Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 68: Mưu kế


Tuy Cố Hạ chưa từng

trải qua chuyện nam nữ nhưng trên người Triển Thiểu Huy đang tản ra một

mùi dục vọng thì ít nhiều gì cô c*̃ng biết người đàn ông này đang

muốn làm gì, nhẹ đập tay vào lưng anh, “Anh…đè nặng quá rất khó

chịu, còn nữa anh không được sờ mó lung tung như thế…”

“Đừng có lộn xộn.”

Triển Thiểu Huy khẽ mắng cô, thân thể đang cực lực nhẫn nhịn lại bộc

phát, tình cảnh này thật làm cho người ta phát điên, giọng nói như

nghẹn lại, “Ngoan ngoãn một chút nào.”

Anh đè lên cô, phát ra

tiếng thở ồ ồ, sau đó khẽ cắn một ngụm vào vành tai cô, cơn đau ấp

đến khiến cho Cố Hạ hít mạnh một hơi, Triển Thiểu Huy vẫn còn bất

mãn nói: “Sao lại có thể tìm được một cô gái như em chứ!”

Anh nói xong c*̃ng xoay

người đứng lên, sửa sang lại áo tắm c*̉a mình, mở cửa phòng đi ra

ngoài, trước khi ra khỏi cửa còn mắng một tiếng “Chết tiệt”, Cố Hạ

không biết có phải anh đang mắng cô không, một lát sau anh lại trở về,

tóc ướt như vừa tắm xong, dục vọng trong ánh mắt đã tan đi một nửa,

sắc mặt c*̃ng dịu lại một chút, nhìn Cố Hạ ngồi ôm gối trên ghế

salon, dịu dàng nói: “Sao lại ngồi đây? Hay là em lên giường nằm nghỉ

một chút đi.”

Váy Cố Hạ có vài

cái nút, hiện giờ toàn bộ nút đều bị bức ra, vạt áo trước không

thể che hết, cô mới dùng gối ôm để che lại, “Anh có thể gọi người ta

mang…đến một bộ quần áo nữa không?”

Triển Thiểu Huy đi đến

tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, tìm một chiếc áo sơ mi bên trong đưa cho

cô, “Mặc vào đi.”

Anh chỉ ném cho cô một

chiếc áo sơ mi rồi một mình chạy vào phòng khách xem TV nhưng ánh

mắt lại không nhìn vào màn hình TV. Cố Hạ mặc áo sơ mi đi tới,

Triển Thiểu Huy ngồi tựa vào ghế tay cầm một ly rượu thủy tinh, nhẹ

nhàng lắc lắc chất lỏng bên trong, thấy cô mặc như vậy, cười nói: “Em

nhìn thật buồn cười.”

Bên trong Cố Hạ vẫn

mặc chiếc váy vạt trước không thể khép lại được, bên ngoài mặc áo

sơ mi c*̉a anh, áo sơ mi dài qua mông, nhưng lại không che được chiếc

váy, mặc vào tất nhiên trông rất buồn cười, Cố Hạ bất mãn nói: “Anh

không biết xấu hổ còn nói vậy!”

“Tới đây ngồi đi.”

Triển Thiểu Huy vươn tay ra với cô, lại nói: “Thật ra em cởi váy trong

ra, mặc như thế chắc sẽ thoải mái hơn nhiều.”

“Không cần đâu.” Cố Hạ

không muốn vậy, áo c*̉a anh lớn như vậy, mặc vào người sẽ cảm thấy

trống trơn, hơn nữa chỉ mặc áo sơ mi hơi xoay người một chút mông sẽ

bị lộ ra, thật sức quá sắc, cô đi qua một mình ngồi lên ghế salon,

nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy không được tốt, mở miệng muốn nói

rồi lại thôi.

Dáng vẻ muốn nói lại

thôi c*̉a cô tất nhiên đã lọt vào mắt Triển Thiểu Huy, “Muốn nói gì

thì nói đi.”

Cố Hạ vuốt vuốt tay,

giọng cực kì nhỏ, “Triển thiếu, có phải anh không vui không?”

