Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 66: Dụ dỗ


Cố Hạ phát hiện thật

ra thì Triển Thiểu Huy c*̃ng không có gì đặc biệt, trước kia luôn lo

lắng yêu đương với người như vậy thì có áp lực gì hay không, có phải

suốt ngày lo ăn mặc xinh đẹp ngay ngắn hay không, hai người có tương

kiến như tân (hai người kính nhau như khách) không, hoặc là sẽ phải

khúm núm trước anh, trên thực tế thì hoàn toàn không giống như tưởng

tượng, bọn họ c*̃ng giống như những đôi tình nhân bình thường trên

đường lớn, cãi nhau rồi lại tình chàng ý thiếp.

Vào cuối tuần bọn họ

c*̃ng sẽ ra phố dạo chơi, Cố Hạ sẽ lôi kéo cánh tay anh, mắt nhìn

xuống mặt đất nhảy lên nhảy xuống trên những ô gạch vuông, trên đường

có rất nhiều người đi lại, Triển Thiểu Huy kéo cô lại, “Đi cẩn thận,

coi chừng đụng vào người khác.”

Cố Hạ c*̃ng không

ngẩng đầu lên, “Không phải còn có anh sao?”

“Em tin tưởng anh vậy

sao?” Triển Thiểu Huy vừa đỡ cô vừa phòng ngừa cô bị người khác đụng

vào.

“Đương nhiên rồi, anh

là một ông chủ lớn như vậy sao lại không làm được chút chuyện nhỏ

này chứ?” Cố Hạ tràn đầy tín nhiệm.

Triển Thiểu Huy cười

cười, “Đã tín nhiệm anh như vậy, thế thì em nhắm mắt lại đi, anh

c*̃ng có thể dắt em đi, cam đoan em sẽ không bị ai đụng vào.”

Cố Hạ ngẩng đầu lên,

mắt lóe sáng, “Đề nghị này rất thú vị, được thôi, em sẽ nhắm mắt

lại, sau đó anh dắt em đi được không?”

Cố Hạ nhắm mắt lại,

Triển Thiểu Huy dắt cô đi, hai người đi rất chậm, có đôi khi anh ôm sát

cô vào ngực, có đôi khi lại nhắc nhở cô cẩn thận. Cố Hạ thật sự

rất tín nhiệm anh, bên tai là tiếng người ầm ĩ, nhắm mắt lại tuy

không thể nhìn thấy gì nhưng lại được bàn tay ấm áp mạnh mẽ c*̉a

Triển Thiểu Huy nắm lấy. Cô nghĩ tinh yêu rất cần sự tín nhiệm, đã

lựa chọn, tất nhiên phải tin tưởng anh.

Triển Thiểu Huy ghé

sát vào bên tai cô nói: “Em có biết chúng ta đang đi đâu không?”

Cố Hạ suy xét lại con

đường hai người đang đi, “Không phải vừa rồi vẫn đi trên con đường kia

sao? Có phải sắp đến rạp hát rồi không?”

“Đã quẹo hai lần rồi,

em thật là không có cảm giác phương hướng gì cả.” Triển Thiểu Huy

một tay vịn lấy cô, chê cười cô, “Anh dẫn em đi xa thêm một chút nữa,

lát nữa em nhất định sẽ biết là nơi nào.”

Triển Thiểu Huy dẫn cô

đi về hướng trạm tàu điện ngầm, bước theo thang trượt, rồi lại xếp

hàng mua vé, Cố Hạ thật sự không hề mở mắt, xung quanh rất nhiều

người, nghe tiếng radio mới biết đây là trạm tàu điện ngầm, kéo kéo

tay c*̉a anh, “Đây là trạm tàu điện ngầm, anh muốn dẫn em đi đâu?”

“Chuẩn bị bán em đi.”

Triển Thiểu Huy nói đùa, “Thế nào, không dám đi tiếp sao?”

“Có gì mà không dám?

Rất vui nha.” Cố Hạ hừ một tiếng từ mũi.

Mua vé xong Triển

Thiểu Huy cẩn thận dẫn cô đi về phía trước, đến đầu bậc thang anh

trực tiếp ôm lấy cô, từng bước một lên cầu thang, sau đó lại thả cô

xuống, đợi cửa mở ra dắt cô lên xe, bên cạnh không ngừng có người đi

qua, Triển Thiểu Huy dẫn cô đến chỗ ngồi, ghé vào tai cô thấp giọng

nói: “Em cứ kiên trì nhắm mắt đi, ngàn vạn lần đừng mở ra, vị trí

này c*̉a em là do người khác nhường cho em đấy.”

