Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 58: Buồn bực


Triển Thiểu Huy cảm

thấy anh thật sự không biết phải làm sao, Cố Hạ không thích anh còn

chưa tính, cho dù có chán ghét anh c*̃ng được, đằng này thái độ c*̉a

Cố Hạ đối với anh lại lạnh lùng không thèm đếm xỉa đến, không giận

dỗi không ầm ĩ, c*̃ng không tức giận, hoàn toàn xem anh như không khí,

cho dù anh nói mấy câu uy hiếp Cố Hạ c*̃ng không có bất kì phản ứng

nào.

Cố Hạ vẫn nói chuyện

vui vẻ với người khác như trước, nhưng ở trước mặt Triển Thiểu Huy

lại im lặng, thật giống như một tấm lưới phòng hộ, tự động loại bỏ

người có tên là Triển Thiểu Huy, trong lòng không có anh, trong mắt

c*̃ng không có anh nốt; Triển Thiểu Huy tóm cô ra, cô sẽ biến thành

một bức tượng gỗ, nói cái gì c*̃ng không lọt vào tai cô; có đôi khi

hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, hoặc là nhìn vào màn hình di động

c*̉a mình, hoặc là đùa nghịch mấy sợi tóc c*̉a mình, chỉ cần Triển

Thiểu Huy không bắt được cô thì quay đầu lại cô đã bỏ chạy mất dạng.

Triển Thiểu Huy tình

nguyện để cho Cố Hạ nổi điên lên chứ c*̃ng đừng hoàn toàn lạnh lùng

như vậy, lạnh lùng đến mức làm cho lòng người c*̃ng lạnh theo, cô mở

to mắt nhưng không nhìn thấy anh, cô dựng thẳng lỗ tai lên nhưng không

nghe thấy lời anh nói, tất cả những gì Triển Thiểu Huy làm đều phí

công. Anh thật sự yêu mến cô, thật sự yêu mến dáng vẻ nổi nóng c*̉a

Cố Hạ, nhưng mà giờ thì Cố Hạ ở trước mặt anh c*̃ng chỉ như một

bức tượng gỗ, anh cảm thấy phát điên lên, tức giận không có chỗ

trút, có lực mà không có chỗ dùng, sau vài lần tìm Cố Hạ c*̃ng

không muốn tự làm mất mặt mình nữa. Sau khi tan việc thì gọi mấy

người anh em lại, kéo đến phòng tập trút hết cơn giận c*̉a mình.

Vài ngày sau, Trâu

Nhuận Thành gọi Cố Hạ lên, nói chuyện vô c*̀ng khách sáo, “Cố Hạ,

hôm đó chúng tôi chỉ nói giỡn thôi, đàn ông rất hay nói giỡn như vậy,

cô đừng để trong lòng. Đại ca rất tốt với cô, cô c*̃ng đừng giận dỗi

nữa.”

Trâu Nhuận Thành thật

sự không biết phải làm sao, anh ta vốn c*̃ng không muốn giải thích cái

gì với Cố Hạ, phụ nữ đều nghĩ một đằng nói một nẻo, không ít

ngưới thích chơi trò lạt mềm buộc chặt, bất kể có giả vờ làm gì

thì cuối c*̀ng c*̃ng chỉ vì tiền, đây là chân lý Trâu Nhuận Thành rút

ra từ thực tiễn. Chỉ có điều dạo này đại ca không được vui, ở trong

công ty thì như một thùng thuốc súng, lúc nào c*̃ng có thể phát nổ,

sắc mặt mỗi người trong công ty đều rất căng thẳng, ăn nói đều khép

nép lo sợ, sợ không cẩn thận sẽ châm phải ngòi nổ. Hai ngày nay Trâu

Nhuận Thành c*̃ng không dám chạy đến công ty bên kia, chẳng qua là tối

nào anh ta c*̃ng bị Triển Thiểu Huy kéo đến phòng tập luyện tập, mà

luyện tập cái gì chứ? Rõ ràng là Triển Thiểu Huy chỉ muốn trút

giận thôi. Thời gian c*̉a mọi người đều quý hiếm, Trâu Nhuận Thành

không gánh nổi mới gọi Cố Hạ đến.

