Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 25: Ô long


Trâu Nhuận Thành c*̃ng

không làm khó cô nữa, Cố Hạ trở lại vị trí c*̉a mình, những

người xung quanh đều xem cô như không khí, không ai nói chuyện với cô, cô

cầm đũa gắp vài miếng thức ăn vào chén ăn, nghĩ ngồi lại một lúc

rồi đến nói với Trâu Nhuận Thành một tiếng, hy vọng có thể về

phòng nghỉ sớm một chút. Đại sảnh vẫn ăn uống linh đình, đàn ông

bắt đầu cầm ly rượu đến những bàn khác ngồi, mời rượu, nói chuyện,

vô c*̀ng nào nhiệt.

Nhưng uống hai ly rượu,

đầu óc Cố Hạ đã bắt đầu choáng váng, ngay cả mắt c*̃ng mơ hồ, tuy

tửu lượng c*̉a Cố Hạ kém, nhưng c*̃ng không thể kém như vậy, ý niệm

bị Trâu Nhuận Thành lừa nghiền nát trong đầu, vị rượu không gắt nhưng

độ cồn chưa hẳn đã thấp. Ý thức ngày càng mơ hồ, đầu óc hỗn loạn,

chân tay c*̃ng trở nên mềm nhũn, cô thật sự muốn trở về, thừa dịp

còn có thể khống chế được hành vi c*̉a mình, chống đỡ thân thể đến

bàn chủ tịch, muốn nói một tiếng với Trâu Nhuận Thành.

Dưới chân mềm nhũn,

chỉ đi vài bước mà thiếu chút nữa cô đã ngã sấp xuống, Trâu Nhuận

Thành ở bên kia dường như đang chú ý đến cô, đi tới vài bước đón lấy

cô, một tay vịn lấy cánh tay cô, “Không phải nói phụ nữ trời sinh đã

có ba phần tửu lượng sao? Sao đã say rồi?”

Cố Hạ mơ mơ màng

màng, mơ hồ nói một câu, “Thật xin lỗi.”, còn nói gì đó mà mình

c*̃ng không nhớ rõ.

“Đi về trước đi, say ở

đây sẽ rất khó coi.” Những lời này c*̉a anh ta tựa hồ như đang nói

với Cố Hạ, lại tựa hồ như đang nói với vài người anh em trên bàn,

gọi quản lý tới, “Cô ấy uống rượu, đưa về trước đi.”

Quản lý gọi đến hai

nhân viên phục vụ đến vịn lấy cô, đang muốn đi ra ngoài cửa thì Trâu

Nhuận Thành lặng lẽ dặn dò với quản lý: “Đưa cô ấy đến gian phòng

cách vách, cởi hết đặt lên giường.”

Quản lý tất nhiên

hiểu ý, chẳng qua là vẫn hỏi một tiếng: “Ngài chắc chứ?”

Bị Trâu Nhuận Thành

trừng mắt liếc một cái.

Triển Thiểu Huy nhìn

thấy Cố Hạ bị đỡ đi, chỉ nói cô gái này tửu lượng quá kém, khó

trách không dám uống, cô rời khỏi bữa tiệc ngược lại Triển Thiểu Huy

lại thấy thoải mái, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời c*̉a cô gái kia lại

thấy phiền lòng. Lại có người bưng ly rượu đến mời rượu, làm chủ

nhà, Triển Thiểu Huy c*̃ng không quá lên giá, c*̃ng đứng lên nói chuyện

vài câu với người kia.

Trâu Nhuận Thành c*̀ng

Mục Bằng cầm ly rượu đi đến các bàn, bọn họ là chủ nhà, tất nhiên

phải đáp tạ sự ủng hộ c*̉a mọi người, vừa đi qua một bàn, Trâu

Nhuận Thành khẽ nói với Mục Bằng: “Tứ ca, đêm nay chúng ta chuốc say

tên Quý Phi Dương kia đi, em đã sắp xếp cho cậu ta một trò hay.”

Mục Bằng nhìn anh ta,

“Trò hay gì?”

Mắt Trâu Nhuận Thành

láo liêng, “Chính là cô gái vừa rồi đó, xế chiều hôm nay anh c*̃ng

không phải không nghe thấy, cô ta có ý với Quý công tử, Quý Phi Dương

lại lờ cô nàng đi, đại ca đã từng nói phải giúp cô nàng một chút.”