Cố Hạ mắng thầm trong

lòng, ngộ nhỡ có người phát hiện ra sẽ nói bọn họ lửa đảo, cô kéo

tay Triển Thiểu Huy, “Chúng ta xuống xe nhanh một chút được không? Em

không muốn chơi nữa.”

“Không ngừng giữa

đường được đâu.” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười trầm thấp từ

trong cổ họng, “Anh giả vờ cho tốt vào.”

Cố Hạ c*́i đầu, chỉ

sợ bị người khác nhìn ra mánh khóe, không làm tới c*̀ng thì trò

chơi này không còn thú vị,

cứ phải tiếp tục giả vờ mãi, chán muốn chết, chỉ có thể nắm lấy

tay Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng gảy gảy lòng bàn tay anh, chỉ một lát

sau, nghe thấy một giọng nói trong veo bên cạnh vang lên, “Anh đẹp trai,

anh xuống ở đâu vậy?”

“Khách sạn lớn Bách

Đinh.” Giọng nói lạnh nhạt c*̉a Triển Thiểu Huy truyền tới, Cố Hạ

nhận ra có người đang nói chuyện với Triển Thiểu Huy.

“Trùng hợp quá.”

Người phụ nữ kia cười giòn giã như chuông bạc, “Tôi c*̃ng xuống đó.”

Trùng hợp cái gì mà

trùng hợp? Cố Hạ mắng thầm trong bụng, giọng nói õng ẹo như vậy,

đứng gần c*̃ng không thể nghe rõ nha, nhất định là đã vừa ý Triển

Thiểu Huy rồi, quả nhiên người phụ nữ kia tiếp tục như hổ già sáp

đến: “Trước kia chúng ta có gặp nhau chưa nhỉ, nhìn rất quen, nhưng mà

nhất thời không nghĩ ra.”

“Tôi c*̃ng thấy cô rất

quen.”

Lưu manh, nhìn thấy ai

c*̃ng nói quen, Cố Hạ dùng sức nhéo Triển Thiểu Huy một cái, ngược

lại Triển Thiểu Huy càng dũng cảm, không nhanh không chậm nói: “Cô

trông thật xinh đẹp.”

“Cảm ơn.” Người phụ

nữ kia nhìn Triển Thiểu Huy như một cực phẩm hiếm có, giá trị c*̉a

quần áo trên người tuyệt đối không hề rẻ, tuy anh vẫn luôn nắm tay Cố

Hạ, nhưng nhà gái là một người tàn tật, vừa rồi c*̃ng nói muốn đến

khách sạn, bình thường thì đó đều là quan hệ tạm bợ, cô ta nói

thẳng, “Hay là chúng ta kết bạn đi.”

Một hồi lâu, Cố Hạ

nghe thấy Triển Thiểu Huy nói một câu, “Được thôi.” Cô nổi giận, ở đây

cô giả vờ không thấy đường, c*̃ng không phải là đối phương không nhìn

thấy Triển Thiểu Huy vẫn còn đang nắm tay cô mà? Người này thật quá

sỗ sàng, quả thật không xem ai ra gì. Còn Triển Thiểu Huy nữa, ở

trước mặt cô mà còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt, Cố Hạ hung hăng nhéo

Triển Thiểu Huy một cái, Triển Thiểu Huy phải rất nhẫn nhịn mới

không kêu ra thành tiếng, tranh thủ nắm lấy tay cô, xoa xoa đầu Cố Hạ,

“Đừng gây chuyện.”

Cố Hạ khó chịu trong

lòng, “Em không gây chuyện, vậy thì anh đang làm cái gì đó?”

Triển Thiểu Huy c*́i

đầu thổi hơi vào tai cô, cười tươi tắn, “Đang nhìn em ghen.”

Anh còn thuận tiện

chạm vào vành tai cô, Cố Hạ rũ đầu xuống thấp, người đàn ông này

đang cố ý, cố ý khiến cho cô ở trong hoàn cảnh này có khổ c*̃ng

không thể nói nên lời, người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh vẫn tiếp tục:

“Lưu lại số điện thoại đi.”

Không đợi cho Triển

Thiểu Huy mở miệng, Cố Hạ rút tay ra khỏi Triển Thiểu Huy, “Các

người cứ từ từ kết bạn đi, đưa điện thoại cho em, em muốn gọi điện

thoại cho Quý sư huynh.”

