Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 1: Gặp gỡ


Triển Thiểu Huy gặp

lại Cố Hạ lần nữa là ở bộ phận nhân sự c*̉a công ty khoa học công

nghệ Khải Hoành. Ngày đó công ty khoa học công nghệ Khải Hoành phỏng

vấn người mới, trong căn phòng c*̉a bộ phận huấn luyện nhân sự có

không ít nam nữ trẻ tuổi đang ngồi, có người cầm tư liệu ôn tập lại

những kĩ xảo phỏng vấn, có người nói chuyện phiếm với người bên

cạnh, trên mặt những người này đều là hoặc nhiều hoặc ít c*̃ng có

một chút căng thẳng. Lúc ấy, anh và lão ngũ Trâu Nhuận Thành đi ngang

qua hành lang bên ngoài bộ phận nhân sự, bức màn trong phòng huấn

luyện không kéo lên hết, lơ đãng nhìn thoáng qua thì thấy vị trí

hàng thứ hai có một cô gái trẻ đang dùng tay chống cằm nhìn ra ngoài

cửa sổ, cái cằm hơi nhếch lên c*̀ng chiếc mũi khéo léo tạo thành

một đường vòng cung, khuôn mặt rất thuần khiết.

Anh cảm thấy mặt cô

có hơi quen, chưa nhớ ra nên lại nhìn thoáng qua, thật trùng hợp ánh

mắt hai người lại gặp nhau, ánh mắt nhìn khắp nơi không có mục đích

c*̉a cô gái trẻ xẹt qua khuôn mặt c*̉a một người đàn ông đứng bên

ngoài, trong ánh mắt lộ ra một chút kinh ngạc, nhưng c*̃ng chỉ trong

vài giây, Triển Thiểu Huy đã đi qua cửa sổ c*̉a phòng huấn luyện bộ

phận nhân sự, ánh mắt chạm nhau chỉ giống như ánh sáng chợt lóe lên

trên mặt biển, yên tĩnh mà ngắn ngủi.

“Công ty c*̃ng cần lực

lượng mới bổ sung vào, đang tuyển người mới, hai ngày nay đang phỏng

vấn.” Trâu Nhuận Thành đứng bên cạnh giải thích, lại mang theo vẻ

cười đùa nói: “Em đã nói chuyện với bộ phận nhân sự không cần phải

tuyển những người ngoại hình quá kém cỏi vào công ty.”

Triển Thiểu Huy liếc

xéo anh ta, “Khải Hoành không phải là công ty giải trí điện ảnh hay

truyền hình, chúng ta tuyển người vào làm việc, không cần phải đẹp

mắt, quan trọng nhất là năng lực. Muốn tìm gái đẹp thì cậu cứ đi tìm

lão tứ mà trông nom câu lạc bộ đêm đi!”

“Hắc hắc, đại ca à,

anh biết em không có thói quen ban ngày thì ẩn ban đêm thì hoạt động

mà, mười một giờ mà không được ngủ thì quả thật là giết em đi.”Trâu

Nhuận Thành cười nói, thái độ lập tức trở nên đứng đắn, “Năng lực

rất quan trọng, nhưng là nhân viên c*̉a Khải Hoành, khi ra ngoài không

thể làm mất thể diện c*̉a Khải Hoành được. Xã hội hiện nay, không

thiếu nhất chính là người, tiền lương chúng ta trả cao, điều kiện yêu

cầu tất nhiên c*̃ng phải cao.”

Triển Thiểu Huy không

nói thêm nữa, vừa đi tiếp vừa hồi tưởng lại khuôn mặt c*̉a cô gái

trẻ vừa rồi, nhất định là anh đã gặp qua, nhưng nhất thời không nhớ

ra cô là ai, đã gặp nhau ở đâu. Trâu Nhuận Thành đứng bên cạnh giải

thích tiếp, “Thông báo tuyển dụng lần này chủ yếu nhằm vào sinh

viên, có không ít sinh viên tốt nghiệp đại học C đến đây, tiêu chuẩn

c*̃ng không tệ lắm.”

