Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 59: Say rượu


Cố Hạ trở vào phòng

tìm một vị trí ngồi dựa vào tường, ẩn trong đám người nghe bọn họ

hát, bên kia vài vị sếp thấp giọng nói chuyện, tổng giám đốc và

chủ tịch đều đến chơi, bọn họ đều rất chú ý lời nói và hành

động. Trâu Nhuận Thành quét mắt nhìn Cố Hạ vài lần, cô gái này thật

sự quá bướng bỉnh, thật đúng là không để ý đến đại ca, anh ta thật

sự không hiểu Cố Hạ muốn gì, có bao nhiêu phụ nữ muốn bò lên giường

c*̉a đại ca, c*̃ng chỉ có Cố Hạ mới không biết thức thời như vậy. Sự

tình là do bọn họ làm hư, sắc mặt c*̉a Tam ca và Tứ ca không tốt,

đại ca thì mặt đen như than nói một câu: “Từ nay về sau chuyện riêng

c*̉a tôi các người đừng có mà xen vào. Nhất là Tiểu Ngũ, làm hư

việc còn nhiều hơn là được việc!”

Mức độ để ý c*̉a

Triển Thiểu Huy đối với Cố Hạ vượt quá dự liệu c*̉a Trâu Nhuận

Thành, vừa rồi thấy Cố Hạ vào toilet thì đại ca c*̃ng ra theo,

tất nhiên anh ta biết rõ

Triển Thiểu Huy muốn làm gì. Chỉ tiếc lại nhìn thấy mặt đại ca như

một tờ giấy buồn bực trở về, ngay tiếp theo Trâu Nhuận Thành c*̃ng

buồn bực, vì muốn gọi được Cố Hạ ra lại phải mang theo một đám

người, bây giờ Trâu Nhuận Thành c*̃ng bái phục vị đại ca anh minh thần

võ kia.

Triển Thiểu Huy ngồi

trên ghế salon, vẫn nhìn Cố Hạ như c*̃, mỗi người đều phải chịu

trách nhiệm về hành động c*̉a mình, lúc trước anh muốn xem kịch là

sự thật, không nghĩ tới chỉ đứng xem tuồng vui lại tự mình rơi vào

tay giặc, giờ thì anh đã triệt để trở thành diễn viên quần chúng,

Cố Hạ đối với anh thật sự giống như một lớp kính thủy tinh, anh có

thể nhìn thấy cô nhưng cô lại không nhìn tới anh.

Tổ này có mười mấy

người, hơn nữa có không ít các sếp tới đây, cơm tối chia làm hai bàn,

đương nhiên Cố Hạ ngồi c*̀ng bàn với đồng nghiệp c*̉a mình, Trâu Nhuận

Thành biết rõ tâm tình c*̉a Triển Thiểu Huy, ngón tay gõ gõ trên bàn,

“Ngồi vậy sao được? Mĩ nữ mà không sang đây ngồi thì cái này gọi là

ăn cơm hay đang ngồi họp đây?”

Giám đốc Dương lập

tức hiểu ý, lớn tiếng nói: “Toàn bộ các quý cô ngồi sang bên này

đi.”

Cố Hạ theo mọi người

sang, ngồi kế một trợ lí khác, Trâu Nhuận Thành lại chỉ cô nói:

“Tới đây ngồi đi.”

Ý anh ta chính là

ngồi kế Triển Thiểu Huy, ánh mắt Cố Hạ lại chăm chú vào dĩa sứ

đựng thức ăn dưới ánh đèn vàng, bên cạnh khảm viền vàng, chỉ cảm

thấy rất chói mắt, cô ngẩn người, không có động tác gì khác.

Ngược lại Triển Thiểu

Huy lại lên tiếng, “Thôi đi.” Gọi đến thì lại biến thành dáng vẻ

không sống c*̃ng không chết, nói không chừng lát nữa cô sẽ không ăn cơm,

Triển Thiểu Huy thật không có cách nào giữ được cô.

Ăn cơm không thể thiếu

rượu, sếp mời rượu, cấp dưới căn bản không thể từ chối, hơn nữa

không có khả năng sếp uống một ly nhân viên lại uống nửa ly, bất kể

là sếp c*̉a phòng tiêu thụ hay ai khác thì tửu lượng c*̃ng rất tốt,

chỉ khổ hai cô trợ lí, Cố Hạ c*̃ng không có cách nào từ chối, chỉ

có thể nhận lấy. Trâu Nhuận Thành cho người đổi lấy một bình rượu

nồng độ cao, thấp giọng nói gì đó với trợ lí đặc biệt ngồi bên

cạnh, trợ lí đặc biệt cười hò hét đám đông phải uống rượu, ai c*̃ng

không thể chạy khỏi, còn đích thân qua mời Cố Hạ hai lần.

