Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 64: Thả diều


Một vài trận mưa xuân

đã gột sạch đất trời, đêm đông đen tối bị ánh sáng quét qua, ánh

nắng ấm áp chen vào, vài cây hoa anh đào nở rộ, thời tiết tốt như

vậy mà ở lì trong phòng thì thật sự rất lãng phí nắng xuân, Triển

Thiểu Huy kéo cô ra ngoài tản bộ… Đây là một bệnh viên tư nhân, cảnh

trí c*̃ng rất trang nhã, cây liễu rũ xanh tươi, Cố Hạ ngồi trên ghế,

nhìn những con diều hình chim yến xinh đẹp

lượn quanh, đó là con diều cô ấn tượng nhất, có lần dây diều bị đứt

vướng vào đầu cành cây, cô đã khóc lớn, đứng dưới cây đại thụ không

chịu về, sợ những đứa trẻ khác canh chừng lấy mất, đến khi trời

tốt ba đi tìm cô, tìm một cái thang trèo lên cây đại thụ lấy nó

xuống mới kéo cô về nhà được.

Giờ thì ba mẹ đều đã

già rồi, chỉ sợ là ba đã không còn có thể trèo lên cây như vậy nữa,

nhớ tới cảm thấy rất xúc động, những kí ức tuổi thơ trong ấn tượng

tất cả đều rất hoàn mĩ, Cố Hạ kìm lòng không được khóe miệng hiện

lên một nụ cười nhẹ, nghiêng đầu nói với Triển Thiểu Huy: “Em muốn

chơi diều.”

“Chơi diều?” Triển

Thiểu Huy không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, “Thả ở đây?”

Cố Hạ nhìn hoàn cảnh

xung quanh, ở đây c*̃ng có thể thả diều, nhưng mà người đến người đi

nhất định là không thể thoải mái chơi được, huống hồ sẽ có người

chỉ trỏ, ánh mắt mong đợi c*̉a cô nhìn anh, “Em muốn đi ra ngoài thả,

hôm nay thời tiết thật sự rất tốt.”

Triển Thiểu Huy nhìn

cô, muốn chạy ra ngoài thì cứ việc nói thẳng là được, còn lấy cớ

muốn chơi diều. Thật ra thì sức khỏe c*̉a Cố Hạ đã phục hồi khá

tốt, ra viện thì c*̃ng được, chỉ có điều Triển Thiểu Huy không muốn

phá vỡ quan hệ ấm áp lòng người trước mắt, hơn nữa dưỡng bệnh ở

bệnh viện càng có lợi nên mới không cho cô ra viện, nhìn thấy ánh

mắt thiết tha c*̉a cô, anh đứng lên, “Đi thôi, anh đưa em đi thả.”

Triển Thiểu Huy không

thể ra ngoài quá lâu, trước tiên lái xe đưa cô đi mua diều, sau đó đưa

cô đến một ngôi biệt thự ven hồ cách đó không xa lắm, mỗi biệt thự

ở nơi đó đều cách nhau rất xa, có một khoảng sân nhỏ có tường bao quanh.

Bên ngoài khu vực công cộng có cả bồn phun nước, có sân rộng, thảm

cỏ xanh mướt, tuyệt đối là nơi chơi diều lí tưởng. Xe hơi từ con

đường nhỏ tiến vào cửa chính, đi một đoạn khá xa mới ngừng lại, Cố

Hạ nhìn nhìn xung quanh, hỏi: “Quả thật là nơi c*̉a kẻ có tiền, anh

ở chỗ này sao?”

“Nơi đây là do

công ty c*̉a anh xây dựng

nên, ở đây anh c*̃ng có một ngôi nhà nhỏ, c*̃ng thường xuyên ở lại

đây.” Triển Thiểu Huy đậu xe ở ven đường, xuống xe đi ra thùng ra phía

sau lấy diều ra.

“Có phải bán rất đắt

không? Nơi này thật sự rất đẹp, bao nhiêu tiền một mét vuông vậy?” Cố

Hạ nhất thời cảm thấy hứng thú nên mở miệng hỏi, vị thế rất đẹp,

mặt hồ lung linh, một khu đất lớn như vậy c*̃ng có thể mua lại, Triển

Thiểu Huy quả thật là rất có thực lực.