Mặt Cố Hạ không chút

cảm xúc buông lỏng tay, “Tổng giám đốc Trâu còn việc gì khác không?

Nếu không còn thì tôi xuống trước.”

Trâu Nhuận Thành nhìn

dáng vẻ không sợ chết c*̉a cô, khuyên nhủ: “Chuyện kia tuy là tôi không

đúng nhưng cô c*̃ng phải nhìn sắc mặt đại ca chứ, đại ca không thích

phụ nữ chơi trò lạc mềm buộc chặt với anh ấy đâu…”

Anh ta còn chưa nói xong

thì Cố Hạ đã xoay người đi, kéo cửa chính c*̉a văn phòng đi ra ngoài,

để lại bóng lưng làm cho Trâu Nhuậ Thành tức chết.

Lúc đi xuống lầu, Cố

Hạ c*̃ng nghĩ không cần thiết phải ở lại chỗ này, dù sao cô c*̃ng đã

đắc tội với ông chủ, c*̃ng không thể làm việc yên ở đây nữa vậy nên

c*̃ng không cần phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Cô trở về chỗ

làm việc c*̉a mình ở tầng một, đi đến bên cạnh trưởng phòng Lưu nói

với anh ta một tiếng, trưởng phòng Lưu có hơi bất ngờ, nói với cô

vài câu, nhìn thấy thái độ kiên quyết c*̉a cô nên nói cô viết thư từ

chức trước.

Một nhân viên nhỏ như

cố muốn từ chức thì ra chỉ cần nói trước với lãnh đạo một tiếng,

hoàn toàn không cần quấy rầy tổng giám đốc ở trên lầu, đơn từ chức

giao cho trưởng phòng tiêu thụ là được, trưởng phòng sẽ hỏi một câu

có phải thật sự muốn từ chức không, sau đó phất tay nói sẽ sắp xếp

người mới tới tiếp nhận công việc, vậy căn bản Triển Thiểu Huy c*̃ng

không biết cô đã từ chức.

Cố Hạ thở dài một

hơi, lúc có thời gian cô sẽ bắt đầu tìm thông báo tuyển dụng, sau khi

rời khỏi chỗ này phải tìm việc lại từ đầu, dù tiền lương có thấp

một chút nhưng c*̃ng còn khá hơn nơi này.

Chuyện làm ăn c*̉a

Triển Thiểu Huy ở nước ngoài vẫn chưa xong, vốn c*̃ng không cần anh

phải tự mình ra nước ngoài nhưng mà trong thời gian này thật sự rất

phiền não nên anh đã tự mình đi, một tuần sau, lúc xuống máy bay về

thành phố C đã hơn 10h, qua cửa sổ xe nhìn mọi người, anh kìm lòng

không được bảo trợ lý đưa điện thoại, gọi cho Cố Hạ.

Lúc ấy Cố Hạ vừa

mới lên giường, vốn tính tắt máy ngủ thì điện thoại vang lên, lấy

lại nhìn thì là một dãy số lạ, nhấn nút nghe, nói: “Alo?”

Triển Thiểu Huy cầm

điện thoại không nói gì, nghe thấy cô “Alo” mới nói khẽ, “Là anh.”

Đầu dây bên kia im lặng

một chút, sau đó dứt khoát c*́p điện thoại, Triển Thiểu Huy cầm điện

thoại một chút rồi c*́p máy. Trong lòng Triển Thiểu Huy buồn bực đến

phát sợ, cô không muốn nói chuyện với anh nữa, đá anh ra khỏi thế

giới c*̉a mình, cho dù anh làm gì trước mặt cô thì cô c*̃ng xem như

không thấy.

