Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 65: Chủ mưu


Một người đàn ông dẫn

một người phụ nữ vào nhà, tất cả những nơi có giường như khách sạn

hay kí túc xá, mặc kệ lúc nãy là vì lí do gì, lí do này có chính

trực cỡ nào, thuần khiết cỡ nào thì sau khi vào nhà thì người đàn

ông c*̃ng không thể tránh khỏi việc đang tự hỏi xem có nên nhào tới

hay không, phải nhào tới như thế nào, cho nên lúc Triển Thiểu Huy kéo

Cố Hạ vào phòng với danh nghĩa để sấy khô tóc, động tác tìm máy

sấy c*̉a anh quả thật là rất chậm chạp không có phương hướng gì cả,

trong đầu hoàn toàn đang suy ngẫm một vấn đề khác. Cuối c*̀ng Triển

Thiểu Huy nói với Cố Hạ đang ngồi trên ghế salon một câu “Không biết

để đâu mất rồi.”, sau đó liếc mắt đưa tình nhìn cô vài giây, tiện đà

đẩy ngã cô lên ghế salon, dùng nụ hôn cướp đoạt đi hơi thở c*̉a cô.

Cố Hạ còn đang ngẩn

người, ngoại trừ cảm nhận được nụ hôn c*̉a anh càng nóng

bỏng hơn so với trước kia thì hoàn toàn không hề nghĩ đến phương diện

nào khác, vừa lúc bắt đầu còn kháng cự một chút, về sau ôm lấy cổ

anh, nhắm mắt lại hưởng thụ nụ hôn này, đến khi cô bị bế đến trên

giường, dây lưng áo tắm bị rút ra, một mảng lớn da thịt lộ ra bên

ngoài, phía trước là lồng ngực rắn chắn c*̉a Triển Thiểu Huy, lửa

nóng cách một lớp áo sơ mi truyền tới Cố Hạ mới phát hiện ra tính

nghiêm trọng c*̉a vấn đề, đột nhiên bừng tỉnh, níu lấy phía sau lưng

anh, “Thả em ra, em không muốn!”

Triển Thiểu Huy chui

vào bộ ngực c*̉a cô, ngậm lấy nụ hoa đáng tự hào c*̉a cô, vừa mút

vừa liếm cắn khơi gợi một cơn sóng điện tê liệt, muốn vây lấy lí

trí c*̉a Cố Hạ, cảm giác này khiến cho cô sợ hãi lại vừa hy vọng

anh đừng dừng lại, cô đã không còn sức chống lại anh, giọng nói vô

c*̀ng mềm mại yêu kiều, “Buông ra…”

Triển Thiểu Huy căn

bản không nghe thấy lời cô nói, còn đang hưởng thụ sự mềm mại c*̉a

cô, một đường từ ngực đi xuống, lưu luyến bên rốn cô, nắm lấy vòng eo

chưa đầy một vòng tay c*̉a cô, chuẩn bị cởi quần áo c*̉a mình, sau đó

nhíu mày thật sâu.

Cố Hạ lo sợ trong

lòng, nhưng lại có một chút chờ mong sự trêu chọc c*̉a anh, kiểu tra

tấn như vậy khiến cho nước mắt cô chảy xuống, “Buông ra…đừng như vậy…”

Triển Thiểu Huy hôn lên

nước mắt c*̉a cô, thởi dài một hơi rồi chống hai tay lên đỉnh đầu cô,

“Em khóc như vậy trông rất xấu, biết không?”

Cố Hạ đánh anh, “Anh

là đồ lưu manh, em ghét anh.”

“Anh lưu manh hồi nào?”

Triển Thiểu Huy xoay người ngồi dậy bên cạnh cô, tay vẫn còn nhẹ

nhàng vuốt ve trên ngực cô vài cái, lưu luyến kéo tấm chăn bên cạnh

sang đắp lên cho cô, sợ nhìn nhiều quá hai mắt sẽ không chịu nổi, xoa

xoa đầu cô, “Là do em dụ dỗ anh.”

Anh nói xong thì đứng

dậy đi vào nhà tắm, đổ ào ào nước lạnh từ trên đầu xuống, thật ra

anh có thể dỗ dành để cô không khóc nữa nhưng mà còn có một vấn đề

nghiêm trọng khác, chỉ sợ Cố Hạ không thể chịu nổi vận động quá

kịch liệt, nếu thật sự làm chuyện này thì sẽ phải ở lại bệnh

viện trong một thời gian khá lâu, đây lại là lần đầu tiên c*̉a cô nên

nếu để lại tâm lí oán hận thì sẽ rất phiền toái. Cô gái này là

c*̉a anh, anh rất có kiên nhẫn từ từ sẽ được hưởng thụ vẻ đẹp c*̉a

cô.

