Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 70: Dông tố


Dạo này Triển Thiểu

Huy rất công tư phân minh, không dễ dàng vì chuyện gì mà làm chậm trễ

chuyện công việc, nhưng lúc họp anh lại nhiều lần nhìn vào điện

thoại, thỉnh thoảng thất thần ngồi nghĩ xem có phải cô gái kia đang

không được vui không, có phải đang đói bụng chờ anh mang đồ ăn đến hay

không. Người phụ trách hạng mục đang trả lời câu hỏi c*̉a người khác,

rồi sau đó cả hội trường trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều đưa

mắt nhìn Triển Thiểu Huy. Mọi người đều biết luôn luôn nói trúng tim

đen c*̉a vấn đề, phân tích rất hợp lí, thường thường đều hỏi người

khác dồn dập, giám đốc Trần – người đưa ra hạng mục này đang chờ

chủ tịch làm khó dễ, thế mà Triển Thiểu Huy lại nói một câu, “Nếu

tất cả mọi người đều thấy không có vấn đề gì vậy thì tan họp,

hạng mục này tất cả mọi người trở về xem xét cẩn thận lại.”

Mọi người như trút

được gánh nặng, đợi đến khi các giám đốc đều ra ngoài hết, Trịnh

Giang Hà vừa thu dọn tài liệu vừa nói: “Đại ca, tất cả mọi người

đều chờ anh đưa ra quan điểm, mấy ngày nay ngày nào mà anh không hỏi

cái này cái kia, hôm trước khiến cho các giám đốc tối mặt tối mũi,

hôm nay sao lại dễ dàng giải tán như vậy? Chúng em đều phải tăng ca

để chuẩn bị đấy.”

“Còn không biết xấu

hổ nói mình tăng ca, chuyện gì c*̃ng gán cho tôi cả, có phải tất cả

mọi người đều muốn về nghỉ ngơi không?” Triển Thiểu Huy bất mãn nói.

“Còn không phải dạo

này anh đặc biệt cần c*̀ sao, mỗi lần họp anh đều bắt bẻ, khiến cho

tất cả mọi người đều không dám mở miệng.” Trịnh Giang Hà cười mỉa

mai, mấy ngày nay ngày nào Triển Thiểu Huy c*̃ng tăng ca đến muộn như

vậy, liên lụy cả đám người trong công ty c*̃ng phải tăng ca theo.

“Tôi c*̃ng bận rộn rất

nhiều việc, hạng mục này do cậu phụ trách, có vấn đề gì thì đi

tìm giám đốc Trần mà hỏi.” Triển Thiểu Huy giao chồng tư liệu trước

mặt cho anh ta, cầm điện thoại nhìn nhìn, “A, đúng rồi, vị đầu bếp

làm bánh kem trong nhà cậu biết làm những món nào?”

“Em nhớ anh không thích

những thứ đó mà.” Trịnh Giang Hà thấy anh đột nhiên hỏi vấn đề này

thì ánh mắt bí hiểm nhìn anh, “Hay là ai đó thích ăn nhỉ? Thấy mấy

ngày nay ngày nào anh c*̃ng ở lại công ty, có phải hai người cãi nhau

không?”

“Cãi vã cái gì?

Chúng tôi rất ổn.” Triển Thiểu Huy hung hăng nói, anh không muốn để cho

bọn họ chết giễu mình, c*̃ng không biết từ khi nào Trịnh Giang Hà

lại giống y như Tiểu Ngũ vậy, “Cậu gọi điện thoại nói người đó làm

vài món sở trường, đóng gói kĩ lại lát nữa tôi sẽ đến lấy.”

