Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 26: Rừng bạch quả


Khi tỉnh lại đầu Cố

Hạ đau muốn nứt ra, cô chỉ nhớ rõ tối qua mình uống rượu, về sau

dường như bị đặt trên một lò lửa dày vò, oi bức khó chịu, một loại

cảm giác rất kì quái, mí mắt không mở ra được, cứ giằng co như vậy

thật lâu, về sau mới thoải mái được một chút. Cô mở mắt ra đánh giá

căn phòng, đúng là khách sạn, thử vươn vai duỗi thẳng tay ra một

chút.

Ngườn bán hàng trong

một cửa hàng bán quần áo cho những cô gái trẻ tuổi bên cạnh bãi

tắm nhìn thấy thì vội vàng ngăn cô lại, “Cô đừng lộn xộn, đang

truyền nước biển mà.”

Nhìn theo hướng ngón

tay nhân viên phục vụ, Cố Hạ nhìn thấy một bình nước muối, cô mở

miệng hỏi: “Tôi bị làm sao vậy?”

Giọng nói khàn khàn,

yết hầu đặc biệt khô nóng, như bị lửa cháy.

Nữ nhân viên phục vụ

giải thích: “Cô bị sốt cao.”

Khó trách tối qua cô

lại khó chịu như vậy, Cố Hạ cảm thấy hẳn là bị lạc trong núi một

đêm nên bị bệnh, tối qua lại uống một chút rượu nên bị sốt. Đương

nhiên c*̃ng thấy có chút khó hiểu, tối qua hình như bị mộng xuân,

trong mộng mình trần truồng *** c*̀ng một người đàn ông khác, cảm

giác hôn môi chân thật như vậy, như là thật sự có một người đàn ông,

c*̣ thể là ai thì không nhớ rõ, hình như là Quý Phi Dương, lại hình

như là Triển Thiểu Huy, ý nghĩ sau xuất hiện trong đầu làm cô giật

mình, có thế nào c*̃ng không thể là ông chủ nha! Đây tuyệt đối là di

chứng sau khi hôm qua thua nhiều tiền c*̉a ông chủ!

Say rượu quả nhiên đáng

sợ! Đây là lần đâu cô mộng xuân, nhớ tới mặt không kìm được ửng hồng,

lại còn biết mơ thấy kiểu này, thật là không thể ngờ được.

Thật bội phục loại

mộng xuân này, Cố Hạ chuyển suy nghĩ sang quan sát căn phòng này, túi

c*̉a cô còn đặt trên tủ đầu giường, lúc này hẳn là chỉ có một mình

trong phòng, trên người mặc bộ đồ ngủ, đêm qua say rượu, về sau làm

sao về phòng được c*̃ng không rõ lắm. Chưa từng gặp quá nhiều người

hắc ám nên tất nhiên không thể tưởng tượng được chuyện bị hạ thuốc

tối qua, thiếu chút nữa đã ***, còn cảm kích nhân viên phục vụ ở đây

là người tốt.

Bên này c*̃ng loạn cả

lên, Trâu Nhuận Thành hoàn toàn không biết Cố Hạ đã đổi phòng trước

bữa tiệc tối, hại người khác không thành, anh ta còn bị Triển Thiểu

Huy cho một trận nên thân, Triển Thiểu Huy ném xuống một câu: “Từ nay

về sau cậu không cần phải xen vào chuyện c*̉a cô gái kia, cứ để cô ta

sự sinh tự diệt.”

Sự việc đã xảy ra

thì quan trọng nhất là phải đi giải quyết, Trịnh Giang Hà phái người

đưa Cố Hạ về, mặc dù tác dụng kích dục c*̃ng khá nhẹ nhưng c*̃ng

không thể mặc kệ được, tìm một bác sĩ ổn định tình trạng đó, chỉ

nói với người ngoài là bị bệnh, bằng không việc này nếu bị truyền

ra ngoài không phải sẽ bị người ta chê cười sao.

Cố Hạ uống chút

nước, nằm trên giường nhìn lên phù điêu trên trần nhà, bên ngoài sắc

trời đã sáng rõ, không lâu sau có một người đi vào, đúng là Trịnh

Giang Hà, trên mặt mang theo chút vui vẻ, đứng ở bên giường nhìn từ

trên cao xuống, hỏi: “Cô Cố cảm thấy thế nào rồi?”

“Hiện tại đã dễ chịu

hơn nhiều.” Cố Hạ nhìn anh ta cảm kích cười, “Cảm ơn các anh.”