Lúc anh tắm rửa xong

đi ra thì Cố Hạ đã quấn áo tắm lại thật chặt, mở cửa sổ ra đứng

bên ô cửa, thấy Triển Thiểu Huy đi ra thì cảnh giác nhìn anh, “Em muốn

trở lại bệnh viện.”

“Anh gọi người đem

quần áo tới ngay.” Anh nhấn chuông trong phòng, rất nhanh đã có người

tới, Triển Thiểu Huy dặn dò một tiếng sau đó đứng bên cạnh Cố Hạ,

vươn tay vuốt tóc cô, lộ ra một nụ cười tự nhiên, “Sao trông dáng vẻ

em lại sợ hãi như vậy? Có phải anh còn quân tử hơn cả quân tử không?”

Cố Hạ nghiêng đầu

nhìn anh, không trả lời. Triển Thiểu Huy ôm eo cô, “Em đúng thật là

không biết phân biệt, không thì chúng ta tiếp tục đi.”

Cố Hạ đoán chắc là

anh không nhịn được nữa rồi, trước kia hình như nghe nói lúc ấy nếu

dừng lại sẽ rất đau đớn, Cố Hạ rất phục tính tự chủ c*̉a anh, khẽ

cười nói với anh: “Anh rất tốt.”

Triển Thiểu Huy đã

chuẩn bị cho bước tiếp theo, trước tiên phải tạo dựng hình tượng c*̉a

mình đã, “Vậy em hôn anh đi.”

Cố Hạ nhướng lên khẽ

chạm vào mặt anh, có người mang quần áo tới cho cô, Triển Thiểu Huy

đưa quần áo cho Cố Hạ, vỗ vỗ tay cô, “Thay xong chúng ta về bệnh

viện.”

Anh đi ra ngoài, Triển

Thiểu Huy vừa làm quân tử vừa nghĩ, lần này xem như cho qua, lần sau

tuyệt đối phải ăn sạch cô, cho nên sau khi anh đưa Cố Hạ về bệnh viện

thì đi tìm bác sĩ chính hỏi xem khi nào thì Cố Hạ mới có thể vận

động mạnh được. Vết thương c*̉a Cố Hạ phục hồi khá tốt, bác sĩ

chính vẫn còn đề nghị với vết thương c*̉a cô thì phải kiêng vận động

trong ba tháng, về sau mới tỉnh ngộ ra Triển Thiểu Huy có ý gì, nói:

“Nếu như muốn làm chuyện nam nữ, cái này phải xem quá trình vận

động mạnh như thế nào, nếu nhẹ nhàng một chút thì nửa tháng nữa

là có thể.”

Có đôi khi Triển Thiểu

Huy nhìn Cố Hạ bằng ánh mắt bí ẩn, giống như một con sói đang nhìn

con mồi béo bở, anh muốn cô mau phục hồi một chút, bằng không ngộ

nhỡ có vận động quá kịch liệt, bị thương trở lại sẽ không hay. Từ

ngày Cố Hạ ra ngoài chơi c*̀ng Triển Thiểu Huy thì cảm thấy thân thể

không có vấn đề gì, luôn lải nhải đòi ra viện nhưng lại bị Triển

Thiểu Huy hung dữ không cho, anh c*̃ng không phải không chờ được, cô còn

ở đây gào thét cái gì!

Triển Thiểu Huy bảo

bệnh viện phải giúp cô phục hồi thật nhanh, bệnh viện tư này là một

phần c*̉a tập đoàn anh, vạch ra cho Cố Hạ kế hoạch hồi phục tốt

nhất, phải vận động thế nào là thích hợp, ba bữa cơm phải phối hợp

dinh dưỡng thế nào, mấy giờ nghỉ ngơi đều có kế hoạch, Cố Hạ còn

phải dưỡng bệnh như thế đến khi nào đây?

Cứ như vậy thêm nửa

tháng nữa, tuy phòng bệnh có đầy đủ phương tiện, TV tạp chí cái gì

c*̃ng có nhưng Cố Hạ vẫn thấy buồn chán đến phát sợ, thật sự không

nhịn được nữa, nếu không cho tôi ra viện tôi sẽ nổi điên lên mất, bác

sĩ c*̃ng hiểu được tình huống c*̉a cô hoàn toàn có thể về nhà được

rồi.

