Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 71: Trăm năm sau chỉ còn một bộ xương trắng


Tiêu

Kinh Sơn rõ ràng là tự trách, lại có ý bảo hộ Mai Tử làm lòng nàng càng thêm

vững vàng, sau đó cúi đầu xuống không nói gì nữa.

Lúc này

Lỗ Cảnh An chợt "Ha ha" cười to, vừa cười vừa nói: "Mới nãy

hoàng thượng đã nói hôm nay chỉ luận tình huynh đệ, không đàm lễ quân thần, đã

vậy, hoàng hậu ở trước mặt chúng ta không còn là vị mẫu nghi thiên hạ nữa, mà

là Yên nhi cô nương thông minh cơ mẫn của chúng ta ngày xưa. Nếu đã như vậy,

lời Kinh Sơn vừa rồi rất không đúng, Yên nhi cô nương ngày xưa phải gọi huynh

một tiếng đại ca, Thái tử ngày xưa bây giờ là hoàng thượng vẫn gọi huynh một

tiếng đại ca như cũ. Vậy bất luận thế nào thì hoàng hậu cũng phải gọi Tẩu Phu

Nhân một tiếng tẩu tử."

Hắn nói

đến đây, nụ cười cũng không xê xích gì nhiều, chững chạc đàng hoàng nhìn mọi

người nói: "Tẩu tử ở trước mặt muội muội hoặc đệ muội thì có cái gì để

thất lễ hay không thất lễ đâu?"

Hô Diên

tướng quân ở một bên lúc này cũng cười theo, gật đầu nói: "Cảnh An nói vậy

rất đúng"

Mai Tử

nghe Lỗ Cảnh An nói vậy thấy lạ lùng, không nhịn được chớp mắt nhìn về phía Lỗ

Cảnh An, chỉ thấy dáng vẻ Lỗ Cảnh An chững chạc đàng hoàng đại nghĩa oai

nghiêm, giống như lời hắn đều là một lẽ phải trên đời này.



hoàng thượng nghe nói vậy thì lúc đầu là sửng sốt, sau đó lập tức cũng khẽ cười

theo, vỗ tay nói: "Ngày xưa lúc phụ vương còn sống đã từng nói Cảnh An dù

nhìn l* m*ng nhưng lại rất có tài hùng biện, bây giờ xem ra quả nhiên là

thế."

Nói

xong hắn mang theo nụ cười thản nhiên, hướng hoàng hậu của mình ôn nhu nói:

"Yên nhi, bây giờ xem ra là nàng thất lễ." Hắn nói lạnh nhạt lại

thong dong, không cho phép biện bác.

Trên

mặt hoàng hậu vốn mang theo một tia lãnh đạm cùng nụ cười chế nhạo, bây giờ

nghe lời này, nụ cười ấy càng đậm thêm, nghiêm túc liếc nhìn hoàng thượng, khép

hờ mắt nói: "Hoàng thượng nói đúng, bây giờ ngược lại là bản cung không

đúng rồi."

Nói

xong lời này, hoàng hậu chuyển mắt nhìn về phía Mai Tử, chỉ thấy Mai Tử đang

cúi đầu cắn môi, con ngươi lộ ý không biết làm sao.

Hoàng

hậu trang trọng khẽ cúi người, lên tiếng nói: "Tẩu Phu Nhân."

Mai Tử

thấy hoàng hậu thực sự gọi mình như vậy, dĩ nhiên là vạn lần không chịu nổi,

vội vàng lắc đầu xua tay: "Không cần, thực sự không cần, ta làm sao có thể

nhận a!" Vừa nói nàng vừa đem ánh mắt cầu cứu chuyển hướng Tiêu Kinh Sơn,

tình cảnh này, thật sự làm nàng không có cách ứng phó .

Nhưng

Tiêu Kinh Sơn lại chỉ lãnh đạm liếc hoàng hậu đang khom người làm lễ một cái,

cũng không có chút ý muốn ngăn lại.

Mai Tử

lạ lùng phát hiện, ánh mắt Tiêu Kinh Sơn mang theo lãnh đạm, thậm chí còn có

một vài tia chán ghét không thể thấy.

Thật ra

ánh mắt Tiêu Kinh Sơn luôn luôn vô cùng ôn nhu, cho dù trong lòng hắn không

thích người ta thì cùng lắm cũng chỉ lãnh đạm cười nhạt một tiếng mà thôi.

Trong

lòng Mai Tử nghi ngờ càng sâu, nhưng lúc này đối mặt với hoàng hậu cao quý ưu

nhã khom người hành lễ với mình đối diện, nàng chẳng có tâm trí bận tâm cái

khác, chỉ có thể cuống quít khom người làm lễ theo, trong miệng liên thanh kêu

lên: "Thực sự không cần. . . . . ."

