Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 3: Thang máy


Trải qua lần phỏng

vấn đầu tiên, lần này ngồi chờ trong phòng huấn luyện chỉ có mười

người, đàn ông đều đi giày tây, tinh thấn vô c*̀ng phấn

chấn; bộ dáng c*̉a phụ nữ c*̃ng không tệ, không trang điểm quá đậm,

rựa rỡ nhưng lại không lộ liễu, rõ ràng là mất rất nhiều công sức.

Dáng vẻ tinh anh c*̉a bọn họ làm cho Cố Hạ cảm thấy hơi căng thẳng,

công ty sắp xếp các tiếp tân xinh đẹp gọi phỏng vấn theo trình tự,

Cố Hạ nhìn người vào phỏng vấn trước, có rất ít người ở trong quá

20 phút, có vài người chỉ vài phút thì chấm dứt, điều không hề

ngoại lệ chính là lúc bọn họ đi ra thì trên mặt càng tỏ ra căng

thẳng.

Cố Hạ nhắn hai tin

nhắn cho bạn, di dời sự chú ý c*̉a mình, đợi đến khi cô gái xinh đẹp

bộ phận nhân sự gọi tên, cô hít thật sâu, thoải mái đi vào.

Đối diện ngồi bốn nam

một nữ, chính giữa là một người đàn ông trẻ tuổi, quản lí Vương

ngồi bên cạnh anh ta hỏi hai vấn đề: “Cô hãy nói ngắn gọn những

khuyết điểm c*̉a mình.”, “Cho vài ý kiến về nghề nghiệp c*̉a cô.”

Loại câu hỏi này có cả đống đáp án, Cố Hạ đang đi phỏng vấn tìm

việc, tất nhiên là đã sớm chuẩn bị, đối đáp trôi chảy.

Quản lí Vương c*̃ng

không hỏi tiếp mà đưa ánh mắt nhìn sang tổng giám đốc Trâu Nhuận Thành,

cung kính nói: “c*̃ng không tệ lắm.”

Trâu Nhuận Thành vốn

c*̃ng không nhớ rõ Cố Hạ có gì đặc biệt, đối với những người đã

phỏng vấn trước đó, quản lí Vương đưa ra những vấn đề khó xử lí,

hiện tại lại cứ tùy tiện hỏi hai câu như vậy, trước sau phản ứng

rất khác lạ, Trâu Nhuận Thành tùy tiện mở sơ yếu lí lịch c*̉a Cố

Hạ ra, mới nhớ tới là người tuần trước đại ca đã xem, ngay sau đó

kết luận “Được thông qua”, hiện tại xem lại thì ra là đã được thông

qua, anh nhìn sơ yếu lí lịch, không đếm xỉa gì nói ra lời nói trong

đầu, “Sơ yếu lí lịch c*̉a cô rất bình thường, cô c*̃ng biết trong này

còn có cả thạc sĩ c*̀ng cạnh tranh trên đấu trường với cô, thật cảm

thấy cô không có gì đáng để cạnh tranh cả.”

Cố Hạ cho rằng người

phỏng vấn mình đang cố làm khó nên khẽ cười nói: “Tuy bằng cấp c*̉a

tôi c*̃ng không phải quá cao, nhưng lúc còn đi học tôi đã tham dự nhiều

hoạt động thực tế, từ đó c*̃ng rút ra không ít kinh nghiệm, c*̃ng học

được cách giao tiếp.”

“Được rồi” Trâu Nhuận

Thành cắt đứt lời cô, mặc dù nhất định đại ca chỉ tùy ý chọn ra,

nhưng làm anh em, anh sẽ luôn ủng hộ đại ca, cô gái này c*̃ng rất thanh

tú hào phóng, tuyển người thì tuyển người, công ty có cách huấn

luyện c*̉a mình, chỉ cần cố gắng làm tốt công việc thì c*̃ng không

khó, anh nói: “Cô có thể ra ngoài.”