“Định giới thiệu để

bán ra ngoài nhưng sớm đã bị mấy người bạn đặt mua rồi. Dường như

không cần phải quảng cáo nữa.” Triển Thiểu Huy chỉ vào ngôi biệt thự

ngói đỏ tọa lạc ven bờ hồ cây xanh um tùm, “Đó là ngôi biệt thự c*̉a

Tiểu Ngũ, hiện giờ cậu ta không ở nhà, một mình ở đây, không có ai

quản lí, cực kì tự do.” Anh lại xoay người chỉ sang một ngôi biệt

thự khác, chỉ có thể nhìn thấy tường bao màu trắng, “Đó là c*̉a

Long Trạch, thời gian trước anh ta đang tu sửa, nghe nói anh ta sắp kết

hôn, xem ra phải tốn kém một ít rồi. Những ngôi biệt thự này cơ bản

anh đều để lại cho vài người bạn, không phải có tiền là có thể mua

được một căn nhà đẹp đâu.”

“…có phải anh để lại

ngôi nhà tốt nhất cho mình không?”

“Em nói thử xem?”

Triển Thiểu Huy cười cười.

c*̃ng không thể nói là

tốt nhất, mỗi ngôi nhà ở đây đều không thua kém nhau, chỉ là Triển

Thiểu Huy giữ lại cho mình ngôi nhà mình thích nhất, thiết kế c*̃ng

là do tự anh chọn lựa, biệt thự c*̉a anh chỉ cách nơi này một đoạn,

bởi vì yêu mến hồ nước này nên mới muốn giữ lại một ngôi nhà nhỏ

ở đây.

Cố Hạ bất bình “aizz”

một tiếng, cầm con diều hình cánh bướm c*̉a cô đi đến một khoảnh đất

trống, bầu trời nổi gió, thời tiết thật sự rất tốt để chơi diều,

Cố Hạ nới dây, nhẹ nhàng thả lên trời, cô nhìn Triển Thiểu Huy la

lên: “Triển thiếu, anh xem em thả lên rồi, thời tiết hôm nay rất đẹp.”

Diều bay không cao lắm

so với nóc tòa nhà mười tầng cách đó không xa, Triển Thiểu Huy đi

tới, “Anh giúp em thả cao hơn.”

Triển Thiểu Huy lấy

cuộn dây trong tay cô, c*̃ng không biết anh kéo làm sao mà cánh diều

chẳng những không bay cao lên được mà còn đong đưa, có xu thế bị rơi

xuống, Cố Hạ đứng bên cạnh gọi, “Gần rơi xuống rồi kìa, anh làm sao

mà đến diều c*̃ng không biết thả vậy?”

Triển Thiểu Huy mím

môi, vẫn không ngừng nới dây, cuối c*̀ng không phụ sự mong đợi c*̉a mọi

người mà rơi xuống, Triển Thiểu Huy vẫn tỏ ra bình tĩnh chạy tới

nhặt diều về, mang theo một loại xúc động như muốn xé nó ra thành

từng mảnh nhỏ, Cố Hạ đứng phía sau anh đã cười đến không còn hình

tượng gì, “Thì ra anh thật sự không biết thả! Đơn giản như vậy mà anh

c*̃ng không làm được!”

Triển Thiểu Huy bắt

lấy con diều, đi trở về, “Cười cái gì mà cười? Cười nữa sẽ trừ

lương em!”

“Hiện giờ em không đi

làm, lấy cái gì mà trừ?” Cố Hạ vẫn đang ý vị cười, nhìn thấy đại

thiếu gia kia tâm tình hình như không được vui, cô nghiêm mặt lại, “Khi

còn bé anh không chơi mấy trò này sao?”

“Chỉ có bé gái mới

chơi mấy trò này…” Triển Thiểu Huy xem thường nói, khi còn bé c*̃ng

rất bận rộn, thường xuyên bị ba mang đến trại huấn luyện kia học tập,

có thời gian cầm dao súng côn bổng đi gây sự khắp nơi, làm gì mà chơi

mấy trò này?