Lỗ Cảnh

An liếc nhìn hoàng thượng, ha ha cười nói: "Hoàng thượng đã nói, hôm nay

chúng ta chỉ luận tình huynh đệ! Được rồi, bây giờ tình huynh đệ cũng luận xong

rồi, nên làm lễ gì cũng đã làm rồi, không phải chúng ta còn có yến rượu nữa

hay sao, các người không đói nhưng ta lại rấy đói rất khát đây."

Hoàng

thượng nghe hắn nói như thế thì cười cười: "Nói đúng, bây giờ không còn

sớm, đi, cùng nhau dùng bữa, thuận tiện uống với nhau vài ly."

Minh

Châu công chúa vẫn núp ở một bên, lúc này thấy mọi người nói muốn đi uống rượu

thì nhịn không được chạy ra, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Hoàng huynh,

vậy ta thì sao?"

Hoàng

thượng liếc nàng một cái, nói: "Ai cho muội chạy loạn vậy? Trở về Tê Hà

cung của muội đi."

Hoàng

thượng quyền khuynh thiên hạ và thần tử cùng chung hoạn nạn ngày xưa uống vài

ly là chuyện vốn một chút quan hệ cũng không dính đến tiểu Mai Tử. Nhưng bây

giờ tiểu Mai Tử là Tẩu Phu Nhân trong miệng hoàng thượng cùng hoàng hậu thì

đương nhiên không tránh được phải đi theo.

Mai Tử

sẽ không uống rượu, Tiêu Kinh Sơn đương nhiên cũng sẽ không để nàng uống nhiều,

chỉ phái người mang cho nàng chút rượu ngọt đặc chế trong cung, nàng uống cũng

được, không uống cũng không sao.

Trong

lòng Mai Tử vẫn mang nghi ngờ như cũ, thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía hoàng hậu.

Hoàng hậu lại không nhìn Mai Tử một cái nào, cũng không nhìn Tiêu Kinh Sơn,

nàng luôn rủ mắt xuống, dáng vẻ không muốn nói chuyện.

Rượu

quá ba tuần, hoàng hậu liền đứng dậy hướng hoàng thượng cùng các vị ở đó cáo

từ, nói thân thể có chút không khỏe.

Lỗ Cảnh

An vội vã nói hoàng hậu phải bảo trọng phượng thể, hắn nói rất trung thành

thành khẩn. Hoàng hậu nhìn hắn cười nhạt: "Không phiền Lỗ tướng quân quan

tâm." Nói xong nàng nhẹ nhàng đi.

Hoàng

hậu rời khỏi, Mai Tử càng cảm thấy không được tự nhiên, mấy nam nhân ở đây nói

những chuyện mà nàng nghe không hiểu, hơn nữa nàng cũng cảm thấy mình không hợp

với cảnh như vậy.

Chính

là trước kia ở thôn Bích Thủy, lúc mấy nam nhân trong thôn bọn họ tới mừng nhà

mới uống rượu ăn cơm với nhau, nữ nhân đều không lên bàn, chỉ ở trong bếp bận

rộn mà thôi. Nhưng bây giờ chẳng những Mai Tử cùng nam nhân ngồi với nhau, nàng

thế mà còn ngồi với những người có thể nói là có quyền lực nhất thiên hạ, đương

nhiên Mai Tử không được tự nhiên.

Lúc

nàng không biết làm thế nào cho phải thì Tiêu Kinh Sơn thuận tay cầm đôi đũa

thay nàng gắp vài món, ôn nhu nói: "Nàng ăn chút gì đã đi."

Mai Tử

gật gật đầu, cũng vội vã cầm đũa lên.

Lúc đũa

vào tay, nàng phát hiện cảm giác có chút kỳ quái, đó không phải là cảm giác lúc

bình thường. Nàng nhịn không được cầm lại nhìn nhìn, chỉ thấy chiếc đũa này một

thân nõn nà, toát ra tia sáng ngà.

Tiêu

Kinh Sơn biết nàng tò mò, giải thích nói: "Đây làm bằng ngà voi."

Mai Tử

nghe vậy hiểu ra, trước kia nàng từng đọc sách, trong đó nhắc tới ngà voi, nàng

biết thứ đó rất quý . Lập tức nàng không nhịn được nhỏ giọng cảm thán:

"Hoàng cung quả nhiên không giống với ở nhà, ngay cả đũa cũng làm bằng ngà

voi, không giống đũa trúc chúng ta hay dùng."

Giọng

nói nàng không lớn, nhưng lời này căn bản mọi người trong bàn đều nghe thấy.

