Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 2: Thư tình


Triển Thiểu Huy vừa

nhìn qua phong thư tình thì đã biết không phải viết cho anh, là một

người kí tên “Tiểu Hạ” viết cho một người đàn ông khác, đúng vậy,

tờ giấy anh nhặt được chính là phong thư tình kia, trang giấy bị vo

lại nhăm nhúm, không biết đã nằm trong túi cô gái kia bao lâu.

Người đàn ông này giờ

đang đứng trong khuôn viên trường học dưới ánh đèn trong trẻo nhưng

lạnh lùng chờ lão Tam đến đón, xuất phát từ sự nhàm chán nên thuận

tiện nhìn xem, đơn giản chỉ là diễn tả một cô gái trẻ yêu mến một

người đàn ông thế nào, thổ lộ lòng mình với anh ta. Triển Thiểu Huy

chỉ nhìn qua một lần rồi ném tờ giấy vào thùng rác bên cạnh. Thật

sự là quá ngây thơ, đã là sinh viên rồi mà còn chơi cái trò c*̉a trẻ

con tiểu học này.

Nói thật thì Triển

Thiểu Huy chưa từng nhận được thư tình c*̉a cô gái nào, cho dù ngoại

hình c*̉a anh hơn người, khuôn mặt đẹp trai lãng tử. Từ nhỏ Triển

Thiểu Huy đã học trong trường quý tộc, hà khắc gần như tự làm khổ

chính mình, kiên trì mỗi buổi sáng đúng 6h thức dậy rèn luyện, vài

chục năm nay chưa bao giờ gián đoạn. Thời niên thiếu mà trên người đã

toát ra cảm giác áp bách, về sau lại không ngừng rèn luyện, căn bản

không có thời gian c*̀ng sức lực đi chơi cái trò xiếc trẻ con này.

Đến khi anh trưởng thành, các cô gái đều hận không thể bò lên giường

anh, sử dụng tất cả vốn liếng, hoặc nhiệt tình, hoặc hấp dẫn quyến

rũ, hoặc dục vọng tràn đầy, nhưng sau khi chạm qua một chút c*̃ng

không dám tiếp tục dây dưa nữa. Triển Thiểu Huy nhìn những cô gái kia

biểu diễn như đang xem trò vui, giữ vững tư thế c*̉a người xem, không

bao giờ dễ dàng phóng túng dục vọng c*̉a mình. (có thể xem như anh

sạch ko nhỉ ^_^)

Cho nên, cái loại đồ

chơi thư tình này, trong mắt Triển Thiểu Huy thì chỉ tồn tại ở thế

kỉ trước, không quen với nó. Anh c*̃ng không có tâm tình tự hỏi xem lá

thư màu xanh nhạt này là do cô gái kia viết hay là do người khác viết

thay, thế giới c*̉a anh chỉ có quyền lực, tranh đấu, chiến đấu trên

thương trường, tóm lại, không phải chuyện nữ nhi tình trường không thể

giải thích được kia.

Làm người thừa kế

mới, hai năm trước Triển Thiểu Huy đã phải sức đầu mẻ trán, kí ức

đêm đó dần dần phai nhạt, chỉ nhớ rõ sát thủ đuổi giết, mà cô gái

có chút đơn thuần lại hơi có vẻ huyên náo kia, lá thư tình mình đã

từng nhặt chỉ như một hòn đá rơi xuống hồ, làm rung động một chút rồi

sau đó lại chìm xuống đáy hồ.

Tình cờ gặp lại, đối

phương căn bản không thấy rõ gương mặt c*̉a Triển Thiểu Huy, anh c*̃ng

chỉ tiện tay vén rèm lên nhìn thoáng qua, không nghĩ tới gặp mặt một

lần nữa lại có thể nhận ra.

Triển Thiểu Huy c*̀ng

lão Ngũ Trâu Nhuận Thành đi qua, vào thang máy đi lên, bước vào văn

phòng tổng giám đốc, anh ngồi trên bàn làm việc bằng gỗ rộng lớn,

nghe Trâu Nhuận Thành báo cáo tình hình gần đây c*̉a công ty. Lão Ngũ

mặc dù luôn mang dáng vẻ nhàn rỗi không lo nghĩ gì nhưng khi làm việc

thì dáng vẻ hoàn toàn khác, công ty khoa học công nghệ Khải Hoành

được quản lí rất có trật tự. Triển Thiểu Huy nhìn vào báo cáo,

đặt những việc cần xử lí xuống, anh nói một câu: “Những người hôm

nay tới tham gia phỏng vấn, đem sơ yếu lí lịch tới đây xem một chút.”

