Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 74: Nàng là nương tử ta cưới vào cửa


Buổi

tối hôm đó tâm tình Mai Tử rất tốt, Tiêu Kinh Sơn thích thú bừng bừng, không

tránh được hai người lại một phen ân ái. Đợi đến đi qua núi chảy mồ hôi, Mai Tử

như cũ nằm trên ngực phập phồng của Tiêu Kinh Sơn nghe tiếng tim đập của hắn

thì chợt nghe bên ngoài có Thôi phó tướng bẩm báo, nói là có khách đêm khuya

đến thăm.

Mai Tử

nghe không hiểu nói: "Sao giờ này lại có người đến đây?"

Tiêu

Kinh Sơn cau mày, trầm giọng hỏi Thôi phó tướng: "Là người nào?"

Thôi

phó tướng vội vàng nói: "Là một cái kiệu mềm, chủ nhân cái kiệu kia nói

muốn gặp tướng quân, nhưng lại không nói là ai."

Tiêu

Kinh Sơn trầm tư một lát, chuyển mắt hướng Thôi phó tướng ngoài cửa nhàn nhạt

phân phó: "Mời vị khách đêm khuya đến thăm kia về đi."

Ai dè

Thôi phó tướng không rời đi, ngược lại có chút khó xử nói: "Tướng quân,

theo thuộc hạ thấy, thân phận vị khách này bất phàm, hơn nữa đối phương còn nói

——" Thôi phó tướng đã nhìn ra đó là chuyện tư mật, mở miêng có chút do dự.

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy, trầm mặt nói: "Người kia nói gì?"

Thôi

phó tướng vội vàng nói: "Người kia nói, nếu tướng quân không gặp thì người

ấy liền đợi đến khi trời sáng."

Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy hừ lạnh một tiếng, trầm mặc chốc lát, lúc này mới nói:

"Được, mang người nọ vào đi."

Thôi

phó tướng nhận mệnh, Tiêu Kinh Sơn lập tức đứng dậy, thuận tay cầm quần áo bên

cạnh phủ thêm.

Mai Tử

vội vàng rời khỏi lồng ngực của hắn rồi ngồi dậy, mắt trợn tròn nhìn hắn lạnh

mặt xuống sàng, trong lòng không khỏi tò mò đối phương rốt cuộc là người nào,

vì sao nhất định phải đêm khuya đến gặp Tiêu Kinh Sơn như vậy?

Tiêu

Kinh Sơn mặc quần áo tử tế, vừa lạnh mặt mang thắt lưng, vừa hướng Mai Tử nói:

"Nàng ngủ trước đi."

Mai Tử

thấy giọng điệu hắn vẫn có chút lạnh nhạt như cũ, trong lòng động một cái, nhỏ

giọng hỏi: "Lúc nào chàng mới về ngủ?"

Tiêu

Kinh Sơn thấy giọng điệu Mai Tử bất an thì ngẩng đầu nhìn qua, lúc này mới thấy

trên mặt Mai Tử tràn đầy lo âu, nhất thời trong mắt hiện lên áy náy. Hắn đi tới

bên giường ngồi xuống, đưa tay cầm lấy tay nhỏ bé của nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ,

tận lực thả mềm giọng nói: "Ngủ trước đi, ta xử lý chút chuyện, rất nhanh

sẽ về."

Mai Tử

cắn cắn môi, gật đầu nói: "Ừ, vậy chàng nhanh đi đi."

Tiêu Kinh

Sơn thấy nàng khéo léo như vậy không khỏi yêu thương, cười cười không nhịn được

cúi người hôn một cái lên hai má mềm mại của nàng, nhỏ giọng nói: "Ta sẽ

về sớm ngủ với nàng."

Mai Tử

nhìn bóng lưng cao lớn của hắn đẩy cửa rời đi, không nhịn được sờ sờ hai má còn

vương lại hơi ấm vì môi hắn đụng qua, chỗ đó nóng một trận.

Lúc

Tiêu Kinh Sơn đi tới đại sảnh thì thấy có một nữ nhân đứng ở đó.

Nữ nhân

này phủ áo choàng màu đen, trên đầu mang theo cái nón đen có màn sa. Nàng đang

quay lưng đối diện cửa đại sảnh, cúi đầu không biết nghĩ cái gì.

