Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 44: Gây áp lực


Triển Thiểu Huy đứng

trước bồn rửa tay, nước chảy ào ào, biểu cảm lạnh lùng. Phòng trong

có người đi ra, đi đến trước bồn rửa, anh ta có vẻ tự tin nhìn

anh vuốt cằm.

Triển Thiểu Huy nhìn

Quý Phi Dương qua tấm kình, khẽ cười một cái, chậm rãi nói: “Cậu hai

nhà họ Quý…”

Quý Phi Dương mở vòi

nước ra, vừa rửa tay vừa cười nói: “Hình như hôm nay Triển thiếu

thắng không ít nhỉ.”

“Bình thường thôi.” Anh

c*̃ng không thèm nhìn sang Quý Phi Dương, “Kĩ thuật đánh bài c*̉a Cố

Hạ không giỏi, mang cô ấy theo so với tự mình đánh còn phiền hơn.”

“Vậy sao Triển thiếu

còn mang cô ấy đến?” Quý Phi Dương cười xòa.

Triển Thiểu Huy ngẩng

đầu lên, ánh mắt chạm với Quý Phi Dương qua gương, cười mà không cười

nói, “Bởi vì tôi có hứng thú với cô ấy.”

Nghe thấy anh nói

trắng ra như thế nhưng dường như Quý Phi Dương c*̃ng không quá bất ngờ,

giọng điệu nói ra hoàn toàn giống như mặt hồ yên tĩnh, “Không nghĩ

tới Cố Hạ lại lọt vào mắt xanh c*̉a Triển thiếu.”

“Thường xuyên gặp cô

ấy nên cảm thấy có chút để ý, kính xin cậu từ nay về sau giữ

khoảng cách với người phụ nữ tôi cảm thấy có hứng thú ra.” Triển

Thiểu Huy thản nhiên nói, rồi ngừng lại một chút, Quý Phi Dương c*̃ng

là người thông minh, biết rõ hai chữ “thức thời” viết như thế nào.

Anh lấy một tờ giấy ra lau tay, chuẩn bị rời khỏi toilet.

“Triển thiếu…” Quý Phi

Dương gọi một tiếng, chậm rãi nói: “Cố Hạ cô ấy không thể chơi nổi

đâu, xin Triển thiếu hãy buông tha cho cô ấy.”

Triển Thiểu Huy nhướng

mày lên, ánh mắt hiện lên một vẻ sắc bén, nói rõ: “Cố Hạ và cậu

căn bản không có quan hệ gì với nhau. Nếu như cậu cứ vì cô ấy mà

trở mặt với tôi, hoặc là ở sau lưng tôi nói gì với cô ấy, vậy thì

cậu cứ chờ xem hậu quả đi.”

Nói xong, Triển Thiểu

Huy xoay người rời khỏi toilet.

Người trong thương

trường quả nhiên là khí thế ngút trời, mặt Triển Thiểu Huy vẫn rất

tự nhiên, anh còn chưa trở về chỗ ngồi thì Cố Hạ đã ngoắc ngoắc

anh, “Triển thiếu, nhanh tới đây.”

Cô gọi vô c*̀ng thuận

miệng, vừa quay đầu lại vừa gọi Triển Thiểu Huy, ánh mặt không hẹn

mà gặp Quý Phi Dương đi đằng sau, khẽ cong khóe miệng lên cười với anh

ta.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

biết Cố Hạ đang cười với người khác, chưa trở về chỗ c*̉a mình đã

hỏi: “Làm sao vậy?”

Cố Hạ cười nói: “Tôi

vừa mới cầm bài, anh đến xem đánh thế nào, ngàn vạn lần đứng ra

pháo trước.”

Triển Thiểu Huy ngồi

xuống bên cạnh cô, nhìn nhìn bài trên bàn, thay cô đanh ra một quân.

