

“Thật đẹp.” Cố Hạ

cười thật tươi, “Nhưng mà em không muốn nhiều như vậy.”

Triển Thiểu Huy đứng

bên cạnh cô, “Em muốn xem thì anh đốt cho em xem. Hạ Hạ, sinh nhật vui

vẻ.”

“Em rất vui.” Tiếng

pháo rất lớn, dường như lấn át hết tiếng nói c*̉a cô, Cố Hạ lớn

tiếng nói thêm một lần nữa, gần như hét lên, “Em rất vui, cảm ơn anh.”

Từng chùm pháo hoa

lớn tản ra những tia sáng chói mắt trên bầu trời, một chùm rồi lại

một chùm, bốn phương tám hướng đều là phóa hoa, ánh sáng rực rỡ

bồng bềnh lan tỏa, Cố Hạ chỉ biết cười, yên lặng mà cười, khóe

miệng cong cong thành một vòng cung, cô quay đầu lại nhìn nhìn, ánh

sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào mặt Triển Thiểu Huy, khí chất vô

c*̀ng, bầu trời có nhiều pháo hoa hơn nữa c*̃ng không sánh bằng người

đàn ông hấp dẫn này, Cố Hạ đột nhiên đưa tay che miệng lại, nhìn về

phía mặt hồ gọi lớn, “Triển Thiểu Huy, em…yêu…anh!”

Cô dùng âm lượng lớn

nhất nhưng rất nhanh đã bị tiếng pháo hoa át đi, cô lại kêu tiếp,

“Em…yêu…anh…”

Triển Thiểu Huy đứng

bên cạnh cô, c*̃ng không nói gì, tùy ý để cô kêu thật lớn, trước kia

ở trên đường c*̃ng từng nghe thấy những lời thổ lộ yêu thương thế

này, khí đó cảm thấy những người kia thật ngốc nghếch, hôm nay trong

lòng lại tràn đầy niềm vui, anh đi qua, ôm eo cô, “Anh biết rồi, đừng

hô to quá rất hại cho cuống họng.”

Cố Hạ tựa vào lồng

ngực anh cười, “Hôm nay em rất vui.”

“Anh c*̃ng rất vui.”

Cằm c*̉a Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng cọ vào bờ vai cô, ôm cô, trong lòng

ngập tràn ngọt ngào. Lúc ở

phía bên kia đại dương, anh có cảm giác rất trống vắng, anh biết rõ

Cố Hạ không có người thân bên cạnh, khi đó chỉ không muốn cho Cố Hạ

phải một mình vượt qua sinh nhật lần thứ 23 c*̉a mình, huống hồ anh

c*̃ng rất nhớ cô nên đã vội vàng trở về, giờ phút này cảm thấy vội

vàng trở về như vậy là rất đáng giá. Anh xoay người Cố Hạ lại, nhẹ

nhàng hôn lên môi cô, nụ cười tươi tắn trên môi Cố Hạ vẫn chưa tan hết,

ôm lấy cổ anh, khép hờ hai mắt, kẽ liếm cánh môi trơn c*̉a anh.

Bầu trời vẫn đang rực

cháy, thân thể hai người càng dán chặt vào nhau hơn, dường như hận

không thể hòa đối phương vào máu thịt c*̉a mình, pháo hoa vẫn chưa

kết thúc, Triển Thiểu Huy đã kéo cô vào trong xe, nhấn mạnh ga, đưa

thẳng Cố Hạ về biệt thự ven hồ c*̉a mình.

Tiểu biệt thắng tân hôn,

bọn họ vừa vào nhà thì Triển Thiểu Huy đã ép Cố Hạ vào cửa phòng

ngủ, thậm chí c*̃ng không kịp ném cô xuống chiếc giường chỉ cách đó

vài mét, từng nụ hôn nóng bỏng rơi trên mặt cô, không thể chờ đợi

được kéo váy cô lên, cởi quấn lót ra, đem lối vào cơ thể cô nhắm ngay

vào vật đang căng cứng c*̉a mình, thẳng lưng một cái, chôn chính mình

vào nơi ấm áp c*̉a cô.

Cố Hạ đau đớn ưm lên một

tiếng, hai tay quấn lấy cổ anh, cảm thụ được sự luật động c*̉a anh

mang đến cảm giác sung sướng. Đêm nay Cố Hạ phá lệ phóng túng, Triển

Thiểu Huy từ ngoài cửa đặt thẳng cô lên bàn, cô dùng cánh tay quấn

quýt lấy anh, loay hoay dưới thân anh, mềm mại đong đưa.

Cô đã thật sự yêu anh,

không biết bắt đầu từ khi nào, thân thể dưới sự điều khiển c*̉a anh

càng lúc càng nhẹ, thì ra đây là tình yêu, thân thể giao hòa với

nhau, hai tâm hồn quấn lấy nhau, hai người ở bên nhau mang lại muôn ngàn

vui sướng.

Ngày hôm sau khi tỉnh

lại thì bên ngoài trời đã sáng tỏ, Cố Hạ giãy giụa muốn nhìn đồng

hồ, nhớ tới hôm nay còn phải đi làm, Triển Thiểu Huy ôm cô thật chặt

làm cho cô khó mà nhúc nhích được, trừng phạt khẽ cắn vào vành tai

cô, “Nếu em đã không còn sức đi làm nữa thì chi bằng cứ cho ông chủ

c*̉a em ăn no rồi nói sau.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.