Triển Thiểu Huy là

chủ tịch c*̉a công ty khoa học công nghệ Khải Hoành, nhưng bên này đều

giao cho Trâu Nhuận Thành xử lí, anh rất ít tới, có chuyện gì lão

Ngũ đều báo cáo cho anh biết, bởi vậy Trâu Nhuận Thành vừa nghe anh

nói vậy thì lập tức cười nói: “Ơ đại ca, thì ra anh c*̃ng có hứng

thú với người mới nhỉ.”

Triển Thiểu Huy trừng

mắt nhìn anh, “Tôi sợ cậu chỉ lo vẻ bề ngoài, tuyển người không đáng

tin!”

Một xấp dày sơ yếu

lí lịch được ôm lên, tiền lương c*̉a Khải Hoành cao hơn các công ty

c*̀ng ngành, tuyển chọn ra các sơ yếu lí lịch c*̃ng rất mất công, có

vài ứng viên vô c*̀ng xinh đẹp. Sơ yếu lí lịch c*̉a nam thù tương đối

quy c*̉, còn c*̉a nữ thì có một số thật sự không đánh tin chút nào,

tỷ như một tấm ảnh không đội mũ lại còn dùng kĩ thuật số xử lí,

tỷ như một tấm ảnh mặc áo cổ sâu chữ V, tỷ như cổ sâu hình chữ V

lộ ra cặp ngực như ẩn như hiện,… Triển Thiểu Huy quăng một đống sang

bên cạnh, sau đó phát hiện ra một bức ảnh thanh tú trước mặt bàn,

anh nhìn lướt qua tên họ – Cố Hạ.

Cái tên rất bình

thường, ảnh chụp c*̃ng rất bình thường trên phông xanh, Triển Thiểu Huy

tùy tiện cầm lí lịch lên, không phải người bản xứ, không phải con

c*̉a cán bộ cao cấp, không đạt được học bổng quốc gia, bản giới

thiệu vắn tắt về bản thân c*̃ng không giống như bản thảo tranh cử

tổng thống Mĩ, trong lúc còn đi học đã làm nhiều công việc, nếu

Triển Thiểu Huy không nhớ rõ về con người đó thì bản sơ yếu lí lịch

này thật sự không thể làm cho người ta có ấn tượng sâu sắc.

Hiện tại sinh viên tốt

nghiệp đại học cạnh tranh rất gay gắt, hoặc là có năng lực hơn

người, hoặc là có chút quan hệ, hoặc là có một điểm nổi trội nào

đó, nếu những thứ kia đều không có thì muốn tìm một công việc tốt

còn khó hơn lên trời. Tuy năm đó Cố Hạ thật ra không cứu giúp gì cho

Triển Thiểu Huy được, nhưng hai người c*̃ng xem như có duyên gặp một

lần, hiện tại vừa vặn để cho Triển Thiểu Huy trả lại ân tình này.

Anh đặt bản sơ yếu lí lịch c*̉a Cố Hạ sang một bên, lại chọn thêm hai

lí lịch khác c*̃ng không tệ lắm, giả vờ lơ đãng nói: “Cài này và

cái này được thông qua.”

Trâu Nhuận Thành từ

ghế sofa đứng lên, gom lại xem, không thấy có gì đặc biệt, ngoài

miệng vẫn nói: “Em sẽ giao cho bộ phận nhân sự xử lí tốt.”

Triển Thiểu Huy khẽ

dựa vào lưng ghế, vuốt vuốt trán, ý bảo vẫn chưa xem hết đống sơ

yếu lí lịch này, “Tôi c*̃ng không rảnh xem hết, còn lại cậu xem cho

kĩ, xem xét kĩ lưỡng một chút, trên mặt đất vẫn còn một chồng nữa,

không cho phép gọi họ đến câu lạc bộ đêm phỏng vấn, hiện tại người

bán hàng bên kia trên cơ bản đều có thành tích cao.”

Trâu Nhuận Thành gật

đầu đáp lời: “Lát nữa em sẽ gọi quản lí Vương bộ phận nhân sự lên

truyền lệnh xuống, sơ yếu lí lịch mà c*̃ng không chọn kĩ càng đã

gọi đi phỏng vấn, thật không biết đám người này đang phỏng vấn hay

là đang tán tỉnh trá hình nữa. Đại ca, anh yên tâm, chuyện anh đã giao

em nhất định sẽ không làm qua loa.”