Nhắc tới đại học C,

trong đầu Triển Thiểu Huy hiện lên hồ Bình Nguyệt, hình ảnh ngày xưa

hiện lên, cuối c*̀ng anh đã nhớ ra nguyên do vì sao cảm thấy cô quen

quen.

Đó là chuyện c*̉a hơn

năm rưỡi về trước, Triển Thiểu Huy chính thức tiếp nhận sự nghiệp

c*̉a gia tộc không lâu, địa vị trong thành phố C vẫn chưa ổn định, có

được xuất thân hùng mạnh thì tự nhiên c*̃ng có không ít người muốn

diệt trừ anh. Đao thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, nguy hiểm nhất

là buổi tối ngày hôm đó, anh gặp phải vài tên sát thủ đuổi theo

chặn đánh. Nhảy xuống từ tầng thứ ba, lúc ấy chân trái đã gãy

xương, người phía sau vẫn đuổi theo không tha, anh vì chạy trốn mà

nhảy xuống hố.

Màn đêm bao phủ mặt

hồ khói trắng thản nhiên lượn lờ, hồ nước tháng 11 mang theo cái

lạnh, anh ở trong hồ bắt đầu cử động tay chân, trên đùi truyền đến

một cơn đau đớn kịch liệt, hồ Bình Nguyệt không nhỏ, anh vì chạy

trối chết mà sử dụng hết sức lực toàn thân, sau khi chìm xuống còn

cách đáy hồ một khoảng thì bắt đầu cố sức bơi về phía bờ bên kia.

Lúc nãy ở trên mặt đất anh đã đánh nhau một trận, sức lực hao tổn

không ít, cộng thêm phần đùi đau đớn, sau khi bơi được một thời gian

ngắn thì anh cảm thấy toàn thân ngày càng chìm xuống, bóng dáng c*̉a

bờ bên kia đen ngòm trong bóng tối còn rất xa, cánh tay c*̉a anh đã

bủn rủn, biên độ hoạt động ngày càng giảm.

Anh ở trong nước thoạt

nhìn rất giống người cá, đương nhiên chuyện khó khăn ấy đối với

người được tôi luyện từ nhỏ đến lớn như Triển Thiểu Huy mà nói lại

là chuyện nhỏ, dù có đau đớn anh c*̃ng có thể bơi sang bờ bên kia,

thoát khỏi nguy hiểm.

Trong ánh sáng lay

động trên mặt nước, mơ hồ nhìn thấy trong bóng tối có một người vẫy

hai tay, phát ra tiếng kêu rất lớn, “Mau lên đây, cố chịu đựng…”

Dáng người rất nhỏ,

quần áo trong bóng đêm màu xám bạc, Triển Thiểu Huy rất muốn mắng cô

không cần phải la lớn như vậy nhưng cố sức hoạt động cánh tay ở trong

nước đã làm cho toàn thân anh không còn chút sức, trong đầu chỉ có

một ý niệm – bơi thật nhanh.

Người đứng trên bờ bên

kia hình như có chút sốt ruột, chạy đến bên cạnh loay hoay gì đó,

động tác c*̣ thể thì Triển Thiểu Huy căn bản không nhìn rõ lắm. Một

lát sau, anh nhìn thấy một con thuyền gỗ nhỏ rất đơn giản bơi ra giữa

hồ, tuy tốc độ rất chậm nhưng đang hướng về phía anh, người con gái

trên thuyền gọi to về phía anh, “Mau tới đây.”

Triển Thiểu Huy không

chút do dự bơi về phía thuyền nhỏ, tay vừa chạm vào mép thuyền thì

người trên thuyền đã giữ chặt tay anh, dùng sức kéo lên thuyền. Thân

thuyền lay động mạnh mẽ, lúc nửa người anh bò được lên thuyền thì

một đầu thuyền chút nữa đã chìm xuống, cô gái kia vội vàng ổn định

bên kia, nghiêng trái nghiêng phải một hồi thuyền mới vững vàng trở

lại.