“Anh nói lung tung gì

thế.” Cố Hạ cãi lại, rõ ràng mình không chơi những trò này còn nói

con trai không chơi mấy trò này, thật đúng là quá sĩ diện. Cô thu dây

lại, thả diều lên, “Em thả dây, anh cầm dây chạy vài bước, rất dễ

thả lên, thả dây chậm một chút.”

Cố Hạ chỉ đạo vào

câu, diều bay lên trời, hai người c*̀ng nhau chậm rãi thả dây, nhìn con

diều cánh bướm càng bay càng cao, đến khi sợi dây lấp lánh ánh sáng,

con bướm bay rất cao trên bầu trời trở nên nhỏ bé. Cố Hạ nhìn sang

thất bên kia có một bãi cỏ mềm, kéo áo Triển Thiểu Huy, “Mặt cỏ kia

có thể giẫm lên không?”

“Đương nhiên có thể.”

Cố Hạ chạy thẳng

vào, cảm thấy chưa thoải mái, cởi giày c*̀ng tất ra giẫm lên mặt cỏ,

cỏ mềm như nhưng chọc chọc vào lòng bàn chân, ngưa ngứa lại rất

thoải mái. Triển Thiểu Huy không nói gì cô, kéo diều chậm rãi đi đến

mặt cỏ, c*̀ng cô ngồi trên mặt cỏ, chỉ lát sau đã biến thành hai

người nằm trên bãi cỏ.

Trời xanh không mây, Cố

Hạ gối đầu lên cánh tay anh, một lát sau nói khẽ: “Triển thiếu, rốt

cuộc anh thích em ở điểm gì? Có đôi khi em thật sự rất thắc mắc.”

Triển Thiểu Huy nhìn

chằm chằm vào cánh bướm chỉ còn một điểm nhỏ, “Anh c*̃ng không biết,

chẳng qua là ở bên cạnh em cảm thấy tâm trạng rất tốt, chỉ một số

việc nhỏ c*̃ng cảm thấy rất vui, loại cảm giác này anh chưa từng có

trước kia.”

Cố Hạ hơi cong cong bờ

môi, thân thể càng nhích lại gần, không nói gì thêm, nhắm mắt lẳng

lặng cảm thụ làn gió nhẹ nhàng vờn nghịch qua khuôn mặt, cô nghĩ tình

yêu hẳn là như thế này, Triển Thiểu Huy dù có tiền có thế c*̃ng chỉ

là một người phàm, anh c*̀ng cô đi trên con đường này, c*̀ng cô chơi

diều, tất cả đều là một giấc mộng với cô. Thời tiết ấm áp say

lòng người, chim chóc bay nhảnh liên tục trên cành cây, âm thanh líu

ríu vang vọng trong gió, mượt mà lại ngọt ngào.

Đang mơ mơ màng màng

thì nghe có tiếng nói truyền đến từ trong giấc mơ, “Có phải em đang

ngủ không? Đừng ngủ ở đây, trở về bệnh viện thôi.”

Cô mặc kệ, miệng ưm

lên một tiếng, tất cả đều đang tốt đẹp như vậy, cô không muốn tỉnh

lại chút nào.

Triển Thiểu Huy thấy

cô đã ngủ, ngắm nhìn khuôn mặt cô rồi hôn lên đôi môi cô, không phải

muốn dùng cách nào đánh thức cô nhưng Cố Hạ tỉnh lại rất nhanh, mặt

có vẻ không tình nguyện, giọng nói mơ màng, “Ngủ một chút thôi mà,

anh thật đáng ghét.”

“Còn nói anh đáng

ghét?” Triển Thiểu Huy ngồi dậy, nghĩ ngợi một lát, vươn tay chọc

ngứa cô, Cố Hạ sợ nhất là cái này, thân thể liên tục tránh né cầu

xin tha thứ, Triển Thiểu Huy biết rõ trước mặt cô không thể vận động

quá mạnh nên ngừng lại ngay, dùng giọng nói cứng ngắc hỏi: “Em nói

xem anh có làm phiền em hay không?”