Triển Thiểu Huy là

một người làm ăn, anh cho Cố Hạ một cơ hội làm việc, cô thích ứng

được thì có thể ở lại Khải Hoành, không thích hợp thì phải cuốn

gói rời đi, hai người căn bản không có bất kì quan hệ nào. Triển

Thiểu Huy đứng lên, nói với Trâu Nhuận Thành: “Bên này tôi ít khi tới

được, lão Ngũ, cậu phải để ý nhiều hơn, đừng suốt ngày mang cái

dáng vẻ cà lơ phất phơ đó nữa.”

“Em cà lơ phất phơ hồi

nào?” Trâu Nhuận Thành phản bác, lại cằn nhằn liên miên thêm vào câu

mới c*̀ng Triển Thiểu Huy rời khỏi Khải Hoành, đi tham gia bữa tiệc

trưa nay.

Về đống sơ yếu lí

lịch trên mặt đất kia, sau khi Trâu Nhuận Thành trở lại văn phòng, đi

ngang qua quản lí Vương, ngồi xuống ghế xoay ngón tay gõ gõ mặt bàn,

nhìn rất vô hại nói: “Quản lí Vương, gần đây có phải vừa nhìn thấy

gái đẹp là mắt sáng lên rồi không?”

Ông chủ nhà mình nói

như vậy, sau lưng quản lí Vương ứa mồ hôi, có đôi khi Trâu Nhuận Thành

mang bộ dạng đùa giỡn, nhưng khi làm việc thì còn lâu mới có thể

nhìn bộ dạng đùa vui c*̉a ông chủ mà cho là đùa thật, nếu tự mình

cho là đang vui đùa thì một ngày nào đó bị đuổi ra khỏi công ty c*̃ng

không biết vì sao. Quản lí Vương nghiêm túc thừa nhận sai lầm, thật ra anh

ta c*̃ng không biết mình sai ở đâu, chính ông chủ đã yêu cầu ngoại

hình phải ưa nhìn, có năng lực tốt, nhìn mấy tấm ảnh trên mặt đất

c*̀ng bản sơ yếu lí lịch thì c*̃ng miễn cưỡng cho qua được mà.

Nhưng mà làm một nhân

viên, ông chủ đã nói sai vậy thì nhất định là sai.

Trâu Nhuận Thành dặn

dò vài câu, cuối c*̀ng nói: “Thi vòng hai anh cần phải xem xét cho

tốt.”

Vương quản lí nơm nớp lo

sợ thu hồi mấy bản sơ yếu lí lịch lại, nhìn thấy bên cạnh còn có

vài bản nên hỏi “Mấy bản này…”

“Tuyển mấy người này,

không cần phải phỏng vấn rắc rối lằng nhằng nữa.”

Ông chủ đã nói vậy,

mấy người này nhất định phải chọn vào, quản lí Vương đem mấy bản sơ

yếu lí lịch này đặt sang một bên, sau đó cẩn thận lập danh sách thi

vòng hai. Xế chiều hôm đó, Cố Hạ nhận được thông báo thi vòng hai.

Lúc Cố Hạ nhận được

điện thoại thì vừa mới đem quần áo mặc phỏng vấn hôm nay ngâm vào

nước, buổi sáng biểu hiện c*̉a cô không biết tròn méo thế nào, người

phỏng vấn rất lạnh nhạt, tham gia phỏng vấn chẳng những có một số

người tốt nghiệp đại học danh tiếng số một số hai cả nước, c*̃ng

không thiếu thạc sĩ c*̀ng nghiên cứu sinh, Cố Hạ thật sự không có ưu

thế gì. lúc chuông điện thoại di động vang lên, nhìn thấy là số c*̉a

bên phòng tuyển dụng, Cố Hạ quả thật rất hưng phấn.

Nhà c*̉a Cố Hạ ở thị

trấn, một cô gái trẻ muốn trụ lại ở thành phố lớn, đầu tiên phải

tìm được một công việc tốt. Đãi ngộ c*̉a công ty khoa học công nghệ

Khải Hoành rất tốt, bao nhiêu sinh viên c*̉a đại học C chén giết nhau

để vào được, ngoài ra, còn một nguyên nhân đặc biệt khác – tòa nhà

hành chính c*̉a công ty khoa học công nghệ Khải Hoành nằm ngay trung tâm

thành phố.

Mười giờ rưỡi sáng

thứ hai thi vòng hai, Cố Hạ đeo đồ trang sức trang nhã, lại mặc một

bộ đồ vest, có vẻ rất đứng đắn, lại toát ra sức sống thanh xuân,

đến tòa nhà thương mại sớm nửa tiếng, vừa đến cửa ra vào thì nhìn

thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm túi văn kiện, mặc trên

người bộ đồ vest làm nổi bật khí chất hơn người, bóng lưng quen

thuộc làm cho lòng Cố Hạ chấn động.

