Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 24: Khó chịu


Tấm rèm trúc đa số

đã che mất tầm mắt nhưng lại không thể cách âm được, bên kia có thể

nghe thấy rõ ràng giọng c*̉a Cố Hạ, Triển Thiểu Huy là ông chủ, vẫn

mặc bộ đồ vest ngồi trên ghế nằm môi khẽ nhếch lên, tay phải vung lên,

bình hoa nhỏ bằng sứ trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh phút chốc bay ra

ngoài, phát ra một tiếng giòn vang, vỡ thành từng mảnh nằm trên mặt

đất.

Trâu Nhuận Thành ngồi

vểnh tai lắng nghe trò hay lại càng hoảng sợ, nhìn thấy sắc mặt

Triển Thiểu Huy không tốt, vội vàng nói: “Đại ca, anh đừng tức giận.

Tên nhóc Quý Phi Dương kia thật chẳng ra gì cả, chính mình đã không

đồng ý ở bên Cố Hạ lại còn muốn cô nhóc kia cách xa chúng ta một

chút, thật đúng là xem chúng ta không ra gì!”

Trâu Nhuận Thành nghĩ

mà tức, chiều nay đánh bài c*̃ng bởi vì hai người này mà khiến anh

ta bị đại ca trừng mắt nhìn, chạy ra ngoài tìm tam ca kể khổ, tam ca

lại mắng anh nói chuyện không biết lựa thời cơ, ở trước mặt người

khác khiến cho đại ca thua không ngóc đầu lên nổi, khiến cho anh ta

buồn bực đến trưa. Bây giờ lại nhìn thấy đại ca nghiêm mặt, anh chậm

chân, “Em không tin không trị được tên kia, từ nay về sau hai người kia

không sứt đầu mẻ trán thì em sẽ không bỏ qua!”

Trâu Nhuận Thành đang

nghĩ cách đối phó với hai người kia thì Triển Thiểu Huy đã đứng lên,

đi nhanh về phía trước, mặt lạnh lùng đến đáng sợ, anh biết Cố Hạ

yêu mến Quý Phi Dương, nhưng mà đêm qua còn ngủ c*̀ng với anh, hôm nay

lại chạy đi thổ lộ với người đàn ông khác, nghĩ như thế nên trong

lòng anh đều không thể thoải mái. Anh c*̃ng không biết tại sao mình

lại tức giận, chỉ cảm thấy một cô

gái như vậy quả thật là đáng ghét.

Không để ý đến Trâu

Nhuận Thành ở phía sau, anh trực tiếp rẽ vào khúc ngoặc đi về

phòng, lúc rẽ lên cầu thang còn lơ đãng liếc nhìn đôi nam nữ đang đi

về hướng phòng nghỉ, không tự giác vòng lại đi về hướng khác.

Nơi này là vùng ngoại

thành, giá cả c*̃ng không đắt, bãi tắm chiếm diện tích lớn, vì đáp

ứng nhu cầu hưởng thụ nên các phòng nghỉ đều thiết kế theo phong

cách biệt thự nông thôn, một tòa nhà hai ba tầng, mỗi lầu có hai gian

phòng, mỗi gian phòng đều rất rộng rãi thoải mái, phòng c*̉a Cố Hạ

ở cách vách Quý Phi Dương, lúc Quý Phi Dương hỏi số phòng cô mới

biết, chỉ nhàn nhạt cười cười, hai người vừa lên lầu thì trừng hợp

gặp được Triển Thiểu Huy từ một hướng khác đi tới.

Trên mặt Triển Thiểu

Huy nhìn không ra bất kì biểu hiện đặc biệt gì, khóe môi vẫn máy

móc mỉm cười, “Sắp đến bữa tiệc tối rồi, Quý nhị công tử hãy nhanh

chóng đến đi, rất nhiều ông chủ lớn c*̃ng rất gặp cậu một chút, vừa

rồi chủ tịch Vương còn hỏi Quý nhị công tử đi đâu rồi. Vả lại,

thiếu cậu c*̃ng không thể khai tiệc được.”

Quý Phi Dương c*̃ng

cười cười, “Lập tức đến ngay.”

Triển Thiểu Huy nhìn

sang Cố Hạ, giọng điệu khi nói chuyện với cô c*̃ng không khách sáo như

vậy, “Tiểu Ngũ tìm cô khắp nơi mà không thấy, mang cô tới đây để làm

việc, tuy Quý nhị công tử đây c*̃ng là khách nhưng mà cô c*̃ng không

thể chỉ tiếp đón cậu ấy.”

“Có chuyện gì sao?”

Cố Hạ c*̃ng không hiểu vì sao giọng điệu anh lại như vậy.

