Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 45: Ghét bỏ


Triển Thiểu Huy cứ như

vậy mà quy định thời gian cuối tuần ra ngoài c*̀ng Cố Hạ, đây là

buổi tối cuối c*̀ng trong một năm, những tin nhắn chúc mừng c*̉a Cố

Hạ c*̃ng gửi cho Triển Thiểu Huy, qua một lúc thì nhận được tin nhắn

hồi âm, không phải lời chức mà là “Giữa trưa nay đi ăn cơm c*̀ng vài

người bạn, sau đó đánh bài.”

Cố Hạ không muốn tham

gia tiệc tùng, trả lời anh: “Tôi chỉ đánh bài, không ăn cơm đâu.”

Đầu bên kia hùng hồn

không hề khách sáo trả lời lại, “Cô còn nợ hơn một ngàn vạn, không

ăn cơm thì dựa vào cái gì mà mang cô đi đánh bài? Không thì tôi dẫn

cô đến sòng bạc, cô dựa vào bản lĩnh c*̉a mình mà thắng lại tiền

về.”

Cố Hạ nào có thích

đến mấy sòng bài đó? Giọng điệu c*̉a Triển Thiểu Huy làm cho cô không

dám cãi lại, thỏa hiệp nói một câu, “Tôi không biết uống rượu.”, sau

đó lại nghĩ thầm trong đầu tại sao tự nhiên mình lại thiếu nợ tên

đại gia này hơn một nghìn vạn cơ chứ.

Tết tây đã đến, mùa

đông đã chính thức đến, tòa nhà bằng thép, những rặng cây xanh ngắt

c*̀ng con đường lớn màu xám đều bao phủ bởi một màu giá lạnh, bầu

trời âm u, bao phủ bởi một tầng mây dày, hình như tuyết sắp rơi, cơn

gió thổi mạnh mẽ làm rung động những cây hoa, mang theo hơi lạnh nồng

đậm.

Cố Hạ nhìn nhìn ra

ngoài trời, cởi chiếc áo lông dày ra. Cô biết rõ hệ thống sưởi ấm

ở đây mở vừa đủ, nhiệt độ trong phòng rất ổn định, những cô gái

khác nhất định đều eo nhỏ chân dài tư thái nhẹ nhàng, đối phương là

người có tiếng tăm, tên Triển Thiểu Huy kia c*̃ng rất xem trọng thể

diện, cô không xinh đẹp c*̃ng không sao, nhưng c*̃ng không thể quá dọa

người, giữa nhiệt độ và phong độ thì Cố Hạ chọn phong độ.

Tuy chỗ ăn cơm c*̀ng

đánh bài nhất định không lạnh, nhưng mà trên đường đi Cố Hạ đã lạnh

cóng, gió thổi qua những sợi tóc nhảy múa cuồng loạn, dường như mở

mắt không ra, A Đông đón cô trước cửa xóm nhỏ, c*̃ng không phải đi bộ

quá lâu nhưng Cố Hạ lại cảm thấy trong thời gian này thì đoạn đường

kia xa gấp vài lần, gió lạnh rót vào cổ áo, lạnh đến nỗi cô rùng

mình, cho dù về sau trong ô tô có mở hệ thống sưởi ấm nhưng toàn thân

c*̃ng không thể ấm lên được.

Xe chạy thẳng đến phía

bắc thành phố, 10 phút sau thì ngừng trước khoảng sân rộng trước cửa

một câu lạc bộ đêm, đây là câu lạc bộ c*̉a Triển Thiểu Huy, anh đang ở

bên trong thị sát tình hình. Đến khi Triển Thiểu Huy lên xe, anh nhìn

nhìn Cố Hạ, nói một câu, “Tóc rối hết rồi.”

Cố Hạ vội vàng lấy

tay vuốt lại, ở trước mặt người khác mà hình tượng không tốt sẻ

ảnh hưởng đến thể diện c*̉a Triển Thiểu Huy. Xe đi đến trước nhà

hàng cạnh hồ Lâm, hai bên con hẻm có những cây trúc tu lòa xòa, bên

cạnh có bồn phun nước, một bức điêu khắc hài hòa, thiết kế rất

đẹp, nhưng mà Cố Hạ c*̃ng không có tâm trạng mà ngắm, ven hồ nên gió

rất lớn, lúc xuống xe cô rụt cổ lại, chạy nhanh vào tronng phòng.