Thân thuyền có mùi vị

hỗn tạp, Triển Thiểu Huy hoài nghi chiếc thuyền này chỉ dùng để vớt

rác trên mặt hồ, nhưng mà giờ phút này anh chẳng quan tâm đến những

thứ này, anh nằm lên thuyền ho khan dữ dội, cô gái kia sau khi ổn định

thân thuyền thì ở bên cạnh hỏi: “Anh không sao chứ?”

Giọng nói c*̉a cô ở

trong bóng đêm trong trẻo như tiếng chuông, Triển Thiểu Huy không nói

gì, vừa ho khan vừa khoát tay với cô.

Cô gái kia thấy anh

không sao thì bắt đầu chéo thuyền, lúc thuyền đến bên cạnh bờ thì cô

nói: “Bạn học, anh không cần bi quan như vậy, quá trình chìm dưới

nước không thể thở được mà chết rất thống khổ, so với việc sống

trên đời còn khổ hơn! Vả lại, một người đàn ông như anh mà nhảy

xuống hồ thì thật quá mất mặt.”

Triển Thiểu Huy không

biết cô đang nói gì, ngồi trên thuyền thở hổn hển, đối diện là hai

hàng cây xanh không cao lắm chìm trong bóng đêm chỉ thấy được hình

dáng, phía sau hàng cây cách đó không xa là một tòa cao ốc, tòa nhà

cao nhất lóe lên một ngọn đèn màu đỏ, hiện lên ba chữ “Thư viện”

(trong tiếng trung là “Đồ thư quán” nên có 3 chữ ^^), Triển Thiểu Huy

mới nhớ tới đại học C nằm bên bờ hồ Bình Nguyệt, nghe thấy giọng

điệu c*̉a cô gái trên thuyền thì hẳn là sinh viên c*̉a đại học C rồi.

Nghe đồn hàng năm sinh

viên đại học C đều nhảy hồ, một chút việc học hành không như ý, một

chút chuyện tình cảm không như ý, còn có cả thầy giáo không đạt

được chức danh như ý, dù sao thì trong cuộc sống những chuyện không

như ý nhiều vô số, những người thừa nhận năng lực có hạn, chuyện

nhảy hồ nhảy lầu c*̃ng không xem là lạ. Tất nhiên cô sinh viên này đã

hiểu lầm, vẫn còn lải nhải: “Vừa rồi nhìn thấy anh vùng vẫy trong

nước, nhảy xuống rồi lại cảm thấy không đáng hả? Chừng hai năm nữa

sẽ là năm 2012, khi đó mới là tận thế, nếu phải chết thì mọi người

c*̀ng nhau chết sẽ náo nhiệt hơn!”

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không có tâm trạng giải thích, anh ngồi trên thuyền quay đầu lại nhìn

xa phía xa, anh đã chạy thoát rất xa, chắc sẽ không còn người đuổi

tới nhưng c*̃ng không thể không đề cao cảnh giác.

Thuyền ngừng lại bên

cạnh bờ, cô gái trẻ nhảy xuống trước, Triển Thiểu Huy cố gắng đứng

lên, thuyền nhỏ lay động không ngừng cộng thêm việc anh gãy xương nên khi

anh nhảy xuống thì cơn đau kịch liệt ở chân quay trở lại, đau đến mức

anh đứng không vững, lập tức ngã sấp trên bờ.

Cô gái kia liền nhanh

chóng nâng anh dậy, mới nhìn ra anh đi đứng không tiện nên dìu anh đến

ngồi xuống tảng đá bên cạnh, nước trên người anh thấm ướt quần áo

cô, cô không tính toán, rất tự nhiên hỏi thăm: “Anh là nghiên cứu sinh

c*̉a trường sao?”

