Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 46: Thông đồng


Bữa cơm hôm nay chỉ là

cuộc tụ hội c*̉a những người bạn, không có mục đích kinh doanh, tất

cả mọi người đều rất cởi mở, đàn ông hoặc thảo luận về những

chuyện trên trời dưới đất, hoặc là nói những câu đùa giỡn…Tuy nâng

chén liên tiếp nhưng không rót quá đầy, không khí trên bàn khá sôi

nổi, phụ nữ c*̃ng không hề câu nệ.

Bồi bàn bưng lên một

dĩa vịt nướng, đây là một món ăn rất bình thường, chẳng qua là hương

vị ăn rất ngon, con vịt nướng nằm trong mâm màu vàng óng, bóng loáng

ngon miệng, thoạt nhìn thơm giòn hấp dẫn. Tiết Đồng rất thích món

này, lau lau tay rồi xé một miếng thịt mỏng ra, chậm rãi chấm nước

tương bên cạnh, rồi lại xé một miếng da đặt lên nói với Long Trạch:

“Món này thật ngon.”

Long Trạch rất tự

nhiên nghiêng mặt xuống, Tiết Đồng c*̃ng phối hợp theo gắp miếng thịt

lên đưa tới miệng anh ta, anh ta cầm lấy tay cô cắn một nửa, dáng vẻ

rất thân mật tự nhiên, nhìn không giống làm kiểu chút nào, như là hai

người đã làm như vậy không biết bao nhiêu lần.

Sóng mắt Triển Thiểu

Huy ngồi đối diện khẽ dao động, nhìn dĩa vịt nướng kia nói với Cố

Hạ: “Tôi muốn ăn món kia.”

Cố Hạ vội vàng gắp

một miếng, động tác vô c*̀ng cẩn thận, đưa cho Triển Thiểu Huy, tay

phải Triển Thiểu Huy cầm đũa, tay trái cầm chén, dùng ánh mắt điều

khiển cô. Cố Hạ nhìn anh nhận, nói: “Không phải anh muốn ăn sao?”

Triển Thiểu Huy bảo cô

nhìn về phía đối diện, “Cô không nhìn thấy người ta làm gì sao?”

Tiết Đồng ngồi đối

diện lại đút cho Long Trạch một miếng nữa, động tác c*̉a hai người vô

c*̀ng thân mật, Cố Hạ cảm thấy không ổn nói: “Đó là bọn họ.”

Triển Thiểu Huy ghét

sát vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, thấp giọng nói khẽ:

“Người khác đang nhìn, đừng có làm trò cười.”

Ánh mắt c*̉a anh lộ ra

ý uy hiếp, tay Cố Hạ đang gắp miếng thịt vịt ngưng giữa không trung,

ánh mắt Cố Hạ đảo qua những người bên cạnh, ngơ ngẩn vài giây rồi

cảm thấy xấu hổ, Cố Hạ c*̃ng không muốn làm mất mặt Triển Thiểu Huy

trước mặt người khác nên đút miếng thịt vào trong miệng anh.

Khóe miệng Triển

Thiểu Huy cong lên thành một nụ cười, chậm rãi cắn miếng thịt trong

tay cô, thật thỏa mãn nhìn cô, Cố Hạ còn cầm một nửa, chờ anh ăn

xong, đến khi anh từ từ nhai nuốt miếng thịt, lúc Triển Thiểu Huy ăn

nửa miếng còn lại, đầu lưỡi ấm áp đảo qua ngón tay cô, khóe miệng

Cố Hạ không kìm được co rúm lại.

Sau khi Triển Thiểu Huy

ăn xong, vẫn chưa thỏa mãn nói: “Hương vị không tệ, một miếng nữa.”

Hàn Minh ngồi bên cạnh

trêu chọc: “Hương vị c*̉a món vịt nướng này xem ra c*̃ng không tệ, mấy

người đều ra sức ăn như vậy, tôi c*̃ng muốn nếm thử một miếng.”

“Đây là món sở trường

c*̉a nhà hàng này, tất nhiên là không tệ.” Triển Thiểu Huy vừa nói

vừa liếc mắt sang Cố Hạ.

Được rồi, anh là đại

thiếu gia, anh là ông chủ, anh muốn ăn thì Cố Hạ sẽ đút cho anh, lúc

đút cho anh lại nhìn thấy trên mặt Triển Thiểu Huy mang theo một nụ

cười vui vẻ nhàn nhạt, Cố Hạ chỉ cảm thấy bản mặt này mười phần

vô sỉ.