“Tối qua cô say rượu,

Tiểu Ngũ không nên rót rượu cho cô, cô vốn đã có bệnh, lại gặp lạnh

làm cho sốt cao, vậy nên phải nói là chúng tôi đã không phải.” Ánh

mắt c*̉a Trịnh Giang Hà dán lên mặt cô, chú ý xem xét nét mặt c*̉a

cô.

“Bị bệnh thì có liên

quan gì đến các anh? Hẳn là trên núi bị cảm lạnh, hôm đó còn phải

phiền các anh tìm khắp nơi.” Cố Hạ khiêm tốn nói, “Lần này đến đây

đã gây cho các anh rất nhiều tiền toái, tôi rất xin lỗi.”

Trịnh Giang Hà vốn

đến xem tình hình, thấy cô không có ấn tượng với chuyện tối qua, trên

mặt nở một nụ cười vui mừng, “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Trịnh Giang Hà đi rồi,

Cố Hạ nằm một lúc thì rút ống kim

trên tay ra, đầu có hơi choáng váng, những

cái khác không có vấn đề gì, có người mang bữa sáng tới, sức ăn

c*̉a cô vẫn vậy, chỉ sau khi thay quần áo xong mới phát hiện trên cánh

tay có một mảng bầm lớn, Cố Hạ nhíu nhíu mày, hoàn toàn không nhớ

ra đã bị thương khi nào, trong lòng nghi ngờ tối qua uống say được

người khác đưa về tạo thành, người này c*̃ng thật không biết nhẹ tay,

nhưng có lẽ mình say rượu rất khó ứng phó, những người kia sợ mình

ngã xuống nên dùng lực hơi mạnh một chút.

Ngày mai còn phải đi làm,

đến giữa trưa cô rời khỏi phòng, chuẩn bị ra ngoài đón xe đi ngắm

rừng cây bạch quả trong trấn, một mình đi dạo khắp nơi có hơi nhàm

chán, nhưng mà không tìm được người thích hợp – gọi Quý Phi Dương à,

ngày hôm qua nói sẽ không chủ động bám theo, hôm nay lại gọi anh ra

ngoài chơi sẽ không tránh khỏi bị người ta ta nói mình là âm hồn

không tan; những người khác thì không quen, càng không thể gọi ông chỉ

c*̉a mình ra ngoài chơi.

Lúc Cố Hạ đi về phía

cửa chính c*̉a bãi tấm thì gặp Trâu Nhuận Thành, đi đến chào hỏi:

“Tổng giám đốc Trâu…”

Cô muốn hỏi anh ta xem

hôm nay có chuyện gì dặn dò không, nếu không thì mình sẽ tự ra ngoài

chơi, không ngờ Trâu Nhuận Thành ngay cả liếc nhìn cô c*̃ng không, làm

bộ như không phát hiện ra vẫn nói chuyện với người bên cạnh, lạnh

nhạt ném câu nói “tổng giác đốc Trâu” c*̉a Cố Hạ sang một bên.

Cố Hạ nhún vai, vừa

rồi nhìn thoáng qua hình như cằm dưới c*̉a anh ta bị bầm tím một c*̣c

nhỏ, chắc anh ta đang có chuyện cần làm nên c*̃ng không nói gì nữa. Cô

đi không xa thì có một người đàn ông từ phía sau chạy tới hỏi: “Cô

Cố, cô muốn đi ra ngoài sao?”

Cố Hạ nhận ra ngay đây

là người đi bên cạnh Trâu Nhuận Thành, không biết là vệ sĩ hay trợ

lý c*̉a anh ta, cô cười nói: “Đều đã đến Lạc Vân Sơn này, nếu không

có việc gì làm thì cô cứ ra ngoài dạo.”

“Tổng giám đốc Trâu

bảo ngày mai còn phải đi làm, bọn họ còn có việc phải làm nên hôm

nay không thể đưa cô đi, chiều nay cô tự mình đón xe trở về đúng giờ.”

Người đàn ông kia dặn dò: “Chuyến xe trễ nhất ở đây lên thành phố C

là 6h, chúc cô vui vẻ, chú ý an toàn.”

Người đàn ông nói xong

những lời này thì xoay người rời đi, đuổi theo sếp c*̉a mình ở đằng

xa. Bây giờ thật sự Trâu Nhuận Thành vẫn chưa muốn nhìn thấy Cố Hạ,

tối hôm qua đại ca ra tay với anh ta, ngay cả Tam ca Tứ ca c*̃ng trách

mắng anh ta, gặp phải cô gái này thật sự là suy bại mà.

