Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 69: Bất mãn


Đây chỉ là một bữa

tiệc rượu mang tính chất thương mại bình thường, một sự kiện c*̉a

một công ty gia truyền được cử hành tại khách sạn, Triển Thiểu Huy

có thân phận cao nên được mời tham gia, không cần quan tâm đến người bạn

gái c*̉a anh có ngoại hình ra sao thì người khác c*̃ng tỏ vẻ nhưng

đang nhìn thấy một Tây Thi hay Điêu Thuyền, hai mắt sáng rỡ, cái gì

mà chim sa cá lặn nghiêng nước nghiêng thành đều có thể tùy tiện nói

ra, cho dù Cố Hạ biết phần lớn bọn họ chỉ khen để lấy lòng nhưng

c*̃ng cười không ngậm miệng lại được. Khó trách có nhiều người lại

thích được vuốt mông ngựa như thế, nghe thấy rất vui sướng trong lòng.

Triển Thiểu Huy thoạt

nhìn c*̃ng rất vui, người khác tới mời rượu anh không hề từ chối,

hào phóng uống vào bụng, lúc vừa bắt đầu Cố Hạ còn cảm thấy anh

rất hào sảng, về sau lại thấy lo lắng cho sức khỏe c*̉a anh, kéo kéo

ống tay áo anh nhỏ giọng nói: “Sao anh không từ chối bớt hoặc là

uống một ít cho có thôi là được rồi?”

Triển Thiểu Huy cầm ly

rượu thở dài, “Đây là xã giao, không còn cách nào khác. Em xem đương

nhiên làm ông chủ không hề dễ dàng, sau này em phải thông cảm cho anh

nhiều hơn đấy.”

Cố Hạ rất thật tình

thông cảm cho anh, Triển Thiểu Huy không những uống cho mình mà còn

giúp cô cản rượu, Cố Hạ nhìn thấy anh uống một ly rồi lại một ly

nữa, lòng mềm nhũn, đến khi Triển Thiểu Huy có vẻ đã say, tim Cố Hạ

quả thật đã nhỏ máu, kéo anh đến một chỗ ít người ngồi xuống, tìm

nước khoáng cho anh uống. Ở đây ánh sáng trong trẻo mà mờ ảo, làm

sao biết được những người kia vẫn bám theo không bỏ, liếc nhìn đã

thấy vị trí bọn họ ngồi, lại chạy tới mời Triển Thiểu Huy, mời cả

Cố Hạ, Triển Thiểu Huy uống hết rượu c*̉a mình, hai mắt mơ màng như

đã say, vô c*̀ng áy náy nói: “Hình như anh không giúp được em nữa

rồi…”

“Không sao, anh uống

phần c*̉a mình đi, phần c*̉a em để em tự uống!” Cố Hạ vô c*̀ng nghĩa

khí nói, tự mình kéo tay anh về phía sau, chậm rãi uống hết rượu

trong tay anh.

Triển Thiểu Huy vui

mừng khôn siết nhìn cô uống, ánh mắt hiện lên một vẻ gian xảo, với

tửu lượng c*̉a Cố Hạ, cho dù là rượu có nồng đồ không cao thì mấy

ly c*̃ng đủ say rồi, Cố Hạ tận mắt nhìn thấy người khác rót rượu

cho anh, muốn nói say thì c*̃ng là anh say hơn, say rượu sẽ loạn tình

nha, tất cả mọi người đều có thể làm chứng. Anh vẫn tiếp tục giả

vờ, mơ hồ nói không rõ tiếng: “Anh thấy khó chịu quá, muốn đi toilet

một lát, em hãy ngồi ở đây, người khác tới mời em, em hãy uống ít

một chút thôi.”

Lời nói c*̉a anh mang

theo mùi rượu nồng đậm, đôi môi đậm men say cọ cọ vào mặt cô, Cố Hạ

bảo anh cẩn thận một chút, đừng để bị ngã, cô nào biết khi Triển

Thiểu Huy ra khỏi đại sảnh thì tinh thần vô c*̀ng phấn chấn, tìm nhân

viên phục vụ c*̉a khách sạn, đợi vài phút, nhân viên mang thẻ phòng

đến cho anh, Triển Thiểu Huy cảm thấy thỏa mãn, lát nữa Cố Hạ say

rượu có thể trực tiếp đưa người lên lầu. Anh vui thích đi vào toilet,

đến khi anh trở lại sảnh c*̉a bữa tiệc thì Cố Hạ đã không còn ngồi

ở vị trí đó nữa, Triển Thiểu Huy nhìn quanh sau đó xụ mặt xuống.