Cửa sổ gian phòng đối

diện hồ nước, bên ngoài mây nước xinh đẹp, như vậy c*̃ng rất bình

thường. Gian phòng thật to đã có một người đang ôm bạn gái c*̉a mình

ngồi đợi, nhìn thấy Triển Thiểu Huy thì cười nói: “Triển thiếu, rốt

cuộc c*̃ng thấy cậu dẫn theo phụ nữ tới.”

Triển Thiểu Huy cười,

“Anh Chung, hôm nay mang theo cô ấy đến để thắng tiền c*̉a anh, tôi đỡ

phải lên sân khấu bị người khác chê cười.”

“Ai thắng vẫn chưa xác

định đâu.” Chung Hiến Kiệt cười nói, “Đối với cậu, tôi không cần phải

thủ hạ lưu tình.”

Trong phòng rất ấm

áp, người đàn ông ôm trong ngực người phụ nữ dáng người uyển chuyển,

trang điểm tỉ mỉ, hôm nay mang một đôi giày, mặc thêm một chiếc quần

ngắn, đầu gối và đùi đều lộ ra, làn da trắng như tuyết rất đáng

chú ý. Cố Hạ không thể không bội phục đối phương mới là người chân

chính khiến người khác động lòng, không biết trời lạnh như vậy cô

gái xinh đẹp kia có bị lạnh cóng không. Cô lập tức cảm thấy may mắn

mình không mặc quá dày, bằng không nhất định là sẽ dọa người.

“Cố Hạ, tới đây, chào

Chung thiếu một tiếng đi.” Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ qua.

Triển Thiểu Huy giới

thiệu vài câu, Cố Hạ biết tên c*̉a đối phương, gật đầu chào hỏi bọn

họ, nhìn bạn gái trong ngực Chung Hiến Kiệt mấy lần, ngồi vào chỗ

khẽ hỏi Triển Thiểu Huy: “Cô ấy có phải là diễn viên không?”

Triển Thiểu Huy ngồi

bên cạnh khẽ gật đầu.

Khó trách nhìn qua

lại thấy quen như vậy, cô gái kia là diễn viên đang lên, fan nhiều vô

số, Cố Hạ và Từ Lộ Lộ c*̃ng đang theo dõi bộ phim truyền hình cô ấy

đóng, hai cô vô c*̀ng yêu thích vai c*̉a cô minh tinh kia, ngồi trên ghế

solon, Cố Hạ hỏi Triển Thiểu Huy: “Tôi có thể xin chữ kí c*̉a cô ấy

không?”

“Có thể.” Triển Thiểu

Huy nhẹ trả lời.

Cố Hạ rất phấn

khích, lại nghe thấy anh thấp giọng nói: “Chẳng qua là nếu cô làm

mất mặt tôi, tôi sẽ trực tiếp ném cô xuống cái hồ ngoài cửa sổ

phòng này.”

Ánh mắt c*̉a anh nhìn

về phía cửa sổ thật to, liếc mắt nhìn Cố Hạ, mang theo một chút uy

hiếp, lại mang theo một chút chờ mong, như là muốn nhìn thấy dáng vẻ

quẫn bách c*̉a Cố Hạ khi bị rơi xuống hồ.

Nghĩ đến nước hồ

lạnh như băng, Cố Hạ run rẩy, bĩu môi nói: “Như vậy mà c*̃ng không

được sao?”

Triển Thiểu Huy thấp

giọng nói, “Hôm nay là buổi họp mặt cá nhân, tôi bảo cô đến làm

việc, cô cứ làm cho tốt vào, đừng nghĩ đến cái gì khác.”