Cố Hạ chuẩn bị tháng

ba sẽ nghỉ việc, chắc hẳn cuối tháng sẽ có người đến làm thay,

trước mắt thì vẫn phải đi làm. Trâu Nhuận Thành không tìm cô nữa,

c*̃ng không có cơ hội gặp mặt, cô đã trải qua hơn một năm cố gắng làm

việc tại phòng tiêu thụ, có thể thu phục được một khách hàng lớn

vẫn không chịu hợp tác với Khải Hoành, trị giá hợp đồng rất lớn,

đủ để hoàn thành nhiệm vụ tiêu thị năm nay c*̉a bọn họ. Lúc kí hợp

đồng xong, trưởng phòng Lưu cười đến nở hoa, giám đốc Dương triệu tập

bọn họ mở cuộc họp, ngay cả tổng giám đốc Trâu Nhuận Thành c*̃ng

tới, nói vào câu cổ vũ nhân viên phòng thị trường, lúc tan họp, giám

đốc Dương đứng lên, mặt mũi hồng hào, cười nói: “Trong khoảng thời

gian này mọi người đã cực khổ rồi, thành tích đều thuộc về phòng

tiêu thụ chúng ta, hôm nay đã vui vẻ như vậy,

mai lại là cuối tuần, tổng giám đốc Trâu nói muốn mời mọi người

một bữa, các vị trở về làm cho xong công việc, lát nữa sau khi tan

ca, tổng giám đốc Trâu sẽ mời mọi người đi ăn cơm ca hát.”

Anh ta còn thêm vào

một câu: “Không ai được vắng mặt!”

Mọi người đều vỗ tay

hoan hô, lúc tan họp Cố Hạ nói với trưởng phòng Lưu mình không đi,

nói còn có việc chưa làm xong, trưởng phòng Lưu tập tức lắc đầu:

“Cố Hạ, cô nào có bận rộn như vậy? Cấp trên đã nói tất cả đều

không được vắng mặt, cô không thể làm khó tôi được. Nếu cô không đi,

đến lúc làm thủ tục thôi việc c*̃ng đừng có mà nhờ tôi kí tên đấy.”

Tổ này còn có một

trợ lí nữa c*̃ng rất thân với Cố Hạ, nói: “Em sắp từ chức, chẳng

lẽ vậy nên không muốn ăn cơm với chúng tôi? Còn chưa đi mà đã bắt đầu

ghét bỏ chúng tôi rồi.”

Cố Hạ c*̃ng không kiên

quyết nữa, quan hệ c*̉a cô và động nghiệp c*̃ng không tệ lắm, sau này

c*̃ng không còn cơ hội như vậy, dù sao Trâu Nhuận Thành c*̃ng đã mặc

kệ cô. Hơn bốn giờ, cô ngồi xe hơi c*̉a đồng nghiệp đến nơi ăn cơm, là

một phòng rất lớn, vô c*̀ng xa hoa, bên cạnh còn có phòng karaoke. Các

sếp c*̉a công ty vẫn chưa đến, đồng nghiệp đều làm trong phòng tiêu

thụ, không khí cực kì sôi động, vừa đi vào đã có mười người ca hát,

đồng nghiệp nam nói nói cười cười, một đám người thoải mái cười to,

có người hát, có người vỗ tay náo nhiệt.

Nhân viên họ Tống đã

thu phục được vị khách lớn cầm micro, hát xong một bài thì làm ra

vẻ ngôi sao nói lời cảm ơn: “Cảm ơ CCTV, cảm ơn MTV, cảm ơn các đồng

nghiệp và bạn bè đã ủng hộ tôi…”

Mọi người ngồi trên

ghế sofa cười đến lăn lộn, lúc này các sếp trong công ty bước vào

phòng, trưởng phòng Lưu vội vàng đứng dậy chào hỏi, tiếng đùa giỡn

c*̃ng tạm thời ngừng lại, giám đốc Dương đứng bên cạnh c*̃ng vươn tay

bảo, “Hôm nay vô c*̀ng vinh dự vì chủ tịch đã tự mình đến khen tặng

mọi người.”

