Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 27: Bị đuổi


Đến bên bàn ăn ngồi

vào chỗ c*̉a mình, lúc Triển Thiểu Huy lật xem thực đơn, ánh mắt

chứa đầuy vẻ ranh mãnh vui vẻ, “Có phải hôm trước cô bị lợn rừng

đuổi nên bây giờ muốn ăn thịt nó không?”

Hôm trước Cố Hạ bị

đuổi đến chật vật, cuối c*̀ng phải tá túc trên núi một đêm, làm

ngày hôm qua bị sốt cao, mấy bọn lợn rừng kia c*̃ng không thể thoát

khỏi trách nhiệm, cô phồng má nói: “Đúng vậy.”

“Vậy mang tất cả các

món lợn rừng lên đây.” Triển Thiểu Huy ngoắc tay nói với người bán.

Tất cả các món lợn

rừng bị Cố Hạ ngăn lại, đi chơi quan trọng nhất là thưởng thức, gà

rừng thỏ hoang c*̃ng muốn ăn, phối hợp nhiều loại mùi vị c*̃ng rất

ngon.

Các món ăn nhiều màu

sắc được bưng lên, cách chế biến thức ăn c*̉a người nông thôn bình

thường rất khó ăn, nhưng mà nhìn vào lại làm cho người ta mở rộng

khẩu vị, Cố Hạ c*̃ng không phải danh môn thục nữ gì, trải qua quá

trình rèn luyện ăn cơm căn tin nhiều năm ở trường học, hoàn toàn không

duy trì nụ cười nhai từ từ rồi nuốt. Nghe nói các món ăn ở Lạc Vân

Sơn rất ngon, nhưng hai ngày nay Cố Hạ đều bị bệnh, tuy tối qua các

món ăn đều mê người nhưng trên bàn đều là người lạ, còn có những cử

chỉ chán ngán, không có gì để nói; hôm nay rốt cuộc c*̃ng tìm được

cơ hội, mấy ngày nay thời gian

cô ở chung với Triểu Thiểu Huy c*̃ng rất nhiều nên c*̃ng không cần phải

khách sáo với người đàn ông này, các món ăn được đưa lên hết, cô

không chút khách sáo nào vơ đũa gắp.

Cố Hạ là người rất

đơn giản, món ăn ngon là đã có thể làm cho cô sung sướng, có lẽ hôm

nay tâm tình c*̃ng không tồi, nhìn thấy động tác chậm rãi khoan thai

c*̉a Triển Thiểu Huy, cô chủ động gắp một miếng gân vào chén c*̉a anh,

“Triển thiếu, ăn cái này đi, thịt lợn rừng thật là không tệ, món gân

xào này càng ăn càng thấy ngon.”

Trong chén có một

miếng thịt màu vàng, động tác ăn c*̉a Triển Thiểu Huy ngừng lại,

bình thường anh rất ghét phụ nữ ân cần chăm sóc trên bàn cơm, giương

mắt nhìn thấy Cố Hạ say sưa ăn, tựa hồ xác thực hương vị c*̃ng không

tệ, liền cầm đũa lên đưa vào miệng. Cố Hạ không cảm thấy có gì lạ

thường, còn đang cố ý đề cử cho anh, “Triển thiếu, món này c*̃ng

không tệ, béo mà không ngán, anh thử một chút đi.”

Triển Thiểu Huy nể

tình gắp một miếng từ trong đĩa nói: “Không phải cô đang giảm béo

sao? Còn ăn nhiều đồ mỡ vậy à?”

“Nhưng mà…” mặt Cố Hạ

tràn đầy vẻ thống khổ, “Nhưng mà thật sự rất ngon. c*̃ng không phải

thường xuyên đến Lạc Vân Sơn, phải ăn nhiều một chút chứ! Thỉnh

thoảng ăn thoải mái một chút hẳn là không sao đâu, nhỉ?”