Mấy ván bài này có đánh quân gì thật ra c*̃ng chẳng có ý nghĩa,

mấy người kia đều đang nhường, ngược lại Cố Hạ lại đang thắng được

một đống cắc trước người. Anh giả bộ như lơ đãng nhìn sang bàn bên

cạnh, mở miệng hỏi: “Tổng giám đốc Quý, hôm nay em trai c*̉a anh mang

đến một cô bạn gái rất xinh, không biết là thiên kim nhà ai?”

Quý Hoằng Dương hô một

tiếng “Tới”, vừa cầm bài vừa nói: “Là con gái một người bạn c*̉a ba

tôi, c*̃ng tương đối thân với Phi Dương. Nhà họ không phải làm kinh

doanh, cha mẹ là giáo sư trường đại học, dạy về nghệ thuật, chắc

Triển thiếu không biết đâu.”

“Thì ra là gia đình

thư hương, khí chất quả nhiên khác biệt, c*̃ng rất xứng với cậu Quý.”

Triển Thiểu Huy nói chuyện với Quý Hoằng Dương, ánh mắt lại nhìn Cố

Hạ.

Cố Hạ nghe bọn họ

nói chuyện, trong lòng thầm buồn bực, Triển Thiểu Huy chính là muốn

cô nghe, người ta rất xinh đẹp, gia đình thư hương gia giáo, khí chất

c*̉a người ta đặc biệt, người ta là bạn thân c*̉a nhà họ Quý… Triển

Thiểu Huy c*̃ng không phải muốn cười cô không bằng người khác, cười cô

không biết tự lượng sức mình đi thích Quý Phi Dương, cô bất mãn nói

với anh: “Đánh bài đi, thua thì đừng có mà nói gì tôi.”

Triển Thiểu Huy cười

nhạt, chỉ vào mặt cô, thấp giọng nói: “Trên trán có vết bẩn kìa, đi

rửa đi.”

Cố Hạ nửa tin nửa

ngờ, chạy vào toilet. Ngón tay Triển Thiểu Huy lướt qua bàn mạt trượt

trước mặt, nhìn Quý Hoằng Dương nói: “Tổng giám đốc Quý, cô gái em

trai anh mang đến rất xinh, phiền cậu ấy đừng có bất kì ý nghĩ gì

với người phụ nữ c*̉a tôi.”

Quý Hoằng Dương ngẩng

đầu, “Triển thiếu, sao lại nói như vậy?”

“Vừa rồi ở trong

toilet tình cờ gặp cậu Quý.” Triển Thiểu Huy dừng lại một chút, ánh

mắt quét qua, “Tôi c*̃ng không có ý gì, chỉ là nói trước như vậy, cô

gái kia là c*̉a tôi, nếu có người nghĩ cách giành mất người phụ nữ

c*̉a tôi, cố ý đối nghịch với tôi, tôi đây c*̃ng chỉ còn phải tiên lễ

hậu binh (trước dùng lễ nghĩa, sau đó mới dùng đến quân đội), sau

này chớ trách tôi không khách khí.”

Quý Hoằng Dương không

biết bọn họ có liên quan gì đến chuyện này, nhưng không muốn làm căng

thêm nên cười làm lành nói: “Triển thiếu, có thể anh đã hiểu lầm

rồi.”

“Tốt nhất là hiểu

lầm.” Triển Thiểu Huy nặng nề nói.

Không khi sòng bài trở

nên lạnh lẽo, ý tứ c*̉a Triển Thiểu Huy mười phần ẩn chứa sự uy

hiếp, tất cả mọi người đều là người làm ăn, việc buôn bán không có

lời thì không làm, vì một người phụ nữ không danh tiếng mà làm tổn

hại hóa khí. Quý Hoằng Dương cười xấu hổ: “Hay là gọi Phi Dương ra

hỏi cho rõ đi.”

“Không cần.” Triển

Thiểu Huy lạnh lùng nói, “Tôi tin tổng giám đốc Quý, phiền tổng giám

đốc Quý nhắc nhở em trai mình.”