Bọn họ mới vừa vào

cửa thì Cố Hạ đã thấy Triển Thiểu Huy nhưng chỉ liếc qua một cái,

ngay cả hôm nay Triển Thiểu Huy mặc áo màu gì c*̃ng không lọt

vào mắt Cố Hạ, mọi người nhiệt liệt vỗ tay, Cố Hạ c*̃ng theo số

đông vỗ tay, nghe thấy Triển Thiểu Huy nói “Lúc tan việc không cần

phải quá giữ ý, mọi người tiếp tục chơi đi.”

Các sếp ngồi một bên,

trong phòng c*̃ng thiếu đi không khí sôi động lúc nãy, Triển Thiểu Huy

nói với giám đốc Dương gì đó, giám đốc Dương đứng dậy nói với mọi

người: “Sao lại không hát? Chủ tích muốn náo nhiệt thêm một chút

nữa, đợi lát nữa hãy ăn cơm, mọi người cứ thoải mái đi.”

Anh ta tiện tay chỉ

một cái, “Tiểu Tống, hôm nay cậu là nhân vật chính, hát thêm một bài

nữa đi.”

Mọi người lại hát,

vừa hát vừa đùa giỡn, Cố Hạ c*̃ng dao động theo đám người, người

khác hát cô c*̃ng ồn ào theo, tuy cho tới bây giờ vẫn chưa liếc mắt

nhìn Triển Thiểu Huy nhưng cô lại có thể cảm nhận được có một ánh

mắt nóng rực đang dán trên người mình, nhưng dù có nóng đến đâu thì

Cố Hạ c*̃ng sẽ không quay đầu lại liếc nhìn anh.

Triển Thiểu Huy ngồi

trên ghế salon vẫn luôn nhìn cô, nhìn thấy cô cười tươi tắn, nhìn cô

nói chuyện c*̀ng các đồng nghiệp, nhìn cô cầm lúc lắc trên tay, nhìn

cô hoạt bát như vậy, ánh đèn rơi trên mặt cô, khuôn mặt cô trắng nõn,

rõ ràng không có bao nhiêu ngày nhưng anh lại cảm thấy cô cách mình

rất xa.

Cố Hạ làm như không

có việc gì cả, nghe người khác ca hát đùa giỡn, tiểu Tống trêu

ghẹo: “Cố Hạ, sao em lại không hát, dầu gì c*̃ng là một nhành hoa

trong tổ chúng ta, nhanh hát một bài đi.”

“Em không hát đâu, sợ

lát nữa mọi người lại không ăn cơm nổi.” Cố Hạ cười trả lời.

“Không sao đâu, anh đang

giảm béo. Hay là anh chọn một bài hát song, Cố Hạ c*̀ng anh hát một

bài đi.” Tiểu Tống đề nghị.

“Thôi đi thôi đi.” Một

đồng nghiệp nói với Tiểu Tống, “Cố Hạ là hoa đã có chủ, lễ tình

nhân người ta đã nhận được hoa tulip, cậu còn chen vào làm gì nữa.”

Nói đến chuyện này,

các đồng nghiệp đều bắt đầu hỏi: “Cố Hạ, bạn trai em làm gì vậy?”

“Có phải là người giàu có không?”…

“Không có chuyện đó

đâu.” Cố Hạ khoát tay, nhắc tới chuyện này thì cô lại

buồn bực, đồng nghiệp vẫn hỏi cô, Cố Hạ vội vàng lấy cớ đi vào

nhà vệ sinh, tạm thời thoát khỏi chỗ này.

