Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 73: Cắt cỏ


Nói ra

lời này, Lỗ Cảnh An nhìn xung quanh một chút, thấy trừ hắn ra cùng hai huynh đệ

trong đại sảnh ra thì không còn người khác, không nhịn được bất mãn nhìn Tiêu

Kinh Sơn: "Nếu ngày đó huynh nghe theo lời khuyên bảo của chúng ta lên làm

đế thì huynh đệ bọn ta đâu có phiền não vì cục diện hôm nay như vậy!"

Tiêu

Kinh Sơn nhìn dáng vẻ tràn đầy oán trách của hắn mà nhướng mày cười nói:

"Ngươi cùng nàng không mưu mà hợp."

Lỗ Cảnh

An nghe vậy sửng sốt, một lúc sau mới xuất ra một câu nói: "Cái gì gọi là

khác đường cùng đường, ta là vì tương lai chúng ta, nàng là vì vị trí hoàng

hậu."

Nhưng

hắn nói xong lời này lại suy nghĩ một hồi, cảm thán nói: "Nhưng mà sự đời

thật khó liệu, nếu khi ấy huynh thực sự truất thái tử tự lập làm đế thì Mạc Yên

nhi không phải vẫn là hoàng hậu sao? Nàng làm hoàng hậu, ta không chịu

nổi!"

Hô Diên

ở một bên vẫn im lặng nghe, lúc này chợt chen miệng vào: "Lòng Kinh Sơn

không có giang sơn này, nói nhiều vô ích. Huống hồ nếu ngày ấy hắn thực sự nghe

ngươi khuyên bảo thì lúc này chỉ sợ hắn cùng vị Tẩu Phu Nhân tình đầu ý hợp bây

giờ không có duyên rồi."

Lỗ Cảnh

An gật mạnh đầu, chòm râu xuề xòa cũng động theo: "Không tệ, theo tính

tình của huynh, nếu khi ấy đồng ý cưới nữ nhân kia thì tất nhiên sẽ không nuốt

lời."

Tiêu

Kinh Sơn gật đầu cười nói: "Nói rất đúng, mọi người đâu đã vào đấy."

Lỗ Cảnh

An vẫn còn bất mãn: "Nhưng bây giờ mỗi ngày khi đi ngủ ta đều không thể

sống yên ổn a, kể từ khi hắn làm hoàng thượng, lại sủng hạnh nữ nhân kia, hắn

đều đã quên sạch tình huynh đệ nhiều năm của chúng ta."

Hô Diên

tướng quân gật đầu đồng ý, nhíu mày nói: "Từ khi nữ nhân kia lọt vào lòng

hắn, hắn đã bỏ rơi ngươi, cũng bỏ rơi ta."

Tiêu

Kinh Sơn cười khổ, con ngươi hiện lên một tia bất đắc dĩ: "Có lẽ không

phải lúc đó, ta thấy ngay từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy nữ nhân kia, hắn đã

không còn là thái tử trong quá khứ chúng ta từng quen biết nữa rồi. Nếu lúc ấy

ta biết hắn chung tình với nữ nhân kia như vậy, bất luận như thế nào ta cũng

không có khả năng có nửa điểm liên quan tới nữ nhân kia."

Lỗ Cảnh

An xua xua tay: "Mà thôi, việc này không thể trách huynh, từ xưa đến nay

được điểu quên cung được chim quên ná chính là thiên cổ chí lý, hơn nữa huynh

đệ tốt cũng có khi ly tán. Huống hồ xuất thân của hắn vốn không giống chúng ta,

đứng ở vị trí của hắn mà không có dã tâm làm hoàng đế thì sẽ bị cha trong nhà

cầm dao giết vịt đuổi theo a."

Nói một

hồi, hắn lại vỗ về chòm râu thở dài một tiếng: "Cuối cùng hoàng thượng yêu

giang sơn hay yêu mỹ nhân, chúng ta thật sự là nhìn không ra."

Tiêu

Kinh Sơn gật đầu nói: "Ngươi nói không sai, từ xưa ngôi vị hoàng đế quyền

thế dễ làm con người biến lòng nhất, nhưng các ngươi yên tâm, ta rời khỏi

trước, nhất định hắn sẽ yên tâm."

