Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 72: Mua lừa


Hai

người ngồi xe ngựa xuất cung trở về, ai dè mới đi tới một con phố được xem là

náo nhiệt trong kinh thành thì nghe thấy âm thanh nhốn nha nhốn nháo phía

trước. Hô Diên tướng quân hình như đang nói gì đó với Lỗ Cảnh An, xe ngựa cũng

đột nhiên dừng lại.

Tiêu

Kinh Sơn an ủi vỗ vỗ mu bàn tay Mai Tử rồi mãnh liệt lật người xuống xe. Mai Tử

tò mò, không nhịn được nhấc rèm lên nhìn ra bên ngoài.

Chỉ

thấy trước mặt có một nhóm người vây quanh, mọi người đang nghị luận gì đó,

không biết đang nhìn cái gì. Mai Tử đang thấy kỳ quái thì nghe Lỗ Cảnh An không

nhịn được nói: "Kinh Sơn, phía trước có người muốn bán lừa, nói không được

một trăm lượng bạc thì không bán."

Mai Tử

nghe đến lừa liền nhớ tới còn lừa lông ngắn nhà mình, trong lòng động một cái,

vén rèm duỗi đầu hứng thú nhìn về phía trước. Nhưng trước mặt đều là người, đâu

có thấy được gì.

Tiêu

Kinh Sơn nghe lời này, cau mày nhàn nhạt nói: "Chúng ta đi vòng

thôi."

Lỗ Cảnh

An lại không thuận theo: "Người này chặn xe ngựa chúng ta bán lừa, rõ ràng

là đến bới móc, chúng ta ba người đường đường đều là Đại tướng quân, nếu đi

vòng, sau này chúng ta còn mặt mũi nào ở kinh thành này nữa!"

Hô Diên

tướng quân cầm dây cương trong tay, nhíu mày nhìn phía trước một chút, khuyên

nói: "Cảnh An, thời buổi rối loạn, ngươi vẫn không nên chọc quấy. Nghe

Kinh Sơn nói đi, chúng ta nhường một chút là được."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, đang muốn xoay người giơ chân lần nữa lên xe thì ai dè

chợt nghe người nọ cao giọng thét: "Lừa lông ngắn lỗ tai có nhúm lông

trắng, ai thấy cũng thích đây, một trăm lượng bạc trắng, giá hữu nghị! Chậm thì

đừng hối hận!" Giọng nói này cực vang, không cần nói Tiêu Kinh Sơn bên

ngoài xe ngựa, ngay cả Mai Tử bên trong xe ngựa cũng nghe rõ một hai.

Mai Tử

nghe gì mà nhúm lông trắng, tim nhảy bình bịch, nhưng lại cảm thấy rất không có

khả năng, thích thú kêu Tiêu Kinh Sơn: "Đi xem một chút đi có được

không?"

Tiêu

Kinh Sơn thấy người kia ngăn đường bán lừa vốn là có chút quan tâm, vì vậy

không muốn sinh sự, nhưng giờ lại nghe cái gì mà nhúm lông trắng, với lại Mai

Tử vội vội vàng vàng thì nhất thời có chút nghi ngờ. Cái chân đang nâng lên của

hắn để xuống, hạ giọng ra lệnh cho tùy tùng bên cạnh gọi người bán lừa lại đây

hỏi.

Mai Tử

vểnh cổ lên chờ, chưa đến một lát sau, quả nhiên có một người dắt lừa lại đây.

Chỉ

thấy con lừa kia đang vểnh cái tai có nhúm lông trắng lên, trong mắt chán nản

vô thần, đầu thì vô tình cúi xuống, thỉnh thoảng còn vô lực đá đá chân sau,

nhìn nó rất bất đắc dĩ.

Mai Tử

thấy, trong lòng mừng như điên, không nhịn được la lên nói: "Quả nhiên là

lừa của chúng ta!"

Tiêu

Kinh Sơn lúc này cũng nhận ra con lừa này là con lừa lúc đó hắn mua về nhà, chỉ

là trước kia nghe Mai Tử nói trên đường đến kinh thành đã đánh mất nó, sao bây

giờ có thể trùng hợp xuất hiện ở đây, hơn nữa đối phương còn ra giá một trăm

lượng bạc?

Tiêu

Kinh Sơn không biến sắc đánh giá người dắt lừa, chỉ thấy đối phương mặc quần áo

bằng vải thô, tay chân đen thui thô tháo, vừa nhìn thì biết đó là người dân

bình thường.

Một

người dân thường như vậy không thể làm ra chuyện chắn đường bán lừa.

Lỗ Cảnh

An cùng Hô Diên nhìn vẻ mặt Mai Tử và Tiêu Kinh Sơn, biết con lừa này tất nhiên

có quan hệ với bọn họ, lập tức càng thêm xác định đối phương không đơn giản,

trên mặt đều mang theo vài phần cảnh giác.