Anh ta vừa nói vậy

thì Mục Bằng đã biết là ý gì, anh c*̃ng biết cô gái vừa rồi đã

rất say, thì ra ly rượi bị Tiểu Ngũ động tay động chân vào, Mục Bằng

không nhàm chán như Trâu Nhuận Thành, chẳng qua là anh c*̃ng nhìn ra

đại ca không vui, anh em mà, luôn phải ủng hộ người một nhà.

Trâu Nhuận Thành biết

phòng c*̉a Cố Hạ và Quý Phi Dương sát nhau, đây chính là sắp xếp để

thành toàn cho cô, ly rượu thứ hai anh ta cho Cố Hạ uống có bỏ thuốc

làm say, bình thường đều được trộn lẫn vào trong rượu, làm cho người

ta dễ dàng say, chân tay mề nhũn ý thức mơ hồ, sẽ xuất hiện cảm

giác say, mặt khác loại thuốc này còn có tác dụng kích thích tình

dục. Đưa Cố Hạ lên giường c*̉a Quý Phi Dương, đợi lát nữa Quý Phi

Dương uống rượu trở về phòng, tình cảm bộc phát – một cô gái cởi

hết, còn có một người đàn ông say rượu, Trâu Nhuận Thành chỉ cần

đợi xem truyện vui vào sáng ngày mai. Anh ta cầm ly rượu đi về phía

trước, còn đang suy nghĩ sáng mai có nên đến gõ cửa phòng không, đến

đó bắt gian tại trận, Cố Hạ là một cô nhóc chưa có kinh nghiệm

sống, không có người cho cô nàng dựa lưng, ngộ nhỡ Quý Phi Dương không

nhận sẽ không tốt.

Anh ta cảm thấy kế

này không thể tốt hơn nữa, vừa có thể thành toàn cho Cố Hạ, lại

còn có thể thưởng thức trò hay, nếu từ nay về sau anh em bọn họ cảm

thấy không thoải mái có thể mượn việc này mà châm ngòi thổi gió,

làm cho Quý Phi Dương sứt đầu mẻ trán, nghĩ đến đấy, trên mặt Trâu

Nhuận Thành mang một nụ cười nham hiểm.

Tâm tình c*̉a Triển

Thiểu Huy ngồi ở vị trí chủ nhân bên kia lại không sáng lạn ánh mặt

trời như Trâu Nhuận Thành, vốn chỉ muốn đi tắm suối nước nóng thả

lỏng một chút, thuận tiện quan sát tình hình khai trương, kết quả

lại phát hiện mang theo cô gái kia chính là quyết sách sai lầm, từ

ngày hôm qua đến nay không hề được sống yên ổn. Cả đại sảnh người

đến người đi, tiếng nói chuyện, tiếng c*̣ng ly, tiếng cười, nghe tới

nghe lui c*̃ng chỉ mấy câu đó, rơi vào trong tay càng cảm thấy bực bội

thêm, tiệc rượu đã qua hơn một nửa, anh để cho các anh em tiếp đãi,

một mình lặng lẽ ra ngoài.

Ánh trăng chiếu rọi

xuống mặt nước, bóng hoa cỏ chiều cao khác nhau tản ra ánh sáng nhàn

nhạt, rời khỏi đại sảnh ồn ào náo nhiệt, hít lấy khí trời tươi

mát c*̉a vùng quê, tâm tình Triển Thiểu Huy cuối c*̀ng c*̃ng bình tĩnh

hơn. Anh trực tiếp trở về phòng chuyên dụng c*̉a mình, đi qua hành lang

mới nhớ tới cô gái đã được đỡ về kia, uống hai ly rượu đã trở

thành như vậy, Triển Thiểu Huy nhịn không được lắc đầu.

Anh lấy chìa khóa ra

mở cửa phòng, cởi áo khoác ném sang một bên, thở ra một hơi rồi đi

thẳng vào phòng tắm, tắm xong quấn khăn tắm quanh hông, đi ra ngoài

phòng ngủ, mở đèn bên cạnh cửa ra vào, sau đó anh lại nhíu mặt mày.

Trên giường có một

người nằm, còn là một người phụ nữ, quay mặt về bên kia, một cánh

tay trơn bóng lộ ra ngoài chăn, trong miệng truyền đến một tiếng ngâm

nhẹ, mang theo hương vị hấp dẫn, không gợi được dục vọng c*̉a Triển

Thiểu Huy, ngược lại làm anh tức giận, thật không biết người nào lớn

gan không muốn sống như vậy, dám tùy tiện bò lên giường anh. Anh đi

vài bước đến bên giường, vén chăn lên, bắt lấy cánh tay kéo thật

mạnh ra ngoài, thoáng cái đã ném cô lên mặt thảm, quát: “Ai cho cô

vào đây?”