Tiêu

Kinh Sơn liếc nhìn Thôi phó tướng đi cùng bên cạnh. Thôi phó tướng vội vàng

tiến lên, nhỏ giọng nói: "Thuộc hạ đã phân phó mọi người lui ra

ngoài."

Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, nhàn nhạt phân phó: "Đi đi."

Nữ nhân

đứng lặng ở đó thật lâu, nàng đang đợi Tiêu Kinh Sơn lên tiếng trước, nhưng

Tiêu Kinh Sơn lại không nói gì.

Cuối

cùng nàng xoay người, từ từ vươn tay ra khỏi áo choàng màu đen.

Tay của

nàng, nhu nhược giống như không xương, ngón tay dài trắng nõn như ngọc, móng

tay sơn màu đỏ tươi. Sắc đỏ yêu diễm cùng màu trắng như ngọc dưới áo choàng đen

càng nổi bật cực kỳ gây chú ý.

Nhưng

Tiêu Kinh Sơn đương nhiên không chú ý, ánh mắt của hắn như có như không quét

qua nữ nhân này, sau đó không nhìn nàng cái nào nữa.

Cánh

tay nữ nhân kia ưu nhã thong thả lấy mũ xuống, mái tóc đẹp như mây nhất thời

phiêu dật. Nàng cười nhẹ , đưa tay cởi áo choàng, để áo choàng chảy xuống đất.

Lúc áo

choàng chảy xuống, nàng một thân quần áo cũ sắc đỏ chu sa diễm lệ liền đứng lại

đại sảnh yên tĩnh này.

Nàng

giống như đóa hoa anh túc nở rộ trong đêm, mang theo sắc đỏ yêu diễm. Sắc đỏ

kia giống như mang theo độc, làm người ta nhìn thấy rồi thì không nỡ rời khỏi.

Nàng

mặc lấy bộ quần áo cũ nhiều năm trước kia, nhẹ nhàng nâng mũi chân, bắt đầu

nhảy điệu nhảy động lòng người của nàng.

Điệu

nhảy của nàng mặc dù có thể để đả động lòng mọi nam nhân trong thiên hạ, nhưng

lại không thể đổi được sắc mặt lạnh lùng như cũ của nam nhân kia.

Nàng

lặng lẽ dừng lại, áo đỏ thuận theo động tác của nàng rũ xuống.

"Vì

sao bây giờ chàng không nguyện ý nghiêm túc nhìn ta?" Giọng nói nàng mang

theo buồn bã thương cảm.

Tiêu

Kinh Sơn lãnh đạm nhìn nàng một cái: "Hoàng hậu, điệu nhảy của người nên

để cho hoàng thượng xem. Kinh Sơn là sơn dã thôn phu, không hiểu nhảy."

Vị này

là Mạc Yên ngày xưa, bây giờ là hoàng hậu, nghe lời nói này thê lương mà vũ mị

cười: "Nhưng ta muốn nhảy cho chàng xem."

Tiêu

Kinh Sơn nhăn mày, nghiêm mặt nói: "Mạc Yên."

Con

ngươi Mạc Yên động động, như có thủy quang: "Chàng vậy mà gọi tên

ta."

Tiêu

Kinh Sơn nhìn nàng, từng chữ từng chữ nói: "Mạc Yên, bây giờ rốt cuộc

ngươi muốn làm gì? Nửa đêm canh ba ngươi chạy đến chỗ ta hy vọng đưa ta đến cận

kề cái chết hơn sao?"

Mạc Yên

nhẹ nhàng lắc đầu: "Không, Kinh Sơn, chàng biết, sao ta lại cố ý hại chàng

được, ta chỉ muốn gặp chàng, để chàng nhìn ta."

Tiêu

Kinh Sơn cười lạnh, con ngươi rét lạnh tới cực điểm.

Mạc Yên

uyển chuyển đi lên, xòe váy đỏ của mình, giống như một con bươm buớm sải cánh

muốn bay: "Chàng còn nhớ bộ váy này không, lần đầu tiên ta gặp chàng chính

là mặc bộ váy này."