Chờ anh ăn xong, Cố Hạ

cầm đũa lên ăn cơm, không thèm để ý đến anh, tính tình c*̉a tên đại

thiếu gia này c*̃ng không biết học từ ai, thích tự cao tự đại, còn

thích sai khiến người khác. Triển Thiểu Huy vỗ vỗ vai cô, nói một

chủ đề có thể cô cảm thấy hứng thú, “Tiết Đồng học c*̀ng trường

với em, còn c*̀ng khóa, hai người chưa gặp nhau bao giờ sao?”

“Vậy sao?” Cố Hạ

ngẩng đầu lên, sự chú ý c*̃ng bị dời đi, nhìn người đối diện hỏi:

“Cô c*̃ng học đại học C?”

“…” Tiết Đồng cười

nói, “Triển thiếu không nói tôi c*̃ng không biết.”

Hai người c*̀ng khóa,

chỉ khác khoa, Tiết Đồng c*̃ng sinh ra trong một gia đình bình thường,

cuối c*̀ng thì Cố Hạ c*̃ng tìm được người nói chuyện, ngồi trên bàn

tiệc c*̃ng có thể nói vài câu, không chỉ thế, hiện giờ Tiết Đồng

c*̃ng có một điểm chung với cô – kĩ thuật đánh bài rất tệ, đây là

điều cô nhận ra sau khi ăn xong mọi người c*̀ng đánh bài.

Tốt xấu gì khi đánh

bài Cố Hạ còn nhìn bài trên bàn, suy nghĩ trước khi đánh, ra bài

c*̃ng rất thận trọng; Tiết Đồng thì nhìn thấy quân bài nào không vừa

mắt thì ném xuống, bài không hồ c*̃ng không lo, liên tục xuất pháo,

Long Trạch ngồi bên cạnh c*̃ng không nhắc nhở cô ấy, để cô tự đánh

loạn xạ cả lên.

Đánh được vài ván,

Cố Hạ thấy có chút may mắn khẽ nói với Triển Thiểu Huy: “Cuối c*̀ng

tôi c*̃ng thành người kế cuối.”

Triển Thiểu Huy cười

khẽ, “Cô ấy đánh bài không chịu áp lực nên mới đánh loạn xa.”

Cố Hạ gật đầu, mọi

người đều như vậy, chỉ có cô là gánh vác một đống áp lực.

Tiết Đồng chỉ thuần

túy xem việc đánh bài là để giải trí, hưởng thụ quá trình đánh

bài, Long Trạch ngồi bên cạnh ôm eo cô, lúc bị thua anh ta còn tủm tỉm

cười, dáng vẻ đắc ý nói: “Lại thua rồi, nhìn em đánh bài thật sự

là rất buồn cười.”

“Không cần anh lo.”

Tiết Đồng sẳng giọng, đẩy anh ra. Triển Thiểu Huy nói đúng, cô ấy

đánh bài không có áp lực, thắng thì tiền thuộc về mình, còn thua

quá thảm thì bắt Long Trạch trả. Cô ấy không mở miệng cầu cứu Long

Trạch, Long Trạch c*̃ng không giúp cô ấy, ngồi bên cạnh cầm túi khoai

tây chiên, thỉnh thoảng đút cho cô ấy một miếng, cười tủm tỉm nhìn cô

ấy đánh bài.

Tiết Đồng thua rất

nhiều, ngay cả Cố Hạ c*̃ng thấy không được, nhỏ giọng hỏi Triển

Thiểu Huy: “Cô ấy đánh như vậy không sao à?”

Triển Thiểu Huy cầm

bài lên giúp cô, người khác không biết nội tình nhưng anh thì không

thể không biết, nói: “Đánh bài c*̉a cô cho tốt đi, cuối c*̀ng ai thua

vẫn chưa biết đâu.”

Hôm nay Cố Hạ khá may

mắn, thắng liền vài ván, đối diện còn có một người đánh bài lung

tung, bạn gái c*̉a Hàn Minh đánh c*̃ng không quá siêu, c*̃ng tạm được

mà thôi, không lâu sau Cố Hạ thắng được một đống cắc, mặt cô hơi ửng

hồng, rất đắc ý nói: “Không biết hôm nay có thể thắng lớn không,

thắng lại hết tiền thì có thể được giải thoát rồi.”