Mai Tử

hận không thể lập tức nhảy xuống xe ôm lấy con lừa nhà mình, nhưng nàng nghĩ

đến những lời kỳ quái vài vị tướng quân này nói trong cung, còn có cảnh giác

trên mặt bọn họ lúc này. Mai Tử biết mỗi chuyện trong kinh thành đều không phải

là chuyện đơn giản, vì vậy kiềm chế vội vàng trong lòng, con ngươi long lanh

chờ đợi nhìn Tiêu Kinh Sơn.

Dù bất

luận như thế nào, hắn nhất định phải đem con lừa nhà mình về.

Tiêu

Kinh Sơn quan sát người nọ một phen, cuối cùng hỏi: "Xin hỏi vị huynh đài

này, con lừa kia từ đâu mà đến, vì sao không phải trăm lượng không bán?"

Người

nọ nhìn ra thân phận Tiêu Kinh Sơn không bình thường, vội thi lễ nói: "Vị

tướng quân này, con lừa kia là một vị công tử giao cho ta, hắn không nói cho ta

biết con lừa từ đâu mà đến, chỉ căn dặn ta hôm nay thời gian này ở đây rao bán

lừa, hơn nữa phải là trăm lượng bạc nén."

Nghe

lời này, Lỗ Cảnh An và Hô Diên đều có vẻ dò xét, không khỏi suy đoán xem người

kia là ai, sao có thể suy đoán thần kỳ như vậy. Tiêu Kinh Sơn cũng đoán không

ra lai lịch đối phương, chỉ đành tiếp lời hỏi: "Vị công tử kia trừ nói

những lời này còn nói gì nữa không? Ngươi cùng vị công tử kia có quan hệ gì? Vị

công tử kia tên gì?"

Người

kia do dự, nhìn vài người mặc quan phục trước mắt một chút, ấp a ấp úng nói:

"Vài vị tướng quân. . . . . . Nếu các vị không muốn mua lừa, tại hạ cũng

không tiện nhiều lời. . . . . ."

Lỗ Cảnh

An nghe lời này thì nóng nảy, lông mày động một chút muốn phát hỏa nhưng Tiêu

Kinh Sơn đã vội vươn tay ngăn hắn lại.

Tiêu

Kinh Sơn quay đầu liếc nhìn người trên xe ngựa, chỉ thấy trong mắt Mai Tử che

giấu không được tia nóng vội. Hắn lại chuyển đầu liếc nhìn con lừa, con lừa kia

hiển nhiên đã nhận ra chủ nhân, lúc này đang hưng phấn lắc lắc đầu, nhúng lông

trắng trên tai cũng run run lên theo.

Cuối

cùng Tiêu Kinh Sơn chuyển đầu lần nữa, hướng người bán lừa nói: "Con lừa

này ta mua. Nhưng ngươi phải đem chuyện này nhất nhất nói rõ."

Người

bán lừa nghe vậy, ngược lại cả kinh, một lúc sau kinh hỉ nói: "Thì ra thực

sự có người bỏ ra một trăm lượng bạc mua lừa a!"

Mai Tử

thấy chuyện cuối cùng cũng được xử lý thỏa đáng, lừa nhà mình lần nữa được trở

về, kìm nén không được nữa nhảy xuống xe chạy qua ôm lấy con lừa.

Con lừa

lông ngắn này vốn thấy Tiêu Kinh Sơn đã rất là hưng phấn, lúc này thấy Mai Tử

càng thêm vui mừng đá đá chân, lỗ mũi phì phì cọ loạn trong lòng Mai Tử.

Mọi

người vây xem lúc đầu thấy vị tướng quân này bỏ ra trăm lượng bạc trắng mua lừa

đã rất kinh ngạc, đợi đến khi nhìn thấy trên xe chợt có một cô gái nhảy xuống

ôm con lừa này vui đến thiếu chút nữa rơi nước mắt, liền lòi mắt ra.

Lỗ Cảnh

An và Hô Diên cuối cùng cũng hiểu, thì ra con lừa này vốn là của nhà Tiêu

Kinh Sơn!

Tiêu

Kinh Sơn thấy cảnh tượng này, lập tức sai người đem con lừa cùng người bán lừa

trở về phủ để tra hỏi.

Mai Tử

biết mình không thể cưỡi lừa trở về nên đành phải đau lòng vỗ vỗ đầu nó, quyến

luyến không rời ôm chặt cổ lừa, từng bước một quay đầu lên xe.