Tiêu

Kinh Sơn nhìn chằm chằm nàng cười, lạnh lùng nói: "Nếu ta biết ngươi là

một nữ nhân có tâm kế như vậy, khi ấy mũi tên kia ta sẽ không lưu tình chút

nào."

Mạc Yên

lại giống như không nghe ra sự lạnh lùng trong lời nói của hắn, vẫn lầm bầm:

"Khi ấy hắn liếc mắt liền thấy được ta, lúc đó ta liền biết hắn tất nhiên

sẽ là bề tôi dưới váy ta rồi. Nhưng ta không quan tâm hắn ——" Nàng nâng

con ngươi run nhẹ, mang theo vài phần si tình nhìn Tiêu Kinh Sơn, lời nói chi

ngọc: "Ta chỉ quan tâm chàng."

Nàng

nhìn chằm chằm con ngươi băng lãnh của hắn, cười nói: "Lúc đó chàng căn

bản không nhìn ta đến lần thứ hai, nhưng ta lại đặt chàng vào trong tim."

Mặt

Tiêu Kinh Sơn không biểu tình gì, nhìn dáng vẻ yêu mị của nàng giống như nhìn

một khối đá không có tình cảm.

Mạc Yên

ngẩng đầu, giống như chân nàng đang đạp lên tất cả thiên hạ: "Nam nhân Mạc

Yên ta muốn, tất nhiên là Đại Anh Hùng trong thiên hạ, lúc đó ta liếc một cái

liền nhìn thấy chàng, chàng là nam nhân ta muốn."

"Cho

nên lúc đó ngươi mới làm ra tư thế đáng thương, chỉ vì có thể ở bên cạnh

ta." Giọng nói Tiêu Kinh Sơn nguội lạnh giống như khuôn mặt hắn.

Mạc Yên

cười: "Đúng vậy, nam nhân trong thiên hạ, bất luận là yêu hay không yêu mỹ

nhân, bọn họ đều có một tật xấu, chính là dễ dàng đồng tình với kẻ yếu. Cho dù

tâm địa sắt đá như chàng, khi thấy một nữ nhân khóc lóc quỳ gối chỗ đó cầu xin

chứa chấp thì chàng vẫn mềm lòng, không phải sao?"

Tiêu

Kinh Sơn nhớ lại chuyện cũ, lãnh phúng mà cười: "Ngươi nói không sai, lúc

đó tật xấu của ta không ít."

Mạc Yên

nhìn ánh mắt Tiêu Kinh Sơn, sau đó nhẹ nhàng nói: "Kinh Sơn, chàng biết

không, trên đời này người hiểu chàng nhất không phải huynh đệ của chàng, mà là

ta, nữ nhân mà chàng khinh thường nhất."

"Ta

biết rõ chàng không coi trọng sắc đẹp, nếu ta dựa vào vẻ thùy mị dẫn dụ chàng,

tất nhiên là không có kết quả, cho nên ta để chàng nợ ta ân tình, ta hướng

chàng biểu đạt nhớ thương. Chàng quả nhiên đúng như ta dự đoán, ra vẻ chấp

thuận, nói rằng tương lai sẽ lấy ta làm vợ."

Mạc Yên

trầm mặc một hồi, chợt cười, nụ cười này cực kỳ thê lương: "Thật ra ta

không quan tâm bắt đầu thế nào, ta cảm thấy thời gian cả phần đời còn lại của

mình có thể từ từ khiến ta đi vào lòng chàng, chỉ tiếc, sau này ta phát hiện

mình nhầm. . . . . ."

Nàng

ngửa mặt lên, nhìn kỹ khuôn mặt nguội lạnh của Tiêu Kinh Sơn: "Lòng của

chàng, cứng quá, còn cứng hơn cả sắt đá."

Tiêu

Kinh Sơn nhàn nhạt nói: "Không cùng đường không thể hợp mưu, mặc dù ta đáp

ứng cưới ngươi làm vợ, nhưng thứ ngươi muốn là trời, ta cho không được."

Mạc Yên

nghe vậy, lạnh lùng cười: "Không, không phải chàng cho không được, chàng

là không nguyện ý cho!"