Hô Diên

tướng quân trầm tư nói: "Bây giờ ta thấy hắn đã yên tâm hơn nhiều, dù sao

thấy ngươi cùng Tẩu Phu Nhân ân ái như vậy, hắn biết hoàng hậu của hắn không

còn cơ hội nào. Nếu hắn lo lắng giang sơn của hắn, này cũng không có gì, bọn ta

không phải người tham luyến vinh hoa phú quý, cùng lắm thì cùng ngươi quy ẩn

núi rừng."

Lỗ Cảnh

An nghe lặp đi lặp lại gật đầu, cầm lấy râu xuề xòa của hắn nói: "Lời này

nói không sai, mấy năm gần đây ta cũng tích được nhiều bạc trắng, chúng ta mang

bạc tìm nơi vắng vẻ mua đất, cưới vợ sinh mấy đứa con trai, ngày ngày khẳng

định rất thong dong."

Mai Tử

đương nhiên không biết mấy nam nhân ở đại sảnh đang ưu lự tính toán gì. Nàng

đang vui như điên ôm lấy con lừa lông ngắn của mình nhìn đông nhìn tây.

Con lừa

lông ngắn xem ra cũng trải qua nhiều chuyện, mắt rưng rưng nhìn Mai Tử làm

người ta tăng thêm vài phần thương cảm. Thế là Mai Tử càng thêm khổ sở, yêu

thương sờ lỗ tai nhọn nhọn của nó, lẩm bẩm nói: "Ngươi ra ngoài cũng không

vui vẻ sao? Chờ Kinh Sơn làm xong chuyện, chúng ta liền nhanh chóng trở về. Trở

về rồi ta sẽ sửa chuồng lại cho ngươi, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi ăn no cỏ, rảnh

rỗi sẽ mang ngươi lên sườn

núi đi dạo, không bao giờ để ngươi chịu uất ức nữa."

Con lừa

lông ngắn dường như hiểu lời Mai Tử nói, cái đầu cọ loạn bên eo Mai Tử, giống

như đứa bé đang làm nũng, làm cho Mai Tử càng thêm đau lòng.

Đợi đến

khi Tiêu Kinh Sơn tiễn Lỗ Cảnh An và Hô Diên rồi trở lại hậu viện thì chỉ thấy

con lừa đang cúi đầu ăn cỏ, lại không thấy tung tích Mai Tử đâu. Hắn tìm thị nữ

hỏi thì thị nữ kia đáp: "Phu nhân cầm một con dao, Bình Nhi xách theo một

cái rổ, hai người chạy đến sau hoa viên rồi."

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy nhất thời nhíu mày, rổ cùng dao, đây là để làm gì?

Tiêu

Kinh Sơn không hiểu, bước nhanh chân đi tới sau hoa viên thì thấy có hai đỉnh

đầu tóc đen đang lắc lư giữa những khóm hoa. Tiêu Kinh Sơn vội vã đến gần nhìn,

lúc này mới phát hiện Mai Tử đang ngồi xổm bên bụi hoa, một tay cầm lưỡi hái

chọn những cọng cỏ dài cắt đi.

Hắn

nhất thời hiểu ra, không nhịn được cười nhẹ một tiếng: "Nàng thật đau lòng

con lừa a, còn chạy đến đây cắt cỏ cho nó."

Mai Tử

nghe tiếng cười trầm thấp của hắn, ngẩng đầu nhìn một cái, oán giận nói:

"Ở đây đều là hoa, cỏ xanh ít đến đáng thương, ta phí hơi sức nửa ngày mới

tìm được một ít như thế." Vừa nói nàng vừa từ bụi hoa đứng lên, nhấc cái

rổ dưới chân cho Tiêu Kinh Sơn nhìn: "Sợ là chỉ đủ cho nó ăn no nửa

bụng."