Nhìn thấy người đàn

ông đi vào thang máy, Cố Hạ nhanh chóng đuổi theo, đi thẳng đến thang

máy đứng trước mặt người đàn ông kia, hơi nghiêng người rồi sau đó

giả vờ kinh ngạc: “Quý sư huynh, thật trùng hợp.”

Quy Phi Dương nhìn thấy

Cố Hạ thì hơi kinh ngạc sau đó lộ ra nụ cười tuấn tú, “Cố Hạ, đã

lâu không gặp.”

Anh quan sát trang phục

c*̉a Cố Hạ, “Hiện tại em đang làm việc ở đây?”

Trong lòng Cố Hạ mừng

thầm, ngoài miệng lại hào phóng nói: “Hôm nay em tới tham gia phỏng

vấn c*̉a công ty khoa học công nghệ Khải Hoành, không nghĩ tới lại

được gặp Quý sư huynh ở đây.”

“Công ty khoa học công

nghệ Khải Hoành?” Quý Phi Dương nhẹ nhàng thốt ra tên công ty, “Khải Hoành

là công ty khoa học công nghệ nổi tiếng ở thành phố C, đãi ngộ không

tồi, đối với sinh viên vừa tốt nghiệp là lựa chọn rất tốt.”

Cố Hạ khiêm tốn nói:

“Em chỉ tham gia thi vòng hai, công ty yêu cầu cao như vậy, em lại không

có điểm gì đặc biệt, chỉ sợ không qua được.”

“Có thể lọt vào vòng

hai c*̃ng đủ để nói lên em có điểm hơn người, anh nhớ thành tích trong

trường học c*̉a em c*̃ng không tệ lắm, nhất định có thể thành công.” Quý

Phi Dương tươi cười ôn hòa cổ vũ cô.

Về thành tích học tập

thì trong lớp Cố Hạ luôn ở trong top 3, nhưng mà hàng năm khi xét học

bổng, phải xem xét các phương diện, Cố Hạ c*̃ng chỉ có thể nhận

được một ít học bổng. Đại học dù sao c*̃ng là một xả hội thu nhỏ,

không phải chỉ đơn giản xét về thành tích học tập thôi, cô không phải

người bản xứ, c*̃ng không có quen hệ nào, giáo viên không coi trọng,

khả năng để xét rất ít. Có lúc trong lòng cô c*̃ng không phục, sau khi

có nhiều kinh nghiệm thì dần dần c*̃ng thấy ra, bắt đầu nuôi dưỡng

tinh thần AQ. Con người phải thích ứng với hoàn cảnh chứ không phải

hoàn cảnh thích ứng với con người, về sau cô thường xuyên đi làm thêm,

đã có chút thu nhập, lại có thể gia tăng kinh nghiệm thực tế. (tinh

thần AQ: AQ là một nhân vật trong truyện c*̉a Lỗ Tấn, là nhân vật

không bao giờ chịu thua cuộc, luôn tìm kiếm sự chiến thắng bằng niềm

tin)

Thang máy đi tới lầu một,

cửa từ từ mở ra, Quý Phi Dương nghiêng người mời Cố Hạ ra, động tác

lịch sự tao nhã. Cố Hạ bước nhanh vào thang máy, trong không gian nhỏ

họp c*̉a thang máy, Cố Hạ nhìn thấy chiếc mũi thẳng c*̀ng chiếc cằm

c*̉a Quý Phi Dương tạo thành một đường vòng cung, thanh nhã tuấn dật,

không hổ là hội trưởng c*̉a đại học C, bất kể nhìn từ góc độ nào

c*̃ng thấy đẹp trai.

“Cố Hạ” Quý Phi Dương

gọi tên cô, thấy cô không có phản ứng gì nên gọi lớn hơn một chút.

“Hử?” Cố Hạ hai giây

sau mới kịp phản ứng, ý thức được vừa rồi mình thất thần nhìn anh

nên có chút ngượng ngùng, giấu đầu hở đuôi nói: “Lát nữa phỏng vấn rồi

nên hơi căng thẳng một chút, không biết họ sẽ hỏi gì.”

“Không cần phải căng

thẳng, cứ cho là cuộc trò chuyện đơn giản là được rồi. Bình thường

thì thi vòng hai sẽ không hỏi quá nhiều về chuyên môn, chủ yếu là

quan sát khả năng ứng biến và giao tiếp c*̉a em thôi, em cứ thả lòng

một chút là được.” Quý Phi Dương cho cô lời khuyên, lại nói: “Nếu em

có thể làm việc trong Khải Hoành, đều c*̀ng làm trong một tòa nhà,

từ nay về sau sẽ có cơ hội gặp mặt thường xuyên, anh ở lầu 38.”