Triển Thiểu Huy vừa

trở lại văn phòng đã gọi điện ngay cho Cố Hạ, Cố Hạ đã chủ động

gọi điện cho anh thì chuyện mấy ngày hôm trước xem như không tồn tại,

anh dùng giọng điệu thân mật nói: “Ở nhà…”

Tạm thời Cố Hạ c*̃ng

không so đo chuyện mấy ngày nay anh không gọi điện thoại cho cô, vẫn

nói chuyện giống như trước, nhưng cuối c*̀ng Triển Thiểu Huy hẹn cô

tối này ra ngoài ăn cơm thì Cố Hạ lại từ chối, có nói vài tiếng

trước vừa nhận được điện thoại c*̉a một người bạn ở chung kí túc

xá, bạn học này mới từ nước ngoài về, mời cô tối nay c*̀ng đi ăn

cơm, đương nhiên Cố Hạ đã đồng ý. Nghe thấy giọng nói hơi có vẻ thất

vọng c*̉a Triển Thiểu Huy, trong lòng Cố Hạ vô c*̀ng vui sướng, mấy hôm

nay anh không hẹn cô đi ăn cơm, hôm nay muốn c*̀ng nhau ăn cơm thì còn

phải để Cố Hạ xem lại lịch trình xem có thời gian rảnh hay không

(đương nhiên, căn bản Cố Hạ không hề có lịch trình gì- lời tác giả),

sau đó lại tìm đại một cái cớ từ chối.

Yêu đương chính là như

vậy, thỉnh thoảng dỗi hờn một chút, cho dù cãi nhau đến trời long

đất lở, một khi đã làm hòa thí xem như không hề xảy ra chuyện gì,

tiếp tục dính vào nhau như cháo, Triển Thiểu Huy dặn cô về sớm một

chút, còn hỏi tối này có muốn anh đón cô hay không, Cố Hạ nói không

cần, dặn anh về nghỉ sớm một chút, đừng làm việc quá muộn. Chắc

hẳn là do mấy ngày không gặp nhau nên Cố Hạ thấy rất nhớ anh, đến

tối đi c*̀ng vài người bạn học, trong đó có người dẫn bạn trai theo,

thân mật hôn hít khiến người khác cực kì hâm mộ, trong lòng Cố Hạ

lại càng không thể kìm được mà nhớ đến Triển Thiểu Huy. Trên bàn

tiệc mọi người trò chuyện rất vui vẻ, mọi người uống một chút

rượu, thật sự Cố Hạ c*̃ng không say, chỉ thấy hơi choáng, một bữa

tiệc náo nhiệt đến cuối c*̀ng lại biến thành một cuộc tàn canh lạnh

lẽo, mọi người nói lời chào từ biệt nhau, sau đó đường ai nấy đi.

Lúc ngồi trên xe taxi

về nhà, thế giới bên ngoài xa hoa trụy lạc như gấm, chắc hẳn bởi vì

tác dụng c*̉a cồn mà Cố Hạ cảm thấy rất

cô đơn, cầm điện thoại gọi điện cho Triển Thiểu Huy, chuông vang thật

lâu mới có người tiếp, đầu bên kia rất ồn, âm thanh c*̉a cả nam lẫn

nữa hỗn tạp với nhau, lúc mới đầu Triển Thiểu Huy nói gì Cố Hạ

c*̃ng không thể nghe rõ, về sau anh đến một chỗ vắng người Cố Hạ mới

nghe thấy anh nói gì, “Tối nay có một bữa tiệc, vẫn còn phải đi xã

giao ở ngoài, anh về nhà rồi hả?”

“Sắp đến nhà rồi.”

Cố Hạ nghe thấy đầu bên kia hình như có người gọi “Triển thiếu”,

giọng nữ mềm mại uyển chuyển đáng yêu, nỗi cô đơn trong lòng Cố Hạ

sinh sôi như cỏ mọc sau mưa, lan tràn ra cả trái tim, cô hỏi: “Anh nói

chuyện cười đùa với ai vậy?”

“Bạn làm ăn thôi.”

Giọng Triển Thiểu Huy vẫn lơ đễnh hời hợt, “Em đừng để ý, về nhà

nghỉ ngơi sớm một chút.”

“À, vậy anh c*̃ng về

nghỉ ngơi sớm một chút nha.” Cố Hạ cầm điện thoại, nói một tiếng

“Tạm biệt” nhưng lại không c*́p điện thoại, có lẽ đợi cho đầu bên kia

c*́p trước, hoặc có lẽ còn muốn nói thêm gì đó. Triển Thiểu Huy đợi

vài giây, có hơi bất ngờ, giọng nói mềm mại lạ thường, “Làm sao

vậy? Anh không làm gì ở bên ngoài cả, em đừng suy nghĩ lung tung.”