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn, quả nhiên trong cái rổ không lớn kia chỉ có gần nửa rổ là cỏ

xanh mà thôi, hơn nữa cỏ này còn so le không đều, vừa nhìn là biết phải phí hơi

sức chín hổ hai trâu mới nhổ được ra từ bụi hoa, thật đúng là làm khó tiểu

nương tử của hắn rồi.

Lúc này

Bình Nhi cũng từ bụi hoa đúng dậy, lau lau mồ hôi trên trán, vô tội thay vườn

hoa giải thích nói: "Phu nhân à, vườn hoa vốn để trồng hoa, không phải

trồng cỏ, càng không phải là chỗ để nuôi lừa a."

Đỉnh

đầu Mai Tử dính lá khô, mất nhuệ khí nói: "Hoa thì có gì tốt, tuy nói nhìn

đẹp một chút nhưng lại không thể cho lừa ăn, không thể nuôi gà, càng không bổ

ích gì cho con người cả."

Tiêu

Kinh Sơn một bước đi tới bụi hoa, ngồi chồm hổm thay nàng xoa xoa mồ hôi trên

trán, thuận tiện giúp nàng lấy xuống lá khô xen lẫn trong búi tóc: "Ngày

mai nếu có thời gian, ta cùng nàng đi ra ngoài thành một chút, lúc đó dẫn lừa

của chúng ta theo nữa, cho nó ăn no nê, được không?"

Mai Tử

nghe vậy, nhất thời vui vẻ gật đầu loạn xạ: "Tốt, đến lúc đó ta có thể

cưỡi lừa không?" Nàng biết bây giờ Tiêu Kinh Sơn là tướng quân, nàng chính

là người gọi là phu nhân, không thể giống như trước kia nghênh ngang cưỡi lừa

nữa.

Tiêu

Kinh Sơn nhìn hai mắt nàng sáng lên, sủng nịch gật đầu nói: "Đương nhiên

có thể."

Mai Tử

vẫn còn nghi ngờ: "Lỡ người khác thấy thì có sao không?"

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy thì cười: "Quan tâm người khác làm gì, nếu nàng muốn

cưỡi thì cứ cưỡi thôi."

Mai Tử

được Tiêu Kinh Sơn bảo đảm, dĩ nhiên trong lòng vui vẻ, một tay nhấc lấy rổ,

một tay kéo Tiêu Kinh Sơn nói: "Chúng ta nhanh nhanh báo tin tốt cho con

lừa nào, thuận tiện đem cỏ cho nó ăn."

Tiêu

Kinh Sơn mặc dù không hiểu lừa có thể nghe hiểu tin tốt của Mai Tử hay không,

nhưng nếu nương tử nhà hắn vui vẻ, hắn cũng đành thuận theo nàng đi qua báo cáo

tin tốt này với con lừa.

Nhất

thời, sau hoa viên chỉ còn lại một mình Bình Nhi. Nàng nhìn bóng lưng hai người

xa đi, bất đắc dĩ than thở nói: "Phu nhân vốn ngây ngốc, bây giờ tướng

quân sao cũng vờ ngớ ngẩn theo vậy!"

Buổi

tối hôm đó, Mai Tử đem cỏ xanh cho lừa ăn. Con lừa dĩ nhiên ăn đến lúc lắc đuôi

nhỏ, thuận tiện thân mật cọ cọ eo Mai Tử. Tiêu Kinh Sơn ở một bên nhìn thấy,

bất đắc dĩ cười nói: "Nó thật giống nàng."

Mai Tử

bất mãn nói: "Sao lại như vậy được, nó là lừa, sao có thể giống ta!"

Tiêu

Kinh Sơn nhìn dáng vẻ con lừa làm nũng với Mai Tử, nhìn lại dáng vẻ Mai Tử đang

cong môi nhìn mình bất mãn một chút, cười cười không nói gì.

Mai Tử

thấy hắn cười thì chợt nhớ tới chuyện trước kia trong quân doanh. Khi ấy hắn

nhất định muốn nàng đỡ lấy cây cột, sau đó hắn từ phía sau làm chuyện kia. Lúc

đó nàng rất là bất mãn, còn nói chẳng lẽ chàng coi ta làm lừa sao.