Cố Hạ tất nhiên biết

Quý Phi Dương làm việc ở đâu, Quý Phi Dương hơn cô một lớp, là nhân

vật nổi tiếng trong đại học C, nghe đồn gia cảnh c*̃ng không tồi, có

người nhìn thấy anh đi Audi đến trường, nhưng anh lại là người an phận

khiêm tốn. Nghe nói người theo đuổi anh có thể tạo thành một quân

đoàn, dù cho Quý Phi Dương đã tốt nghiệp một năm nhưng trong trường

c*̃ng vẫn còn lưu truyền không ít tin tức về anh.

Cô gái nào c*̃ng có

lúc lòng xuân nảy nở, đối tượng mà Cố Hạ gieo mầm chính là Quý Phi

Dương. Thậm chí cô còn ghi lên giất tất cả tâm tư c*̉a mình, ảo tưởng

có một ngày có đủ xúc động sẽ trao nó cho Quý Phi Dương, nhưng mà do

dự vài ngày vẫn không có dũng khí. Về sau phong thư tình không biết

mất tích đâu, ngược lại Cố Hạ cẩn thận suy nghĩ, cô biết rõ giữa

hai người chênh lệch quá nhiều, một quân đoàn kia mà còn không thể

theo đuổi được, Cố Hạ cô c*̃ng không phải

có ba đầu sáu tay gì, làm sao có thể trổ hết tài năng, nói không

chừng còn bị người ta chán ghét. Cố Hạ thu lại hạt mầm c*̉a mình,

chẳng qua là lúc tìm việc làm vẫn kìm lòng không được nộp sơ yếu

lí lịch vào công ty nằm trong tòa nhà thương mại này, cho nên khi cô

nhận được điện thoại c*̉a công ty khoa học kĩ thuật Khải Hoành, không

đơn giản chỉ kích động vì được công ty nhận mà đáy lòng còn có một

cảm giác khó hiểu đang chảy xuôi.

“Cảm ơn Quý sư huynh,

lát nữa em sẽ chú ý.” Cô Hạ nở một nụ cười thật tươi, nhìn như đang

vui đùa nói: “Nếu được nhận vào công việc này, không bằng Quý sư

huynh mời em đi ăn cơm đi, coi như là cổ vũ! Như vậy lát nữa phỏng vấn

em sẽ có lòng tin hơn!”

Những con số trên thang

máy đang không ngừng tăng lên, Quý Phi Dương hào phóng nói: “Được, mặc

kệ kết quả thế nào, anh đều sẽ mời em đi ăn cơm, hiện tại ra ngoài

làm việc, có thể gặp được đàn em c*̉a không phải dễ.”

Nếu không thể làm

việc trong tòa nhà này, Cố Hạ c*̃ng không có ý quấn quýt lấy Quý

Phi Dương, ngay cả một công việc c*̃ng không tìm được, còn mặt mũi nào

mà được Quý Phi Dương ưu tú như vậy mời ăn cơm. Nhưng cô nghe được câu

nói kia thì lòng như nở hoa, khuôn mặt cười ngượng ngùng, Cố Hạ nói:

“Sư huynh, anh chờ tin tốt c*̉a em đi nha, nếu thật sự em vào được Khải

Hoành, nhất định sẽ cho anh cháy túi.”

“Đinh” một tiếng, cửa

thang máy mở ra, Quý Phi Dương đi ra ngoài, hơi nghiêng người: “Anh đi

đây, chúc em thành công.”

Có Hạ còn nói một

tiếng “Cảm ơn”, nhìn anh cất bước ra khỏi thang máy, Quý Phi Dương

nhanh chóng xoay người lại, trước khi cửa thang máy đóng đã mỉm cười

cổ vũ Cố Hạ, nói: “Cố Hạ, hôm nay em rất đẹp, cố gắng lên!”

Cửa thang máy đóng

lại, ngăn cách bóng dáng c*̉a Quý Phi Dương, mặt Cố Hạ hơi ửng đỏ,

khóe miệng cười tươi tắn, trong thang máy chỉ còn một mình cô, những

chiếc gương xung quanh chiếu rọi hình ảnh c*̉a cô, Cố Hạ đặt nắm tay

trước ngực, “Cố Hạ, mày nhất định phải cố gắng lên!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.