Mặc cho là ai đang

tràn đầy chờ mong, giữa đường lại phải dừng lại đều thấy không vui,

huống chi Triển Thiểu Huy đã có mưu đồ từ lâu. Không thoải mái tất

nhiên vẫn là không thoải mái, nhưng chuyện này c*̃ng không thể trách

Cố Hạ, lần này không ăn được thì lần sau còn cơ hội, Triển Thiểu Huy

nhẹ lắc tay, “Không có, em đừng nghĩ lung tung.”

“Nhưng nhìn anh thì

cảm thấy anh đang không được vui.” Cố Hạ c*́i đầu xuống, “Thật ra em

biết là vì sao.”

“Hử?” Hơi cao giọng

một chút, ánh mắt c*̉a Triển Thiểu Huy đang có ý đồ muốn tìm kiếm

gì đó trên mặt cô, nhưng cô c*́i đầu quá thấp nên anh không nhìn rõ

biểu cảm c*̉a cô, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy em nói xem, vì sao

anh lại không vui?”

Cố Hạ không trực tiếp

trả lời anh, vòng vo thật lâu mới nói: “Em không muốn nhanh như vậy đã

làm chuyện kia.”

Giọng nhỏ như muỗi

bay, nhưng căn phòng rất yên tĩnh, Triển Thiểu Huy nghe thấy rất rõ

ràng, anh đã làm lộ liễu như vậy, vừa rồi Cố Hạ không biết anh muốn

làm gì thì quả thật không phải là con người sống trong xã hội này

nữa. Triển Thiểu Huy không muốn khiến cho cô phải cảnh giác, anh nghiêng

người về phía trước, kéo cô sang một tay nắm lấy lòng bàn tay cô,

“Anh không hề không vui, khi hôn đàn ông có phản ứng là chuyện bình

thường, nếu không sẽ là có vấn đề về mặt sinh lí. Anh thích em, cho

nên có hơi không khống chế được. Nhưng mà cho tới bây giờ anh chưa bao

giờ ép buộc em, đúng không?”

Anh thấy Cố Hạ khẽ

gật đầu, lại vuốt vuốt tóc cô, “Đừng nghĩ ngợi lung tung, anh chỉ

muốn gặp em thôi, hiện giờ mỗi ngày đều nhớ em, lúc họp trong đầu

c*̃ng nghĩ bây giờ em đang làm gì, đã thức dậy chưa, buổi trưa ăn gì,

trong lòng luôn nghĩ đến hình ảnh c*̉a em, muốn nghe thấy giọng nói

ríu rít c*̉a em cho nên mới gọi em tới.”

Gần đây Triển Thiểu

Huy rất ít nói những lời biện hộ, Cố Hạ cảm thấy lòng trở nên

ngọt ngào, thật sự Triển Thiểu Huy không hề ép buộc cô, dạo này

tính tự chủ c*̉a anh rất tốt, cô lại nhớ tới cái gì đó, ngẩng đầu

hỏi: “Anh có đói bụng không? Gọi cơm rồi sao còn chưa mang lên, hiệu

suất làm việc trong khách sạn c*̉a anh như vậy sao?”

Lúc nãy Triển Thiểu

Huy c*̃ng không nói ai mang cơm lên cả, chỉ lấy cớ vậy thôi, nếu không

ngộ nhỡ đột nhiên có người phá hỏng không khí thì không hay, nhưng mà

lời đã nói ra nên vẫn phải tiếp tục giả vờ, căm giận nói: “Đúng là

hiệu suất quá thấp cho nên dạo này tình hình kinh doanh c*̉a khách

sạn mới có vấn đề, phải gọi người quản lí ra mắng một trận mới được.”

Anh ngừng lại một lát, vẻ mặt ôn hòa nói: “Anh gọi điện kêu bọn họ

mang thức ăn lên, em muốn ăn gì, anh gọi người đưa lên luôn.”