Những

cung nữ thái giám hầu hạ một bên mặc dù trong lòng có chút dao động nhưng dĩ

nhiên không dám bày ra mặt. Lỗ Cảnh An lại vỗ tay cười nói: "Vị Tẩu Phu

Nhân này thật là một người thú vị! Nhưng nói vậy cũng đúng, những thứ dùng

trong cung đương nhiên phải khác với trong nhà, hoàng cung nha, chính là chỗ

không giống với bình thường."

Tiêu

Kinh Sơn lại chưa từng nâng mắt, hắn chỉ chăm chú giúp Mai Tử gắp thức ăn, vừa

gắp vừa nói: "Trong hoàng cung dùng đũa ngà chẳng qua chỉ vì đây là hoàng

cung mà thôi. Thật ra đũa trúc và đũa ngà đều là đũa dùng để ăn, nhưng chúng

lại có chỗ kỳ diệu riêng mà chỉ có người sử dụng chúng mới nhận ra. Nếu mà nói

thì thật sự ——"

Hắn

nâng mắt, nhìn mọi người trên bàn một cái, nhàn nhạt nói: "Ta lại quen

dùng đũa trúc hơn."

Hắn vừa

nói lời này ra, sắc mặt mọi người đều quái dị. Lỗ Cảnh An thì cười lớn, Hô Diên

tướng quân thì thở dài, còn hoàng thượng dường như đang suy nghĩ gì đó.

Mai Tử

thì sao, trong lòng Mai Tử nổi lên một cỗ tư vị khó nói. Lời nói của Tiêu Kinh

Sơn giống như đang nói về chiếc đũa, nhưng lại giống như không phải. Mặc kệ là

phải hay không phải, lời nói này xác thực là đem những nghi ngờ trong lòng Mai

Tử quét sạch không còn một chút.

Thật

lâu sau, hoàng thượng chợt nảy ra một câu hoàn toàn không có chút quan hệ nào với

đũa ngà hay đũa trúc: "Kinh Sơn và Tẩu Phu Nhân thật ân ái, trong lòng

trẫm an ủi hơn nhiều."

Mai Tử

cúi đầu, lúc nghe lời này dường như hiểu ra cái gì, nhưng nàng chỉ hơi liếc về

phía Tiêu Kinh Sơn bên cạnh mình.

Tiêu

Kinh Sơn dường như căn bản không nghe thấy lời này, cúi đầu cẩn thận gỡ thịt

cua, sau đó thả vào trong chén Mai Tử.

Lỗ Cảnh

An gõ gõ bàn, cười cười cảm thán nói: "Đúng vậy, lần trước hoàng thượng

phái ta vào núi mời Kinh Sơn trở về, lúc đó ta liền phát hiện ra, bây giờ Kinh

Sơn đại ca so với trước kia đã khác rất nhiều, là một nam nhân tốt dịu dàng

biết quan tâm a!"

Hô Diên

tướng quân vẫn trầm mặc ít nói cũng chợt chen miệng vào: "Đúng vậy, Kinh

Sơn đại ca bây giờ cùng Tẩu Phu Nhân thật là vợ chồng tình thâm."

Cái gì

mà vợ chồng tình thâm, Mai Tử không hiểu, nhưng nàng biết, Tiêu Kinh Sơn thích

dùng đũa trúc, nàng thật ra cũng càng thích dùng đũa trúc trong nhà.

Cuối

cùng tiệc cũng tàn, Mai Tử ngoan ngoãn theo Tiêu Kinh Sơn rời khỏi. Lúc xuất

cung, Hô Diên cùng Lỗ Cảnh An hai vị tướng quân này cũng đi theo tiễn Mai Tử và

Tiêu Kinh Sơn. Hai vị tướng quân cưỡi ngựa còn Tiêu Kinh Sơn cùng Mai Tử ngồi

trong xe ngựa.

Mai Tử

tựa vào ngực Tiêu Kinh Sơn, vì nàng uống chút rượu ngọt nên hơi buồn ngủ.

Trong

mông lung, nàng chợt nhớ tới một chuyện, nhỏ giọng nói: "Hoàng hậu rất

đẹp, đời này nếu như ta vẫn ở trong núi, sợ rằng vĩnh viễn không biết ngoài núi

này còn có người làm người khác mất hồn như vậy."

Tiêu

Kinh Sơn chê cười một tiếng, lồng ngực khẽ chấn động, chấn động làm đầu Mai Tử

đang dựa vào hơi di động một chút.

Tiêu

Kinh Sơn cười xong chợt nói: "Chẳng qua chỉ là bề ngoài mà thôi, trăm năm

sau không phải chỉ còn một bộ xương trắng hay sao."

Mai Tử

đang ngủ mông lung thì lại lờ mờ cảm thấy, Tiêu Kinh Sơn rõ ràng đang cười,

trong giọng điệu còn có một tia chán ghét ác độc không dễ phát hiện.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.