Cố Hạ mang theo túi

xách ra khỏi cửa chính, bãi tắm này chiếm diện tích rất lớn, phục

vụ chu đáo, bên trong đều đầy đủ phương tiện, đi một đoạn rất xa cửa

ra vào vẫn không có taxi, c*̃ng không có quán hàng bán linh tinh, Cố

Hạ phải đi bộ về phía trước. Đi được 10 phút đồng hồ thì đằng sau

có một chiếc xe việt dã lướt sát qua bên người, thắng gấp lại, Cố

Hạ sững sờ, nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu đen.

Cửa sổ xe hàng ghế

trước hạ xuống, người ngồi trên vị trí lái là Triển Thiểu Huy,

giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Một mình cô đi lung tung đâu vậy

hả? Tôi mang cô đến đây, đến khi cô bị mất tích, chẳng phải cảnh sát

sẽ tím đến tôi sao?”

“Tôi muốn ra ngoài dạo

chơi, mùa này đúng lúc rừng cây bạch quả ra trái. Các anh đều bận

việc, không muốn phiền nhiễu đến các anh.” Cố Hạ giải thích, lại

thấp giọng lầm bầm, “Giữa ban ngày làm sao mất tích được?”

Triển Thiểu Huy lặng

yên một lúc, mở miệng nói hai chữ đơn giản, “Lên xe.”

Cô gái này nha, lúc

này Triển Thiểu Huy cảm thấy cô rất không vừa mắt, nhưng mà nghe thấy

cô đi ra ngoài một mình thì lại cảm thấy không an tâm. Cố Hạ không

phải là người biết tính toán, có chuyện gì đều phơi bày ra ngoài

mặt, bác sĩ nói cô uống say bị sốt cô c*̃ng tin, không hề cảm thấy

bất thường, sáng nay Triển Thiểu Huy nghe thấy Trịnh Giang Hà báo cáo

lại thậm chí còn muốn cười lạnh một tiếng. Lúc này anh c*̃ng cảm

thấy có chút bực bội, ra ngoài đi dạo một vòng c*̃ng tốt.

Xe hơi chạy vào trong

trấn, đường núi không rộng nhưng rất sạch sẽ, phần lớn là những ngôi

nhà nhỏ ba tầng, quán cơm, khách sạn, tiệm tạp hóa nhỏ san sát nhau

hai bên đường, quán ăn sáng truyền ra mùi thơm ngọt ngào, hôm nay là

cuối tuần, tốp năm tốp ba người c*̀ng

nhau đến, mỗi quán đều không ít người. Hai người xuống xe, theo con

đường núi đi về phía rừng cây bạch quả phía trấn đông, Cố Hạ vốn

muốn đi vào các cửa hàng gần đấy xem qua một cái, nhưng bất đắc dĩ

ông chủ lại ở bên cạnh nên chỉ có thể quy c*̉ đi theo Triển Thiểu Huy,

ánh mắt lưu luyến nhìn những cửa hàng phái trước.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không phải không hiểu ý cô, nhưng mà vẫn giả vờ như không thấy, chắp

tay đi về phía trước. Trấn đông có chừng trăm cây bạch quả già, là

những cây cổ thụ trăm năm, thân cây cứng cáp lâu năm, mặt đất c*̃ng phủ

một tầng những phiến lá hình quạt, liếc nhìn qua, trước mắt như một

tấm áo giáp vàng kim. Gió thổi nhẹ qua, từng phiến lá tung bay như

những con bướm, dưới ánh mặt trời chiếu rọi sáng lạn chói mắt, Cố

Hạ nhịn không được thốt lên: “Thật đẹp!”

Triển Thiểu Huy khẽ

xì một tiếng, “Cái này có gì mà đặc biệt, chẳng qua c*̃ng chỉ là

một rừng cây mà thôi.”

“Thật là không biết

thưởng thức!” Cố Hạ không thèm để ý đến con người không có tình thú

này, đi vài bước về phía trước, lấy điện thoại di động ra chụp

hình, rừng cây quá lớn, phạm vi bao quát c*̉a điện thoại có hạn,

chụp ra chỉ được một mảng lá cây hỗn loạn, không thể nhìn ra phong

thái c*̉a rừng cây bạch quả, Cố Hạ không hài lòng lắm, quay đầu lại

thì trông thấy Triển Thiểu Huy mặc một chiếc áo khoác tối màu đứng

dưới gốc cây bạch quả, cằm khẽ nhếch lên, ánh nắng xuyên qua khe hở

rơi trên mặt anh, khuôn mặt phản chiếu ánh nắng, ma xui quỷ khiến Cố

Hạ lại giơ ống kính về phía anh, nhấn xuống nút chụp ảnh.