Những lời này làm cho

Cố Hạ căng thẳng, có vẻ như đối phương đã từ chối cô, mà lại còn

không nể tình chút nào. Cố Hạ cố gắng làm cho mình trông không hề

căng thẳng nói: “Ngài tình cự tuyệt tôi sao? Nếu chỉ vì tôi chỉ có

bằng đại học chính quy c*̉a đại học C thì điều này làm cho tôi cảm

thấy cực kì không cam lòng. Dù sao trình độ giáo dục c*̉a đại học C

c*̃ng cầm cờ đi trước cả nước.”

“Không cam lòng?” Đuôi

lông mày c*̉a Trâu Nhuận Thành giật giật, nhìn Cố Hạ nửa đùa nửa thật:

“Cô ra ngoài nói mọi người chuẩn bị phỏng vấn sau đó về đi, chúng

tôi sẽ tuyển cô.”

Nói xong anh dựa vào

ghế, rảnh rỗi nhìn người được phỏng vấn kia, dáng vẻ càng xem càng

thấy vui.

Lông mày c*̉a Cố Hạ

nhướng lên, xem ra mình đã không còn hy vọng rồi, nhớ tới lời mời ăn

cơm c*̉a Quý Phi Dương, dường như một giây trước ánh sáng mùa xuân còn

xán lạn, một giây sau đã sương lạnh bao phủ, đáy lòng có chút mất

mát, nhìn về khuôn mặt c*̉a người phỏng vấn kia có vẻ đang trêu tức

mình lại càng không cam lòng. Cô dứt khoát ngẩng đầu đi ra bên cạnh

cửa, mở cửa ra, đứng trước cửa vẻ mặt tươi cười nói: “Tôi đã trúng

tuyển, lãnh đạo nói tôi ra đây nói với mọi người một tiếng, mọi

người không cần đợi nữa, có thể về rồi.”

Cô cười một nụ cười

có lỗi với bọn họ, sau đó đóng cửa lại, trở về chỗ ngồi nhìn

người đang phỏng vấn mình. Người ngồi trên ghế vẻ mặt khó hiểu,

ngược lại Trâu Nhuận Thành cười “xì” một tiếng, ánh mắt đảo một

vòng quanh Cố Hạ, nói: “Được, cô về chờ tin tức đi.”

Cố Hạ c*̃ng không còn

tâm tình gì, nói hai câu cảm ơn đơn giản rồi ra khỏi Khải Hoành, đi

vào thang máy dựa vào bức vách lạnh băng, lòng có chút thất vọng.

Có một khắc, cô biết đã cách giấc mơ c*̉a mình rất gần, nhưng mà

hiện tại thì dường như lại vuột mất.

Lúc thang máy lướt qua

lầu 38, Cố Hạ nhìn con số màu đỏ nhảy thật nhanh mà nhẹ nhàng thở

dài, công ty khoa học công nghệ Khải Hoành c*̃ng giống như Quý Phi

Dương, là một giấc mơ không thể thành sự thật. Cô đã từng tích cực

hoạt động trong hội sinh viên mới khiến cho Quý Phi Dương miễn cưỡng

nhớ kĩ mình, đã từng nhấn số c*̉a anh, gửi qua một tin nhắn, phản

ứng c*̉a đối phương rất thân thiện, thỉnh thoảng đáp lại chỉ xuất

phát từ phép lịch sự mà thôi. Cô chỉ là người bình thường nhất

trong đám người, vì cuộc sống và việc học mà bận rộn, không thể

hoàn thành giấc mộng bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng, cho

nên Cố Hạ cố gắng kìm nén lòng mình, lúc học đại học chủ yếu tập

trung tinh thần c*̉a mình vào việc học.