Triển Thiểu Huy rất

hay có những hành động chăm sóc dịu dàng, nhìn thấy Cố Hạ không

được thoải mái nên nói cô vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát, gọi

khách sạn chuẩn bị cho cô một ít hương liệu trị liệu. Lần này Cố

Hạ phải cảm tạ người bà con c*̉a cô đã cứu cô, nhưng mà người bà con

kia c*̃ng sẽ phải đi, Triển Thiểu Huy đã có ý muốn ăn cô nên cô không

thể lơ là cảnh giác, ngược lại càng có xu thế đề phòng, anh xem xét

lịch trình trong một tuần tới, nhận lời mời tham gia một bữa tiệc.

Bữa tiệc này vốn anh

có thể không đi, lúc nhận được thiệp mời c*̃ng không xếp vào lịch

trình ngay, chẳng qua là Tiểu Ngũ ngồi bên cạnh nói giỡn: “Đại ca,

nhìn thế nào mà gần đây dáng vẻ c*̉a anh giống như chưa được thỏa

mãn dục vọng thế, Cố Hạ không thể thỏa mãn anh hay là…”Anh ta như

một tên trộm cười cười, “Không đến mức anh còn chưa đưa cô nàng lên

giường chứ?”

Hiện tại sau khi tan ca

Triển Thiểu Huy sắp xếp rất ít hoạt động khác, ngay cả các cuộc

hẹn ăn cơm c*̀ng mấy anh em c*̃ng hủy bỏ, mỗi ngày đều ở bên cạnh Cố

Hạ, từ khi Cố Hạ bị thương đến giờ đã hơn hai tháng, Triển Thiểu Huy

cẩn thận dỗ dành cô lâu như vậy, một người đàn ông ưu tú như anh mà

vẫn chưa thể thu phục được Cố Hạ, thật sự làm cho các anh em mở

rộng tầm mắt, ngay cả người đứng đắn như lão Tam c*̃ng phải nhìn anh

với đôi mắt tò mò.

Triển Thiểu Huy không

thể nói được gì ngoài hai chữ, “Sắp rồi.”

Sắp rồi chính là vẫn

chưa được, lúc ấy Trâu Nhuận Thành cười ra tiếng, thấy ánh mắt sắc

như đao c*̉a Triển Thiểu Huy bay tới nên vội vàng cố ngừng cười, nói:

“Đại ca, anh hãy tặng cô nàng thêm nhiều món quà xinh đẹp nữa, dỗ

dành để cô nàng vui vẻ, không có gì mà không thể cả. Anh xem anh suốt

ngày chỉ tặng cái gì nhỉ, đều chỉ là vài thứ đồ trang trí nhỏ

bé, phụ nữ đếu yêu thích những thứ trang sức châu báu lóng lánh.”

“Hình như tặng mấy

món trang trí nhỏ bé kia c*̃ng là do cậu đề nghị.” Chữ cuối c*̉a

Triển Thiểu Huy trầm xuống, ánh mắt không hiền lành gì Trâu Nhuận

Thành, thật ra thì đề nghị này c*̉a anh ta c*̃ng không tệ lắm, thỉnh

thoảng tặng đông tặng tây Cố Hạ đều vui vẻ, nụ cười trên mặt c*̃ng hiện

lên từ trong lòng.

Trâu Nhuận Thành vuốt

vuốt mũi cười mỉa, “Là do em đề nghị, nhưng anh không thể chỉ tặng

mấy thứ đó không, mấy thứ nhỏ bé ấy chỉ dùng để tăng thêm sự lãng

mạn, tình tứ; quan trọng phải là những thứ thỏa mãn thói hư vinh

c*̉a phụ nữ mới là thứ họ muốn.”

Triển Thiểu Huy không

hề quan tâm đến chút tiền kia, nhưng anh vẫn nói, “Cô ấy nói đừng quá

quý giá.”

“Đại ca, anh trở nên

thật thà như vậy từ khi nào thế?” Trâu Nhuận Thành vỗ vỗ đùi, dáng

vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thể thành thép, “Lời nói c*̉a phụ nữ có

thể tin sao? Họ nói không cần chỉ là lời nói khách sáo thôi, giống

như những lời nói xã giao trên thương trường thôi. Vả lại, tặng quà

phải chú ý đến phương pháp, anh không thể tặng quá trực tiếp, không

thể ném một sợi dây chuyền kim cương cho cô ấy sau đó nói đêm nay hãy

ngủ c*̀ng anh một đêm, người khác thì phỏng chừng có thể làm vậy,

nhưng cô gái bướng bỉnh như Cố Hạ thì nhất định không được.”