Cô thầm mong nửa tháng

làm việc trong Khải Hoành qua nhanh một chút, sau này có thể cách

người kia xa một chút, không thể chọc vào, ẩn nấp kĩ một chút. Đứng

ngây người trong toilet một lúc lâu cô mới đi ra, vừa ra tới thì nhìn

thấy Triển Thiểu Huy đang đứng dựa tường vào hành lang, trán rũ

xuống vài sợi tóc.

Cố Hạ tiếp tục giả

vờ không thấy, không ngờ vừa mới đi lướt qua thì cánh tay đã bị anh

giữ chặt lại, Cố Hạ dường như c*̃ng không quá bất ngờ, nghiêng đầu

qua, ánh mắt bức tranh treo trên tường, trái ngược với dáng vẻ hoạt

bát trong phòng lúc nãy, biến thành dáng vẻ giả chết.

Triển Thiểu Huy ngẩng

đầu lên nhìn cô, giọng điệu theo mang một vẻ bất đắc dĩ, “Đừng như

vậy nữa, được không?”

Bức tranh vẻ cảnh

rừng cây, dùng một gam màu xanh đậm, xanh nhạt, xanh lơ,… Các loại sắc

thái pha trộn với nhau, màu xanh dường như mang theo một chút sắc thái

long lanh, chẳng lẽ lại là rừng cây sau cơn mưa? Cố Hạ cố gắng suy

nghĩ trong đầu, chính giữa có bóng lưng c*̉a một người, đây rốt cuộc

là nam hay là nữ? Già hay trẻ? Cô vẫn cứ tự hỏi, đến khi Triển

Thiểu Huy kéo đầu cô sang, ánh mắt c*̉a cô mới rời khỏi bức tranh,

ngược lại nhìn sang giấy dán tường màu rám nắng.

Triển Thiểu Huy lấy

tay vuốt tóc cô, “Hai ngày trước anh mới từ nước ngoài về, đã lâu

không nhìn thấy em cười mới tìm lí do gọi mọi người ra, muốn nhìn

thấy dáng vẻ hoạt bát c*̉a em…”

Mà Cố Hạ vẫn nhìn

chằm chằm vào màu giấy dán tường kia, tấm giấy hoa trên tường này

rốt cuộc là do ai thiết kế, không giống hoa hồng c*̃ng không giống hoa

tulip, thật là xấu!

“Em nói vài câu đi,

nếu không anh sẽ không tha cho em trở về đâu, lát nữa đồng nghiệp mà

nhìn thấy, khắp nơi đều có tin đồn về em anh c*̃ng mặc kệ nha.” Triển

Thiểu Huy lại bắt đầu uy hiếp cô.

Suy nghĩ c*̉a Cố Hạ

đã bay xa cực kì, sau này khi thiết kế nhà tuyệt đối sẽ không dùng

loại giấy dán tường này, màu sắc quá tối, dán trong nhà rất khó

nhìn, dùng loại giấy dán tường nào đây? Màu nâu nhạt không tệ, làm

nổi bật vẻ sạch sẽ thoải mái…

Triển Thiểu Huy vẫn

nhìn cô như c*̃, cuối c*̀ng anh không biết phải làm sao, có làm cho

đồng nghiệp c*̉a cô nhìn thấy, có lẽ sau này cô c*̃ng sẽ không để ý

đến đồng nghiệp nữa, cuối c*̀ng Triển Thiểu Huy c*̃ng chỉ hy vọng

được nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát c*̉a Cố Hạ, khẽ thở dài, “Thôi,

chơi thật vui đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”

Anh thả tay ra, Cố Hạ

lập tức cất bước đi vào phòng, Triển Thiểu Huy nhìn theo bóng lưng

c*̉a cô, vẫn dáng vẻ trước kia, nhưng mà ngay cả một cái nhăn mặt hay

mỉm cười cô đều tiếc không cho anh, hoàn toàn ngăn cách anh với thế

giới c*̉a cô.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.