“Không có…không có

đáng ghét.” Cố Hạ giơ hai tay đầu hàng, ngồi dậy dùng ngón tay chải

chải tóc, “Không nghĩ tới anh c*̃ng chơi trò này, nếu bị nhân viên

trong công ty anh biết được thì hình tượng c*̉a anh sẽ chẳng còn nữa.”

Triển Thiểu Huy âm

trầm liếc cô một cái, “Em nói ra sẽ có người tin sao? Anh mà biết

được nhất định sẽ trừng phạt em.”

Cố Hạ ỉu xìu đứng

dậy, Triển Thiểu Huy nhìn thấy dáng vẻ buồn ngủ c*̉a cô nên đưa cô

đến biệt thự c*̉a mình, xe chạy thẳng tới cửa, anh kéo cô xuống xe,

“Em nghỉ ngơi một lát đi, tinh thần thoải mái hơn anh sẽ đưa em về

bệnh viện.”

Cố Hạ c*̃ng không quá

buồn ngủ, ánh mắt quét một vòng qua cách thiết kế c*̉a ngôi nhà,

nói lại một lần nữa “xa hoa”, miễm cưỡng dựa vào ghế salon trong

phòng khách, Triển Thiểu Huy gọi người đi pha nước cho cô tắm, lại

gọi người mang một bộ quần áo sạch sẽ tới.

Bồn tắm lớn kia có

cả chức năng massage, vừa lớn vừa thoải mái, gần đây Cố Hạ có thói

quen ngủ nhiều, nằm trong bồn tắm thoải mái mệt rã rời, nhắm mắt

lại đã buồn ngủ, đến khi có tiếng đập cửa lớn vang lên, giọng nói

c*̉a Triển Thiểu Huy từ bên ngoài truyền vào, “Cố Hạ, em có sao

không?”

Cô ở bên trong hơi lâu,

Triển Thiểu Huy sợ cô ngủ trong đó, ở trong phòng tắm quá lâu không

đến mức làm cho người ta ngất xỉu nhưng vẫn có chút lo lắng mới tới

hỏi một chút, nào biết bên trong không có ai trả lời làm anh càng

thêm sốt ruột. Tiếng đập cửa càng lúc càng lớn, nếu không mở cửa

sẽ xông vào ngay, Cố Hạ vội vàng đáp, “Không sao, ra ngay đây.”

Cô có chút ngượng

ngùng, người nghèo đúng là người nghèo, chưa bao giờ được hưởng thụ

những thứ cao cấp như vậy, đụng đến đã thấy thoải mái đến mức làm

cho người ta buồn ngủ, vội vàng đứng dậy lau người, mặc một chiếc

áo treo bên cạnh vội vã mở cửa ra, “Ngại quá, hơi lâu một chút.”

Cô mặt chiếc áo tắm

thêu hoa màu hồng nhạt, cố áo hơi lớn một chút, Triển Thiểu Huy cao

lớn đứng trước mặt cô nhìn qua kẽ hở cổ áo vừa vặn nhìn thấy hai

bầu ngực ẩn hiện bên trong, bộ phận ấy được che che lấp lấp càng

làm cho người ta mơ màng, Cố Hạ vừa mới tắm nên làn da ửng hồng,

sợi tóc vẫn còn đọng nước, đôi môi đỏ bừng như hoa anh đào, thật là

mời gọi người ta nếm thử một miếng. Cố Hạ vô tâm nói: “Quần áo đã

mang đến chưa? Em đi thay quần áo, c*̃ng nên trở về bệnh viện thôi.”

Triển Thiểu Huy thuận

miệng “Ừ” một tiếng, ánh mắt vẫn còn vô tình hay cố ý lưu luyến nơi

cổ áo, đến khi Cố Hạ gọi anh một tiếng anh mới nói vào phòng sấy

khô tóc trước, nếu không rất dễ bị cảm lạnh, lát nữa sẽ trở về

bệnh viện.

Cố Hạ nói trong phòng

tắm có máy sấy, đương nhiên câu nói này bị Triển Thiểu Huy dùng lí

do “Cái máy sấy kia bị hư rồi” bác bỏ, kéo cô vào phòng ngủ.

Tác giả nói: việc

đàn ông thích nhất chính là mang phụ nữ về nhà.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.