“Đương nhiên là có, đi

thôi.” Triển Thiểu Huy chưa nói xong đã trực tiếp xoay người chuẩn bị đi.

Quý Phi Dương nói với

Cố Hạ: “Cố Hạ, em nhanh đi thay quần áo đi, lát nữa sẽ rất bận

đấy.”

Trên người Cố Hạ vẫn

là bộ đồ tắm bảo thủ, bên ngoài choàng một cái khăn tắm lớn, lộ ra

hai chân trắng nõn, ánh mắt c*̉a Triển Thiểu Huy lướt qua trên người

cô, môi mỏng khẽ nhếch lên: “Nhanh lên.”

Quý Phi Dương bước vào

phòng mình, tất nhiên Cố Hạ không mang theo thẻ phòng, vừa rồi lúc đi

tắm suối nước nóng cô không mang theo vì tiền, gửi thẻ phòng ở quầy

phụ vụ, cô cười cười với bọn họ, xoay người chạy đi tìm tiếp tân.

Lúc Cố Hạ lầy được thẻ phòng

quay lại thì Triển Thiểu Huy vẫn chưa đi, tựa người vào vách tường

nhếch môi, sắc mặt đen tối không rõ, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô. Cố

Hạ có chút bất ngờ, mở miệng hỏi: “Triển thiếu, có chuyện gì gấp

sao?”

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy lành lạnh lướt qua cô, “Tôi còn tưởng rằng cô rất đơn thuần, không

ngờ cô lại ăn mặc như vậy mà nói yêu mến một người đàn ông, thật sự

là cô không thể chỉ nhìn bề ngoài,

xem ra cô đã học xong cách quyến rũ rồi.”

Nơi này là bãi tắm

suối nước nóng, rất nhiều người ăn mặc như vậy đi tới đi lui, còn ăn

mặc hở hang táo bạo hơn nhiều, Cố Hạ không cảm thấy mình khác

người, chỉ cảm thấy giọng điệu c*̉a anh thật chói tai, khuôn mặt hơi

hơi ửng hồng, “Anh đang nói gì vậy?”

“Hừ!” Triển Thiểu Huy

phát ra một tiếng cười lạnh từ trong cổ họng, “Nếu muốn hiến thân

thì cứ nói tôi sẽ giúp cô một lần, đỡ phải ăn mặc thế này để bị

người ta từ chối thế này, thật dọa người.”

Gò má Cố Hạ lại

càng ửng hồng, mặc dù cách ăn mặc c*̉a cô bị Triển Thiểu Huy cười

nhạo, nhưng nói trực tiếp như thế thật làm cho người ta xấu hổ, cắn

cắn môi, “Tôi không có ý đó.”

Triển Thiểu Huy cảm

thấy mình đã uống nhầm thước mới đứng đây dây dưa với cô nhóc này,

đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, lúc đi lướt qua người cô, môi mỏng

khẽ hé ra, “Thành thật một chút đi, đừng có làm tôi tức giận.”

Nói xong, anh cất bước

đi, ánh mắt Cố Hạ u ám, nhìn bóng lưng c*̉a anh mà đầu óc mơ hồ,

cười nhạo cô còn chưa tính, lại còn nói mấy lời khó hiểu kia, thật

làm cho người ta tức giận, Cố Hạ vội vàng chạy vào phòng mình, lúc

quẹt thẻ tay còn run run – là bị cái tên ông chủ vui buồn thất thường

kia làm cho run rẩy.

Triển Thiểu Huy đi đến

chỗ khúc cua, lại quay đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy hai cửa phòng

liền nhau kia, lại nhíu mày, đi đến quầy phục vụ thuận tay gọi quản

lí lại, “Cố Hạ ở lầu trên kia, tìm một lý do đổi phòng khác cho cô

ta.”

Quản lý nhớ rõ Cố

Hạ chính là cô gái sáng nay trên người dinh đầy bùn đất, ông chủ lớn

đã tự mình nói, quản lý c*̃ng là người thông minh, nghe lệnh “tìm

một lý do” thì tất nhiên c*̃ng cảm thấy khó hiểu, hỏi: “Triển thiếu

cảm thấy phòng nào thì thích hợp hơn?”

“Tùy” Triển Thiểu Huy

không thèm đếm xỉa đến trả lời, đi vài bước lại ngừng lại, chỉ vào

tòa nhà bên cạnh, “Đổi đến bên kia đi.”

Triển Thiểu Huy chỉ

vào tòa nhà mình đang ở, quản lý đã hiểu, vội vàng đi làm, động

tác hết sức nhanh, Cố Hạ thay xong quần áo thì nghe thấy có tiếng

chuông cửa, mở cửa ra xem thì thấy nhân viên phục vụ.