Chụp ra ảnh c*̃ng không

tệ, Cố Hạ nhịn không được mỉm cười, cảm thấy vẫn chưa đã nghiền nên

lại thay đổi góc độ, bị Triển Thiểu Huy phát hiện ra, “Cô thuộc đội

chó săn hả?”

Cố Hạ cười đến nỗi

chân mày cong cong, cầm điện thoại chạy chầm chậm đến trước mặt anh,

“Triển thiếu, chụp ra c*̃ng rất đẹp nha, anh xem anh đẹp trai biết bao!”

Cô đưa ảnh chụp cho anh

xem, vui vẻ đứng bên cạnh giải thích: “Anh xem tấm này đi, c*̃ng không

tồi nhỉ! Còn đẹp trai hơn cả ngôi sao điện ảnh ấy chứ!”

Triển Thiểu Huy lướt

mắt qua màn hình điện thoại, nhìn thấy đôi mắt trong trẻo c*̉a Cố

Hạ, lông mi thật dài khẽ nhúc nhích, trên mặt mang theo vẻ say mê,

nhìn vào làm cho người ta vui vẻ, ánh mắt Triển Thiểu Huy c*̃ng không

tự giác mà nhiễm vẻ vui vẻ đó. Cố Hạ vốn nghĩ nếu anh có ý kiến

thì sẽ xóa đi, thấy sắc mặt anh không tệ lắm nên một tấc lại muốn

tiến lên một thước nói: “Tôi chụp một tấm nữa.”

Cô vừa nói vừa nâng

điện thoại lên, nhảy một bước sang bên kia, tìm góc độ phù hợp,

“Triển thiếu, nhìn bên này đi.”

Trên mặt Triển Thiểu

Huy không có biểu lộ gì, vừa vặn Cố Hạ chụp được hơn một nửa sườn

mặt, những sợi tóc đen nhánh rơi xuống, ánh mắt lạnh lùng, khóe môi

khẽ nhếch lên, so với những ngôi sao điện ảnh đã được photoshop lại

càng nam tính hơn, Cố Hạ hết sức hài lòng, đứng bên cạnh anh đắc ý

nói: “Anh xem, tấm này vừa đẹp trai vừa cool, nếu anh không ngại thì

tôi sẽ lấy ra làm màn hình nền.”

Đôi mắt Cố Hạ cười

thành hình trăng lưỡi liềm, Triển Thiểu Huy không nói gì, khóe miệng

khẽ cong lên tạo thành một nụ cười yếu ớt, ánh mắt dời khỏi tấm

ảnh, vươn tay lấy xuống chiếc lá trên đầu vai cô, động tác vô c*̀ng

nhẹ nhàng, rồi sau đó nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

“Được.” Cố Hạ lưu ảnh

chụp lại, thuận miệng hỏi: “Triển thiếu, anh không ngại tôi lưu lại

số di động c*̉a anh chứ?”

Triển Thiểu Huy đọc

số điện thoại, Cố Hạ vội vàng lưu lại, sau đó chạy chầm chậm đuổi

theo bước chân c*̉a anh, đi vào trong trấn. Trấn trên có không ít quán

cơm quê cha đất tổ, các cô các dì đứng ngay trước cửa hò hét tiếp

đón di khách vào ăn cơm, một chuỗi dài tên các món ăn rất có thứ

tự, nghe như một bài hát, Cố Hạ nhịn không được cười nhẹ.

Ngày thu ánh nắng tươi

sáng lại không làm người ta khó chịu, bầu trời chiếu xuống ánh sáng

nhu hòa, tâm tình Triển Thiểu Huy c*̃ng không tệ, nhìn thấy khuôn mặt

kỳ vọng c*̉a cô, chậm rãi nói: “Cô muốn ăn ở quán nào?”

“Không trở về bãi

tắm ăn cơm sao?” Cố Hạ ngửa đầu nhìn anh.

Triển Thiểu Huy nhướng

mày, “Thử ăn bên ngoài c*̃ng không tồi.”

Nghe vậy Cố Hạ mừng

rỡ, nhìn nhìn xung quanh, cuối c*̀ng ánh mắt rơi vào một quán ăn trang

trí c*̃ng không tệ, “Không thì ăn ở đó đi?”

Theo hướng tay cô chỉ,

mặt Triển Thiểu Huy hơi run rẩy, muốn cười nhưng lại nhịn xuống, tấm

bảng quảng cáo hình mỏ nhọn răng nanh c*̉a lợn rừng, trên đó viết

vài chữ thật to bắt mắt – Ăn hết toàn bộ thịt lợn rừng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.