Cô gái nhỏ nhắn trong

chăn rên lên một tiếng, cánh tay lập tức đỏ bừng một mảng, toàn thân

xụi lơ ngã trên mặt thảm, mái tóc đen tán loạn che đi khuôn mặt, nhẹ

nhàng vặn người phát ra một tiếng rên đau đớn. Triển Thiểu Huy nhìn

thấy cô bất động giả chết, cơn tức giận ngày càng lớn, kéo lấy tóc

cô túm cô lên.

“Đau quá!” Cô gái phát

ra tiếng nói mông lung, nhưng một chút sức lực chống lại anh c*̃ng

không có.

Tóc bị vén lên, mặt

cô gái lộ ra, Triển Thiểu Huy sửng sốt một lát, “Sao lại là cô?”

Lúc này Triển Thiểu

Huy mới buông lỏng tóc cô ra, cả người Cố Hạ thuận thế tựa vào

người anh, da thịt bóng loáng chạm vào nhau, làm cho cô cảm thấy

thoải mái, nhịn không được mà càng tiến gần hơn, bàn tay đang đặt bên

hông anh không tự giác vuốt ve. Đây hoàn toàn là một động tác trêu

chọc đàn ông, Triển Thiểu Huy sợ cô trượt chân, một tay vịn lấy cô,

c*̃ng nhìn ra cô không ổn, thân thể trắng nõn nóng ran, ý thức mơ hồ,

hai mắt nhắm lại, trên mặt nhuốm vị tình dục, hình như đã uống phải

thứ gì đó.

Đầu Cố Hạ cọ nhẹ

trên người anh, hơi thở nóng rực phun trên làn da người đàn ông, không

khác gì đang châm ngòi nổ, cánh tay đã bắt đầu lôi kéo tấm khăn vây

quanh hông anh, bởi vì khăn tắm quá chặt nên Cố Hạ còn phát ra tiếng

k** r*n bất mãn. Triển Thiểu Huy cảm thấy đá văng cô ra ngoài c*̃ng

không được, mà để cô ở lại sờ soạng lung tung trên người mình c*̃ng

không được, đẩy tay cô ra rồi ném cô lên giường.

Ngọn đèn màu cam tỏa

sáng từ trần nhà, trên giường một cố gái trần truồng làn da tản ra

ánh sáng ẩm ướt sáng loáng, trắng nõn mang theo hương vị mê người,

cô không ngừng vặn vẹo thân thể, trong miệng phát ra âm thanh kiều mị,

cả người như một thứ quả chín mọng, đã rửa sạch sẽ bày ra trước

mặt anh chờ anh tiến đến cắn một ngụm. Triển Thiểu Huy chỉ cảm thấy

một dòng nhiệt xông lên não, toàn bộ phiền toái hôm nay đều vì cô

gái này, bây giờ còn dám dùng tư thế này nằm trên giường c*̉a anh,

vậy anh cần gì phải khách sáo với cô như vậy?

Triển Thiểu Huy lên

giường, c*̀i đầu phủ lên đầu cô, giống như là đang muốn phát tiết hết

tất cả buồn bực hôm nay, hung hăng mà hôn lên đôi môi kiều diễm c*̉a Cố

Hạ, cánh môi mềm mại mà trơn bóng, mang theo một vị ngọt dìu dịu,

anh cảm thấy hương vị này c*̃ng không kém, cạy mở hàm răng c*̉a cô ra,

đầu lưỡi đi vào thăm dò liếm mút. Đối phương còn rất trẻ, hoàn toàn

không hiểu được trình tự hôn môi, nhưng bởi vì tác dụng c*̉a thuốc mê

mà chiếc lưỡi duỗi ra thử thăm dò đón ý hùa theo, hai chiếc lưỡi

giằng co, toàn thân những chỗ đụng vào nhau đều có cảm giác tê dại,

Triển Thiểu Huy vô c*̀ng yêu thích, động tác dần dần trở nên ôn nhu,

dịu dàng mà hôn cô.