“Em không có suy nghĩ

lung tung.” Cố Hạ cảm thấy mình thật sự không hề suy nghĩ lung tung,

nếu thật sự Triển Thiểu Huy muốn làm gì đó c*̀ng người khác không

phải quá đơn giản hay sao, nhưng anh không phải loại người như vậy, Cố

Hạ biết anh là người khắc chế, vả lại, Triển Thiểu Huy c*̃ng không

cần phải gạt cô. Lái xe không mở cả radio, hết sứ yên tĩnh, yên tĩnh

đến mức Cố Hạ có thể nghe thấy nhịp thở c*̉a mình, nếu là bình

thường thì yên tĩnh như vậy c*̃ng không có gì, nhưng đêm nay lại cảm

thấy trống rỗng, cô chỉ nghe thấy mình nói, “Em nhớ anh.”

Lời nói ra khỏi miệng

xong Cố Hạ mới biết mình vừa nói gì, vừa thấy chua xót vừa thấy

thoải mái, không đợi Triển Thiểu Huy phản ứng lại, cô vội vội vàng

vàng nói: “Em về đến nhà rồi, ngày mai liên lạc sau.”

Xuống xe, không khí bên

ngoài khác hẳn, nhiệt độ giảm xuống không ít, từng cơn gió lớn bắt

đầu thổi qua những tán cây c*̀ng những tòa nhà, tầng mây đen đặc trên bầu

trời bay nhanh qua, Cố Hạ nhanh chóng chạy về phía nhà mình, thời

tiết lúc này chính là báo hiệu một cơn mưa lớn sắp kéo tới, chỉ

một đoạn đường ngắn c*̃ng đủ làm người ta ướt sũng. Cô về đến nhà

là xông ngay vào phòng tắm, lúc đi ra ngoài nhìn thấy bầu trời xẹt

qua một tia chớp, trong nháy mắt như xé rách màn đêm tối đen, sau đó

tiếng sấm ầm ầm kéo đến trong cơn mưa tuôn. Mọi người trú mưa hai bên

đường, có người kêu “Nhanh lên, sắp mưa to rồi.” Cố Hạ cầm khăn lau

tóc, đứng bên cửa sổ nhìn xuống mặt đường, không thấy rõ người đang

trú mưa, ngược lại trông thấy một chiếc xe đang đi về phía chỗ cô, đó

là một chiếc xe thể thao màu trắng, trong tiếng sấm ầm ầm, dường như

Cố Hạ nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập, bởi vì chiếc xe kia

thật sự rất giống với chiếc xe c*̉a Triển Thiểu Huy.

Cô đứng trước khung

cửa sổ nhìn xuống, mắt vẫn dán vào chiếc xe kia, lúc điện thoại vang

lên khóe miệng cô nở một nụ cười tươi tắn, giọng nói đàn ông trầm

ổn vang lên từ đầu bên kia, xa lại lại như gần, anh nói: “Anh đang ở

dưới lầu nhà em.”

“Em thấy rồi.”

Cố Hạ chạy thật nhanh

xuống lầu, cô không nghĩ tới anh lại đến đây trong một thời gian ngắn

như vậy, nhưng lại cảm thấy hết thảy đều nhà đương nhiên, bên ngoài

cơn gió cuốn những lớp bụi trên mặt đất lên, khiến cho người ta không

thể mở mắt ra được, nhưng mà đèn xe rất sáng, như là ánh sáng mặt

trời chói lọi, Triển Thiểu Huy mở cửa xe, Cố Hạ chui vào thật nhanh,

lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào, “Sao anh lại tới đây?”

“Không phải em nói nhớ

anh sao?” Triển Thiểu Huy tắt đèn xe phía trước đi, cảnh vật dưới ánh

đèn mờ mờ hai bên đường làm cho Cố Hạ cảm thấy không chân thật, nhưng

cô lại nghe thấy tiếng nói c*̉a anh, “Anh c*̃ng nhớ em.”