Ở một chốn không

người, Cố Hạ đang nói cười đùa giỡn với một người đàn ông, cười

đến vô c*̀ng chướng mắt, mặt mũi người đàn ông kia sáng sủa, không

phải người nào khác mà chính là Quý Phi Dương, mặt Triển Thiểu Huy

căng thẳng, bước về phía đó, kìm chế cơn ghen trong lòng, vỗ nhẹ bả

vai Cố Hạ, “Sao em lại ở đây?”

“Anh trở lại rồi à.”

Cố Hạ nghiêng người sang nhìn anh cười, “Tình cờ gặp Quý sư huynh nên

tới đây chào hỏi.”

“Thế này c*̃ng gọi là

chào hỏi sao?” Triển Thiểu Huy ôm eo Cố Hạ, kéo cô vào trong lồng

ngực, động tác có chút ngang tàng, ngẩng đầu lên ánh mắt sắc bén

nhìn Quý Phi Dương, “Không nghĩ tới cậu hai nhà họ Quý c*̃ng tới đây,

vừa rồi không nhìn thấy, xem ra cậu tới muộn nhỉ.”

Đối với ánh mắt tràn

ngập thù địch c*̉a anh, Quý Phi Dương vẫn như c*̃ cười khiêm tốn, “Đã

tới trễ nên bị phạt rượu. Trùng hợp nhìn thấy Cố Hạ cho nên c*̀ng

trò chuyện vài câu, hy vọng Triển thiếu không ngại.”

“Đương nhiên không

ngại.” Ngoài miệng thì nói vậy nhưng mặt Triển Thiểu Huy thì không

được vui, “Chẳng qua là thật sự không biết hai người có chuyện gì để

nói với nhau.”

“c*̃ng không có chuyện

gì để nói.” Quý Phi Dương biết Triển Thiểu Huy không muốn mình đến

gần Cố Hạ, cười nói lời tạm biệt: “Triển thiếu tới đây, có rất

nhiều người muốn nói chuyện c*̀ng anh, tôi đây sẽ không quấy rầy nữa.”

Triển Thiểu Huy bên

ngoài thì cười nhưng trong lòng lại không cười, “Cậu hai nhà họ Quý

cứ lo chuyện c*̉a mình là được rồi.”

Quý Phi Dương gật đầu

chào bọn họ, sau đó đi về phía bên kia, Cố Hạ hết sức bất mãn,

không đợi Triển Thiểu Huy nói gì đã bực bội nói: “Anh làm gì mà

lời nói toàn mùi thuốc súng thế? Đã một thời gian không gặp Quý sư

huynh nên tùy tiện nói vài câu thôi mà.”

“Thế nào, em muốn

tiếp tục nói chuyện với cậu ta hay là còn muốn làm gì khác nữa?”

Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói, anh vẫn rất để bụng chuyện Cố Hạ

từng thích Quý Phi Dương, hơn nữa còn kéo dài vài năm, huống hồ hiện

giờ anh hoàn toàn không biết trong lòng Cố Hạ còn người kia hay không,

loại cảm giác không chắc chắn này giống như một cái gai ghim trong da

thịt, không hề thoải mái chút nào, một khi đụng phải lại cả thấy

đau nhức, anh mới vừa rời khỏi có vài phút thì Cố Hạ đã nói

chuyện với Quý Phi Dương, làm sao anh không tức giận cho được?

“Chúng em chỉ là bạn

bè bình thường thôi, vừa rồi c*̃ng không làm gì cả, anh sao phải làm

vậy?” Cố Hạ đã xác nhận quan hệ với Triển Thiểu Huy thì đã buông

tay với Quý Phi Dương, nhưng hai người c*̃ng coi như là bạn bè, vừa rồi

nói chuyện với nhau là rất bình thường, “Anh là một người đàn ông

mà sao lại nhỏ mọn như vậy chứ?”

“Anh nhỏ mọn?” Ánh

mắt Triển Thiểu Huy như đang có một ngọn lửa bùng cháy, “Có phải em

cảm thấy anh nên hào phóng một chút để thành toàn cho hai người

không?”

“Anh thích nghĩ sao thì

nghĩ.” Cố Hạ biết anh đang ghen nhưng mà anh càng nói càng quá đáng,

cô c*̃ng không chịu thua, gạt tay anh ra đi về phía bên kia.