Muốn chọc tức cô à,

Cố Hạ không sợ, cô nói ra những lời này, sắc mặt Triển Thiểu Huy đen

lại ba phần, ánh mắt như muốn bắn ra một mũi kim lạnh lẽo, đáng

tiếc Cố Hạ lại không nhìn thấy, anh lạnh lùng nhìn thoán qua người

phụ nữ đứng cạnh, “Tôi không có hứng thú với cô.” Xe dừng lại trước

một trạm, Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ một cái, “Xuống xe.”

Anh nửa kéo nửa ôm

lấy Cố Hạ, lôi kéo cô đứng ở nơi ít người, “Đừng giả bộ nữa, không

có ai đâu.”

Cố Hạ mở to mắt ra,

thở phào nhẹ nhõm, đập Triển Thiểu Huy vài cái, “Ai bảo anh bắt em

giả mù? Bây giờ em mở to mắt ra c*̃ng không dám.”

“Chính em muốn chơi

mà.” Triển Thiểu Huy tức giận nói, “Vừa rồi em nói muốn gọi cho ai?”

Trên mặt anh viết rõ

hai chữ “tức giận”, ánh mắt sắc bén, lưng Cố Hạ đột nhiên lạnh

toát, ánh mắt đảo quanh nhìn sang bốn phía, bắt đầu giả ngốc, “Em

cái cái gì nhỉ? Vừa rồi em mới nói gì sao?”

Triển Thiểu Huy đánh

vào trán cô một cái, “Còn giả vờ? Từ nay về sau em còn dám nhắc

tới nữa, em cứ thử xem anh sẽ trừng phạt em thế nào.” Anh lại phẫn

uất bồi thêm một câu, “Có nghĩ c*̃ng không được nghĩ!”

Cố Hạ c*́i thấp đầu,

yếu ớt nói một câu: “Chỉ cho phép quan viên phóng hỏa, không cho phép

dân chúng đốt đèn.”

Bị Triển Thiểu Huy

nghe thấy, kéo cổ áo bắt cô ngẩng đầu lên, “Cố Hạ, có phải em thấy

mình sống đủ rồi không?”

Cố Hạ thấy anh nổi

giận, vội vàng dỗ dành anh, ôm lấy eo c*̉a anh nũng nịu nói: “Đừng

nóng giận, em thấy anh nói chuyện với người phụ nữ khác, em ghen nên

mới nói lung tung.”

Cô cọ cọ đầu vào vai

anh, lại tiếp tục làm nũng: “Em ghen mà, thật sự ghen mà…”

Triển Thiểu Huy thả

tay ra, lạnh lùng nói: “Ghen c*̃ng không cho nghĩ đến người đàn ông

khác, ai c*̃ng không được nghĩ tới!”

“Vâng, vâng.” Cố Hạ

giống như gà mổ thóc nói, đại thiếu gia khi đã tức giận thì rất

đáng sợ, Cố Hạ vội vàng nói sang chuyện khác, “Chúng ta không nói

chuyện này nữa được không? Em muốn ăn kem, chúng ta đi mua được không?”

“Lúc này đang là

tháng mấy, ăn kem cái gì? Bác sĩ đã từng nói không được ăn những

thứ này.” Bác sĩ đã dặn tốt nhất đừng ăn những thực phẩm lạnh,

trong khoảng thời gian này Cố Hạ phải đặc biệt chú ý, Triển Thiểu

Huy như nhớ tới cái gì đó, “Bây giờ em không sao rồi phải không?”

“Không có, em rất

khỏe.” Dường như để chứng minh lời c*̉a mình, Cố Hạ buông tay ra rạo

rực nói: “Ăn kem c*̃ng không sao.”

“Không sao là tốt

rồi.” Triển Thiểu Huy lộ ra một nụ cười thâm hiểm, anh nhìn qua c*̃ng

biết không có vấn đề gì nữa, kéo tay c*̉a cô, “Được rồi, anh dẫn em

đi ăn kem, ăn một chút c*̃ng được.”