Giọng nói rất ấm,

giống như ánh sáng ngày đông, anh cầm lấy bàn tay trái c*̉a cô vuốt

ve, Cố Hạ cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua lòng cô, lúc Triển

Thiểu Huy ôm lấy cô đến vị trí c*̉a mình, Cố Hạ không hề giãy giụa,

ngược lại phối hợp nhích người lên, nghiêng đón làn môi c*̉a anh, trong

khi môi lưỡi giao hòa nóng bỏng, không biết từ khi nào Cố Hạ đã vòng

tay quấn anh cổ anh, làm cho hai người càng dán chặt với nhau hơn.

Bên ngoài sấm chớp

làm bầu trời nổ tung, thoáng cái lóe lên làm cả mặt đất trắng xóa,

cơn mưa rốt cuộc c*̃ng tầm tã trút xuống, trong ánh sáng c*̉a tia chớp

Triển Thiểu Huy nhìn thấy khuôn mặt cô, dán vào lỗ tai cô, mang tiếng

một tiếng thở dốc, “Cô gái xấu xa này, mấy ngày nay không thèm gọi

điện cho anh.”

Anh mang theo một chút

trừng phạt khẽ cắn vào vành tai c*̉a cô, một chút đau đớn khiến cho

Cố Hạ thở nhẹ một tiếng, Triển Thiểu Huy thả lỏng hàm răng, phả hơi

thở nóng rực vào vành tai cô, “Lúc muốn ăn gì mới nghĩ đến anh, em

nói xem anh phải trừng phạt em thế nào đây?”

“Không phải anh c*̃ng

không thèm gọi điện thoại cho em sao.” Cố Hạ lấy tay đẩy anh ra, “Đồ

đàn ông nhỏ mọn, còn không biết xấu hổ mà nói em.”

“Dám nói anh nhỏ mọn,

để xem anh trị em thế nào.” Triển Thiểu Huy vừa nói vừa kéo sát cô

vào mình, tay thăm dò vào váy ngủ c*̉a cô, da thịt trên cặp đùi trần

trơn bóng, nhẵn nhịu làm cho anh không thể rời tay, Cố Hạ giãy giụa

đẩy tay anh ra, “Đừng như vậy, đây là đầu hành lang, sẽ có người trông

thấy đấy.”

Triển Thiểu Huy vuốt

ve đùi cô một lát mới buông cô ra, “Từ nay về sau không được như vậy,

anh không gọi điện thoại cho em thì em c*̃ng phải gọi cho anh.”

“Dựa vào cái gì

chứ?” Cố Hạ không phục lầm bầm, “Ngược lại em sẽ không thèm bám

lấy.”

Triển Thiểu Huy phát

ra một tiếng cười khẽ từ trong cổ họng, “Cô gái này, có đôi khi thật

là khiến cho người ta phát điên.”

Bọn họ không tiếp tục

nói thêm về vấn đề này nữa, hai người nhỏ giọng tâm tình vài câu,

bên ngoài mưa rơi xuống mặt đất, cát bay tung tóe, thời gian c*̃ng không

còn sớm, hàng hiên hình như không còn ai qua lại, Cố Hạ có hơi buồn

ngủ, nói lời tạm biệt với anh: “Em phải lên rồi, anh c*̃ng về nhà

ngủ đi.”

Thời gian xác thực

không còn sớm nữa, Triển Thiểu Huy cởi áo vest c*̉a mình ra, ý bảo cô

đội lên đầu chạy vào hiên, tuy chỉ cách vài mét nhưng mưa lớn như vậy

c*̃ng sẽ bị ướt, Cố Hạ từ chối vài câu nhưng thật sự chỉ từ chối

cho có, ôm lấy áo c*̉a anh cảm thấy lòng ngọt ngào. Cô chuẩn bị mở

cửa xuống xe thì một tiếng nổ rung trời vang lên trên đỉnh đầu, tiếng

vang rất lớn, giống như tiếng núi lở, như một tòa nhà lớn đang sập

xuống, làm cho người ta kinh hồn bạt vía, Cố Hạ vội vã ngồi lại

vào ghế, lấy tay vỗ vỗ ngực mình, Triển Thiểu Huy cảm thấy mặt cô

trắng bệch đi vài phần, cười hỏi: “Em sợ sấm sét sao?”