Bây giờ

Mai Tử nhớ tới chuyện lúc đó, trên mặt nhất thời đỏ lên, liếc hắn một cái rồi

cúi đầu xuống tập trung cho lừa ăn, không thèm để ý đến hắn nữa.

Tiêu

Kinh Sơn đương nhiên biết suy nghĩ trong lòng nàng, đi tới bên cạnh từ phía sau

ôm lấy nàng, nhẹ giọng nói: "Sao lại đỏ mặt? Nóng sao?"

Mai Tử

cảm nhận hơi thở ấm áp bên tai, biết hắn lại giở chiêu cũ. Hắn làm sao có thể

không biết suy nghĩ trong lòng nàng, thế mà còn cố ý hỏi trêu chọc nàng. Lập

tức nàng bất mãn vặn vẹo vòng eo, nhỏ giọng nói: "Không cần làm càn, có

lừa nhìn đấy."

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn con lừa một chút, quả nhiên thấy nó đang hển hển lỗ mũi

ngẩng đầu nhìn qua.

Hắn

sửng sốt một chút, lập tức bất đắc dĩ nói: "Con lừa này thì làm được

gì."

Ai dè

con lừa dường như nghe hiểu lời hắn nói, đôi tai có nhúm lông trắng chuyển động

giống như đang khinh thường, khinh thường xong nó liền quay đầu ăn cỏ tiếp.

Tiêu

Kinh Sơn thấy vậy ha hả bật cười: "Nó chán ghét ta sao?"

Mai Tử

thấy tình cảnh này cũng không khỏi mím môi cười: "Đây là lừa ngoan của ta,

nó dĩ nhiên là nghe lời ta. Chàng bắt nạt ta, nó sẽ không thích chàng."

Tiêu

Kinh Sơn nghe lời này, trầm mặt xuống nhìn con lừa, khiển trách nói: "Cái

con lừa vong ân này, lúc đó là ta bỏ bạc ra mua nó từ chân núi, hôm nay cũng là

ta bỏ ra một trăm lượng bạc trước mắt mọi người đem nó chuộc về, nó lại nổi

quạu với ta như thế!"

Mai Tử

thấy hắn trút giận lên đầu con lừa, lúc đầu cười "Hì hì", cười xong

chợt phản ứng lại: "Một trăm lượng bạc?"

Tiêu

Kinh Sơn nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, một trăm lượng bạc đổi con lừa

vong ân phụ nghĩa này."

Mai Tử

dĩ nhiên biết một trăm lượng bạc mua nó, nhưng khi ấy nàng đang đắm chìm trong

niềm vui gặp lại lừa nhà mình nên căn bản không chú ý việc này. Đợi đến lúc này

nàng mới phản ứng lại, trong lòng không khỏi nhức nhối: "Là một trăm lượng

bạc a, có thể tiêu rất lâu ."

Mặt

Tiêu Kinh Sơn không biểu tình gật đầu: "Ừ, vì nó mà tốn một trăm lượng

bạc."

Lúc đầu

Mai Tử nặng nề dậm chân một chút: "Ai u~, thực sự rất quý!" Nhưng lúc

nàng dậm chân được một nửa thì chợt dừng lại, dường như nhớ tới cái gì đó,

nghiêng đầu ngưng thần.

Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng có vẻ trầm tư, lên tiếng hỏi: "Sao vậy, nàng nghĩ tới

cái gì?"

Con

ngươi mọng nước của Mai Tử nhìn hắn một cái, mím môi cười nói: "Một trăm

lượng thì một trăm lượng, ta không đau lòng."

Tiêu

Kinh Sơn nhíu mày: "A, Sao lại không đau lòng?"

Mai Tử

nở nụ cười, cười đến như mặt trời xán lạn: "Trong nhà người bán lừa có mẫu

thân ngã bệnh, người ta xác thực cần bạc trắng. Nếu một trăm lượng bạc này cho

hắn, vậy cũng xem như là bỏ đến nơi đứng đắn. Chúng ta có tay có chân, sau này

trở về kiếm thêm bạc là được, không nên đau một trăm lượng này."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.