Cô dùng ánh mắt quấn

quýt tha thiết nhìn Triển Thiểu Huy, đôi mắt mong đợi nhìn đôi phương

như muốn nói “Không sao, anh cứ ăn đi”, Triển Thiểu Huy bị ánh mắt c*̉a

cô chọc cười, mang theo chút vui vẻ nhàn nhạt nói: “Vóc dáng cô như

bây giờ là vừa rồi, giảm béo nữa sẽ không đẹp đâu. Thật ra trước kia

c*̃ng không béo, ăn nhiều một chút sắc mặt rất tốt, mỗi ngày kiên

trì luyện tập, như vậy sẽ tốt cho thân thể.”

Cố Hạ cảm thấy đây

là đầu tiên Triển Thiểu Huy nói được lời tốt đẹp, đồng ý nói: “Từ

nay về sau tôi sẽ kiên trì luyện tập, cảm ơn anh đã cho tôi thẻ tập

thể hình.”

Cố Hạ lại nghĩ ngợi

gì đó, c*́i đầu ngại ngùng nhỏ giọng nói: “Chuyện hôm qua thật sự vô

c*̀ng có lỗi.”

Triển Thiểu Huy khẽ

giật mình, đột nhiên ngước mặt nhìn thẳng vào cô, hai con ngươi càng

thêm sâu, “Lúc ấy cô biết rõ sao?”

Cố Hạ nói lời xin

lỗi với anh, “Thật xin lỗi.”

Thần sắc c*̉a Triển

Thiểu Huy làm cho người ta nhìn không thấu, ánh mắt tĩnh lặng, sau

nửa ngày, buồn bã nói: “Bây giờ cảm thấy Quý Phi Dương không đáng

sao?”

“Không phải tôi muốn

cố ý thua tiền để cho anh ấy thắng!” Cố Hạ thề son sắt, “Tôi c*̃ng

không muốn thua nhiều tiền c*̉a anh như vậy, tôi đánh mạt trượt không

giỏi, lại không nhớ được bài, về sau cách đánh c*̉a các anh giống như

cái bẫy, bọn họ đều rất kiêu ngạo nên mới thua nhiều ván như vậy.”

Triển Thiểu Huy giật

mình, vừa rồi anh nghĩ lệch lạc mất rồi, cho rằng Cố Hạ nói chuyện

ở trên giường tối qua, thì ra cô gái này đang nói đến chuyện đánh

bài chiều qua, ổn định thần sắc lại, giọng điệu có hơi mất tự

nhiên, “Việc nhỏ thôi.”

Cố Hạ cảm thấy băn

khoăn, chiều hôm qua chỉ sợ đã thua c*̉a anh hơn ngàn vạn, cả đời c*̃ng

không thể trả nổi, “Tôi thật sự không cố ý, c*̃ng không phải vì đánh

c*̀ng bàn với Quý sư huynh tôi mới đánh như vậy.”

“Tôi biết rồi.” Triển

Thiểu Huy khôi phục lại giọng điệu bình thường, “Ngày hôm qua tôi vẫn

luôn ngồi cạnh nhìn cô đánh, cô muốn nhường cho Quý Phi Dương một là

cô không có khả năng, hai là cô không có gan đó, bọn họ đều là người

thường xuyên đánh bài, cô lại đánh lần đầu tiên, trình độ có hạn,

hơn nữa đầu óc c*̃ng không qua linh hoạt, thua nhiều là rất bình

thường.”

“Thật xin lỗi, tôi

không thích hợp để đánh bài.” Cố Hạ cảm thấy mình phạm phải sai

lầm lớn, về sau cô mới biết được tiền đặt cược c*̉a bọn họ lớn như

vậy.

“Đừng để trong lòng,

thắng thua là rất bình thường, chúng tôi thường xuyên đánh bài, lần

sau thắng lại là được.” Triển Thiểu Huy rộng lượng nói, “Tôi vốn

nghĩ là nếu cô thắng thì giữ lại ít tiền cho mình c*̃ng tốt, nhưng

chính mình lại không có vận may c*̃ng không trách ai được.”

Nghe vậy thì Cố Hạ

càng cảm thấy tội lỗi, đầu hơi rũ xuống, “Anh cứ trừ lương tôi đi.”

