Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 60: Bị thương


Chuyện công việc c*̉a

Cố Hạ vẫn cứ trì hoãn như vậy, cấp trên không phái người tới thay

thế vị trí c*̉a cô, thậm chí trưởng phòng Lưu còn tỏ ý cô làm rất

tốt, đợi đến khi cô làm tròn một năm sẽ có tiền thưởng.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

rất lâu rồi không liên lạc với cô, thời gian cứ bình thản mà trôi đi.

Chỉ có đôi khi nhắm mắt lại sẽ nhớ đến nụ hôn c*̉a Triển Thiểu Huy,

nụ hôn c*̉a anh dù dịu dàng nhưng c*̃ng mang theo một chút phách đạo,

không cho ai cự tuyệt, vô c*̀ng kiên nhẫn lại hấp dẫn cực kì, không

cần Cố Hạ phải đáp lại. Mỗi một lần, anh đều ôm cô rất chặt, đặt

tay ngang hông cô, có đôi khi cảm thấy không chân thật, làm cho Cố Hạ

thấy rất áp lực; môi lưỡi giao triền, bàn tay mềm mại dịu dàng đùa

nghịch, nhẹ nhàng lướt qua mặt cô, làm dấy lên một chút ngưa ngứa…

Cố Hạ nhíu mày, lúc

nào c*̃ng nghĩ đến thứ đó, quả thật là xuân về vạn vật đều tràn

đầy sức sống, con người c*̃ng phát xuân theo. Triển Thiểu Huy là người

cô có thể vọng tưởng sao? Quả thật là không khác gì ôn dịch, phải rời

càng xa càng tốt, Cố Hạ lắc lắc đầu, nhìn nhìn người bên cạnh, khom

người rồi lại khom người, có một số việc xảy ra chỉ trong một cái

nháy mắt, Cố Hạ té ngã trên mặt đất.

Cô vẫn đến phòng tập

theo thói quen, gần đây bắt đầu luyện yoga, ngay lúc cô thất thần,

không nghe lời chỉ dẫn c*̉a giáo viên, tỷ như “Phải lượng sức mà gập

người”, “Các bạn hãy dừng lại ở đây thôi, có khả năng thì hãy tiếp

tục”… Kết quả cô lại đua theo người khác làm động tác này, không ngờ

mất thăng bằng, té ngã trên mặt đất, thắt lưng truyền đến một cơn đau

nhức, đau đến nỗi hai mắt cô hoa lên, ngập tràn nước mắt, người bên

cạnh gọi gì cô c*̃ng không nghe rõ, chỉ cảm thấy đau đớn nhưng vẫn

còn mắng ngược Triển Thiểu Huy một tiếng, sớm đã đoạn tuyệt quan hệ

với anh ta, vậy mà còn dám dùng thẻ anh ta cho đi tập thể hình, cuối

c*̀ng gặp phải báo ứng.

Cơn đau trên lưng lan

đến tận xương tủy, mặt Cố Hạ méo mó, không thể nhúc nhích đươc,

kiểu bị thương này có thể nặng có thể nhẹ, ngoại trừ đau đớn còn

có sợ hãi, nhớ tới trước kia báo chí có đưa tin có người bởi vì

té bị thương tổn ở cột sống mà bị liệt thì trong lòng càng sợ hãi

hơn, lúc nằm trên cán nước mắt không ngừng rơi xuống, phòng tập gọi

cho 120, âm thanh rất lớn c*̉a xe cứu thương không ngừng vang lên, ngoài

trời đã tối hẳn, những người ngồi trước mặt đều vô c*̀ng xa lạ, cô không

thấy rõ nét mặt bọn họ, hoảng hốt như đang bị đám mây đưa đi rất xa.

Bệnh viện toàn một

mùi thuốc khử trùng rất khó ngửi, động tác c*̉a bác sĩ nhanh hơn cô

nghĩ, kêu người đẩy vào phòng cấp cứu, rồi lại chụp phim, rồi lại

chẩn bệnh, nằm lỳ trên giường cảm thấy tất cả dây thần kinh đều đau

nhức làm cho người ta khó thở mê man, không thể nhìn rõ được thứ gì,

như đang bơi trong một vùng biển rộng, nước biển mênh mông bao phủ lấy

mình.

Đây chính là một nơi

đầy sương mù, bao phủ dày đặc, cô chỉ cảm thấy có người nắm chặt

tay c*̉a mình, như khi còn bé bị ngã, ba đã kéo tay cô lên, bàn tay ấm

áp mạnh mẽ, làm cho cô cảm thấy rất an tâm, cô nghe thấy tiếng nói

c*̉a anh, thuần hậu dịu dàng, “Đừng khóc, có anh ở đây rồi, không có

gì đâu.”