Triển Thiểu Huy vốn

không thích đánh bài c*̀ng mấy người này, hôm nay tới đây đánh chính

là có ý này, có Quý Hoằng Dương ở đây, anh c*̃ng không tin hành vi

c*̉a Quý Phi Dương không khiêm tốn một chút, đỡ phải làm cho anh sau

này phải đề phòng bị cướp, lúc nào c*̃ng phải lo lắng Quý Phi Dương

hẹn Cố Hạ ra ngoài.

Lúc Cố Hạ trở lại

thì nhìn thấy mọi người không đánh bài, không khí có hơi lạnh lẽo,

Triển Thiểu Huy thấy cô trở về thì đứnng lên, “Triển mỗ còn có

việc, hôm nay không thể tiếp mọi người được nữa.”

Anh nói vài câu khách

sáo rồi kéo Cố Hạ đi.

Đi ra ngoài dưới ánh

đèn tinh sảo trang nhã, phát ra ánh sáng nhu hòa, hôm nay Cố Hạ thắng

nên rất vui vẻ, vẫn chưa đánh đã, không hiểu vì sao sau khi vào toilet

xong thì lúc ra ngoài mặt Triển Thiểu Huy lạnh nhạt đến phát sợ, cô

hỏi: “Triển thiếu, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có gì.” Sắc

mặt Triển Thiểu Huy bình thường trở lại, nửa thật nửa giả nói: “Tôi

thấy thắng được nhiều tiền nên chuồn cho nhanh, lát nữa đỡ phải thua

mất.”

“Vậy hử.” Trong lòng

Cố Hạ thầm mắng người này c*̃ng thật gian trá, cười hỏi: “Vậy hôm

nay thắng được bao nhiêu vậy?”

Giọng điệu Triển

Thiểu Huy rất thoải mái, “Hai trăm sáu mươi vạn, cô cứ nhớ vậy thôi,

còn thừa khoảng mười vạn tiền lẻ.”

“Tốt quá.” Cố Hạ

thầm tính toán trong đầu, cảm thấy hẳn là đánh mấy lần là có thể

thắng lại, bội phục nói: “Hình như lần trước tôi thua rất nhiều.”

“Đúng vậy.” Triển

Thiểu Huy vẫn trước sau như một khinh bỉ cô, “Bình thường cô đều thua

như vậy, c*̃ng không biết cô đánh đấm thế nào nữa.”

Cố Hạ không cam lòng

bị yếu thế, “Không được may mắn mà thôi, vả lại hôm ấy không phải anh

c*̃ng ngồi bên cạnh nhìn sao? Nhìn thấy tôi đánh sai nước cờ c*̃ng

không nói lời nào.”

Triển Thiểu Huy cười

cười, nói qua loa, “Không sao, đánh nhiều sẽ giỏi lên, thêm vài lần

nữa là có thể thắng lại.”

Ra khỏi cửa, bảo vệ

đã mang xe tới, hai người lên xe, Triển Thiểu Huy hỏi: “Bây giờ còn

sớm, chúng ta đi dạo đi. Cô có biết chỗ nào đi không?”

“Không phải anh có

việc để làm sao?” Cố Hạ nghiêng nghiêng đầu nhìn anh.

“Đấy chỉ là lấy cớ,

không chỉ bởi vì đánh thắng bài, nếu đánh nữa sẽ phải đi ăn tối,

đến lúc đó tôi sẽ không cản rượu giúp cô đâu.” Triển Thiểu Huy nói.

“Vậy c*̃ng tốt, ăn cơm

c*̀ng bọn họ nhất định là mệt chết đi được, bọn họ nói chuyện như

là đều có ý khác, không thì c*̃ng chỉ là những lời xã giao, nghe

rất mệt.” Cố Hạ nói, nhưng so ra thì vẫn cảm thấy còn dễ nghe hơn

mấy lời nói khinh bỉ kia c*̉a Triển Thiểu Huy, “Sau này còn phải đánh

bài với bọn họ sao?”