“Có vậy đã trừ

lương!” Triển Thiểu Huy nở nụ cười, “Đã cảm thấy áy náy thì lần sau

cô phải không chịu thua là được.”

Lần sau? Đời này Cố

Hạ không còn dám chơi mạt chược nữa. Triển Thiểu Huy nhìn thấy cô ủ

rũ thì nhịn không được cười cười, vươn tay xoa xoa đầu cô, “Đã nói

không cần để ý gì cả, tôi c*̃ng thường xuyên thắng cả mấy trăm một

ngàn vạn, đối với chúng tôi thì đó rất bình thường.”

Cố Hạ bị động tác

bất ngờ c*̉a anh làm cho ngẩn ngơ, chỉ thấy anh thật sự không thèm để

ý, nhìn anh một hồi rồi thu ánh mắt lại. Vừa vặn người bán hàng

bưng lên, trên trong là súp chim trĩ tỏa ra hương thơm nồng đậm, Cố Hạ

chủ động đứng lên, cầm lấy chén c*̉a Triển Thiểu Huy, buồn cười nói:

“Tôi núp canh cho anh.”

Canh màu vàng nhạt bỏ

thêm một ít thuốc đông y, bồi bổ khí huyết, Cố Hạ múc xong chén

canh, đặt xuống trước mặt anh, “Triển thiếu, ăn nhiều một chút, đừng

chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, c*̃ng phải chú ý đến sức khỏe.”

Bữa cơm này vui vẻ

hòa thuận, Triển Thiểu Huy c*̃ng không làm giá, Cố Hạ c*̃ng xem anh như

bạn bè, thỉnh thoảng nói đùa vài câu. Sau bữa ăn hai người đi lòng

vòng trên đường một lúc, Cố Hạ mua một túi đặc sản địa phương thật

lớn, thỉnh thoảng nấu canh ở nhà c*̃ng không tệ.

Đường trở về bãi tắm

phong cảnh đơn điệu, Cố Hạ nhàm chha1n, nói chuyện phiếm với Triển

Thiểu Huy còn thú vị hơn, “Lúc lên đại học, thầy giáo giảng môn Quản

lý công nghiệp dạy rất buồn tẻ, mỗi lần vào tiết đều điểm danh,

rất nhiều người vụng trộm chơi điện thoại trong giờ học, có một lần

thầy giáo nổi giận, anh biết ông ấy nói gì không?”

Triển Thiểu Huy đáp

lại cô bằng một cái nhìn, phối hợp nói: “Không biết.”

Cố Hạ nhớ lại vị

thầy giáo trung niên to béo kia, học theo ông ta nghiêm mặt há miệng,

bắt chước giọng nói lúc tức giận c*̉a ông ta: “Đừng cho là tôi không

biết các anh chị đang chơi điện thoại dưới bàn! Không ai tự nhiên không

có việc gì lại nhìn xuống đũng quần c*̉a mình cười ngây ngô.”

Cô nói xong thì tự

mình cười thành tiếng, “Ha ha, bình thường thầy ấy rất cổ hủ, lúc

thầy ấy nói xong câu đó thì chúng tôi đều bật cười thành…”

Triển Thiểu Huy không

cảm thấy buồn cười chút nào, nhìn bộ dáng cười nghiêng ngả c*̉a Cố

Hạ ngược lại cảm thấy buồn cười, không tự giác cong cong khóe môi.

Cố Hạ nói tiếp: “Khi đó có rất nhiều thầy giáo khôi hài, thầy giáo

dạy tiếng anh c*̃ng…”

Cô đang nói thì chuông

điện thoại trong túi vang lên, ngậm miệng lấy điện thoại ra, nhìn số

điện thoại, vội vàng nhận điện: “Quý sư huynh?”

Điện thoại đúng là do

Quý Phi Dương gọi tới, giọng nói vẫn dịu dàng như thường ngày, “Cố

Hạ, giờ cơm trưa c*̃ng không thấy em, bây giờ anh phải về rồi, muốn

nói lời tạm biệt với em.”