Trong lòng Cố Hạ khi

nhắc tới Triển Thiểu Huy thật sự thấy rất chán ghét, cô rõ ràng

không thích vậy mà còn ép cô, đã không có phúc lợi gì giờ lại còn

uy hiếp cô. cô quay ngoắc đầu đi nhìn cô diễn viên cô yêu thích kia, gái

đẹp đúng là gái đẹp, nhìn gần c*̃ng không chút tỳ vết, chỉ là hai

tay cọ tới cọ lui trên người đàn ông, giọng điệu thì nũng nịu, thật

là kém xa hình tượng ngọc nữ trên màn ảnh, hình tượng thần tượng

lập tức bị hủy diệt.

Cửa bị mở ra, môt đôi

nam nữ từ bên ngoài bước vào, ánh mắt Cố Hạ lập tức bị hấp dẫn,

vóc dáng c*̉a người đàn ông mười phần anh tuấn, khí chất ưu nhã,

khuôn mặt sáng sủa góc cạnh; nguyên nhân mà cô gái kia hấp dẫn ánh

mắt Cố Hạ chính là cô ấy mặc cực kì nhiều, trên đỉnh đầu còn đội

một chiếc nón len, trên cổ còn quàng khăn c*̀ng màu, nhìn cô ấy rất

ấm áp; còn mặc thêm một chiếc áo khoác rộng bên ngoài, còn có cả

một đôi bao tay, đương nhiên, quần áo trên người cô ấy c*̃ng rất đẹp,

ngọt ngào đáng yêu. Nhưng mà trong những bữa tiệc nhà giàu này Cố

Hạ chỉ toàn nhìn thấy những cô gái ăn mặc hở hang khoe dáng người

c*̉a mình, giờ nhìn thấy như vậy nên rất bất ngờ, thật ra cô càng

muốn nói sớm biết có người ăn mặc như vậy thì tôi c*̃ng sẽ mặc

nhiều thêm một chút.

Người đàn ông bước

đến chào hỏi, phòng rất ấm áp, anh ta vừa cởi khăn quàng cổ ra cho

bạn gái, vừa nói: “Không nghĩ tới mọi người lại đến sớm như vậy,

tôi không đến muộn chứ?”

“Long Trạch, dù sao

lát nữa cậu chịu phạt ba ly là được rồi.” Triển Thiểu Huy cười nói.

Long Trạch giúp Tiết

Đồng cởi áo ngoài đưa cho bồi bàn rồi kéo cô tới, mọi người c*̀ng

giới thiệu lẫn nhau một lúc, Cố Hạ c*̃ng khách sáo chào hỏi bọn

họ, cho dù Tiết Đồng đã cởi áo ngoài nhưng vẫn mặc rất kín, Cố Hạ

nhìn thấy đối phương mặc chiếc áo khoác dài mà lòng thầm nghĩ nếu

như mình mặc như vậy tới tham gia bữa tiệc nhà giàu này, Triển Thiểu

Huy có thể mắng cho cô té tát không.

Thừa dịp mọi người

đàng nói cười, Cố Hạ ngồi cạnh Triển Thiểu Huy lặng lẽ hỏi: “Người

tên Long Trạch kia có phải người đàn ông ra tay giúp đỡ ở vùng ngoại

ô lần trước không?”

Triển Thiểu Huy dí

đầu cô một cái, bất ngờ nói: “Cái đầu dưa này c*̉a cô mà c*̃ng còn

nhớ sao.”

Cố Hạ đắc ý nói:

“Đó là đương nhiên, anh ta rất đẹp trai, cho nên nhìn thấy thì liền

nhớ ra.”

Triển Thiểu Huy dùng

ánh mắt xem thường đảo một vòng quanh cô, “Cô quả nhiên là không thể

nhìn thấy bản chất bên trong.”

“Tôi nhìn được mà.”

Cố Hạ không phục nói.

“Hử?” Triển Thiểu Huy

có chút kinh ngạc, “Cô còn có thể nhìn ra được cái gì?”

Cố Hạ ý bảo anh nhìn

sang bên kia, “Tôi thấy

được, anh ta sẽ không ném người anh ta dẫn theo xuống hồ.”