Khi còn bé thật sự

Cố Hạ rất sợ sấm sét, người lớn thường kể những chuyện ma quỷ hại

cô khi còn bé mỗi khi có sấm là lại không dám ngủ một mình, phải

quấn lấy ngủ c*̀ng với ba mẹ. Về sau lớn lên, biết rõ những chuyện

ấy chỉ là gạt người, nhưng về sau lại thường xuyên xem phim Mĩ, lúc

sấm quá lớn c*̃ng cảm thấy sợ hãi, sẽ bắt đầu suy nghĩ miên man,

ngộ nhỡ nhà sập thì sao? Buổi tối một mình năm trên giường sẽ khó

tránh khỏi cảm thấy không an toàn, dùng chăn che kín người lại, cô

trả lời Triển Thiểu Huy: “Tiếng sấm quá lớn, giống như trong phim

ngày tận thế vậy, cho nên khó tránh khỏi cảm thấy sợ.”

“Đúng là rất lớn.”

Triển Thiểu Huy nhìn cô, cười nói: “Buổi tối em có thể sợ đến không

ngủ được không?”

“Sấm chớp c*̃ng không

lâu nữa đâu, một lát nữa sẽ nhỏ hơn.” Tiếng sấm kinh khủng kia đã

đẩy lùi cơn buồn ngủ c*̉a Cố Hạ, “Em phải lên rồi.”

Triển Thiểu Huy khẽ hôn

lên hai gò má c*̉a cô, “Nếu em sợ thì anh sẽ ở đây, chờ em ngủ rồi

mới đi.”

Cố Hạ cho là anh nói

đùa nên gật đầu “Ừ” một tiếng, còn nói đùa thêm vài câu. Sau đó nói

lời tạm biệt với anh, nói anh lái xe cẩn thận, đội áo vest c*̉a anh

chạy vào hiên, vẫy vẫy tay với anh rồi chạy vào thang máy. Lúc nãy

cô đã tắm rồi nhưng bây giờ chân lai dính đầy bùn đất nên đành phải

đi rửa lại, vào phòng ngủ tắt đèn nằm lên giường, hôm nay sấm sét thật

sự rất lớn, từng tiếng từng tiếng vang lên, giống như muốn lật tung

mặt đất lên, tiếng sấm hòa lẫn với tiếng mưa, những tòa nhà bằng xi

măng cốt thép có vẻ nhỏ bé và yếu ớt trong cơn rung động mãnh liệt

này, Cố Hạ nằm lăn qua lộn lại trên giường mãi mà không ngủ được,

nhớ tới hẳn là phải cầm đèn pin trong tay, sấm to rất dễ bị mất

điện, cô đứng lên, mở đèn lên tìm đèn pin trong phòng, xuyên qua ô cửa

sổ nhìn thấy chiếc xe thể thao màu trắng còn đậu dưới lầu, ngọn

đèn trước xe sáng bừng.

Lúc này cô mới biết

anh không nói đùa, anh thật sự vẫn còn ở dưới lầu nhà cô, trong lòng

dâng lên cảm giác ngọt ngào mãnh liệt, cửa sổ phòng ngủ c*̉a cô vừa

văn nhìn về phía ấy, Triển Thiểu Huy biết vậy cho nên anh lái xe hơn

ra ngoài một chút, để cô đứng trước cửa sổ có thể nhìn thấy, Cố

Hạ cầm điện thoại c*̉a mình gọi cho anh, “Anh còn chưa đi à?”

Đầu bên kia truyền đến

một tiếng cười, “Biết ngay em vẫn chưa ngủ, anh đã nói sẽ ở lại với

em, chờ em ngủ mới đi mà.”

