Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 23: Long nhãn


Long

nhãn – Bổ lợi tâm tì, dưỡng huyết an thần, là thứ ngọt ngào giống như trái tim

của anh.

Dường như qua

thời gian rất lâu, anh mới mở mắt ra. Trên mặt tường màu trắng gắn vào nó một

chiếc điều hòa không khí thổi vù vù, không chờ anh phản ứng lại, một cái đầu

hình tròn trên chiếc chăn màu tuyết, đang khóc thê thê thảm thảm: “Chú ơi, chú

tỉnh rồi, cháu tưởng chú cứ như vậy, ngủ rồi không dậy nổi nữa, làm cháu sợ

muốn chết….”

Sau đó là giọng

nói của Khâu Thiên, nửa là chiều chuộng nửa là bất đắc dĩ: “Tiểu quỷ, chú của

cháu chẳng qua chấn thương rất nhỏ ở não, chỉ là có vẻ tham ngủ, nên bây giờ

mới tỉnh lại.”

Hà Tô Diệp thở

dài nhẹ nhõm một hơi: “Nói như thế, tớ hiện tại ở bệnh viện, là cái nào?”

Khâu Thiên lườm

anh một cái: “Bệnh viện của ông già nhà cậu. Cậu xảy ra chuyện, đám người ấy

đầu tiên liên lạc chính là xe cấp cứu của bệnh viện quân đội trung ương. Muốn

uống nước không, tớ rót cho.” Xoay người đi tìm cái cốc.

Đôi mắt của Hà

Thủ Tranh hồng hồng, vẻ mặt ủy khuất nhìn anh, Hà Tô Diệp nghĩ lấy tay xoa xoa

đầu nhóc, lại phát hiện tay trái bị bó thạch cao, trên cánh tay phải băng gạc

quấn quanh, lầm bầm lầu bầu: “Ngã cũng không nhẹ nhỉ?—-Khâu Thiên, báo cáo theo

dõi cấp cứu của tớ, cho tớ xem một chút.”

Hà Thủ Tranh đưa

cho anh, anh nhận lấy nhìn: “Kiểm tra thân thể: Huyết áp tay trái 105/60mmHg,

huyết áp tay phải 110/60mmHg, mạch đập 50 lần/phút, hô hấp 13 lần/ min, nhiệt

độ 35.7 độ. Người bị thương mức độ hôn mê nhẹ, tay chân nhiều chỗ có vết

thương, xuất huyết. Tay phải có tụ máu. Sinh lý phản xạ tồn tại, vẫn chưa có

phản ứng với bệnh lý nào; Kiểm tra X quang phát hiện trên cánh tay trái phần

phía xương cổ tay bên phải gãy 7cm. MR phụ: chuẩn đoán chấn thương não mức độ

thấp. Xử lý: Hấp dưỡng [5l/min],5% đường glucô 250ml vào tĩnh mạch nhỏ, kiểm

tra đo lường huyết áp để điều chỉnh tốc độ giọt chảy, rửa sạch miệng vết

thương, cố định vị trí xương bị gãy.”

May mắn không

phải quá nghiêm trọng, nhưng cũng là cái “phần thưởng hạng nhất” của cuộc đười

anh rồi.

Khó thấy được

Khâu Thiên lề mề như vậy, lại giống như ba ngày chưa nói chuyện vậy: “Cậu có

biết cậu ngủ bao lâu rồi không, suốt cả một buổi tối, trong nhà chỉ thông báo

cho bố cậu, còn chưa dám nói với trưởng bối nào cả. Tiểu quỷ này sáng sớm đã

tới, thấy cậu không có nhà liền khóc lóc ầm ầm, khuyên như thế nào cũng vô

dụng, khóa cửa cũng chưa đã đi tới đây. Còn có Phương Khả Hâm, đi cùng cậu từ

vùng rừng rú về, mệt muốn chết, đang nằm ở phòng trực.”

Lại đứng dậy rót

cho chính mình một cốc nước khác, tiếp tục lải nhải: “Lí Giới, Tô Sam còn đang

trong tuần trăng mật, sợ tới mức thiếu chút nữa liền bay trở về, giáo sư cũng

đến thăm cậu một lần. Đợi chút!”. Khâu Thiên dựng thẳng một đầu ngón tay lên:

“Đây là mấy?”.