Trong kinh doanh ai c*̃ng

biết, tiền đã tới tay thì tự mình giữ mới được, trên thương trường

biến hóa khôn lường, nói không chừng một ngày nào đó công ty thiếu

nợ phá sản, ông chủ mang theo khoản tiền riêng trốn mất, địa chấn,

hỏa hoạn, bão lụt…Tóm lại, mới chỉ trong hợp đồng thì tiền vẫn

chưa phải là c*̉a mình. Trên thương trường còn như thế, càng không cần

nói đến một người ngộ nhỡ ngày sau thay lòng đổi dạ, thật sự rất

phiền toái, Triển Thiểu Huy khắc sâu ý nghĩ kia, sau này phải làm cho

từ trong ra ngoài c*̉a Cố Hạ phải là c*̉a anh, ăn vào bụng rồi mới

tránh được lo âu về sau, mới có thể triệt để đuổi tên Quý sư huynh

nào đó ra khỏi thế giới c*̉a Cố Hạ.

Hôm nay Triển Thiểu Huy

dịu dàng lạ thường, Cố Hạ lôi kéo anh đi dạo quanh các cửa hàng nhỏ

anh c*̃ng đi theo, nói muốn ăn gì thì được ăn cái đó, đi vào trong một

cửa hàng bán điểm tâm ngọt, mọi người xếp hàng ra đến ngoài cửa,

Cố Hạ đứng bên cạnh rướn cổ nhìn, “Nghe nói cửa hàng này bán đồ ăn

rất ngon, không nghĩ tới có nhiều người xếp hàng như vậy!”

Triển Thiểu Huy vuốt

vuốt tóc cô, bắt đầu chiêu lừa gạt, “Nhà c*̉a anh có một đầu bếp

làm bánh kem rất ngon, Lão Tam rất hay chạy đến chỗ đó ăn ké, hay là

anh gọi điện về nhà bảo đầu bếp chuẩn bị một phần, lát nữa qua đó

em có thể ăn thoải mái.”

Nhà anh không có đầu

bếp làm bánh kem, Triển Thiểu Huy không thích ăn đồ ngọt, ngược lại

Lão Tam thì có một chút, lát nữa gọi điện thoại mượn một lát là

được. Không ngờ ai đó không hề hiểu ý chút nào, thoáng cái đã nói

ngay vào trọng điểm, “Em nói muốn đến nhà anh khi nào?”

Thật sự Cố Hạ không

muốn đến biệt thự c*̉a Triển Thiểu Huy, chỗ đó sàn nhà bằng đá cẩm

thạch sáng bóng như gương, thảm bằng lông vừa mềm vừa thoải mái, đến

một lần sẽ cảm thấy sự chênh lệch giàu nghèo không phải lớn bình

thường, đến nhiều lần nói không chừng Cố Hạ sẽ oán hận xã hội

này. Vả lại, Cố Hạ c*̃ng băn khoăn trong lòng, ở nhà mình vẫn thoải

mái hơn, lần trước qua đó xém nữa thì bị anh ăn sạch, tùy tiện đến

nhà một người đàn ông quá nhiều c*̃ng không tốt.

“Không phải em thích ăn

đồ ngọt sao?” Triển Thiểu Huy cố gắng hết sức để dụ dỗ thiếu nữ

về nhà mình, “Mới mời được một đầu bếp rất giỏi, tinh thông tất cả

các món ăn, hay là đến thử một lần đi.’

“Em không đi.” Cố Hạ

kiên định nói, không cần phải vì một bữa cơm mà đến nhà anh, ngửa

đầu nói: “Anh nói đầu bếp kia làm thêm một ít bánh quy, ngày mai anh

mang tới cho em, làm nhiều một chút, em muốn mang về nhà, Từ Lộ Lộ

c*̃ng thích ăn.”

Không chịu đến nhà anh

còn muốn ăn này nọ, nào có chuyện dễ dàng như vậy, Triển Thiểu Huy

không vui, “Ngày mai anh không rảnh.”

“Vậy anh bảo ai đó

mang tới, dù sao anh c*̃ng nhiều trợ lí vệ sĩ như vậy, không thể để

cho bọn họ lấy tiền rồi không làm gì.” Cố Hạ cười hắc hắc nói,

“Nhớ nói đầu bếp kia làm nhiều loại một chút, ông ấy có thể làm bánh

ngọt Mộ Tư không? Nếu được thì làm hai cái mang tới đi.”

“Không biết.” Triển

Thiểu Huy tức giận nói, không đến còn yêu cầu nhiều như vây.

Tác giả nói: tất cả

c*̃ng chỉ vì ăn thịt.

Hai mươi ngày sau tác

giả phải bước vào mộ phần hôn nhân, bận rộn cho việc chung thân đại

sự nên không có thời gian, gần đây không thể đăng chương mới mỗi ngày,

mong mọi người thông cảm hì hì…. (*^_^*)

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.