Tửu lượng c*̉a Cố Hạ

không tốt, lại không thể từ chối, tiệc rượu chưa được phân nửa thì

đã say, dạ dày đảo lộn, chân tay mềm nhũn, phải cố nén mới có thể

tránh cho mình thất lễ, cô thật sự không chịu được, c*̃ng không biết

mình đã nói gì, bất thình lình ôm túi chạy vào toilet.

Cô mang theo túi chính là

không có ý định trở lại, ra khỏi phòng chỉ cảm thấy trời đất quay

cuồng, phải vịn lấy vách tường hành lang mới có thể miễn cưỡng

đứng vững, cố gắng giảm bớt cảm giác say, đột nhiên cảm thấy một

sức mạnh khiến cho hai chân cách khỏi mặt đất, một giây sau cô đã nằm

trọn trong lồng ngực c*̉a một người đàn ông. Đầu óc Cố Hạ xem như

vẫn tỉnh táo, chỉ là không thể khống chế được hành động c*̉a mình,

sương mù che lấp tầm mắt, hai tay cô quờ quạng lung tung, “Anh thả thôi

ra, cách xa tôi ra một chút.”

Triển Thiểu Huy trực

tiếp ôm lấy cô, không để ý tới sự giãy giụa c*̉a Cố Hạ, bế cô vào

trong thang máy, Cố Hạ vẫn yếu ớt đẩy anh ra, khi say c*̃ng dễ dàng

nói ra tất cả hơn bình thường, “Tôi không thích anh bế tôi, tôi chán

ghét cái tên xã hội đen lung manh như anh! Anh cho rằng anh có tiền thì

giỏi lắm sao!”

“Giờ vẫn còn nói

được sao!” Giọng điệu c*̉a Triển Thiểu Huy có hơi hung hăng nhưng lại

mang theo một chút dịu dàng, anh ôm cô rất chặt, Cố Hạ có giãy giụa

thế nào trong ngực anh thì c*̃ng không có hiệu quả, bọn họ nhanh

chóng đi xuống lầu, Triển Thiểu Huy nhét cô vào trong xe c*̉a mình,

vẫn ôm lấy cô, sau đó nói A Đông lái xe.

Cố Hạ khóc òa lên,

“Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không muốn đi, anh là cái đồ lưu manh, mau

thả tôi ra…”

Cố Hạ khóc càng lúc

càng lớn, nước mắt giàn giụa, “Tôi không đi, tôi muốn về nhà…”

Cô kiên quyết nói cô

phải về nhà, vừa khóc vừa la, áo vest trên người Triển Thiểu Huy bị

nước mắt c*̉a cô thấm ướt, anh không còn cách nào với cô, nói A Đông

chạy xe đến nhà cô, A Đông rất thức thời, chẳng những quay đầu xe mà

còn mở tấm kính cách âm lên.

Triển Thiểu Huy lấy

khăn lau mặt cho cô, thấp giọng dụ dỗ cô, “Đừng khóc nữa, sắp về tới

nhà em rồi.”

“Anh thả tôi xuống đi,

anh là một tên lừa gạt, đùa giỡn tôi, khi dễ tôi, tôi chán ghét các người!

Rõ ràng tôi chẳng chọc gì đến các người, vậy mà các người cứ đùa

giỡn tôi…”

“Anh không đùa giỡn em,

anh thật sự thích em.” Triển Thiểu Huy cọ cọ lên trán cô nói khẽ, có

lẽ Cố Hạ không nghe thấy nhưng ít ra cô c*̃ng nói chuyện với anh,

Triển Thiểu Huy nhịn không được nên nói ra.

Trên đường Cố Hạ không

ngừng khóc la, Triển Thiểu Huy không có cách nào khiến cho cô ngừng

khóc, chỉ có thể dụ dỗ cô, đến khi xe đến dưới lầu, ôm Cố Hạ lên lầu,

nhấn chuông cửa, trong nhà có người, Từ Lộ Lộ nhìn ra ngoài thì

thấy Cố Hạ đang say khướt nằm trong lồng ngực c*̉a Triển Thiểu Huy,

ngẩn người, Triển Thiểu Huy ôm Cố Hạ vào phòng, “Cô ấy uống rượu!”