Triển Thiểu Huy vẫn

còn đang suy tư lời nói c*̉a Trâu Nhuận Thành, mặt khác vẫn đang suy

nghĩ vấn đề phải ăn sạch Cố Hạ thế nào, nhìn thấy tấm thiệp mời

trước mặt, mở ra xem, anh có thể dẫn theo Cố Hạ, để cho cô ăn mặc

thật xinh đẹp, phụ nữ rất thích đẹp, đến lúc ấy cô nhất định sẽ

vui vẻ.

Lúc anh và Cố Hạ hôn

nhau phần lớn thân thể đề tiếp xúc thân mật thêm một chút, kéo quần

áo cô lên để cho thân thể cô lộ ra trước mắt anh, hoặc là dùng tay

thăm dò vào quần áo vuốt ve nơi tư mật c*̉a cô, cái này thật ra đã

là hành vi tình dục, Cố Hạ không

quá tình nguyện, nhưng c*̃ng không phản ứng quá mức, Triển Thiểu Huy

cho rằng tâm lí c*̉a cô đã có thể tiếp nhận việc tiến thêm một bước

trong quan hệ với anh. Nếu cô đã có thể tiếp nhận, cho dù Triển

Thiểu Huy có lừa gạt cô một chút c*̃ng không sao, dẫn cô tham gia tiệc

tùng, đến lúc đó không thể không uống rượu, nam nữ say rượu, nếu như

xảy ra chuyện gì chỉ có thể nói là vô tình phạm sai lầm, tâm tư c*̉a

Cố Hạ c*̃ng rất đơn giản, cho dù nói cô say rượu loạn tình nên làm

bậy cô c*̃ng có thể tin, nói không chừng còn đau lòng xin lỗi.

Thịt ăn vào trong bụng

mới tính là c*̉a mình, Triển Thiểu Huy cố định ý nghĩ phải ăn cho

được Cố Hạ, tìm lí do hợp lí nói với cô: “Thứ ba tuần sau anh phải

tham gia một bữa tiệc, em đi c*̀ng với anh.”

Triển Thiểu Huy là

người đã chinh chiến nhiều năm trên thương trường, nếu như đã có ý

định này với Cố Hạ thì Cố Hạ thoát được sao? Cố Hạ lại nghe thấy

như đang được phân chia nhiệm vụ, như một phản xạ có điều kiện nói:

“Vì sao lại muốn em đi?”

“Em là bạn gái c*̉a

anh, vì sao lại không đi?” Hàng mi xinh đẹp c*̉a Triển Thiểu Huy nhướng

lên, “Chẳng lẽ em muốn anh dẫn người phụ nữ khác đi.”

Lúc này Cố Hạ mới

nhớ tiệc tùng là phải dẫn theo bạn gái đi, không chút nào hay biết

trong lòng anh còn có ý định khác, nghiêm mặt nói: “Em sợ anh mất

mặt thôi, thật ra anh đi một mình c*̃ng được mà.”

“Em không đi anh sẽ bị

các anh em cười cho chết, nói anh suốt ngày giấu em đi, em xem anh suốt

ngày bận rộn đến sức đầu mẻ trán, em c*̃ng không thể để cho anh gặp

thêm phiền toái chứ.” Triển Thiểu Huy vừa nói đạo lí cho cô nghe vừa

thực hiện chính sách ngu dân, thân mật ôm chầm lấy cô, “Tiệc tùng

thật ra rất đơn giản, có anh ở đây, em còn lo lắng cái gì? Còn nữa,

không cần phải lần nào c*̃ng thấy mình quá chênh lệch với người

khác, đến lúc đó em sẽ biết như thế nào gọi là mĩ nữ.”