Thân thể đang ở bên

dưới anh mềm mại lại xinh đẹp, nơi nào đó c*̉a Triển Thiểu Huy đã

ngẩng cao, anh kéo khăn tắm bên hông xuống, tách hai chân c*̉a cô ra, một

tay vuốt ve ngực cô, Cố Hạ phát ra tiếng rên rỉ, “Mê túy” là một

loại thuốc kích dục đặc thù, sẽ làm cho người ta mất đi ý thức sinh

ra ảo giác, giống như đang bay bổng trên cõi tiên, Cố Hạ căn bản không

biết ai đang c*̀ng cô bay trên mây mù, không phân biệt rõ thật ảo thế

nào, trong đầu hiện ra người mình muốn gặp, cô chưa bao giờ có kinh

nghiệm trong chuyện này, trong tiềm thức vẫn cố kháng cự lại, miệng

phát ra tiếng nói đứt quãng: “Đừng mà…Quý…Quý…sư huynh.”

Động tác c*̉a Triển

Thiểu Huy ngừng lại, giống như bị một chậu nước lạnh từ trên đầu đổ

xuống, trong nháy mắt dập tắt lửa tình c*̉a anh, hai tay c*̉a anh vây

quanh hai bên hông cô, ánh mắt mới vừa rồi còn nhuốm màu tình dục bỗng

nhiên nhóm lên một ngọn lửa, anh làm sao lại quên mất cô gài này yêu

mến một người đàn ông khác chứ.

Anh coi thường việc ép

buộc một cô gái, lại càng không đáng để làm một thế thân cho người

khác.

Cô gái nằm dưới thân

cái gì c*̃ng không biết, khép hờ mắt vặn vẹo cơ thể. Trong cơn giận

dữ c*̉a Triển Thiểu Huy xoay người ngồi dậy, lấy một bộ đồ ngủ từ

tủ quần áo ra, đi thật nhanh ra ngoài, đẩy cửa ra, sắc mặt tái nhợt.

Một đường đi qua hành

lang, đến trước một gian phòng, Triển Thiểu Huy trực tiếp đá tung cửa

ra, ánh mắt đảo qua vài người anh em đang ngồi trên ghế salon, đè nén

lửa giận: “Người phụ nữ trong phòng tôi đã xảy ra chuyện gì?”

Bữa tiệc vừa mới

chấm dứt, nơi này là chỗ vài người anh em tụ tập lại nghỉ ngơi, ba

chàng trai không hề có hình tượng hoặc ngồi hoặc nằm trên ghế salon,

vốn đang tán gẫu nói chuyện phiếm, bị âm thanh đột ngột này làm cho

giật mình, Trịnh Giang Hà mặt đầy nghi vấn: “Đại ca, sao lại nổi

giận thế?”

Trâu Nhuận Thành c*̃ng

đang ở trên ghế salon bị giật mình, “Người phụ nữ nào không muốn

sống lại đến chỗ c*̉a anh vậy?”

“Hỏi cậu thì đúng

hơn!” Triển Thiểu Huy chỉ vào anh ta, gió lửa trong mắt nổi lên bốn

phía, “Cậu dám nói không phải cậu làm không?”

“Em?” Trâu Nhuận Thành

rùng mình, mơn nớp lo sợ nói: “Đại ca, em c*̃ng không phải không hiểu

anh, sao có thể đưa phụ nữ đến chứ?”

“Cậu còn giả vờ!

Chẳng lẽ không phải cậu ném Cố Hạ đã say khướt vào phòng tôi sao?”

Sắc mặt Triển Thiểu Huy như mây đen sắp sửa vỡ ra.

“Cố Hạ? Ở trong phòng

anh?!” Trâu Nhuận Thành ngảy dựng lên, “Làm sao có thể như vậy?”

Triển Thiểu Huy không

muốn động tay động chân với anh em, giữ khoảng cách nhất định với

Trâu Nhuận Thành ngồi xuống ghế salon, salon lập tức hõm xuống một

chỗ lớn, “Hôm nay không phải cậu chuốc say cô ta, hạ thuốc cô ta, cậu

muốn thấy tôi bị chê cười sao? Chẳng lẽ chúng ta chỉ mới quen biết

nhau một hai ngày?”

Triển Thiểu Huy là

một người biết kiềm chế, điểm ấy bạn bè và anh em đều biết, Trâu

Nhuận Thành vội vàng tránh tội, “Đại ca, sao em có thể ném cô ta cho

anh? Em bảo người đem cô ta đến phòng c*̉a Quý Phi Dương, mới vừa rồi

em và Tam ca nói muốn thành toàn cho Cố Hạ, sao cô ta có thể chạy

đến phòng anh được?”

Triển Thiểu Huy lập

tức đứng lên, khí thế bức người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trâu

Nhuận Thành, khi nào thì cậu mới có thể làm chuyện đứng đắn được

hả!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.