Triển Thiểu Huy cười

khẽ một tiếng từ cổ họng, Cố Hạ đánh bài c*̃ng khá ổn nhưng c*̃ng

không tính là người đánh quá giỏi, may mắn thì c*̃ng có thể thắng

được một ít. Anh liếc nhìn đống cắc một cái, sau đó rời khỏi

phòng.

Một lát sau, Long

Trạch nhận được một tin nhắn, Triển Thiểu Huy nhắn tới, hai chữ rất

đơn giản, “Ra đây.”

Triển Thiểu Huy đứng

trước cửa sổ bên hành lang, nhìn ra hồ nước ngoài kia, thấy anh ta

tới thì cười nói: “Thế nào, hôm nay tính đến đây vung tiền sao?”

“Tôi thì không sao cả,

vui là tốt rồi.” Long Trạch cười nhạt, anh ta c*̃ng xuất phát từ mục

đích kết giao với mọi người mà tới, c*̃ng không phải tới để thắng

tiền về, “Thấy cô gái c*̉a anh thắng thật vui vẻ.”

“Nhưng hôm nay tôi không

muốn để cho cô ấy thắng vui vẻ như vậy.” Triển Thiểu Huy nói.

“Anh thật nhỏ mọn, cô

gái c*̉a mình mà anh c*̃ng không cho thắng.” Long Trạch thở dài.

“Sao tôi có thể không

biết xấu hổ thắng tiền c*̉a anh chứ?” khóe miệng Triển Thiểu Huy

nhếch lên một nụ cười yếu ớt, “Trước kia anh làm gì không phải tôi

không biết, tất cả mọi người đều tới chơi, thắng nhiều hay ít tiền

c*̃ng không quan trọng. Cô gái kia c*̉a tôi c*̃ng chưa từng có nhiều

tiền, thắng một ít là đủ rồi, thắng nhiều như vậy tối nay cô ấy lại

không ngủ được thì làm sao đây?”

Long Trạch đã hiểu rõ

ý c*̉a anh, “Tiết Đồng c*̃ng đã thua kha khá, lát nữa tôi sẽ giúp cô

ấy, nếu không cô ấy thua quá nhiều tối nay lại không ngủ được.”

Hai người đàn ông cười

cười, lúc Long Trạch đi vào thì Tiết Đồng đã thua đến không còn nhìn

thấy ánh sáng, nhìn anh thở dài oán giận nói: “Lại thua rồi, anh

c*̃ng không thèm nhìn bào giúp em nữa.”

“Không phải em không

muốn anh nhìn bài giúp sao?” Long Trạch cười nói, ngồi xuống bên cạnh

ôm lấy cô, “Đánh tiếp đi, anh giúp em.”

Long Trạch bóc vỏ

nhãn đút vào miệng cho Tiết Đồng, thỉnh thoảng nhìn bài một chút,

nhắc nhở Tiết Đồng phải đi thế nào. Bên kia Triển Thiểu Huy c*̃ng hợp

tác c*̀ng Cố Hạ, làm bộ để không lộ ra ý đồ, hơn nữa anh c*̃ng rất

hưởng thụ niềm vui hợp tác với Cố Hạ, Cố Hạ c*̃ng thường xuyên quay

đầu lại hỏi ý anh, hoặc là kéo kéo ống tay áo anh, hoặc là lấy

khuỷu tay húc vào người anh một cái, hai người ngồi rất gần, Triển

Thiểu Huy nhìn khuôn mặt trắng nõn c*̉a cô, nhìn từng biểu lộ c*̉a cô,

hoặc là nhíu mày, hoặc là nghiền ngẫm, hoặc mừng rỡ… Một cái nhíu

mày hay một nụ cười đều rất sống động. Hai người sóng vai hợp tác,

bất kể là thắng hay thua đều là một loại vui thú.

Về phần Cố Hạ muốn

thắng được cả ngàn vạn để trả hết nợ thì không thể nào, Long Trạch

ba lần liên tục thắng lớn, ngay cả lão Tứ c*̃ng chịu thua, Triển

Thiểu Huy đã thông đồng c*̀ng anh ta trước, Cố Hạ c*̃ng đừng mơ thắng

quá nhiều.

Cắc vừa thắng được

lại dần dần vơi đi, lúc này, Cố Hạ nghe thấy có tiếng người gọi,

“Bên ngoài tuyết rơi rồi!”