Cố Hạ không hề nghi

ngờ anh, chiều thứ ba Triển Thiểu Huy rời khỏi công ty sớm, dẫn Cố

Hạ đến một club tư nhân, giao cô cho một chuyên gia trang điểm, chuyên gia

trang điểm loay hoay nửa tiếng trên mặt cô, khi Triển Thiểu Huy trở lại

vừa vặn đã trang điểm xong, anh đưa cho cô một bộ lễ phục, thúc giục

cô đi thay. Đến khi cô thay xong đi ra, Triển Thiểu Huy thỏa mãn kéo cô

đứng trước gương, “Nhìn xem, có phải rất đẹp không?”

Người đẹp nhờ lụa

lúa tốt nhờ phân, Cố Hạ nhìn mình trong gương, quả thật rất chấn

động, nghiêng đầu nhìn về phía chuyên gia trang điểm khen một tiếng,

“Quả nhiên trang điểm xong thì gỗ c*̃ng có thể thay đổi thần kì như

vậy …”

“Em nói mình là

gỗ sao?” Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh cười.

“Anh mới là gỗ ấy!”

Cố Hạ quay lại, cẩn thận nhìn mình trong gương, lắc lắc cánh tay

Triển Thiểu Huy, “Sao em lại có cảm giác mình vừa xuyên không vậy

nhỉ? Nếu không thì sao có thể thoáng cái đã trở thành một mĩ nhân

rồi?”

Triển Thiểu Huy mặc

đồ vest thẳn thớm, đẹp trai phi phàm, Cố Hạ nhìn hai người c*̀ng đứng

cạnh nhau trước gương, cười đến nở hoa, mình hiếm khi xinh đẹp như

vậy, cô lấy túi xách c*̉a mình sang, vừa tìm di động vừa nói: “Triển

thiếu, chúng ta chụp chung một tấm ảnh được không? Hiếm khi được xuyên

không như vậy, em muốn giữ lại kỉ niệm, huống hồ thoạt nhìn c*̃ng

rất xứng đôi.”

“Em nghĩ là đang đi

chơi sao?” Triển Thiểu Huy cười nói, anh không phản đối đề nghị c*̉a

cô, nhưng nói một câu, “Chờ lát nữa hãy chụp, còn thiếu một món

đồ.”

Bên cạnh có một chiếc

hộp, đó là thứ anh vừa mang tới, bên trong có một sợi dây chuyền kim

cương rực rỡ, còn có cả một đôi bông tai, Triển Thiểu Huy cầm dây

chuyền lên, đến phía sau cô, lúc đeo vào cho cô vẫn không quên sờ soạng

một chút, ngón tay nhẹ nhàng vờn nghịch qua làn da nhẵn nhụi bóng

loáng, c*́i đầu phả hơi thở ấm nóng vào cổ c*̉a cô, sau đó c*́i người

ôm lấy eo Cố Hạ từ phía sau, nhìn hai người từ trong kính, “Em thật

sự rất đẹp.”

Vòng cổ càng tôn thêm

vẻ đẹp, đẹp đến nỗi Cố Hạ không dám nhìn vào trong gương lần thứ

hai, hỏi một câu, “Cái này là thật hay giả thế?”

Nhìn biểu hiện c*̉a cô

Triển Thiểu Huy có thể nhận ra cô thật sự yêu thích, quả nhiên Tiểu

Ngũ nói đúng, thật ra mỗi một người phụ nữ đều thích những thứ như

vậy, đây c*̃ng không phải là chuyện xấu, dù sao Triển Thiểu Huy c*̃ng

có tiền, anh c*́i đầu tựa lên vai lên, “Em nói thử xem?”