Giọng điệu cô có vẻ

không tình nguyện, Triển Thiểu Huy cười hỏi: “Cô không muốn đánh bài

với bọn họ sao?”

“Tôi không thích đến

mấy chỗ này lắm.” Cố Hạ thật thà nói.

“Vậy sau này tôi mang

cô đi đánh bài c*̀ng mấy người bạn c*̉a tôi, ở đó cô sẽ không cảm

thấy mệt mỏi.” Khóe miệng Triển Thiểu Huy khẽ nhếch lên.

“Nói thật, tôi c*̃ng

không thích đi lắm.” Ngón tay Cố Hạ nghịch nghịch ghế da, nói: “Thật

sự rất tổn thương lòng tự trọng nha, anh xem hôm nay toàn là gái đẹp

tới đây, ai ai c*̃ng xinh đẹp, tôi đứng bên cạnh mà cảm thấy còn không

xứng làm nền nữa. Hy vọng nhanh nhanh thắng lại tiền c*̉a anh, tôi

c*̃ng không cần phải so sánh với bọn họ nữa.”

“Thật ra c*̃ng vậy

mà.” Triển Thiểu Huy cười cười, “Cô c*̃ng không kém, đừng tự ti.”

Anh nhớ tới gì đó,

nói lái xe chạy đến đường Phượng Hoàng, lại quay đầu lại nói: “Đi

mua một ít quần áo cho cô trước.”

“Tôi không cần.” Cố Hạ

từ chối, nói đùa sao, vô duyên vô cớ lại lấy đồ c*̉a Triển Thiểu Huy,

vả lại, toàn là đồ ngoại nhập, xài đồ ngoại nhiều không tốt.

“Tôi mang theo cô

ra ngoài, tất nhiên không thể làm tôi mất mặt.” Triển Thiểu Huy giải

thích, “Dù sao hôm nay tôi c*̃ng thắng, tâm tình không tệ, sau này cô

làm tốt vào.”

“Tôi không muốn dùng

tiền c*̉a anh mua quần áo.” Cố Hạ kiên trì nói.

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy đảo qua người cô, bình tĩnh nói: “Giờ cô nói vậy tôi sẽ xem như

không nghe thấy, nếu có người ngoài ở đây mà cô còn dám nói như vậy

thì chính là không nể mặt tôi.”

Cố Hạ tỏ ra không

hiểu lắm.

Triển Thiểu Huy chỉ

tiếc rèn sắt không thành thép (ý bảo chị chậm tiêu đấy ^^) mà thở

dài, “Nói ít làm nhiều một chút đi, cô đã là người rời khỏi trường

học ra ngoài xã hội, phải học tập nhiều một chút.”

“Biết rồi ạ.” Cố Hạ

gật đầu nói.

Xe hơi chạy đến con

đường Phượng Hoàng dành riêng cho người đi bộ, Triển Thiểu Huy dẫn cô

vào trong trung tâm thương mại, nơi tập trung nhiều nhãn hiệu nước

ngoài, Cố Hạ hoàn toàn không nghĩ gì khác, dáng vẻ tập trung như

thể Triển Thiểu Huy mua quần áo cho cô là đang giải quyết công việc.

Anh c*̃ng không hỏi ý Cố Hạ, đi vào chiếm riêng một cửa hàng, chỉ

vào Cố Hạ để cho họ chọn quần áo cho cô, sau đó để cho Cố Hạ đi

thử, động tác c*̉a Cố Hạ hơi chậm một chút, cầm quần áo mà ánh

mắt ngơ ngác, hỏi nhân viên bàn hàng: “Cái này nha, quá khoa trương,

tôi không thích màu này…” Triển Thiểu Huy ngồi gần đó liếc xéo thúc

giục cô, “Nhiều lời quá, nhanh đi thử đi.”