Quý Phi Dương chính là

đám mây trên bầu trời mà cô dõi mắt nhìn lên, niềm mơ ước xa xôi,

pháo hoa sáng rực bờ bên kia, ngẫu thiên rơi xuống, hy vọng thoáng cái

rồi c*̃ng vụt tắt, nếu cho rằng đó là mục tiêu theo đuổi c*̉a mình

thì sợ là cuộc sống sẽ rất hỗn loạn, cha mẹ nuôi mình lên đến đại

học c*̃ng không dễ dàng, quan trọng nhất là phải lo lắng cho hiện

thực.

Cố Hạ mang tâm tình

thất vọng mà trở về kí túc xá, bây giờ đã là tháng sáu, mười ngày

nữa cô nhất định phải chuyển ra khỏi trường học, tùy tiện tìm một

phòng thuê nhỏ, tiền thuê nhà mỗi tháng là một con số lớn, bởi vì

vẫn chưa có việc làm nên hiện tại phòng thuê nhất định là không nằm

ở vị trí tốt. Cố Hạ mang tâm tình thất vọng nên cơm trưa c*̃ng quên

ăn, nằm trên giường che đầu ngủ. Lúc thật sự đói bụng mới đứng dậy

làm một bát mì ăn liền, đậy nắp lên đến khi nở hết mới ăn, khi bạn

c*̀ng kì túc xá Từ Lộ Lộ trở về, nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi c*̉a

cô nên hỏi: “Sao lại không ăn trưa? Phỏng vấn trượt rồi sao?”

“Người khác thấy mình

chướng mắt.” Cố Hạ vô tình nói.

“Thôi, công ty như Khải

Hoành, vốn rất khó vào, chúng ta lại học quản trị kinh doanh không

có trình độ chuyên môn. Cậu lọt được vào vòng hai rồi còn gì, cậu

xem mình này, ngay cả cơ hội được nhìn cái mặt mũi công ty ấy thế

nào còn không có.” Từ Lộ Lộ nhún vai.

Đau khổ nhất chính là

làm cho người khác có một chút hy vọng rồi sau đó tưới xuống một

chậu nước lạnh, nhưng không phải vì vậy mà thôi không tìm việc nữa.

Cố Hạ cố gắng vứt bỏ buồn phiền, nặn ra một nụ cười, “Khải Hoành

không nhận người thì có nơi khác nhận người.”

Cô cầm lấy chiếc đũa

sì sụp ăn mì tôm, sau khi ăn xong thì mở notebook ra, tự động viên

chính mình, “Công việc tốt còn đang chờ mình.”

Cố Hạ bắt đầu xem tin

tức tuyển dụng, lại lên mạng gửi sơ yếu lí lịch lên sau đó nhận

được điện thoại c*̉a công ty khoa học công nghệ Khải Hoành, gọi cô lên

kí hợp đồng, Cố Hạ cảm thấy vô c*̀ng bất ngờ, cầm điện thoại mà

không thể tin được, có một loại cảm giác chóng mặt như bầu trời đang

sập xuống.

c*̣c đá này rơi xuống

quả thực có hơi lớn, công ty khoa học công nghệ Khải Hoành có ba

tháng thực tập, mỗi tháng thực tập tiền lương hơn bốn nghìn, hơn nữa

còn có trợ cấp, sau khi được nhận chính thức thì càng được đãi ngộ

cao hơn nữa. Mặt khác, sau khi kí hợp đồng lao động, công ty sẽ phát

cho người mới ba tháng tiền trợ cấp cuộc sống, xem như phí trợ cấp

để xây dựng gia đình, lúc Cố Hạ cất ba tháng tiền trợ cấp này vào

trong túi thì đã cười tít mắt.