Ngày hôm sau Cố Hạ

tỉnh lại thì sắc trời đã sáng tỏ, nhìn lên trần nhà sửng sốt một

lúc lâu, lơ mơ nhớ lại hôm nay là thứ bảy không cần phải đi làm, nhìn

thấy phòng c*̉a mình thì lại ngủ tiếp đến giữa trưa mới rời giường

ra phòng khách rót một ly nước, Từ Lộ Lộ ngồi trên ghế salon thấy cô

tỉnh lại, nói: “Trong nhà bếp có cháo, rất tốt cho dạ dày.”

“Ừ” Dạ dày Cố Hạ

cảm thấy khó chịu, đầu c*̃ng hỗn loạn, nhớ đến chuyện ngày hôm qua,

hỏi: “Tối hôm qua ai đưa mình về?”

“Cậu uống đến say

khướt như vậy mà còn không biết xấu hổ hỏi nữa!” Từ Lộ Lộ không

nghĩ tới Cố Hạ lại uống nhiều như vậy, ngồi trên ghế salon khinh bỉ

nhìn cô, “Ông chủ c*̉a cậu đưa cậu về, thật không ngờ cậu vẫn chưa bị

bán đi!”

Cố Hạ không nhớ rõ

sự việc về sau, đúng là Triển Thiểu Huy đã đưa cô về, cô cẩn thận

hỏi Từ Lộ Lộ: “Mình không có nói gì chứ?”

“c*̃ng không có gì,

chỉ mắng anh ta là lưu manh.” Ánh mắt Từ Lộ Lộ vẫn dán vào

TV, cô liếc liếc, “Tên ông chủ kia c*̉a cậu tuy có hơi cao giá một chút

nhưng làm người c*̃ng không tệ lắm, không mang cậu đến khách sạn mà

bế thẳng cậu lên đây, mình thấy lúc đưa cậu về còn rất dịu dàng,

hình như không có chút băn khoăn gì về cách xưng hô lưu manh.”

Từ Lộ Lộ biết gần

đây Cố Hạ cãi nhau với ông chủ c*̉a cô, Cố Hạ c*̃ng đã tính từ chức,

tối hôm qua nhìn thấy Triển Thiểu Huy đưa cô về quả thật là bất ngờ,

cô có chút tò mò hỏi: “Dạo này rốt cuộc cậu với ông chủ c*̉a cậu

thế nào rồi?”

“Mình và anh ta không

thể nào.” Cố Hạ không trách gì Triển Thiểu Huy, chỉ cảm thấy hai

người quá chênh lệch.

“Nếu tối hôm qua anh ta

mà ăn sạch cậu thì cậu c*̃ng không thể làm gì, vận may c*̉a cậu c*̃ng

không tệ.” Từ Lộ Lộ than một câu, “Đúng là một con rùa vàng, đáng

tiếc lại không câu được.”

Cố Hạ bưng ly nước

lên, không thể cảm kích vì tối hôm qua Triển Thiểu Huy không làm gì

cô, cô lắc lắc đầu, không suy nghĩ đến những chuyện có liên quan đến

Triển Thiểu Huy nữa. Trở về phòng c*̉a mình, phát hiện không thấy

túi xách đâu, không biết rơi trong nhà hàng hay là ở chỗ Triển Thiểu

Huy, điện thoại c*̃ng nằm trong túi, còn có hai tấm thẻ, nếu bị mất

thì thật sự rất phiền, cô nhớ lúc ấy đã mang ra khỏi phòng, nghĩ

một lúc cảm thấy khả năng lớn nhất là ở chỗ Triển Thiểu Huy. Cô

không biết phải làm thế nào để lấy lại túi xách c*̉a mình, mình

vẫn nhớ rõ số điện thoại c*̉a Triển Thiểu Huy, lúc trước dù sao hai

người c*̃ng từng có quan hệ mập mờ, số điện thoại c*̉a anh c*̃ng đặc

biệt dễ nhớ, nhìn mấy lần c*̃ng không hề khó để nhớ. Nghĩ một lát

mới giật mình phát hiện chính mình lại đang do dự xem có nên gọi

điện cho anh không, đầu óc thật đúng là muốn nổ tung lên.