Bộ dạng lúc nói hoàn

toàn là dáng vẻ c*̉a ông chủ đang chỉ huy nhân viên c*̉a mình. Cố Hạ

giống như người mẫu đi thử đồ, nhân viên bán hàng đưa quần áo cho cô,

cô chạy vào phòng thử, trở ra nhìn ánh mắt quan sát như đang chọn

thức ăn ngoài chợ c*̉a Triển Thiểu Huy. Thật vất vả Triển Thiểu Huy

mới cảm thấy không tệ, nói người ta gói quần áo lại, lúc ấy Cố Hạ

cảm thấy như cuối kì không bị nợ môn nào. Sau đó Triển Thiểu Huy lại

ngẩng cao đầu mà đi đến một cửa hàng quần áo khác, Cố Hạ mang theo

túi lớn túi nhỏ chạy theo sau, trông càng giống trợ lí hay là người

hầu.

Những nhà tư bản khi

làm việc chú trọng nhất là hiệu suất, mua được ba bộ quần áo, tìm

hơn nửa tiếng, Triển Thiểu Huy vẫn cảm thấy tốc độ quá nhanh, vẫn

chưa tới 5h, ăn cơm tối thì hơi sớm, Cố Hạ cầm theo mấy cái túi xin

chỉ thị c*̉a anh: “Triển thiếu, đã chọn xong rồi, tôi có thể về nhà

không?”

“Cô chọn xong nhưng tôi

thì vẫn chưa mua.” Triển Thiểu Huy bất mãn nói, mặc dù trung tâm

thương mại này bán những nhãn hiệu quần áo c*̃ng không tệ lắm nhưng

mà quần áo c*̉a Triển Thiểu Huy đều đặt mua từ Pháp, Italy chuyển về

đây, toàn bộ đều làm bằng tay, anh không mua quần áo ở bên ngoài,

nhưng mà lúc này anh lại nói: “Đi, giúp tôi chọn quần áo.”

Anh hoàn toàn vứt bỏ

tốc độ lúc nãy, chậm chạp chọn, sai rồi, là Cố Hạ chọn quần áo,

anh ngồi bên cạnh bình phẩm, chê đông chê tây, chọn nửa ngày mới thử

một bộ, nhân viên bán hàng vẫn luôn nhiệt tình mỉm cười c*̃ng không

chịu nổi nữa. Thật ra quần áo đàn ông trong mắt Cố Hạ đều như nhau

cả, vóc người Triển Thiểu Huy rất đẹp, mặc cái gì c*̃ng đẹp, nhưng

mà về sau thưởng thức không nổi nữa, ngồi trên ghế sofa trong cửa

hàng, hai tay chắp lại, “Triển thiếu, anh hãy tìm người khác giúp anh

chọn đi, tôi không có ý kiến gì.”

Triển Thiểu Huy ném

cho cô một ánh mắt khinh bỉ, Cố Hạ làm như không nhìn thấy, thấy anh

trừng mặt với cô thì vô lực nói: “Bộ này trên người anh rất đẹp,

mặc vào trông rất anh tuấn, tôi c*̃ng không biết anh thích kiểu nào.”

Chiếc áo khoác tối

màu trên người anh quả nhiên là không tệ, Triển Thiểu Huy nhìn thấy

bên ngoài trời đã tối, nói nhân viên gói quần áo lại, kí đơn, “Đi, đi

ăn cơm.”

Lúc anh đưa Cố Hạ về,

bảo lái xe đưa cô đến dưới lầu, trước khi chia tay còn nói: “Cuối này

tuần tôi lại đưa cô ra ngoài chơi.”

“Chơi?” Cố Hạ nghĩ

nghĩ, nói: “Cuối tuần này là tết tây, nếu anh không có việc gì thì

tôi c*̃ng đã có kế hoạch c*̉a mình rồi.”

Khóe môi Triển Thiểu

Huy trầm xuống, phụ nữ không thể đối xử với họ quá tốt, anh dùng

giọng điệu cứng ngắc nói: “Tiếp tục đánh bài, cô vẫn còn rất nhiều

tiền chưa thắng về được.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.