Môi

nàng mang theo nụ cười thê lương nhìn hắn: "Binh quyền nằm trong tay

chàng, những tướng sĩ kia đối với chàng tận tâm khâm phục, chỉ cần chàng hô một

tiếng, cái gì họ không đáp ứng? Ta từng khổ khổ khuyên chàng, chàng đều coi là

lời gió bay."

Tiêu

Kinh Sơn ngước mắt, nhìn nàng một cái: "Mạc Yên, ngươi muốn là thiên hạ,

bây giờ ngươi đã là hoàng hậu quý phái, còn bất mãn cái gì. Ta, Tiêu Kinh Sơn

hôm nay chỉ cầu những ngày an tĩnh tiêu diêu tự tại mà thôi, ngươi cần gì phải

đối phó với ta như vậy?"

Mạc Yên

nhẹ nhàng lắc lắc đầu: "Không, ta đương nhiên bất mãn, bởi vì ta không

hiểu, vì sao lúc đó chàng đối với ta chưa từng có một sắc mặt tốt, nhưng chàng

luôn sủng nịch thôn nữ kia như thế. Ta không hiểu, lúc đó ta tìm mọi cách nịnh

hót chàng, vì sao lại không thể bằng tiểu nha đầu l* m*ng kia? Chẳng lẽ chàng

thích nữ nhân như vậy sao?"

Tiêu

Kinh Sơn suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Nàng và ngươi không giống

nhau, nàng là nương tử ta cưới vào cửa."

Mạc Yên

lạnh lùng cười: "Vậy thì sao, lúc đó ta cũng từng là hôn thê của chàng,

chàng từng có nửa nụ cười với ta sao? Nếu lúc đó ta sớm gả cho chàng một chút,

chẳng lẽ chàng sẽ đối đãi tử tế với ta như đối với nàng ta sao?"

Tiêu

Kinh Sơn trầm mặc một hồi, thừa nhận nói: "Xác thực lúc đó ta không tốt

như vậy."

Mặt Mạc

Yên tràn đầy buồn bã nói: "Lúc đó nếu không phải chàng đối với ta như vậy,

ta làm sao có thể sà vào vòng tay người khác? Đã có một người nguyện ý vì ta là

dành lấy giang sơn, ta cần gì phải đối diện với một người căn bản không có nửa

phần ái tình với ta?"

Tiêu

Kinh Sơn gật đầu: "Ngươi và hắn cùng nhau, rất tốt, chúng ta đâu đã vào

đấy."

Nói

xong lời này, hắn nhíu mày hỏi: "Ngươi đến đây, hoàng thượng tất nhiên sẽ

biết. Ngươi làm như vậy là muốn hoàng thượng xé rách mặt với ta sao?"

Mạc Yên

chế nhạo nói: "Vậy thì sao? Hôm nay chúng ta cùng xem, trong lòng hoàng

thượng rốt cuộc là ta quan trọng hơn, hay là huynh đệ ngày xưa của hắn quan

trọng hơn."

Tiêu

Kinh Sơn chợt cười lạnh: "Được, nếu như thế, chúng ta ở đây chờ hoàng

thượng đến, vừa hay có thể xem cái kết của chuyện này."

Mạc Yên

nhìn nụ cười lạnh bên môi hắn, bờ môi mở ra thấp thoáng nét vũ mị: "Hắn

nửa khắc nữa sẽ lại đây, chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện. . . . . ."

Vừa nói

nàng vừa nhẹ nhàng tới gần Tiêu Kinh Sơn, nâng ngón tay thon dài ưu nhã lên

muốn chạm đầu vai Tiêu Kinh Sơn.

Tiêu

Kinh Sơn không biến sắc thối lui, né tay nàng ra: "Hoàng hậu mẹ mẹ."

Hắn gọi

nàng như thế, không phải là Mạc Yên nữa.

Ai dè

Mạc Yên chợt cười lạnh, nụ cười lạnh này mang theo đắc ý. Nàng nhíu mày nhàn

nhạt nói: "Tiêu phu nhân, xem ra chúng ta có thể cùng nhau chờ hoàng

thượng lại đây rồi."

Tiêu

Kinh Sơn chợt quay đầu, chỉ thấy Mai Tử đứng ở cửa đại sảnh, mặt tràn đầy chấn

kinh nhìn bọn họ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.