“Không phải.” Giọng

điệu c*̉a Triển Thiểu Huy lạnh lùng, dù cho cô gái này không chèo

thuyền tới thì anh c*̃ng có thể bơi vào, lời cằn nhằn liên miên c*̉a

cô lọt vào tai làm Triển Thiểu Huy thấy phiền phức. Nơi này c*̉a

trường học rất vắng vẻ, sau rừng cây hiện lên vài chấm nhỏ như ngọn

đèn, bên hồ toàn một mảnh đen ngòn tăm tối, hình dáng c*̉a đối phương

lẫn trong bóng đêm, không thể nhìn thấy rõ, thật không biết đã muộn

như vậy mà một cô gái trẻ lại một mình đến đây làm gì.

Hai người không nói

gì, Triển Thiểu Huy ngồi nghỉ ngơi một lát, cơn gió đêm thổi tới

toàn thân ướt sũng làm cho anh nhịn không được rùng mình, trên người

anh chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng, áo khoác sớm đã không biết rơi

ở đâu. Anh ngẩng đầu lên nhìn cô gái bên cạnh hỏi: “Cô có điện thoại

không?”

“Có” cô gật đầu trả

lời, vội vàng lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho anh.

Triển Thiểu Huy không

khách sáo nhận lấy, bấm một dãy số quen thuộc, giọng điệu nghiêm

túc, “Lão Tam, tôi ở bờ hồ đại học C…tôi không sao…”

Cô gái kia tất nhiên

không muốn quấy nhiễu anh, đi hai bước về phía bên cạnh, mắt hướng ra

hồ. Triển Thiểu Huy c*́p điện thoại, anh trả lại điện thoại cho cô,

rất lạnh nhạt nói hai chữ, “Cảm ơn”

“Không cần khách sao.”

Giọng nói c*̉a cô mang theo sự vui vẻ, hiển nhiên đã nghe thấy anh tìm

người tới giúp nên nói: “Chúng ta đến bên đường lớn đi, anh phải đợi

người ở bên kia tiện hơn.”

“Được” Triển Thiểu Huy

chống người đứng lên, người bên cạnh đưa một tay ra, cô gái kia muốn

dìu anh. Triển Thiểu Huy nhìn thoáng qua, không nhìn thẳng, khập khiễng

chậm rãi đi về phía trước.

Cô gái kia c*̃ng không

để ý, đi bên cạnh anh, lấy điện thoại di động ra làm đèn pin chiếu

rọi con đường phía trước, màn hình điện thoại di động c*̉a cô vốn

nhỏ, một chút ánh sáng yếu ớt căn bản không có chút tác dụng chiếu

sáng nào. Bên hồ đều là rừng cây thấp bé, phải đi lên một đoạn

đường xa mới có thể đến đường lớn, trong bụi cỏ truyền đến tiếng

côn trùng kêu, nho nhỏ lộn xộn, hai người chậm rãi bước đi, đi qua một

chỗ, trong tiếng con trùng kêu hình như còn có một âm thanh đứt quãng

vô c*̀ng đặc biệt.

Mới đầu hai người

không chú ý, nhưng càng đi về phía trước thì càng nghe rõ âm thanh

này, “Ưm..a a…” tiếng rên rỉ trong bóng tối mang theo một chút mị

hoặc….có người ở bên kia đang đánh dã chiến. Cánh rừng to lớn, cái

gì c*̃ng có, cho dù nơi đây có là trường đại học danh tiếng thì c*̃ng

không thiếu những kẻ thế tục muốn tìm cảm giác kích thích.

Âm thanh c*̉a cặp diễn

viên kia vang lên bên tai, cô gái bên cạnh thoáng cái cứng người, dường

như c*̃ng có chút quẫng bách, trong màn đêm yên tĩnh, cô nam quả nữ ít

nhiều gì c*̃ng có chút xấu hổ.