Trở lại

phủ, Tiêu Kinh Sơn hỏi chi tiết, lúc này mới biết thì ra trong nhà vị bán lừa

này có mẹ già sinh bệnh nặng, đang thiếu tiền điều trị thì vừa hay vị công tử

xin ở nhờ nhà rách của hắn một đêm muốn báo ơn hắn. Nhưng vị công tử đó lại nói

hắn không có tiền nên để con lừa này lại nhờ vị hán tử kia bán dùm, nói nếu bán

được đương nhiên có trăm lượng bạc.

Người bán

lừa nói như thế: "Vị công tử kia chỉ dắt con lừa này, nói ta đem đến đây

bán, bán được bạc thì ta cứ giữ lấy."

Tiêu

Kinh Sơn nhớ lại, nhíu mày trầm giọng hỏi: "Vị công tử kia còn nói gì nữa

không?"

Người

bán lừa sờ sờ đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: "Hắn hình như có nói,

nếu chuyện này làm xong thì coi như một đá chọi hai chim, hắn vừa tạ ơn ta cho

ngủ nhờ, lại vừa hay trả một ân tình cho người khác."

Tiêu

Kinh Sơn trầm tư một chút, liền gật gật đầu nói: "Được, ta sẽ sai người

lấy một trăm lượng bạc cho ngươi, ngươi đi xuống trước đi."

Người

bán lừa nửa tin nửa ngờ, giống như e sợ Tiêu Kinh Sơn sẽ không bỏ ra trăm lượng

bạc nén, dù sao bạc không tới tay ngay thì sẽ không vui vẻ gì. Nhưng hắn thấy

Tiêu Kinh Sơn không giống như người nói dối nên liền nghi ngờ đi theo người làm

ra ngoài.

Cuối

cùng Lỗ Cảnh An nghẹn không ra, hỏi: "Cái vị công tử kia rốt cuộc là ai,

sao lại có thể có ý tưởng như vậy? Tâm tư người này thật là quanh co, còn nói

cái gì một đá chọi hai chim!"

Tiêu

Kinh Sơn cười nói: "Ngươi nhớ nam tử áo trắng lần trước tấn công chúng ta

ở Vân Châu không?"

Lỗ Cảnh

An suy nghĩ một chút, bất mãn nói: "Nhớ, người này gây không ít rắc rối

cho chúng ta a."

Tiêu

Kinh Sơn giải thích nói: "Hắn từng cầu ta ra mặt thay Bành vương gia, khi

ấy hoàng thượng đang phân vân không biết xử trí Bành vương gia như thế nào, ta

đã khuyên hoàng thượng giữ cho hắn một mạng."

Lỗ Cảnh

An cười lạnh: "Đúng vậy, giữ lại một mạng nhưng cũng đã trở thành người

tàn phế."

Tiêu

Kinh Sơn gật đầu nói: "Nếu như ta đoán không lầm, người này chính là nam

tử áo trắng kia, hắn cảm tạ ta vì Bành vương gia mà nói giúp. Con lừa này, ta

nhớ Mai Tử nói dọc đường đến kinh thành hắn từng xuất hiện, sợ rằng lúc đó con

lừa đã vào tay hắn rồi."

Hô Diên

vẫn yên lặng bên cạnh chợt lên tiếng nói: "Người này làm việc rất là kín

đáo, sợ là đã sớm dự mưu, chỉ là không biết lai lịch của hắn thế nào."

Tiêu

Kinh Sơn nhíu mày nói: "Bành vương gia bị hoàng thượng nghiêm hình đày đến

biên giới nơi cằn cỗi nghèo nàn, nghe nói trên đường vậy mà có một tùy tùng đi

theo, ta đã từng phái người đi điều tra tên tùy tùng kia nhưng lại không có

cách nào nghe ngóng được lai lịch tên họ."

Lỗ Cảnh

An và Hô Diên chưa từng nghe nói điều này nên đều nhăn mày một cái.

Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu trầm tư nói: "Ta đoán, người này nhất định là có quan hệ

rất sâu với Bành vương gia, vì vậy không ngăn hành động của Bành vương gia, chỉ

có thể tận tâm bảo vệ."

Lỗ Cảnh

An gật gật đầu, nhưng chợt nhớ tới một chuyện: "Lần này hoàng thượng xử

trí Bành vương gia bọn ta không đồng ý lắm, mềm lòng như vậy không phải là hành

động một Thiên Tử nên có."

Tiêu

Kinh Sơn lại cười, nhàn nhạt nói: "Hoàng thượng đây là cố ý, hắn khoan

dung như vậy, nếu có thể tha cho Bành vương gia một mạng, đương nhiên hắn cũng

không rãnh đi đối phó với những người vốn không đáng đối phó kia."

Lỗ Cảnh

An lại có chút phẫn phẫn bất bình: "Vậy thì sao? Thiên hạ chưa ổn định,

lần này hắn làm vậy chỉ sợ không thể lâu dài! Hơn nữa trong hậu cung còn có một

Mạc Yên làm mưa làm gió ở đó."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.