Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 67: Dụ dỗ


Cuối c*̀ng Triển Thiểu

Huy vẫn phải kêu người đưa điểm tâm đến cho Cố Hạ, điểm tâm vừa mới

ra lò, đương nhiên đồ đưa sang không chỉ dừng lại ở một thứ, còn có

vài bộ quần áo, tất cả không ngoại lệ đều là váy, thiết kế mới

nhất c*̉a mùa hè năm nay, chiều dài vừa đến đầu gối, ngọt ngào,

thông minh, hào phóng…Quần áo mới đều khiến cho Cố Hạ yêu thích không

thề rời tay, một mình ở nhà đứng trước gương thay đi thay lại, mắt

thẩm mĩ c*̉a Triển Thiểu Huy thật không tệ, chọn quần áo đều là

phong cách mà cô yêu thích. Trước mắt vừa vào hạ, mặc váy mùa này

là hợp nhất, niềm vui này Cố Hạ rất muốn tìm một người chia xẻ,

vội vàng gọi điện cho Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, đã nhận được

quần áo rồi, dài rộng đều rất vừa, cảm ơn anh.”

Triển Thiểu Huy ôn hòa

nói, “Em thích là tốt rồi.”

Cố Hạ nhếch miệng

cười, “Thật sự rất đẹp, chất vải mặc lên người rất thoải mái, nhưng

mà sao đều là váy?”

“Dáng người em rất đẹp,

mặc vày trông sẽ đẹp hơn.” Triển Thiểu Huy sẽ không nói mặc váy để

thuận tiện cho việc làm một số chuyện không đứng đắn, anh tặng đồ

tất nhiên là có ý c*̉a anh.

Cố Hạ cười đến nở

hoa trong lòng, “Anh đang làm việc phải không? Vậy em không làm phiền

anh nữa, lát nữa em sẽ đi chợ, tối này anh có muốn qua ăn cơm tối

không?”

Không ngờ Triển Thiểu

Huy lại vô tình nói, “Vẫn chưa ăn cơm trưa.”

“Sao vậy?” Giờ c*̃ng

đã hơn hai giờ rồi, thì ra ông chủ lớn lại bận như vậy.

“c*̃ng không phải là

không ăn, xem bản kế hoạch thấy đau đầu, thật sự không thấy ngon

miệng, ăn vài miếng đã thấy ăn không vô, công việc thì nhiều, bây giờ

anh thấy hơi đói.” Giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy rất mệt mỏi, “Nhớ

em, ăn c*̀ng với em thì mới cảm thấy tương đối ngon miệng.”

Lòng Cố Hạ mềm nhũn,

“Hay anh gọi thức ăn bên ngoài đi, nếu không làm gì còn tinh thần mà

làm việc.”

Đầu bên kia lại khẽ

than, “Nếu em rảnh thì ghé qua chỗ anh một lát đi. Một mình ăn không

thấy ngon, em tới đây anh c*̃ng sẽ nghỉ ngơi một lát.”

Đương nhiên Cố Hạ c*̃ng

nghĩ vậy, huống hồ một cô gái có quần áo mới nào có ai không muốn

ra ngoài dạo một vòng chứ? Cố Hạ hỏi công ty c*̉a anh ở đâu, Triển

Thiểu Huy dùng giọng nói thản nhiên nói: “Hôm nay đang ở khách sạn

kiểm tra tình hình hoạt động, sáng nay thị sát nhà hàng rồi đến

tất cả các hoạt động, bây giờ trong tay vẫn còn rất nhiều việc, đang

ở trong văn phòng c*̉a khách sạn lớn Bách Đinh. Em trực tiếp đi thẳng

đến quầy tiếp tân, nói tên để bọn họ đưa em lên phòng chủ tịch.”

Cố Hạ “Vâng” một

tiếng, còn hỏi Triển Thiểu Huy có muốn ăn gì không để cô mang qua cho

anh, Triển Thiểu Huy chỉ cười, “Không cần phiền phức như vậy đâu, em

tới là tốt rồi, lát nữa anh gọi thức ăn ở ngoài c*̃ng được. Nhớ

phải mặc váy mới c*̉a em, anh muốn ngắm thử xem thế nào, không cần

vội, đi đường cẩn thận một chút.”

c*́p điện thoại, trên

mặt Triển Thiểu Huy không thể che giấu được vẻ vui sướng, nhấn số

điện thoại nội bộ, “Đi gọi người làm một tấm biển ‘văn phòng chủ

tịch” treo trước cửa phòng tôi, trong vòng nửa tiếng nhất định phải

làm xong. Chuẩn bị sẵn xe, năm phút sau tôi đến Bách Đinh.”