Cố Hạ c*̃ng cảm thấy

mình hỏi rất kì, nhưng c*̃ng chỉ muốn xác nhận lại, sau đó bắt đầu

nghĩ lung tung, cái này vì sao không phải là giả? Nếu như bằng thủy

tinh hay cẩm thạch c*̃ng tốt, Cố Hạ có thể yên tâm thoải mái đeo nó

trên cổ; nếu thật sự là dây chuyền kim cương thì rất đắt, ngộ nhỡ

làm mất thì sao? Cố Hạ nhớ tới có một câu chuyện rất buồn cười

c*̉a một người nổi tiếng, một nữ diễn viên thích hư vinh làm suốt

mười năm mới gom gót được ít tiền mua dây chuyền, kết quả phá hủy

tuổi xuân c*̉a mình. Mười năm nha, nếu đổi

lại là tình huống c*̉a mình, đại thiếu gia này sẽ không có đủ kiên

nhẫn đòi lại số tiền kia, ngộ nhỡ muốn thịt cô thì làm sao? Cố Hạ

nghĩ ngợi nửa ngày, bắt đầu vươn tay tháo dây chuyền xuống, “Rất

đẹp, nhưng mà vẫn nên tháo xuống thì hơn, nếu bị mất thì rất phiền

toái, tìm đại một chiếc khăn lụa quấn lên cổ có thể thay cho đồ

trang sức.”

“Không thích sao?”

Triển Thiểu Huy nghi hoặc.

“Nếu bị mất thì làm

sao? Em không có tiền trả lại anh đâu.” Cố Hạ nói, đương nhiên cô c*̃ng

sẽ không dại gì.

Triển Thiểu Huy cười

khẽ, “Không sao, tặng em rồi thì là c*̉a em.”

Cố Hạ lập tức bí

hiểm nhìn anh, Triển Thiểu Huy c*̃ng từng tặng cô những thứ khác,

nhưng đều là những món đồ chơi nho nhỏ, cô chậm rãi nói: “Không có

gì tự nhiên lại tốt như vậy…” Nửa câu sau cô chưa nói, ánh mắt tĩnh

lặng nhìn anh, đang tự hỏi xem người đàn ông này đang âm mưu gì.

Triển Thiểu Huy bị

ánh mắt này c*̉a cô làm cho mất tự nhiên, vốn muốn nịnh nọt cô một

chút, không nghĩ tới lại khiến cho Cố Hạ càng thêm cảnh giác, bất

đắc dĩ nói: “Thôi, không thích thì gỡ xuống.” Quà tặng là gì không

quan trọng, quan trọng là phải ăn sạch cô.

Nhưng mang theo cô đến

bữa tiệc khó tránh khỏi phải làm cho người ngoài nghĩ anh không coi

trọng Cố Hạ cho nên một lát sau gọi người mang một sợi dây chuyền

khác tới, vỗ ngực nói đó là hàng bình thường, tuyệt đối không phải

hàng cao cấp, nhìn thấy ánh mắt nửa tin nửa ngờ c*̉a Cố Hạ, mặt

không đổi sắc nói: “Giá cả rất vừa phải, chỉ cần hai ba tháng lương

c*̉a em là có thể mua được, không phải do người giám định chuyên

nghiệp công nhận, rất nhiều nữ diễn viên bình thường đều thích loại

này, em hay xem TV nhìn thấy những người kia mỗi lần dự họp báo đều

dùng những món trang sức khác nhau, cứ thay năm đổi ba như vậy, em

nghĩ đó là thật sao? Bọn họ có rất nhiề khoản chi tiêu, đóng phim thì

kiếm được bao nhiêu tiền nên chỉ đeo loại này, cho nên em c*̃ng đừng để

bụng.”

Cố Hạ tin anh, cầm

lấy chiếc điện thoại giá trên trời c*̉a Triển Thiểu Huy chụp hình,

còn nhờ chuyên gia trang điểm bên cạnh chụp giúp bọn họ, chụp vô c*̀ng

vui vẻ, Triển Thiểu Huy c*̃ng rất phối hợp, chẳng qua suy nghĩ đã bay

lên chín tầng mây, tự hỏi phải làm thế nào để có thể khiến cho

mình thỏa mãn đồng thời c*̃ng phải làm cho Cố Hạ thỏa mãn, còn có

ngày mai tỉnh dậy có nên đổ trách nhiệm cho Cố Hạ không, nếu là như

vậy thì biểu hiện c*̉a Cố Hạ nhất định sẽ rất tốt.

Tác giả nói: cách

mạng còn chưa thành công, Triển thiếu còn phải cố gắng nhiều.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.