Tâm trạng c*̉a Triển

Thiểu Huy vô c*̀ng nặng nề buồn bực, ngồi xuống kế bên cô, hai người

hậm hực không nói lời nào. Những người khác chuẩn bị tới mời rượu

bắt chuyện với Triển Thiểu Huy, nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy

không tốt lắm c*̃ng đều thức thời bỏ đi. Triển Thiểu Huy ngồi một

chỗ chờ Cố Hạ nói lời xin lỗi anh hoặc là nói mấy câu làm hòa, Cố

Hạ cảm thấy mình không hề làm gì sai nên người phải nói lời này

trước phải là Triển Thiểu Huy, nếu không sau này ngộ nhỡ anh lại đưa

ra yêu cầu vô lí như vậy nữa thì làm sao.

Triển Thiểu Huy đã

nhịn không được nữa, “Vừa rồi cậu ta nói gì với em?”

“Cậu ta?” Cố Hạ giả

ngốc, “Ai cơ?”

“Em còn giả vờ cái

quái gì nữa?” Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói, “Vừa rồi em nói gì

với Quý Phi Dương?”

“Thì ra cậu ta chính

là chỉ Quý sư huynh, không ngờ anh lại biết anh ấy.” Cố Hạ mỉa mai.

Triển Thiểu Huy ném

sang một ánh mắt sắc bén, Cố Hạ liếc anh một cái rồi chậm rãi

nói: “Không nói gì cả, anh ấy chỉ hỏi có phải em đi c*̀ng với anh

không, em nói đúng vậy ạ, nói anh uống nhiều quá nên đi vào toilet

rồi, đây chỉ là những lời hỏi thăm bình thường vậy mà dáng vẻ này

trong tư tưởng c*̉a người khác lại trở thành những hành động không

đúng đắn.”

Cố Hạ nhếch miệng,

nói: “Anh ấy còn nói tửu lượng c*̉a anh rất tốt, không dễ say như

vậy, em thấy bây giờ tinh thần c*̉a anh c*̃ng rất tỉnh táo, không cần

phải lo lắng anh sẽ bị say nữa rồi.”

Trong lòng Triển Thiểu

Huy không được thoải mái, kế hoạch đã lên sẵn bây giờ lại thoáng cái

tan tành, hiện giờ c*̃ng không còn tâm trạng uống rượu nữa, Cố Hạ

còn nói thêm: “Ách, nếu như anh không say vậy em nghĩ nên về sớm một

chút, ngồi thơ thẩn trong này không bằng về nhà nghịch máy tình thì

hơn.”

Triển Thiểu Huy nhìn

Cố Hạ ngồi bên cạnh rõ ràng đã không còn kiên nhẫn, càng lúc càng

không có tâm trạng làm gì nữa, rời khỏi bữa tiệc sớm. Trên đường đi,

anh vẫn giữ dáng vẻ buồn bực làm cho Cố Hạ c*̃ng buồn bực theo, mắt

khép lại dựa vào cửa kính xe giả vờ buồn ngủ, mặc kệ con người

hẹp hòi này. Lái xe đến dưới lầu nhà cô, ngay cả lời tạm biệt

Triển Thiểu Huy c*̃ng không nói với cô, mặt lạnh lùng, Cố Hạ vừa lên

lầu vừa oán thầm, “Tên đàn ông keo kiệt nhỏ mọn, c*̃ng không thèm dỗ

dành người ta nữa, vậy mà còn mang chờ tôi dỗ dành anh, anh cứ chờ

xem! Tôi đến với anh để nói chuyện yêu đương chứ không phải ăn no rỗi

việc mà chuyên môn đi theo hầu hạ đại thiếu gia nhà anh…”

Hai ngày sau Triển

Thiểu Huy c*̃ng không hẹn cô đi ăn cơm, ngay cả điện thoại c*̃ng không

gọi tới, Cố Hạ c*̃ng sống chết không thèm gọi cho anh, không thể nuông

chiều đại thiếu gia kia, ngộ nhỡ tạo thành tật xấu thì sau này cô

phải làm thế nào? Triển Thiểu Huy để bụng chuyện Cố Hạ cười cười

nói nói với Quý Phi Dương, lại còn tỏ ra mình rất có lí, buổi tối

anh dứt khoát gọi mấy anh em ra ngoài ăn cơm, c*̃ng không biết nói về

chủ đề nào, về sau bàn luận về chuyện phụ nữ, Tiểu Ngũ nói như

thật, “Đại ca, không thể quá nuông chiều Cố Hạ, phụ nữ mà anh càng

nuông chiều thì bọn họ càng sĩ diện; có đôi khi phải lạnh nhạt với

họ một chút thì bọn họ mới có thể mình đã làm không tốt ở chỗ

nào, mới có thể đến nịnh nọt anh…”

Trịnh Giang Hà đánh

vào gáy Trâu Nhuận Thành, “Người như cậu mà còn làm như chuyên gia

nói mấy lời vớ vẩn kia, cậu thử yêu đương với phụ nữ bao giờ chưa,

nếu chưa thì ngậm cái miệng c*̉a cậu lại, nhìn cậu vờ vịt kiểu ấy

thật là chướng mắt.”