Tiếng chuông điện

thoại di động kịp thời vang lên, cô gái vội vàng lấy điện thoại ra

xem, ánh đèn màn hình nhàn nhạt phản xạ lại khuôn mặt c*̉a cô, trong

ngọn đèn mông lung, Triển Thiểu Huy thấy rõ khuôn mặt c*̉a cô, c*̃ng xem

như là thanh thú thuần khiết, đôi mắt trong như thủy tinh, dường như

bởi vì cảm thấy khó xử mà trên mặt hiện lên một tầng phần mỏng

nhàn nhạt, cô sinh viên như vậy phỏng chừng ở đại học C c*̃ng có thể

vơ được một nắm to. Cô nhấn nút nghe, cố ý nói thật lớn, “Mình về

đây…Mình lập tức về kí túc xá đây…A, trễ vậy rồi sao, nhất định là

cửa chính sẽ bị khóa trước khi mình về…”

Giọng nói c*̉a cô hiển

nhiên đã quấy rầy đến đôi nam nữ đang dã chiến trong rừng, bên kia

không có động tĩnh gì, cuộc trò chuyện kết thúc, cô nói với Triển

Thiểu Huy: “Chúng ta đi nhanh một chút đi, nếu không thì để tôi đỡ

anh?”

Triển Thiểu Huy không

cần sự hỗ trợ c*̉a cô, tuy anh có xuất thân tốt nhưng từ nhỏ đã được

huấn luyện nghiêm khắc. Lúc này mỗi một bước đi thì đùi đều truyền

đến một cơn đau đớn, nhưng trong miệng không thốt lên lời rên rỉ nào,

anh nhướng mắt nói: “Cô đi đi, sẽ có người đến đón tôi.”

Cô lại cảm thấy ném

một người toàn thân ướt đẫm là không tốt nên vẫn chậm rãi đi bên

cạnh Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy nói thẳng: “Chẳng lẽ cô còn đợi

lát nữa đi c*̀ng bọn tôi luôn sao?”

Cô không nói gì, ngược

lại tiếng rên rỉ trong bụi rậm c*̉a đôi nam nữ kia tiếp tục vang lên,

điều này làm cho cô rùng mình, nhìn đồng hồ lần nữa, cô ngại ngùng

nói mang theo một chút lo lắng: “Nếu anh thật sự không sao thì tôi về

trước đây, sắp đến 12h rồi, dì quản lí kí túc xá sẽ khóa cửa.”

“Ừ” Triển Thiểu Huy

c*̃ng không thèm nhìn sang cô.

Cô gái kia dường như

xác định mình không giúp gì được, cô thật sự không thể chậm trễ

nữa, nói: “Tạm biệt.”

Cô đi về phía trước

hai bước rồi đột nhiên dừng lại, quay đầu lại vô c*̀ng đứng đắn hỏi

thăm: “Anh sẽ không nhảy xuống hồ nữa chứ?”

Triển Thiểu Huy bật

cười, anh c*̃ng không phải mấy cô cậu sinh viên tâm lí yếu ớt, “Không

đâu”

Anh đúng là tự mình

nhảy xuống hồ, nhưng không phải để phí hoài bản thân mình mà chỉ là

muốn sống mà thôi.

Đại khái là nghe thấy

giọng nói c*̉a Triển Thiểu Huy rất kiên định, cô yên tâm, “Vậy là tốt

rồi, cẩn thận một chút, tạm biệt.”

Cô phất tay với anh,

sau đó chạy thật nhanh, bóng dáng thoăn thoắt như một con thỏ. Trong

lúc chạy túi áo rơi ra một thứ gì đó nhưng cô không phát hiện ra,

Triển Thiểu Huy vốn muốn nhắc nhở cô một tiếng nhưng người đã chạy

rất xa.

Tiếng rên rỉ trong bụi

cây vẫn còn tiếp tục, quẩn quanh trong màn đêm yên tĩnh, Triển Thiểu

Huy khập khiễng chân đi tới, thuận tay nhặt lấy, mở ra một trang giấy

màu lam, trên mặt giấy tràn ngập nét chữ, hẳn không phải là thứ gì

quan trọng.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.