“Vâng ạ.” Khâu Hàn nghe

rõ hai yêu cầu c*̉a anh, lập tức đi làm.

Triển Thiểu Huy ít khi

quan tâm đến việc kinh doanh c*̉a khách sạn lớn Bách Đinh, việc kinh

doanh c*̉a anh nhiều như vậy, việc c*̉a khách sạn tất nhiên có người

quản lí, ngược lại vì khách sạn thường xuyên có tiệc tùng cho nên

anh thường xuyên đến đây xã giao. Triển Thiểu Huy không có phòng làm

việc riêng ở khách sạn lớn Bách Đinh, chỉ có một phòng tổng thống

chuyên dụng kiêm luôn phòng làm việc. Triển Thiểu Huy dặn dò quản lí

khách sạn một tiếng, nói anh ta không cần hỏi nhiều, sắp xếp tất cả

cho thật tốt, ngồi trên xe đi đến khách sạn lớn Bách Đinh, trên mặt

c*̉a anh vẫn còn nụ cười gian xảo, Cố Hạ không đến nhà anh c*̃ng không

sao, không phải vẫn còn có khách sạn sao?

Cố Hạ đâu có nghĩ

được nhiều như vậy, Triển Thiểu Huy nói đến phòng làm việc c*̉a anh

thì cô đến, mặc một chiếc váy liền thân có c*́c, phong cách ngọt

ngào, vào thẳng quầy tiếp tân c*̉a khách sạn Bách Đinh, có một quản

lí dẫn cô lên lầu ba mươi sáu, tới trước cửa, dừng bước, ý bảo Cố

Hạ nhìn lên tấm biển ‘văn phòng chủ tịch’ rồi nói: “Cô Cố, chính là

ở đây.”

Cố Hạ cảm ơn anh ta

một tiếng, cửa chính vô c*̀ng hoa lệ, trên cửa gắn một tấm biển màu

vàng kim sáng loáng, quả thật rất khí phái, Cố Hạ vội vàng xoay

người gọi anh ta, “Có ai khác ở trong đó không?”

Quản lí vẫn giữ nụ

cười trên mặt, “Chắc là không có, chủ tịch Triển đang ở bên trong xem

báo cáo.”

Cố Hạ an tâm thoải

mái gõ cửa phòng, Triển Thiểu Huy mặc một bộ đồ vest màu đen mở

cửa ra, thoải mái cười nói: “Cuối c*̀ng em c*̃ng tới.”

Anh kéo tay Cố Hạ vào

trong phòng, thuận tay khóa cửa chính lại, Cố Hạ đi vào nhìn nhìn

xung quanh, hơi bất ngờ nói: “Văn phòng c*̉a anh được thiết kế như vậy

sao?”

Cố Hạ đứng trong

phòng khách lớn, bên trong hẳn là có nhiều gian phòng, ngoại trừ bàn

làm việc đặt một chiếc máy tính c*̀ng với giá sách sát tường,

những nơi khác đều mang theo hương vị thư thích thoải mái, bó hoa hồng

đỏ rực trên bàn tỏa ra hương thơm thoang thoảng, quầy bar treo rất

nhiều ly thủy tinh, cả gian phòng đều mang một gam màu sáng, vẻ xa hoa

c*̀ng ấm áp hòa vào nhau, nói là một phòng khách sạn thì hợp lí

hơn, nhìn thế nào c*̃ng không giống văn phòng.

Triển Thiểu Huy đứng

bê cạnh cười, “Không thiết kế như vậy, thế em nói xem phải thiết kế

thế nào? Anh bận rộn suốt ngày như vậy, đương nhiên phải làm cho văn

phòng trở nên thoải mái một chút.” Anh chỉ vào gian phòng bên cạnh,

“Có một phòng họp, họp mệt rồi thì có thể tìm một căn phòng để

nghỉ ngơi, bên kia còn có phòng tập thể thao, quá bực bội anh sẽ đến

đó giải tỏa một lát, công việc kinh doanh c*̉a anh khá nhiều, áp lực

c*̃ng lớn, không biết cách nghỉ ngơi thư giãn không phải anh sẽ mệt

chết sao?”

Cố Hạ lên mạng đều

thấy văn phòng ở những công ty lớn đều được thiết kế rất đặc biệt,

phần lớn đều theo phong cách thoải mái, để giải tỏa áp lực công

việc, hôm nay cuối c*̀ng c*̃ng được mở rộng tầm mắt, cô quay đầu lại

hỏi Triển Thiểu Huy, “Anh gọi người mang cơm tới chưa?”