Bên kia, Tiết Đồng đi

đến trước mặt cô diễn viên nói gì đó, cô diễn viên kia có hơi bất

ngờ nhưng lại rất vui vẻ, lấy bút c*̀ng giấy từ trong túi xách ra,

kí xoạt xoạt rồi đưa cho cô ấy. Tiết Đồng cầm chữ kí, nói lời cảm

ơn, “Cảm ơn chị, mẹ em mà nhìn thấy chị tự tay mình kí tên lên thì

sẽ rất vui.”

Tiết Đồng cầm chữ kí

ngồi xuống bên cạnh Long Trạch, Long Trạch thân mật ôm chầm lấy cô,

trên mặt là nụ cười sủng nịnh. Tiết Đồng c*̃ng nhận ra đó chính là

diễn viên đang rất nổi tiếng, mỗi buổi tối bọn họ đều thích ngồi

trước màn hình TV xem phim truyền hình, mẹ cô rất yêu thích cô diễn

viên này. Tiết Đồng liền hỏi ý Long Trạch xem có thể xin chữ kí

không, Long Trạch nói không sao cả, để cho cô tùy ý xin.

Cố Hạ dùng ánh mắt

hâm mộ nhìn bọn họ, lại quay đầu sang dùng ánh mắt phức tạp nhìn

Triển Thiểu Huy, ý nói là nhìn người ta tốt bao nhiêu, còn anh thì

chỉ keo kiệt muốn ném người ta ra, còn bắt tôi làm cái này không thể

làm cái kia.

Triển Thiểu Huy giải

thích với cô, “Long Trạch không phải người thành phố C, cậu ta vừa

tới không bao lâu, không quen thuộc tập quán, hơn nữa cậu ta…”

“Thật ra thì anh không

cần phải giải thích với tôi.” Cố Hạ thâm trầm nói.

Triển Thiểu Huy nhìn

ánh mắt hoài nghi c*̉a cô, trong lòng bất an, đơn giản nói: “Cô ấy ngủ

c*̀ng Long Trạch mỗi tối, nếu như mỗi tối cô c*̃ng ngủ c*̀ng tôi thì

tôi c*̃ng có thể dung túng cho cô làm bất kì chuyện gì.”

Cố Hạ nghẹn lời.

Nhưng mà những lời

này ngược lại nhắc nhở cô, Cố Hạ bỗng phát hiện gần đây mình rất

hay lui tới với Triển Thiểu Huy, lui tới c*̃ng ngày càng mật thiết

hơn, chẳng lẽ anh ta đối với mình…Cô nghĩ một lát, thấp giọng gọi:

“Triển thiếu…”

“Hử?” Triển Thiểu Huy

đang nói chuyện với người bên cạnh, quay đầu lại nhìn cô.

Cố Hạ vốn muốn hỏi

Triển Thiểu Huy “Có phải anh có ý với tôi không?”, nhưng cẩn thận suy

nghĩ lại thì thấy không ổn, mắt khẽ nhấp nháy, Cố Hạ hỏi, “Anh

không hề có hứng thú với tôi, phải không?”

Triển Thiểu Huy hơi

sững sờ một chút, ánh mắt sâu kín, không đáp lại mà hỏi: “Cô có

không?”

“Không có.” Cố Hạ lắc

đầu lia lịa, một giây c*̃ng không hề do dự.

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy đen đi một nửa, trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô

hẳn là nên tìm một cái gương mà soi lại đi.”

Cố Hạ nghe thấy anh

lại châm chọc cô, c*̃ng không tức giận, ngược lại lấy tay vỗ vỗ ngực,

nhẹ giọng tự nói: “May mà không có, thật đáng sợ.”

Biểu hiện may mắn

sống sót sau tai nạn trên mặt cô lọt vào mắt Triển Thiểu Huy lại

thành vẻ ghét bỏ, một nửa còn lại trên mặt c*̃ng đen đi nốt.