Nằm viện gần nửa

tháng, lúc trở về không khác gì dọn nhà, những món đồ chơi nhỏ

trong phòng bệnh chất lên chật cả xe, căn nhà hai phòng nho nhỏ kia

ngoại trừ tăng thêm không ít mấy món đề trang trí đã trở thành nơi

Triển Thiểu Huy thường xuyên đại giá quang lâm. Trước khi ra viện bác

sĩ dặn dò rất nhiều, nói không thể ngồi lâu, đề nghị cô tĩnh dưỡng

thêm một thời gian ngắn, tuy Cố Hạ cảm thấy thoải mái hơn nhưng vẫn

không thể đi làm, tiếp tục nghỉ ở nhà thêm một tháng. Lần này thời

gian xin nghỉ hơi dài, đã có người thay thế vị trí c*̉a cô, hiện giờ

Cố Hạ c*̃ng không muốn từ chức nữa, không biết sau này trở về có

còn ghế trống hay không. Vấn đề công việc Triển Thiểu Huy không nói

nhiều, chỉ nói nếu không thích làm trong Khải Hoành nữa thì có thể

sang bên kia, hoặc là điều đến một vị trí khác c*̃ng được, đến khi cô

có thể đi làm lại hãy nói đến vấn đề này.

Lúc nói lời này anh

đang ăn cơm ở nhà Cố Hạ, hoạt động bình thường c*̉a Cố Hạ hoàn toàn

không có vấn đề gì, mỗi ngày ngoại trừ ngủ trên giường, ra ngoài mua

thức ăn về, ở trong phòng bếp không nhanh không chậm làm vài món ăn.

Có khi Triển Thiểu Huy gọi điện thoại tới nói thẳng anh muốn đến ăn

cơm, chưa tới giờ cơm đã chạy sang bên này.

Số lần tới khá

nhiều, anh vẫn không tính là thân thuộc với Từ Lộ Lộ, nhìn thấy

c*̃ng rất lạnh nhạt, thỉnh thoảng ba người c*̀ng ăn cơm anh càng ít

nói hơn bình thường, có đôi khi Trần Đào c*̃ng tới, Triển Thiểu Huy

chỉ thuận tiện hỏi vài câu về công việc c*̉a Trần Đào, về sau trao

đồi danh thiếp.

Trần Đào và Từ Lộ

Lộ làm c*̀ng ngành, trước mắt làm trong phòng tiêu thụ, nhậm chức

trong một công ty phát triển c*̃ng không tệ lắm, cơ hội thăng chức toàn

bộ đều nhờ vào thành tích làm việc. Vài ngày sau nhận được một

cuộc điện thoại nói anh ta sang nói chuyện về công việc, trưởng phòng

c*̉a bộ phận này tự mình ra mặt,

đây tuyệt đối là một đơn hàng lớn, chỉ là vị trường phòng này rất

khó thuyết phục. Lúc Trần Đào tìm hiểu tư liệu c*̉a đối phương mới

phát hiện ra công ty này thuộc tập đoàn nhà họ Triển, chủ tịch tập

đoàn Triển thị chính là Triển Thiểu Huy, khó trách lại gọi cho anh,

đối phương hợp tác là có mục đích, bắt đầu tiến hành đàm phám

những chi tiết trong hợp đồng.

Giá trị hợp đồng đối

với Triển Thiểu Huy mà nói không đáng nhắc tới, c*̃ng bình thường như

chuyện thời tiết thôi, nhưng nếu đàm phán thành công, phần trăm được

hưởng là một con số rất lớn với Trần Đào, thành tích đạt được

c*̃ng đủ tiêu chuẩn để thăng chức. Lúc gặp lại lần nữa Trần Đào tỏ

ra biết ơn Triển Thiểu Huy, sắc mặt Triển Thiểu Huy vẫn nhàn nhạt,

chỉ nói lúc tan ca không nói chuyện công việc, có gì phiền toái có

thể tìm anh giúp đỡ, còn hời hợt nói một câu: “Có thời gian thì

hãy thường xuyên mang bạn gái c*̉a anh ra ngoài chơi.”

Tất nhiên Trần Đào

hiểu ý anh chính là ngại Từ Lộ Lộ ở đây làm bóng đèn, ảnh hưởng

đến người khác nói chuyện yêu đương lãng mạn. Từ Lộ Lộ vốn thường

xuyên chạy qua nhà Trần Đào, thật ra c*̃ng rất ít ở nhà, về sau

dường như không về nhà ăn cơm, để cho hai người kia từ từ mà hưởng

thụ.