Hà Tô Diệp kỳ

quái: “Một!”

Hai ngón tay giơ

lên: “Đây là mấy?”

“Hai!”.

Ba đầu ngón tay:

“Một cộng một bằng mấy?”

Anh rốt cục chịu

không nổi bùng nổ, đáng tiếc thiếu trung khí: “Hai! Khâu Thiên, tại sao cậu lại

nhàm chán như vậy, tớ đã tỉnh sao không thấy cậu gọi bác sĩ tới khám cho tớ một

cái, cũng không gọi điện thoại cho người nhà tớ, ở trong này làm cái trò vô

nghĩa, ung dung cái gì hả?”

Khâu Thiên sợ

tới mức nhảy dựng lên: “Tớ! Tớ nói cho cậu, cậu không cần đánh tớ đâu nhé. Sau

này cũng đừng. Tớ nói chuyện này cho Thẩm Tích Phàm rồi, tớ biết cậu sẽ mắng,

nhưng tớ nhịn không được, tớ không nói cho cô ấy , cô ấy sẽ nổi điên, tớ sẽ bị

lương tâm cắn dứt, tớ sẽ khinh bỉ chính mình, tớ sẽ thành tội nhân thiên cổ.

Cậu đừng vội, đừng ngồi dậy, đoán chừng cô ấy lập tức tới, tớ trước tiên tìm

bác sĩ giúp cậu nhé!”. Nói xong, vèo một cái ra cửa.

Chỉ còn lại Hà

Thủ Tranh đang dại ra cùng Hà Tô Diệp cảm xúc phức tạp, cậu nhóc lầm bầm: “ Chú

Khâu Thiên chẳng biết cái gì cả, cháu thiếu chút nữa thì bị lừa, một cộng một,

rõ ràng là hai, vì sao cháu lúc nãy lại muốn nói là ba nhỉ?”

Chủ nhiệm khoa

thần kinh đến kiểm tra phòng, hỏi một chút theo tình trạng rồi đưa ra kết luận:

“Tiểu Hà, không có việc gì, bị thương ngoài da, làm qua cộng hưởng từ hạt nhân

thì không còn vấn đề, chỉ là nằm viện quan sát một chút thì tốt hơn.” Sau đó

buông tay mỉm cười: “Chỉ thị của viện trưởng,chú không có biện pháp.” Sau đó

lại mang theo một đám đệ tử chậm rãi rời đi.

Khâu Thiên dựa

vào giá áo trêu chọc: “May mà không bị thương trên mặt, như thế kia đã hơi

phiền rồi, trên đùi cậu cũng có chút trầy da, gần đây đi đường khả năng sẽ khó

khăn đấy.” Anh tự nói tự trình bày, bỗng nhiên phát hiện biểu tình trên mặt Hà

Tô Diệp bỗng đột biến, không khỏi theo ánh mắt ấy quay đầu lại, Thẩm Tích Phàm

trán đầy mồ hôi đứng ở cửa, vào cũng không được, lùi cũng không xong.

Phần phát triển

phía sau còn làm cho Khâu Thiên chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối, Thẩm Tích

Phàm thấy Hà Tô Diệp ngơ ngác nhìn mình, do do dự dự ngập ngừng một câu: “Tôi

là ai? ……..Anh còn nhớ tôi không?”.

Lập tức hiểu

được ý tứ của vị tiểu thư này, Khâu Thiên tiếng to oan uổng: “Tớ cũng không nói

với Thẩm Tích Phàm cậu mất trí nhớ, thật sự, không phải tớ nói, tớ chỉ thông

báo não cậu chấn thương, tớ đi ra ngoài trước, Thẩm Tích Phàm cô minh oan cho

tôi nha!”. Nói xong xách Hà Thủ Tranh lôi ra bên ngoài: “Sững sờ ở đấy làm bóng

đèn cái gì,nếu theo cái quan niệm vinh quang và sĩ nhục của xã hội chủ

nghĩa,nhóc không thấy làm bóng đèn thật hổ thẹn sao.”