“Cái gì mà vờ vịt?

Em đây tự mình tổng kết mới…” Trâu Nhuận Thành lại bắt đầu ồn ào,

hai người nói qua nói lại với Lão Tam khiến cho lòng Triển Thiểu Huy

càng thêm phiền, Triển Thiểu Huy c*̃ng đã nghĩ không thể chuyện gì

c*̃ng là anh phải nhượng bộ, nhất là chuyện có liên quan đến Quý Phi

Dương lại càng kiên quyết không thể nhượng bộ, phải khiến cho Cố Hạ

không liên lạc với Quý Phi Dương nữa.

Bởi vì lần đầu tiên

hai người chiến tranh lạnh đến vài ngày nên Triển Thiểu Huy bởi vì

Cố Hạ không chủ động liên lạc với anh mà tức giận, càng không chủ

động đến tìm cô, tìm cho mình một đống việc, thị sát công ty từ trên

xuống dưới, cẩn thận nghiên cứu tất cả các phương án lớn nhỏ, buổi

tối ở lại công ty tăn ca đến 11h, đáy lòng vẫn mắng một tiếng “Hôm

nay vẫn không chịu gọi điện thoại cho anh”, sau đó hết hy vọng về nhà

ngủ.

Thật ra Cố Hạ c*̃ng

rất nhớ anh, nhất là Từ Lộ Lộ đã ra nước ngoài công tác, một mình

ở nhà lại càng buồn chán, nhìn những món đồ Triển Thiểu Huy tặng

ngập tràn cả phòng, trong lòng không thể kiên cường được nữa, đắn đo

một chút rồi chủ động nhắn tin cho anh, “Điểm tâm ngọt lần trước anh

cho người mang tơi rất ngon, mang đến cho em thêm một chút nữa đi.”

Trước khi gửi tin nhắn

cô đã suy nghĩ rất lâu, giọng điệu tất nhiên không thể quá mềm mỏng,

nếu không sẽ rất mất mặt, cô đã khuất phục trước, cho anh một cái

thang, nếu Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục sĩ diện thì sau này quyết

tâm không để ý đến anh nữa. Lúc Triển Thiểu Huy nhận được tin nhắn

thì đang ngồi trong phòng họp, nghe một vị giám đốc trình bày về kế

hoạch mới, số điện thoại này c*̉a anh chủ yếu dùng để liên lạc với

người thân, nhận được tin nhắn chấn động này thì hưng phấn khó hiểu,

lấy điện thoại ra đọc rồi toét miệng cười trộm, buồn bực nhiều

ngày qua nhanh chóng bị quét sạch, phải đợi đến khi cuộc họp kết

thúc mới thèm trả lời tin nhắn c*̉a cô gái kia, phải lơ cô một lát,

nhưng trong lòng lại có một niềm vui chiến thắng.

Chẳng qua đến cuối

c*̀ng anh không thể đợi đến khi cuộc họp kết thúc, trong đầu không

ngừng suy nghĩ “Hay là trả lời lại nhanh một chút, nói không chừng cô

ấy vẫn chưa ăn trưa, đang đợi mình mang đồ đến mới ăn.” Dòng tưởng

tượng này không có cách nào cản lại được, nói với vị giám đốc kia

tạm ngưng chủ đề này lại một chút, đợi lát nữa hãy tiếp tục, sau

đó cầm điện thoại nhắn từng chữ từng chữ một trả lời Cố Ha, “Em

muốn ăn vị gì?”

Đợi một lúc Cố Hạ

không trả lời lại, cuộc họp không thể không tiếp tục, vị giám đốc

kia đã trình bày gần xong hạng mục kia rồi, lúc những người khác

bắt đầu nói đến những vấn đề khác thì Triển Thiểu Huy nhận được

tin nhắn hồi âm c*̉a cô, “Em muốn ăn bánh trứng, còn có bánh budding,

vị đầu bếp kia có món ngon nào nữa không?”

Triển Thiểu Huy trả

lời cô, “Bây giờ đang họp, lát nữa gọi điện thoại lại cho em.”

Tác giả nói: Cái này

có tính là đang cãi nhau không?

Panda: các đồng chí

chú ý, bạn Cố Hạ đang ở nhà một mình *cười gian*

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.