Trước mắt trên cơ bản

Triển Thiểu Huy vẫn đi làm như bình thường, buổi tối thường tới vào

khoảng hơn sáu giờ, lúc ấy Cố Hạ còn đang bận rộn trong bếp, mặc

áp ngoài rộng thùng thình làm cho thân hình thêm nhỏ nhắn xinh xắn,

tóc cô tùy ý búi lên, lộ ra phần cổ thon dài, nghe thấy tiếng chuông

cửa thì vội vàng chạy ra mở, luôn cười nói: “Đến rồi sao?”

Giọng nói mang theo

một chút vui vẻ, thật sự giống như vừa về tới nhà, làm cho lòng

người thấy ấm áp. Cô nói với anh vài câu sau đó vỗ vỗ đầu, vội

vàng chạy vào trong bếp, “Trong nồi còn…”

Triển Thiểu Huy hơi

nhếch môi nhìn theo bóng lưng c*̉a cô, có khi mở TV lên xem tin tức, có

khi lại vào nhà bếp nhìn cô bận rộn, rồi giúp cô mang chén đũa ra,

cơm nước xong Cố Hạ luôn rời khỏi bàn ăn trước, nghiêng người tựa vào

ghế sofa ôm chặt lấy một cái gối ôm.

Lần đầu tiên làm vậy Triển Thiểu Huy chỉ nghĩ Cố Hạ đang vội ăn để

xem phim, nhưng hình như lại không có chút hứng thú vì với tiết mục

trên TV, đến khi anh ăn xong thì Cố Hạ nói một câu: “Em đã nấu cơm rồi

cho nên anh phải rửa chén.”

Triển Thiểu Huy làm

như không nghe thấy, cơm nước xong xuôi c*̃ng ngồi xuống ghế sofa, Cố Hạ

lạnh nhạt nói: “Anh mà không rửa chén thì sau này đừng có mà mơ ăn

cơm ở nhà em nữa, em không nuôi nổi đại thiếu gia như anh.”

Triển Thiểu Huy cười

cười, chỉ nói một câu, “Hôn anh một cái anh sẽ làm.”, Cố Hạ không

nghĩ tới anh lại tốt lành như vậy, trên đời này cô hận nhất là rửa

chén nên vội vàng hôn anh một cái. Triển Thiểu Huy sẽ kéo cô c*̀ng đi

vào nhà bếp, bắt cô đứng bên cạnh nhìn, đeo găng tay vào.

Trong bồn rửa chén

toàn bọt biển màu trắng, động tác rửa chén c*̉a Triển Thiểu Huy rất

chậm, Cố Hạ đứng bên cạnh cười cười, còn chạy đi lấy di động quơ

quơ, “Em phải chụp lại sau đó bán cho phóng viên, nói Triển thiếu gia

bề ngoài thì vậy nhưng thực tế thì đến người giúp việc c*̃ng không

mướn nổi, phải đích thân rửa chén.”

Cô cười hắc hắc vài

tiếng, Triển Thiểu Huy tỏ ra khinh thường, “Có muốn anh phối hợp với

em không, giả bộ thật hơn một chút?”

“Hình như không ổn

lắm, nếu truyền ra ngoài bị người khác tưởng là không có tiền thật

nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu c*̉a công ty, nếu thế

thì tiền thưởng c*̉a em sẽ ít đi, không có lợi.” Cố Hạ rung đùi đắc

ý lầm bầm, nghĩ một lát rồi như tỉnh ngộ kêu lên: “Hẳn là phải nói

thế này, nước rửa chén XX rất tốt, ai dùng c*̃ng nói tốt, ngay cả

chủ tịch Triển thị c*̃ng nhịn không được mà tự mình rủa chén.”

Cô dương dương đắc ý

kéo kéo áo Triển Thiểu Huy, “Cái này thật là tuyệt, hiệu nước rửa

chén này là c*̉a công ty anh phải không? Làm vậy có thể dùng để

quảng cáo được ấy nhỉ.”

Triển Thiểu Huy khinh

bỉ cô, “Đầu óc không dùng để làm việc chính sự, suốt ngày nghĩ

ngợi mấy thứ này!”

Tác giả nói: tiểu

bạch thỏ chạy nhanh đi nha, sói xám lớn tới rồi đấy!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.