Ngược lại cô càng

khóc lớn hơn, lúc nãy chỉ là khóc vì buồn bực, bây giờ lại đơn

giản kêu thành tiếng, “Đau quá…đau quá…”

Bác sĩ còn đang lấy

gì đó trên lưng cô, Triển Thiểu Huy ngồi xổm xuống bên cạnh cô, cầm

khăn mặt lau nước mắt cho cô, ghé vào bên tai dịu dàng dỗ dành cô:

“Nhịn một chút thôi, một lát là xong rồi.”

“Anh nói thì dễ nghe

lắm, người đau có phải anh đâu!” Cố Hạ vừa khóc nức nở vừa oán

giận nói, trong cơn hoảng loạn cảm thấy lúc anh nói chuyện còn mang

theo mùi rượu, đau đớn làm cho đầu óc Cố Hạ không được tỉnh táo,

nắm chặt lấy tay c*̉a anh, xương tay đều lộ cả ra, như người đang bị

chìm bắt được một cộng rơm, cố ý muốn di dời sự chú ý c*̉a mình,

giảm bớt đau đớn.

Triển Thiểu Huy vén

tóc hai bên tai sang cho cô, sau đó đặt tay lên vai cô, vỗ nhẹ từng cái

từng cái một, cố gắng trấn an cô, nghe thấy Cố Hạ lớn tiếng kêu la,

trong lòng mềm nhũn. Thỉnh thoảng anh lại nhướng mắt lên nhìn bác

sĩ, sau đó lại thấp giọng nói chuyện với Cố Hạ.

Không phải mỗi câu anh

nói Cố Hạ đều nghe rõ, về sau hình như cô đã mắng chửi gì đó, ngay

cả chính mình c*̃ng không nhớ rõ. Sau khi xử lí xong, y tá đẩy cô đến

phòng bệnh, Triển Thiểu Huy nắm lấy tay cô, không hề buông ra. Lúc anh

nhận được tin tức đã bảo người gọi đến bệnh viện chuẩn bị sẵn

sàng, tấm thẻ kia là trợ lí c*̉a anh đi làm nên đã lưu lại phương

thức liên lạc c*̉a trợ lí, xảy ra chuyện này người c*̉a phòng tập

gọi điện tới đó trước tiên, khi đó anh đang ăn cơm tối, trong lòng cảm

thấy buồn phiền nên uống rượu, bụng rỗng uống rượu cảm thấy có

chút hỗn loạn, nghe nói Cố Hạ bị thương thì thoáng cái đã tỉnh

hẳn, vội vàng chạy đến bệnh viện.

Phòng bệnh là một căn

phòng rất tốt, Cố Hạ vẫn không cảm thấy đau đớn giảm bớt chút nào,

thấy bác sĩ không có đâu nên khóc nức nở hỏi: “Vì sao lại đau như

vậy? Có phải hết thuốc chữa rồi không?”

“Em còn phải chịu đau

vài ngày nữa. Không quá nghiêm trọng đâu, bác sĩ c*̃ng không đề nghị

tiêm thuốc giảm đau, trị liệu đúng cách, nghỉ ngơi thật tốt là

được.” Triển Thiểu Huy nắm lấy tay cô an ủi cô, thắt lưng bị tổn

thương, vết thương không phải quá nghiêm trọng nhưng phải tĩnh dưỡng

trong vài tháng, trước mắt c*̃ng chỉ có thể chịu đau.

Vì để giảm bớt áp

lực phần eo nên Cố Hạ phải nằm lì trên giường, bỗng nhiên phát hiện

ra anh vẫn còn đang nắm tay cô, cố gắng rút ra, Triển Thiểu Huy c*̃ng

cảm nhận được ý c*̉a cô nên nhẹ nhàng đặt tay cô vào trong chăn, ra

khỏi phòng bệnh. Một lát sau, anh cầm một khăn lông ướt vào lau mặt

cho cô, động tác rất dịu dàng, giống như một làn gió xuân thổi qua

mặt, Triển Thiểu Huy vừa lau mặt cho cô vừa dịu dàng an ủi cô, Cố Hạ

không mở miệng nhưng lại không có cách nào làm giảm bớt cơn đau c*̉a

mình.