Lúc Cố Hạ ra đến cửa

ra vào c*̉a công ty thì lòng còn kích động nhảy lưng tưng, có một

loại cảm giác nhẹ như chim yến, cô đi đến đầu cầu thang thì tranh thủ

gọi điện về cho nhà báo tin tốt, tòa nhà cao tầng này có rất ít

người đi cầu thang, Cố Hạ vừa đi bằng cầu thang xuống vừa nói chuyện

với mẹ. Mẹ cô nghe nói con gái tìm được một công việc không tệ thì

c*̃ng rất vui mừng, còn nói gửi tiền sinh hoạt phí cho cô để cô thuê

một căn phòng an toàn. Cố Hạ liên tục nói không cần nhưng mẹ cô vẫn

cố chấp nói: “Từ này về sau đến năm mới con c*̃ng gửi về cho mẹ một

ít tiền là được rồi!”

c*́p điện thoại, Cố

Hạ nhìn tầng lầu, đã tới tầng bốn mươi rồi, một chút nữa là tới

nơi làm việc c*̉a Quý Phi Dương, bởi vì trong lòng có chút để ý như

vậy, ngược lại cảm thấy hơi e sợ, ngộ nhỡ đụng mặt chẳng phải sẽ

bị cho rằng là đang ráo riết quấn quýt lấy anh sao? Nhớ tới Quý Phi

Dương còn nói sẽ mời mình ăn cơm, không biết anh có còn nhớ hay không.

Cố Hạ cầm điện thoại do dự một lát, bấm dãy số c*̉a Quý Phi Dương,

khẽ cắn môi rồi mới nhấn phím gọi, điện thoại vang lên thật lâu mà

không có người nghe, cuối c*̀ng hệ thống vang lên giọng nói nhắc nhở.

Cố Hạ c*́p điện

thoại, xoay người đi vào trong thang máy, mới vừa đi đường tắt đến

thang máy thì đã nhìn thấy đèn thang máy đang nhấp nháy, cửa đang

chậm rãi đóng lại, cô vội vàng chạy tới nhấn nút thang máy, “Chờ

một chút!”

Trong thang máy có người,

nhưng không có ai giúp cô nhấn nút mở cửa thang máy, cửa thang máy bị

người cản lại nên mở ra, cô vừa bước một chân vào thang máy thì

chuông điện thoại vang lên, nhìn thấy là số c*̉a Quý Phi Dương, Cố Hạ

tìm vị trí đứng vững trong thang máy thì cẩn thận nhận điện thoại:

“Quý sư huynh?”

Giọng nói hấp dẫn

c*̉a Quý Phi Dương vang lên, “Cố Hạ, anh vừa ra khỏi phòng họp, không

nhận điện thoại c*̉a em được, có chuyện gì thế?”

Quý Phi Dương chủ động

gọi điện thoại lại cho cô làm cho lòng Cố Hạ nở hoa, miệng cười tít

như những cánh hoa đào tháng ba nở, trên mặt c*̃ng hơi ửng hồng, “c*̃ng

không có việc gì, chỉ là em vừa kí hợp đồng với công ty khoa học

công nghệ Khải Hoành.”

Tín hiệu trong thang

máy không tốt, Quý Phi Dương ở đầu dây bên kia hiển nhiên nghe không rõ,

“Sao cơ?”

Cố Hạ nói to hơn một

chút, “Quý sư huynh, em tìm được việc rồi, công ty khoa học công nghệ

Khải Hoành đã nhận em.”

Giọng nói c*̉a cô không

nhỏ, Quý Phi Dương đã nghe rõ, “A, vậy chúc mừng em, làm rất tốt!”

Anh không nói gì thêm,

Cố Hạ có chút thất vọng, đợi một hồi lâu anh dường như đã nhớ ra,

“A, anh đã nói mời em đi ăn cơm, chờ em chính thức làm việc anh sẽ

mời em, làm c*̀ng một tòa nhà c*̃ng rất thuận tiện.”

Cố Hạ cười hì hì nói:

“Hay là để em mời anh ăn cơm, anh xem em tìm được việc rồi, còn phải

cảm ơn anh đã cổ vũ.”

“Anh là đàn anh, đương

nhiên là anh mời. Chẳng qua là hôm nay anh bận, hôm khác anh điện thoại

cho em.”