Triển Thiểu Huy quay

ngoắc đi, dường như không muốn nói chuyện với Cố Hạ nữa, ý vị nói

chuyện phiếm với người khác, anh gạt Cố Hạ sang một bên, ngay cả

nhìn c*̃ng không thèm nhìn cô. Qua vài phút sau, lại có một đôi nam nữ

nữa đến, lúc này Triển Thiểu Huy c*̃ng không giới thiệu cho Cố Hạ

nữa, cố ý cô lập cô, có đôi khi, anh không phải chán ghét Cố Hạ bình

thường mà là vô c*̀ng, vô c*̀ng chán ghét.

Mọi người đã đến đông

đủ, thời gian c*̃ng không còn sớm, mọi người đều ngồi vào bàn, Triển

Thiểu Huy vẫn xem như trong phòng không có người nào là Cố Hạ, một

mình ngồi xuống, chẳng những không gọi Cố Hạ mà c*̃ng chẳng thèm

nháy mắt bảo cô ngồi. Cố Hạ c*̃ng không phải chứng kiến cảnh tượng

kia lần đầu, thấy nhiều thành quen, cô c*̃ng không thèm để ý, tự giác

theo sau Triển Thiểu Huy ngồi xuống bên cạnh anh.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không để ý đến cô, Cố Hạ c*̃ng không chủ động làm phiền anh, dù sao

anh c*̃ng là ông chủ c*̉a mình. Cố Hạ còn đang mừng rỡ vì được an

nhàn, nhìn thấy người khác động đũa mà cô c*̃ng bắt đầu buồn bực

dùng bữa, đây là lần đầu đến nhà hàng đắt tiền ăn cơm, các món ăn

bưng lên đều rất đặc sắc, màu sắc đẹp, mùi vị ngon. Trên bàn có vài

món ăn nhẹ, rõ ràng đều là những món rất bình thường nhưng đặt trên

bàn thì suýt nữa không nhận ra, ăn vào càng khiến cho khẩu vị người

ta thêm mở rộng; có một dĩa rau trộn cực kì ngon, Cố Hạ ăn vào c*̃ng

không biết rốt cuộc là món chính hay món phụ, nhịn không được ăn một

miếng rồi lại vài miếng…

Thức ăn trên bàn c*̃ng

không quá nhiều món, cô diễn viên kia động đũa một chút rồi đặt

xuống ngay, nửa người tựa vào trong ngực Chung Hiến Kiêt, thỉnh thoảng

lại gắp vài miếng đặt vào trong chén anh ta; Tiết Đồng ngồi đối

diện c*̃ng ăn không nhiều, không ngừng gắp rau vào chén cho Long Trạch;

bên cạnh là Hàn Minh c*̀ng bạn gái c*̉a anh ta thấp giọng trêu chọc

nhau. Mà cô gái Cố Hạ nào đó ngồi bên cạnh mình thì lại vô tư ăn

uống, Triển Thiểu Huy đã khó chịu lại càng khó chịu hơn, nhưng mà

lúc này quả là kìm nén không được nữa, anh quay sang, nhìn thẳng vào

Cố Hạ.

Ánh mắt c*̉a anh vô

c*̀ng mãnh liệt, Cố Hạ ngẩng đầu lên nhìn anh, “Sao vậy, Triển

thiếu?”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy hơi trầm xuống, “Cô vẫn chưa ăn xong sao?”

Hôm nay Cố Hạ vô c*̀ng

ý tứ, động tác tuy không tính là ưu nhã nhưng tối thiểu c*̃ng khá

nhã nhặn, c*̃ng luôn mỉm cười, nghe thấy câu kia thì vẻ mặt cô mờ mịt

nhìn Triển Thiểu Huy, “Tôi rất ý tứ mà, hình như c*̃ng không kém ai.”

“Người khác khá hơn cô

nhiều.” Triển Thiểu Huy hừ nhẹ một tiếng, “Gắp rau cho tôi.”

Tác giả: Ý tưởng c*̉a

Triển Thiểu Huy chính là cái dạng này

Cố Hạ (chủ động thổ

lộ): “Triển thiếu, em thích anh.”

Triển thiếu (đại từ

đại bi): “Nếu cô đã thích tôi thành tâm thành ý như vậy, thế thì

(thái độ kiêu ngạo), tôi đây cố mà thích cô vậy.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.