“Lát nữa.” Triển

Thiểu Huy giả vờ day day thái dương, ngồi xuống ghế sofa, “Hôm nay thật

sự rất mệt mỏi, qua đây ngồi với anh một lát.”

Anh ôm Cố Hạ vào trong

lồng ngực, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần c*̉a cô, chôn đầu vào hõm

vai cô, vươn đầu lưỡi khẽ liếm lên đấy, Cố Hạ vỗ vỗ anh, “Đừng như

vậy.”

Triển Thiểu Huy cười

buông ra, “Anh đi tắm cho đỡ mệt một lát, nếu có người đưa cơm lên em

cứ nói bọn họ đặt trên bàn, bây giờ em cứ tự nhiên ở đây, anh chỉ

mất vài phút thôi.”

Anh nhìn Cố Hạ cười

cười, sau đó đi vào phòng tắm, một mình Cố Hạ ngồi quan sát thiết

kế c*̉a căn phòng, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách,

khách sạn này có vị trí vô c*̀ng tốt, mỗi tối đều có thể quan sát

cảnh đêm đông đúc trong thành phố C; cửa phòng ngủ bên trong mở rộng,

Cố Hạ đi vào nhìn nhìn, cửa sổ phòng ngủ hướng thẳng ra hồ nước,

nhìn thẳng về cảnh sông đằng xa, căn phòng lớn ngoài sức tưởng tượng

c*̉a Cố Hạ, cho dù anh là chủ tịch thì c*̃ng không cần một văn phòng

lớn như vậy chứ, lại còn có thêm mấy phòng ngủ nữa.

Một lát sau Triển

Thiểu Huy từ trong phòng tắm bước ra, mặc một chiếc áo tắm, dây buộc

lưng cực kì lỏng lẻo, lộ ra vòm ngực rắn chắc c*̉a anh, nhưng hình

như anh không hề để ý chút nào, một tay cầm khăn lau tóc, giọng điệu

rất thoải mái, “Có thể xem TV, c*̃ng có thể chơi máy tính, sao em lại

ngồi ở đây?”

Cố Hạ vừa mới đi dạo

một vòng quanh phòng, giờ phút này nhìn thấy cảnh xuân đang trước

ngực c*̉a Triển Thiểu Huy, ánh mắt vội vàng chuyển hướng, nhưng lại

nhịn không được lén liếc mắt nhìn trộm, “Ở đây không phải là văn

phòng sao? Anh ăn mặc như vậy lát nữa có người tới đây làm sao anh mở

cửa được?”

“Có người đến tìm anh

sẽ gọi điện thoại trước, không phải chuyện gì quá quan trọng sẽ có

thư kí xử lí, nếu không thì anh nuôi nhiều thư kí như vậy làm gì? Bây

giờ anh muốn thư giãn một chút, trước kia không phải em đã nói tiền

để đâu cho hết sao, cực khổ quá sẽ bị bệnh mất trí nhớ c*̉a người

già thì sao?” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười từ trong cổ

họng, đi đến quầy bar, “Em xem hiện giờ anh thật là hồ đồ, em đã tới

lâu như vậy rồi mà vẫn chưa rót nước cho em uống, quả nhiên là bận

đến choáng váng đầu óc rồi, em muốn uống gì?”

Cố Hạ nói cô muốn

uống nước ấm, Triển Thiểu Huy rót nước đặt trên bàn trà, rồi tự

mình cầm một ly nước khác ngửa đầu uống vài ngụm, mái tóc ướt

sũng c*̉a anh theo động tác này khẽ lay động, lồng ngực hơi phập

phồng, đẹp trai c*̀ng gợi cảm nói không nên lời, Cố Hạ cầm ly nước

uống một ngụm nhỏ, ánh mặt vẫn vô tình hay cố ý nhìn về phía anh.

Triển Thiểu Huy đặt ly

nước xuống nói: “Anh đã nói hôm nay em rất xinh chưa?”

“Hình như chưa nói.”

“Hôm nay quả nhiên bận

đến mụ mẫm rồi.” Triển Thiểu Huy lắc đầu, giống như đang tự cảm

thấy bất mãn với chính mình. Anh đi qua, kéo cô đến gần, “Thật sự

rất mệt mỏi, c*̀ng ngắm cảnh hồ với anh đi.”