Bác sĩ tới nói một

chút về vết thương c*̉a cô, trấn an cô cứ thoải mái, buông lỏng tinh

thần, đến khi cô uống thuốc xong thì đã hơn 9h, Triển Thiểu Huy ngồi

bên cạnh, hỏi cô: “Em hẳn là vẫn chưa ăn tối, anh gọi một ít cháo

loãng, em muốn ăn vị nào?”

Trong mắt Cố Hạ vẫn

còn ươn ướt nước mắt, nghiêng đầu sang một bên, cô vẫn nhớ mình phải

cố gắng không để ý tới anh, cắn răng nhắc nhở mình không được nói

chuyện với anh, Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng vuốt trán cô, “Em thật là

bướng bỉnh, muốn giận dỗi thì c*̃ng phải đợi cho mình khỏe lại rồi

hãy tiếp tục, bây giờ em không thích hợp để điều trị, sau này nếu

không đi lại được sẽ phải hối hận cả đời đấy.”

Cố Hạ không biết có

phải anh đang hù dọa cô hay không, có thể cơn đau trên lưng đã làm cho

hai mắt cô mờ đi, thân thể không nhúc nhích được, khi bị bệnh tinh

thần c*̃ng rất yếu đuối, nước mắt kìm không được lại rơi xuống, sốt

ruột hỏi: “Không phải nói không có gì nghiêm trọng sao?”

“Phải xem quá trình

hồi phục trong mấy tháng tiếp theo đã, ở đây điều kiện chữa bệnh

rất tốt, em không cần phải lo lắng. Nhưng nếu em không chịu phối hợp

thì bác sĩ c*̃ng không còn cách nào.” Triển Thiểu Huy đang suy nghĩ

xem có nên nói nghiêm trọng hơn một chút để hù dọa cô hay không, phải

làm cho cô ngoan ngoãn một chút.

Hôm qua Từ Lộ Lộ ra

ngoại thành công tác, phải vài ngày mới về, Cố Hạ một thân một

mình trong thành phố này, không quen biết ai để dựa vào, cô không muốn

dựa vào Triển Thiểu Huy c*̃ng không còn cách nào, ngoại trừ nằm

thẳng, hiện giờ Cố Hạ không còn chút sức nào.

Một lát sau, có người

đưa cơm tới, hộ lí cầm thìa đút cho cô, Triển Thiểu Huy vẫn ngồi bên

cạnh nhìn, có đôi khi nói vài câu với Cố Hạ, đương nhiên bình thường

Cố Hạ sẽ không trả lời anh, nhưng có người ở bên cạnh chăm sóc, trong

lòng đột nhiên c*̃ng an tâm hơn.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không ở c*̀ng cô cả đêm, anh đi khi nào Cố Hạ c*̃ng không biết, cô đau

đến ngủ không được, Triển Thiểu Huy vẫn ở bên cạnh cô, đến khi cô ngủ

mới rời đi, ban đêm khi Cố Hạ tỉnh lại chỉ nhìn thấy hộ lí ngủ bên

cạnh giường c*̉a cô. Ngày hôm sau lưng vẫn còn đau, mười giờ hơn Triển

Thiểu Huy tới, lúc ấy Cố Hạ vừa ăn sáng xong không lâu, c*̃ng không

thể động đậy được, ngủ c*̃ng không ngủ được, một mình nằm trên

giường nhìn hoa văn trên giấy dán tường, chưa từng có một khắc nào

cảm thấy cô đơn khó khăn như vậy, trong lòng lạnh lẽo, cha mẹ bạn bè

đều không có bên cạnh, ngoại trừ đau đớn, còn cảm thấy hai bàn tay

trắng. Nhìn thấy Triển Thiểu Huy đẩy cửa bước vào, trong lòng đột

nhiên lại có cảm giác mừng rỡ, nghe thấy Triển Thiểu Huy nói: “Công

ty có chút việc phải xử lí.”

Cố Hạ cảm thấy thật

ra anh không phải giải thích với cô, nhưng mà nghe thấy anh nói như vậy

thì trong lòng lại như có một ngọn lửa tí tách đang bùng cháy, cả

người thoáng cái ấm áp hơn hẳn, Triển Thiểu Huy vẫn ngồi cạnh cô như

trước, “Hôm nay có thấy đỡ hơn chút nào không?”

“Vẫn rất đau.” Cố Hạ

đang ghi hận với Triển Thiểu Huy nên c*̃ng không có cách nào nói

chuyện bình thường với anh, tay nghề c*̉a hộ lí rất tốt, tuy vậy

c*̃ng không phải là người có thể tâm sự, nếu cô không nói chuyện với

Triển Thiểu Huy thì c*̃ng không có ai nói chuyện với cô.