Túi xách nhất định

phải lấy lại, Cố Hạ suy nghĩ nửa ngày, cuối c*̀ng mượn điện thoại

c*̉a Từ Lộ Lộ, gọi vào số điện thoại c*̉a mình, nói không chừng túi

xách thật sự vẫn còn ở nhà hàng. Điện thoại vang lên vài tiếng, khi

Cố Hạ chuẩn bị c*́p máy thì đầu bên kia mới nhận, chỉ nói một chữ

“Alo” thì Cố Hạ đã nhận ra Triển Thiểu Huy ngay.

Cố Hạ cầm điện thoại

im lặng, không biết nên nói gì, một lát sau, Triển Thiểu Huy cười

khẽ, “Cố Hạ, là em sao?”

Cố Hạ quyết tâm hỏi:

“Có phải anh nhặt được túi xách c*̉a tôi không?”

“Tối hôm qua rơi trên

xe.” Câu giải thích này rất nhạt, Triển Thiểu Huy ân cần nói: “Hôm nay

có thấy đau đầu không?”

Giọng điệu c*̉a anh

rất dịu dàng, một chiếc lưới vô hình lại thong thả giăng ra, dường

như muốn tóm người khách vào trong đó, trong lòng Cố Hạ lại thấy

buồn bực, “Tôi không cần túi xách nữa, xin lỗi đã quấy rầy.”

Cô nói xong thì c*́p

điện thoại, điện thoại bị mất có thể mua lại, thẻ ngân hàng có thể

làm lại, cô kiên quyết không muốn dính đến Triển Thiểu Huy nữa, ngàn

dặm đắp đê nên không thể để một lỗ thủng nào tồn tại, bằng không khi

nước dâng lên tất cả mọi phòng bị đều sẽ bị phá vỡ, càng không thể

cứu vãn được nữa. Triển Thiểu Huy c*̃ng không gọi điện thoại tới

nữa, anh làm người c*̃ng có niềm kiêu ngạo c*̉a mình, Cố Hạ không

muốn gặp anh thì anh c*̃ng sẽ không dây dưa. Đến chiều có người đến

gõ cửa, là một người đàn ông trẻ tuổi, đưa túi đến cho cô, Cố Hạ

tỏ vẻ cảm ơn, người kia nói: “Triển thiếu nói tôi mang đến cho cô, hôm

nay ngài ấy đã giúp cô nhận được một cuộc điện thoại gọi phỏng

vấn.”

Anh ta chỉ nói như

vậy, c*̃ng chưa nói c*́ điện thoại này là c*̉a công ty nào gọi tới,

c*̃ng không nói Triển Thiểu Huy có phản ứng gì, sau đó vội vàng đi.

Kết quả là thứ hai đi làm, trưởng phòng gọi cô lên nói: “Ngày nghỉ

việc c*̉a cô hoãn lại một chút, cấp trên không đồng ý, gần đây nhân

viên trong công ty rất bận, không tìm được người thay vị trí c*̉a cô.”

“Tôi c*̃ng có kế hoạch

c*̉a mình, không muốn làm ở Khải Hoành nữa.” Cố Hạ nói, cô có quyền

từ chức theo hợp đồng.

Trưởng phòng bên ngoài

thì cười nhưng trong phòng thì không cười, “Các cô đã làm thạo việc

rồi, giờ công ty lại phải huấn luyện thêm người mới thì rất mất

công, vả lại, cô biết nhiều thông tin về khách hàng c*̉a chúng tôi như

vậy, tiết lộ ra ngoài thì phải làm sao bây giờ? Tôi đây chưa thể xử

lí được việc đó thì cô vẫn chưa thể nghỉ việc, nếu không công ty có

quyền khởi tố cô.”

Anh ta lại dùng giọng

điệu thấm thía: “Hiện giờ Khải Hoành phát triển tốt như vậy, cô nhìn

tiểu Tống đi, sắp được thăng chức rồi, vị trí tốt như vậy, cô đi đâu

mà tìm được công việc tốt hơn thế chứ? Cứ yên tâm đi làm đi, chuyện

từ chức sau này hãy nói.”

Cố Hạ

biết Triển Thiểu Huy không cho cô từ chức, tên kia chính là một gian

thương, nhất định có thể tìm được lí do khiến cô không thể đi được,

Cố Hạ có hơi buồn bực, trong công việc đám người kia c*̃ng không làm

khó cô, cô chỉ có thể hoãn lại, kéo thêm một vài tháng nữa mới có

thể rời khỏi Khải Hoành.

Tác giả nói: Triển

thiếu c*̃ng đáng thương quá nhỉ!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.