Anh kéo cô thong thả đi

vào căn phòng bên trong, có ý đồ dùng chuyện khác làm cho cô nghe

nhìn lẫn lộn, “Hôm nay ở đây suốt ngày, tháng trước không tới, chỉ ở

tổng công ty nghe bọn họ báo cáo, kết quả hôm nay tới đây mới phát

hiện ra tình hình kinh doanh c*̉a khách sạn có vấn đề, trên có chính

sách, dưới lại có đối sách, bọn họ…”

Anh nói những lời lung

tung lộn xộn này cho tới khi đi vào phòng ngủ mới ngừng lại, Triển

Thiểu Huy ngồi xuống ghế salon, đặt Cố Hạ ngồi lên đầu gối c*̉a

mình, ôm cô hỏi: “Có phải anh c*̃ng không hề dễ dàng gì không?”

Cố Hạ rất gần anh,

lồng ngực rắn chắc màu mật ong c*̉a Triển Thiểu Huy khiến cô không

thể nhìn thứ khác nữa, mùi sữa tắm hòa với mùi hương c*̉a anh, không

phải một hương vị nhẹ nhàng khoan khoái má là một loại hương vị làm

cho người ra bị mê hoặc, càng làm nổi bật hơi thở rất đàn ông, Cố

Hạ cảm thấy miệng hơi khô lại, mơ hồ không rõ nói, “Ừm…”

Triển Thiểu Huy cười

khẽ, miệng khẽ nhếch lên càng thêm phần mê hoặc, Cố Hạ ngẩn người,

một tay Triển Thiểu Huy giữ lấy gáy cô, để làn môi c*̉a cô đến thật

gần mình, dường như anh chẳng cần dùng quá nhiều sức c*̃ng có thể

thuận tiện hôn được Cố Hạ, hay tai cô ôm lấy cổ anh, mút lấy hương vị

trong miệng anh, đầu lưỡi ngày càng vươn sâu vào, dường như vẫn cảm

thấy chưa đủ.

Hai người hôn nhau đến

khó khăn chia lìa, Triển Thiểu Huy vuốt ve cặp đùi trần trắng nõn

c*̉a cô, kéo váy cô lên, không ngừng tiến lên trên, cảm xúc mềm mại

làm cho anh không thể ngừng lại được, anh đẩy ngã Cố Hạ trên ghế

salon, hai chân rắn chắc kẹp lấy chân cô, nằm trên người

cô tiếp tục nụ hôn, người bên dưới hình như đã có ý kiến, Triển

Thiểu Huy lập tức dùng miệng chặn lại, chỉ nghe thấy âm thanh rên rỉ

phát ra từ trong miệng Cố Hạ, anh dùng thêm sức, khiến cho cô không

thể giãy ra được, khiến cho Cố Hạ chìm đắm trong nụ hôn c*̉a mình,

hai tay vẫn châm ngòi thổi gió, gợi lên từng đợt tê dại khiến cho Cố

Hạ bối rối không biết phải làm sao, ngay cả sức phản kháng c*̃ng

không còn.

Bụng dưới c*̉a Triển

Thiểu Huy như có một ngọn lửa đang bùng cháy, áo tắm trên người đã

rơi xuống gần một nửa, anh cởi vài cái nút trước ngực Cố Hạ ra,

khiến cho bộ ngực c*̉a cô kề sát vào lồng ngực c*̉a mình, tay c*̉a anh

mò mẫm vào bên trong bắp đùi cô, sờ rồi lại sờ, sau đó luồn vào

trong quần lót, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn cô gái đang

nằm dưới mình.

Mặt Cố Hạ

đỏ bừng, sắc môi đỏ chói, “Em…em…ngày nghỉ lễ c*̉a em đang đến!”

Giọng nói c*̉a cô rất

nhỏ, Cố Hạ thật sự rất ngại nói chuyện này với một người đàn ông,

huống cho là một người đàn ông nửa thân trên để trần đang nằm trên

người cô.

Triển Thiểu Huy hung

dữ nhìn cô chằm chằm, giống như cô đang phạm phải một tội ác tày

trời, thật lâu sau mới áp chế được ngọn lửa c*̉a mình, ghé vào trên

người cô, lồng ngực phập phồng bất định, “Em thật là biết tra tấn

người khác.”

Tác giả nói: nếu còn

như vậy nữa thì có thể đổi tên truyện thành “Ba mươi sáu kế ăn thịt

c*̉a Triển Thiểu Huy.”

Panda: Haizz chap này

phải đổi tên thành “thất bại ở phút thứ 89” mới đúng!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.