Đầu bên kia có tiếng

gọi, Quý Phi Dương nói hai câu thì vội vàng c*́p điện thoại, Cố Hạ

nhìn điện thoại cười nhẹ, lại có người bước vào thang máy, Cố Hạ

lui về sau một bước, không ngờ đằng sau đã có người lấy tay nhẹ ngăn

cô lại, dường như cố gắng giữ khoảng cách. Cô quay đầu lại nhìn ba

người đàn ông đang đứng đằng sau, đều là đồ vest đen nhánh, người đàn

ông ở giữa phá lệ gây chú ý hơn, chiếc mũi cao thẳng c*̀ng hàng mi

rậm khiến cho mắt có một độ cong rất đẹp, khuôn mặt đường cong rõ

ràng, khí chất mạnh mẽ, hai đầu lông mày sắc bén. Bộ đồ vest trên

người xem ra c*̃ng rất xa xỉ, được mặc trên người anh ta chỉ sợ là

đến người mẫu c*̃ng phải xấu hổ. Không chỉ có thế, cả người anh

toát ra một khí chất cao quý, dùng từ khí vũ hiên ngang trên người

anh c*̃ng rất phù hợp.

Cố Hạ nhìn thoáng qua

anh chàng đẹp trai bên cạnh người đàn ông kia, vô c*̀ng sôi nổi, ngoại

hình không tệ, trên mặt mang theo một nụ cười nhàn nhạt cẩn thận cung

kính, thoạt nhìn hẳn là cấp dưới c*̉a anh ta.

Lúc Cố Hạ đang dò

xét Triển Thiểu Huy thì Triển Thiểu Huy chỉ liếc mắt nhìn cô một

cái, lúc Cố Hạ vừa bước vào thang máy thì anh đã nhận ra, không

nghĩ tới đến Khải Hoành lại gặp được cô gái này, tìm được việc nên

có rất vui vẻ, trong thang máy nói chuyện điện thoại rất lớn tiếng,

nét mặt c*̃ng rất phong phú, vừa nghe đã biết đầu dây bên kia là

người đàn ông cô muốn hẹn hò.

Phụ nữ, đều luôn nghĩ

đến phải làm thế nào để chèo kéo đàn ông.

Vừa rồi người dùng

tay ngăn cản Cố Hạ chính là vệ sĩ bên cạnh Triển Thiểu Huy, ý bảo

cô không nên đụng vào ông chủ c*̉a mình. Tuy Triển Thiểu Huy rất đẹp

trai nhưng Cố Hạ c*̃ng không có ý ngắm nghía anh, huống chi đối phương

rõ ràng không phải là người c*̀ng tấng lớp với mình. Cô quay mặt về

phía trước, thang máy bóng loáng tạo thành một cái gương, ánh mắt cô

hướng về phía trước c*̃ng có thể thưởng thức được trai đẹp, c*̃ng

tạm xem như đẹp trai thôi.

Thang máy xuống thêm

hai lầu nữa, cửa từ từ mở ra, điều này làm cho trợ lí bên cạnh

Triển Thiểu Huy thấy đau đầu, thang máy này không phải là loại chuyên

dụng, không ngừng có người ra ra vào vào sẽ ảnh hưởng đến tâm tình

c*̉a ông chủ mình, bọn họ phải tạo ra cho ông chủ c*̉a mình một hoàn

cảnh thoải mái, nhưng thang máy tòa nhà thương mại này dù sao c*̃ng

không phải tư nhân. Cửa thang máy mở ra, một mình đi ra ngoài, lúc cửa

sắp đóng lại thì bên ngoài đột nhiên có người gọi to: “Ôi chao, ôi

chao, chờ một lát!”

Một người đàn ông hấp

tấp xông vào thang máy, trên tay còn ôm một chồng lớn, thấy thang máy

sắp đóng cửa nên anh ta chạy vội vào, vào được thang máy rồi nhưng

không thắng lại được nên trực tiếp đụng vào người Cố Hạ. Cố Hạ bị

anh ta đụng vào nên ngả ra sau, gục trên người Triển Thiểu Huy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.