Cô ấy nói xong thì

tất cả mọi người đều quay đầu ra ngoài cửa sổ, đây là trận tuyết

đầu mùa đông, những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống, bay lả tả đầy trời

như những cánh bồ công anh, ung dung rơi xuống mặt hồ rồi mất dạng. Màn

trời một màu trắng xóa làm cho toàn bộ thế giới trở nên sống động,

Cố Hạ cười cười, có tuyết thì mùa đông mới có ý nghĩa.

Tuyết rơi được một

lúc thì tâm trí c*̉a mấy cô gái c*̃ng không còn trên ván bài, bạn gái

c*̉a Hàn Minh trả lại chỗ cho anh ta, một mình đến ngồi bên cửa sổ

ngắm tuyết; Tiết Đồng đánh vài ván rồi c*̃ng chạy đến ngồi xem; Cố

Hạ c*̃ng không yên lòng, đầu thỉnh thoảng lại ngước nhìn ra cửa sổ.

Thấy các cô gái đã không còn hứng thú, mấy người đàn ông c*̃ng giải

tán sòng mạt trượt.

Lúc chuẩn bị ra về,

Long Trạch vừa mặc lại áo cho Tiết Đồng, vừa quàng lại khăn quàng

cổ cho cô ấy, vừa bất mãn nói: “Lúc ra ngoài đã bảo em mặc áo lông

vào mà em không chịu mặc, em xem bên ngoài tuyết đã rơi rồi, rất lạnh

đấy! Tối nay không đi xem phim nữa, về nhà trước rồi tính.”

“Không cần đâu, đã mua

vé rồi, em muốn xem.” Tiết Đồng mang bao tay vào vỗ vỗ tay, “Anh xem em

mặc nhiều như vậy, sẽ không lạnh đâu mà.”

Long Trạch đội mũ vào

cho cô, cầm áo khoác c*̉a mình lên nhưng c*̃ng không mặc vào, trực tiếp

choàng lên người Tiết Đồng, “Muốn xem thì em phải khoác áo c*̉a anh

vào.”

“Áo c*̉a anh vừa to

vừa nặng, mặc vào nhìn như cái bánh chưng ấy.” Tiết Đồng không vui,

muốn cởi áo ra.

Long Trạch không cho,

vừa mặc cho cô, vừa uy hiếp cô, “Em ngoan một chút, không thì anh sẽ

có nhiều cách dạy dỗ em đấy.”

Hai người giằng co nửa

ngày, cuối c*̀ng Long Trạch vẫn quấn cô ấy thành cái bánh chưng, kéo

tay cô đi. Cố Hạ nhìn bọn họ rời đi, ánh mắt ánh lên một chút hâm

mộ, cầm lấy áo khoác c*̉a mình, nói với Triển Thiểu Huy: “Nhìn những

người bạn kia c*̉a anh, lần trước gặp lúc đánh bài đều cảm thấy rất

giả tạo. Hôm nay gặp, Chung thiếu thoạt nhìn c*̃ng không chân thật, Hàn

thiếu c*̃ng rất giống một đôi tình nhân chân thật, nhưng mà vẫn là

cặp đôi c*̉a Tiết Đồng có tình cảm mặm nồng nhất.”

“Chuyện c*̉a Long Trạch

tôi c*̃ng không rõ lắm, cô c*̃ng biết đấy, tôi biết anh ta c*̃ng không

lâu, tôi c*̃ng rất thích một người bạn vừa quen này, nhưng thứ khác

thì cô đã đoán chuẩn rồi.” Triển Thiểu Huy gõ khẽ đầu cô, “Tôi vẫn

luôn cảm thấy cô rất đần, vậy mà c*̃ng có mắt gớm.”

“Aizzz!” Cố Hạ kêu một

tiếng, “Chuyện rõ ràng như vậy, anh chỉ cần nhìn qua cách cô ấy mặc

quần áo là biết rồi, anh xem đại minh tinh kia trời lạnh như vậy còn

dám khoe đùi, biết ngay Chung thiếu không quan tâm đến cô ấy; bạn gái

c*̉a Hàn thiếu thì ăn mặc rất thích hợp, vừa đủ ấm; người mặc

nhiều lớp nhất là Tiết Đồng, chuẩn bị đầy đủ mới ra ngoài, vừa

rồi Long Trạch còn sợ cô ấy mặc không đủ.”

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy đảo qua người cô, “Đi thôi, chúng ta lái xe đi ngắm cảnh hồ, lúc

tuyết rơi rất đẹp.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.