“Sáng nay em ra ngoài,

đi chơi trong trấn một lúc.” Cố Hạ hỏi anh, “Về sớm vậy sao ạ?”

“Anh còn có việc, em

c*̀ng về với Triển Thiểu Huy sao?” Quý Phi Dương hỏi.

Cố Hạ nhớ sáng nay

Trâu Nhuận Thành phái người tới nói hôm nay bọn họ không đưa cô về,

trả lời: “Không c*̀ng họ về, bọn họ có việc, chiều nay đến giờ em

tự đón xe về.”

Đầu dây bên kia Quý Phi

Dương nghĩ nghĩ, tiện đà hào phóng nói: “Nếu lát nữa em chuẩn bị

về, anh đây c*̃ng thuận đường có thể đưa em về.”

“Tốt, tốt!” Cố Hạ

cười rạng rỡ, “Đang lo không có ai đưa em về, em c*̃ng không có gì phải

thu dọn cả, khi nào đi c*̃ng được.”

Đầu kia trầm tư vài giây,

“Ba giờ anh chờ em trước lầu.”

Hai người hẹn xong

giờ, Cố Hạ c*́p điện thoại, cầm điện thoại cười nói: “Triển thiếu,

lát nữa tôi sẽ đi xe c*̉a Quý sư huynh trở về thành phố C.”

Triển Thiểu Huy chỉ

cảm thấy cô cười hết sức chướng mắt, tựa như vừa rồi từng câu cô

nói trong điện thoại đều làm cho người ta cảm thấy không thoải mái,

giọng mỉa mai nói: “Chẳng lẽ xe c*̉a tôi kém hơn xe c*̉a Quý Phi Dương?”

Ý tứ đã rõ ràng,

thật ra anh c*̃ng không ngại đưa Cố Hạ đi một đoạn.

“Cái này làm sao mà

so sánh được?” Cố Hạ vô tâm, cười hắc hắc, “Tôi chưa từng nhìn thấy

xe c*̉a Quý sư huynh, nhưng mà đợi lát nữa sẽ biết, nếu không thì hôm

khác tôi sẽ báo cáo với anh một tiếng.”

“Cô thích ngồi xe c*̉a

cậu ta thì đi mà ngồi đi.” Tay đang

cầm lái c*̉a Triển Thiểu Huy bẻ sang, đột nhiên đạp mạnh phanh xe,

chiếc xe việt dã phát ra tiếng thắng bén nhọn, đứng ở giữa đường.

Vẻ mặt Cố Hạ khó

hiểu nhìn sang anh.

Môi Triển Thiểu Huy

mín lại cực kì chặt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước, anh nói:

“Xuống xe.”

Cửa xe bị mở ra, Cố

Hạ rùng mình, há miệng nhìn sắc mặt âm trầm c*̉a Triển Thiểu Huy

nhưng lại không nói ra được chữ nào, ngồi một chỗ không biết phải

làm sao.

Ánh mắt sắc bén c*̉a

Triển Thiểu Huy đảo qua trên mặt cô, nhấn mạnh từng chữ một, “Cố Hạ,

từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Cố Hạ bị đuổi xuống

xe, chiếc xe việt dã gào thét lướt qua bên người cô, chỉ để lại Cố

Hạ vẻ mặt mờ mịt đứng ven đường nhìn theo chiếc xe, sau nửa ngày

mới lấy lại tinh thần, nhìn Triển Thiểu Huy mà cô gặp sáng nay, thấp

giọng chửi bới: “Mấy tên ông chủ đều đức hạnh như vậy sao? Vui buồn

thất thường, tính tình quái dị…”

Tác giả nói lên suy

nghĩ c*̉a mình: Bức tượng gỗ có lông Triển Thiểu Huy này lúc không

được tự nhiên cực kì đáng yêu nhỉ?

Tên Triển Thiểu Huy

này có niềm kiêu ngạo c*̉a anh ta, anh ta biết rõ Cố Hạ yêu mến Quý

Phi Dương, hơn nữa biết rõ đã yêu mến rất lâu, chuyện này làm sao mà

anh ta chịu nổi đây!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.