Quản lý tự mình dẫn

theo hai nhân viên tới, đầu tiên vẻ mặt tỏ ra áy náy, “Cô Cố, mạch

điện c*̉a gian phòng này có chút vấn đề, khiến cho cô không thoải mái

chúng tôi thật sư rất xin lỗi, sẽ lập tức đổi phòng cho cô.”

“Tôi không phát hiện

có vấn đề gì cả.” Cố Hạ tỏ ra khó hiểu.

Quản lý mỉm cười:

“Bởi vì cách làm việc c*̉a chúng tôi có vấn đề nên gian phòng này

mạch điện không ổn định lắm nên có thể mất điện đột ngôt, chúng tôi

sẽ lập tức kiểm tra lại, vô c*̀ng xin lỗi, đã chuẩn bị cho cô một căn

phòng khác rồi, chúng tôi sẽ giúp cô mang hành lý qua đấy.”

Cố Hạ c*̃ng không muốn

lắm, nhưng cảm thấy thái độ phục vụ c*̉a nhân viên trong bãi tắm này

c*̉a Triển Thiểu Huy không tệ lắm, cô c*̃ng không có hành lý gì, trực

tiếp xách theo túi c*̉a mình đi theo nhân viên đến một căn phòng khác,

quả nhiên xa hoa thoải mái, nhưng nội thất trong hành lang đều là

những thứ xa xỉ, về phần người ở căn phòng bên cạnh, cô c*̃ng không

quan tâm. Đổi phòng xong, thời gian c*̃ng không còn nhiều, tiệc tối đã

bắt đầu, quả nhiên có người gọi đến thúc giục, tổng giám đốc Trâu

bảo cô nhanh đến đấy.

Lúc Cố Hạ chạy đến

thì trong sảnh đã vô c*̀ng nào nhiệt, Trâu Nhuận Thành nhìn thấy cô

tới thì dùng giọng điệu bất mãn nói: “Cố Hạ, giá c*̉a cô càng lúc

càng lớn nhỉ, bữa tiệc đã bắt đầu mà còn chưa tới.”

Cố Hạ ra vẻ có lỗi,

Trâu Nhuận Thành vừa định bảo cô ngồi bên cạnh thì không ngờ Triển

Thiểu Huy lại miễn cưỡng nói: “Tiểu Ngũ, cậu không nhìn xem người

ngồi trên bàn này là ai à, làm việc phải có chừng mực chứ.”

Lúc nói chuyện ánh

mắt c*̉a Triển Thiểu Huy c*̃ng không ngước lên, Cố Hạ c*̃ng không muốn

ngồi c*̀ng bàn với bọn họ, mừng rỡ như được giải thoát, vội vàng

liếc mắt tìm kiếm Quý Phi Dương, không ngờ Triển Thiểu Huy lại chỉ

tay sang bàn bên cạnh nói, “Ngồi bên kia!”

Bàn kia vừa vặn còn

một chỗ, chẳng qua là người ngồi ở bàn đó Cố Hạ chẳng biết ai,

người bên cạnh đều đang không ngừng mời rượu nói chuyện, còn có mấy

tên tai to mặt lớn đang dùng ánh mắt ngả ngớn với bạn gái, liếc mắt

đưa tình thì không nói, động tác c*̃ng cực kì táo bạo, Cố Hạ không

còn muốn ăn uống gì nữa, mấy loại tiệc tùng này thật ra cô c*̃ng

không muốn đến, bất đắc dĩ vì đang làm công cho người ta, thân bất do

kỷ. Còn có những lời nói khiến người khác không vui lúc nãy c*̉a

Triển Thiểu Huy, quả nhiên là chiều nay thua quá nhiều tiền nên ông

chủ khó chịu trong lòng.

Triển Thiểu Huy khó

chịu trong lòng, cầm đũa c*̃ng chỉ động vài cái, người khác mời

rượu c*̃ng chỉ miễn cưỡng ứng phó, Trâu Nhuận Thành c*̃ng đã quen

biết anh nhiều năm, tất nhiên chỉ qua một động tác đơn giản c*̉a đại

ca đã nhìn ra. không riêng gì anh ta, vài người anh em khác c*̃ng biết

tâm trạng c*̉a đại ca không tốt, tam ca tứ ca không ngừng hòa giải,

thời gian khai trương đại cát đại lợi c*̃ng không thấy vui vẻ gì, Trâu

Nhuận Thành lại càng không vui, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Quý

Phi Dương đứng cách đó không xa, khóe miệng Trâu Nhuận Thành c*̃ng cố

gắng cứng ngắc cười cười. Muốn trách thì trách tên Quý Phi Dương

này, bọn họ chỉ muốn thuận tay giúp một chút, Quý Phi Dương không nể

tình thì thôi, còn khuyến khích Cố Hạ phải cách xa bọn họ ra, làm

như bọn họ là sát nhân không bằng, Trâu Nhuận Thành cắn răng, đôi nam

nữ này thật là đáng giận, anh không tin không trị được bọn họ, sau này

để xem ai chê cười ai.