Đồng hồ trên tường đã

chỉ 12h, giọng nói c*̉a anh làm lòng người cảm thấy an tâm, bên ngoài

sấm chớp vẫn còn tiếp tục, Cố Hạ cảm thấy tiếng sấm rất xa xôi,

thoáng cái đã mất đi uy lực. Cô nghe thấy đầu bên kia nói: “Tắt đèn

đi, đừng nghĩ lung tung, một lát nữa sẽ ngủ được, nếu sợ thì gọi

điện cho anh.”

Nói không cảm động là

giả, khi thời tiết xấu như vậy, có một người đàn ông vẫn ở dưới lầu

c*̀ng cô, chỉ hy vọng cô không thấy sợ, Cố Hạ cảm thấy rất ấm lòng,

giống như một lò sưởi ấm áp trong ngày đông, cô không biết phải nói

gì, tắt đèn nằm lên giường, vẫn ôm lấy điện thoại nhẹ nhàng thở

một tiếng, thật lâu sau mới nói: “Triển thiếu, anh về nhà đi, ngày

mai anh còn phải đi làm nữa.”

Đầu dây bên kia nói

rất khẽ, róc rách như tiếng nước chảy, “Anh không muốn em sợ, có anh

ở đây em sẽ không thấy lo lắng nữa. Đắp chăn kín vào, nhắm mắt lại,

ngủ thật ngon, chờ em ngủ xong anh sẽ đi.”

Cố Hạ thề sắt son

rằng sau 20 phút mình có thể ngủ, để cho anh đợi thêm một lát nữa

thôi rồi sẽ đi, cảm thấy mĩ mãn c*́p điện thoại. Tiếng sấm vẫn không

nhỏ lại, mưa c*̃ng càng lúc càng lớn, Cố Hạ vẫn không thể ngủ, không

phải vì sấm chớp mà trong lòng có một thứ gì đó vẫn đang lan tràn,

một lúc sau, cô nhẹ nhàng đứng lên, không mở đèn, ghé vào cửa sổ

nhìn ra bên ngoài, anh vẫn ở đấy, chiếc xe thể thao màu trắng vững

như một khối đá. Cố Hạ gọi điện sang, “Sao anh vẫn chưa đi?”

Nhưng Triển Thiểu Huy

lại cười cô, “Anh sợ cô bé ngốc như em nghe thấy tiếng sấm lại khóc

òa lên.”

Cố Hạ không để ý đến

lời cười nhạo c*̉a anh, “Anh về nhà đi, anh ở đây em mới không ngủ

được, cứ nghĩ xem anh đã đi chưa.”

Triển Thiểu Huy khẽ

cười ha ha, “Em ngủ đi, anh đợi mưa nhỏ lại một chút, bây giờ mưa lớn

như vậy lái xe c*̃ng không an toàn.”

Bên ngoài gió rít o o,

mưa không nhỏ đi chút nào, Cố Hạ không biết anh có nói thật hay không,

hay chỉ đang lấy cớ an ủi cô, lòng c*̉a cô trở nên mềm nhũn như nước,

thuận miệng nói: “Hay là anh lên đây chơi đi.”

“Thôi.” Triển Thiểu Huy

từ chối cô, cho dù từ nhỏ anh đã được nuông chiều sủng ái c*̃ng biết

có một số việc không được, “Nhà em còn có người khác, muộn như vậy

rồi, làm phiền đến người khác không hay lắm.”

“Từ Lộ Lộ đi công tác

nước ngoài rồi, phải tuần sau mới về.” Giọng nói c*̉a Cố Hạ không

lớn, “Bây giờ chỉ có một mình em.”

Nghe vậy, Triển Thiểu

Huy đột nhiên nở nụ cười, khóe miệng cong lên thật rộng, nếu sớm

biết cô chỉ ở nhà có một mình thì Triển Thiểu Huy đã lên rồi.

Tác giả nói: Lần này

Triển Thiểu Huy thật sự không có ý định, người đàn ông hay lợi dụng

thời cô không phải là người đàn ông tốt.

Panda: Triển thiếu

thật sự không có ý định gì đâu, chỉ tại thỏ tự dâng đến miệng sói

thôi =))

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.