Triển Thiểu Huy kéo

một cái ghế ngồi xuống bên cạnh, “Đừng lo lắng, đau là rất bình

thường, mấy ngày nữa sẽ đỡ hơn. Bác sĩ đã đến khám chưa?”

“Đến rồi.” Cố Hạ yếu

ớt trả lời, ý tá c*̃ng an ủi nói bác sĩ rất chuyên nghiệp về phương

diện này, vết thương c*̉a cô c*̃ng không nghiêm trọng, tĩnh dưỡng khoảng

vài tháng là có thể trở lại như trước kia, không có bất cứ ảnh

hưởng gì.

Tinh thần Cố Hạ không

tốt lắm, lại không ngủ được, mí mắt ríu xuống, thỉnh thoảng trả

lời Triển Thiểu Huy một câu. Triển Thiểu Huy vốn c*̃ng không phải

người nói nhiều, thỉnh thoảng hỏi cô có muốn uống nước không, hoặc

là cầm khăn lông lau mặt cho cô.

Anh vẫn luôn ở trong

phòng bệnh, dùng di động điều hành công việc, thường xuyên chạy ra

ngoài nghe, Cố Hạ mệt mỏi nhắm mắt lại, giữa trưa thiếp đi một lát,

tỉnh lại c*̃ng không biết đã mấy giờ. Ánh sáng trong phòng bệnh khá

yếu, mơ hồ nhìn lại, thì ra là bức màn đã bị kéo lại, nghiêng

nghiêng đầu trông thấy góc tối có một chiếc đèn bàn, Triển Thiểu Huy

ngồi trên ghế salon, trước mặt là một chồng văn kiện, đèn bàn phản

chiếu ánh sáng, khuôn mặt c*̉a Triển Thiểu Huy trơn bóng, hàng mi

c*̀ng chiếc mũi tạo nên một đường cắt hình, anh đang cầm bút suy tư,

dáng vẻ chăm chú suy nghĩ đẹp đến mê hoặc lòng người.

Phòng bệnh vô c*̀ng yên

tĩnh, dường như Cố Hạ có thể nghe thấy tiếng bút máy rơi trên giấy,

vừa mở mắt ra đã nhìn thấy anh, trong lòng như có một dòng nước ấm

chảy xuôi, vừa ấm lại vừa thoải mái, hình như Triển Thiểu Huy c*̃ng

cảm nhận được ánh mắt c*̉a cô, quay đầu lại nhìn cô, khóe môi hơi cong

lên, đứng dậy đi về phía cô, “Muốn uống nước hay đi toilet sao?”

Cố Hạ có hơi máy móc

lắc đâu, “Anh bận rộn như vậy, hãy trở về sắp xếp công việc đi.”

“c*̃ng không bận nhiều

việc lắm, anh có thể xử lí được.” Triển Thiểu Huy ngồi xuống bên

cạnh cô, “Một mình em ở đây không có ai trò chuyện, thấy em sợ đau như

vậy, hơi đau một chút đã khóc rồi.”

Ánh mắt Cố Hạ chậm

rãi dời đi, trong lòng hơi chua xóng, cô nghe thấy mình nói: “Triển

thiếu, anh không cần phải làm vậy.”

“Anh phát hiện ra em

bị thương c*̃ng có lợi, bây giờ đã chịu nói chuyện với anh, lúc

trước anh có làm gì em c*̃ng không phản ứng lại.” Triển Thiểu Huy

cười nói.

Cố Hạ cảm thấy những

lời anh nói thật sự rất đáng giận, rõ ràng bọn họ đùa giỡn cô,

vậy mà còn làm như bọn họ rất quan tâm đến cô. Cô nghiêng đầu nhắm

mắt lại, dáng vẻ vừa mệt mỏi lại bắt đầu không để ý tới anh.

Tối hôm đó hình như

Cố Hạ biết Triển Thiểu Huy rời đi lúc nào, phần eo quá đau nên cô

ngủ không được ngon giấc,

trong lúc mơ mơ màng màng hình như có ai đó hôn lên trán cô, rất mềm

rất nhẹ, như là chuồn chuồn lướt trên lá sen, rồi lại chậm rãi rời

đi, lúc ấy đã rất khuya, sau đó Cố Hạ nghe thấy tiếng chân anh rời

đi, tất cả đều mơ màng, không phân biệt rõ là đang mơ hay là sự thật.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.