Suy nghĩ vài giây, Trâu

Nhuận Thành đã có sáng kiến, thuận tay gọi bồi bàn tới, thì thầm bên tai

bồi bàn hai câu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa. Lại gọi Cố

Hạ đang ngồi bên kia tới, “Tới đây mời rượu.”

Da đầu Cố Hạ xiết

chặt, đứng bên cạnh Trâu Nhuận Thành nói: “Tổng giám đốc Trâu, tôi

không biết uống rượu.”

“Trong xã hội này làm

gì có ai không biế uống rượu? Tại sao cô không nói cô không biết làm

việc luôn đi?” Trâu Nhuận Thành không buông tha nghi ngờ nói: “Những

người này đều là khách c*̉a công ty, không được đắc tội.”

Anh ta kín đáo đưa đến

một ly rượu chân cao, phân nửa ly là rượu đỏ, nhét ly rượu vào trong

tay Cố Hạ, “Mời chủ tịch Lưu trước đi.”

Cố Hạ khó xử nhìn

anh ta, ly đã nằm trên tay, chủ tịch Lưu ngồi c*̀ng bàn đã nhìn thấy

cô, Cố Hạ không thể không nâng ly rượu lên, nói người đàn ông trung

niên: “Chủ tịch Lưu, chúc sự nghiệp c*̉a ngài nâng cao thêm một bước.”

Chủ tịch Lưu nể mặt

Trâu Nhuận Thành, nâng ly rượu lên khẽ c*̣ng ly, uống tượng trưng một

ngụm, Cố Hạ nhìn thấy ông ta uống không nhiều lắm nên c*̃ng chỉ uống

một chút, Trâu Nhuận Thành ngồi cạnh bất mãn nói: “Chủ tịch Lưu đã

giữ mặt mũi cho cô, còn không uống hết.”

Cố Hạ cau mày, hít

một hơi thật sâu miễng cưỡng uống hết ly rượu đỏ, ánh mắt đảo qua

Triển Thiểu Huy ngồi chính giữa, anh c*̃ng không thèm ngước mắt lên,

như là có người đang thiếu tiền c*̉a anh, Cố Hạ nhìn thấy mà kinh

hãi lạnh người, cô ghét vào tai Trâu Nhuận Thành nhỏ giọng nói:

“Tổng giám đốc Trâu, tôi thật sự không biết uống.”

“Vậy đổi cho cô loại

nhẹ hơn.” Trâu Nhuận Thành như đang tỏ ra từ bi, gọi bồi bàn bưng đến

một ly rượu rất cạn, tự tay đưa tới cho cô, “Tửu lượng thì cứ từ từ

luyện là được, không có gì là không làm được, cô cứ từ từ mà học.”

Anh ta vỗ vỗ vai Cố

Hạ, “Đây là tứ ca c*̉a tôi, chúng tôi đều là anh em, cô hẳn là lần

đầu tiên gặp mặt nhỉ, mời một ly, hôm nay sẽ bỏ qua cho cô.”

Ánh mắt lão Tứ c*̃ng

không thèm đếm xỉa đến Cố Hạ, trên mặt không có biểu cảm gì, anh ta

là quản lý c*̉a rạp chiếu phim tối và sòng bạc, trước kia có Tiểu

Ngũ nói đến cô gái này, thoạt nhìn là một cô gái vô c*̀ng trẻ tuổi.

Cố Hạ c*̃ng là lần

đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, c*̃ng rất phong độ hào hoa, khí

chất cao ngất, ánh mắt sắc bén, cô cười cười, nâng ly rượu lên, không

biết phải xưng hô thế nào, chỉ nói: “Ngài khỏe chứ, lần đầu gặp

mặt, kính xin ngài chiếu cố nhiều.”

“Luyện tửu lượng cho

tốt, sau này còn dùng đến.” Mục Bằng nhàn nhạt mở miệng, cầm ly

rượu c*̉a mình lên, c*̣ng ly với cô, uống một hơi cạn sạch, ý bảo ly

rượu trên tay mình đã cạn, Trâu Nhuận Thành lẳng lặng nhìn Cố Hạ

chậm rãi uống hết ly rượu, cuối c*̀ng ghé vào bên tai cô ý tứ sâu xa

nói: “Hôm nay chúng tôi đều đã nghe thấy cô thổ lộ với Quý Phi Dương,

tôi sẽ giúp cô hoàn thành nguyện vọng c*̉a mình.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.