————————–

Hà Tô Diệp dở

khóc dở cười: “ Cô nhóc này, không phải là xem phim thần tượng hồng kông với

Đài Loan nhiều quá rồi chứ, cô cho rằng chấn thương não nhỏ thì đều mất trí hả,

mỗi năm bệnh nhân chấn thương não hôn mê được đưa tới bệnh viện, không đến vài

người mất trí nhớ, phần nhiều chẳng qua là lựa chọn mất trí thôi.”

Thẩm Tích Phàm

đi tới gần bên anh, giọng nói run run: “Anh nhớ rõ tôi , không lừa tôi chứ.”

Tay cô chỉ nhẹ nhàng chạm qua cánh tay trái thạch cao của anh, nước mắt không

chịu nổi khống chế trút xuống liên tục, giọt nước rơi trên thạch cao màu tuyết

trắng, thân thể còn đang không ngừng run run: “Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ

muốn chết, tôi không dám tới, sợ vạn nhất anh mất trí nhớ rồi không thể nhớ ra

mình, vậy thì tôi phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…..”.

Trên cơ thể của

cô mỗi cái run run rất nhỏ, nhưng trong mắt anh lại giống như những đường cong

trạm khắc nhấp nhô. Vì thế, anh ngồi dậy cùng cánh tay có thể cử động của mình

ôm lấy cô, thật cẩn thận, như đang ôm một mảnh pha lê dễ vỡ, mềm mại như tơ. Sự

dịu dàng trong trí nhớ từng sợi từng sợi hiện lên, tâm động, bị nước mắt của cô

hòa nát.

Hà Tô Diệp an

ủi: “Không khóc, không khóc, tôi chẳng phải đang sống tốt ở đây sao, không có

việc gì, tôi hứa với cô cùng nhau đi xin bùa bình an, tôi sẽ không thất hứa,

tôi không phải đã trở lại rồi ư, đừng khóc….”

Câu nói này càng

đâm đến chỗ thương đau của cô, Thẩm Tích Phàm vừa nghe, nước mắt rơi càng lợi

hại: “Nói chuyện với anh….. anh không giữ lời, là người nói không giữ lời, anh

nói sẽ về…..nhưng…nhưng, tôi muốn anh bình an trở về, anh muốn hù chết người ta

a….”

“Đừng khóc, đừng

khóc….Cô nhóc, đừng khóc, tôi…..” Anh bây giờ mới cảm thấy bản thân bí từ, thật

sự không thể an ủi người khác, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng, tim lặng ôm

cô, tùy ý cô khóc.

Qua một lúc lâu,

Thẩm Tích Phàm cuối cùng đem sự hoảng hồn, nghĩ mà thấy sợ, ủy khuất đủ loại

cảm xúc một tràng phiền não khóc ra hết, đôi mắt hồng hồng vô thố nhìn Hà Tô

Diệp: “Tôi…Tôi…..Cảm xúc không khống chế được……Thật xin lỗi……..”

Anh trấn an cười

rộ lên, mất máu khiến cho khuôn mặt thoạt nhìn có chút tái nhợt: “Tôi biết rồi,

tôi đều hiểu được, đừng khóc nữa, thật xin lỗi, tôi không nên nuốt lời.”

Mặt cô nhanh

chóng ngẩng lên, vào lúc đang không biết trả lời như thế nào, thì trùng hợp y

tá đẩy cửa bước vào thét: “Giường 3 thay thuốc.”

Thẩm Tích Phàm

vội vàng tránh ra khỏi cái ôm của anh, xoay người đi lau khô nước mắt, nhìn y

tá thay xong thuốc, sau đó mới nói ấp úng: “Hà Tô Diệp, anh đã ăn cơm rồi hay

chưa, có đói bụng không? Muốn tôi đi mua một chút gì cho anh? Bệnh nhân chắc

hẳn ăn cháo đi!”

Cái đầu của Khâu

Thiên với vào cửa miệng vụng trộm cười: “Tôi muốn ăn cơm rang hải sản, với súp

củ cải đỏ.”

Hà Thủ Tranh cẩn

thận suy nghĩ một lúc: “Vẫn là MC Donald suất trẻ em đi, cái đấy có đồ chơi,

chị nhất định phải nhớ cái em thích. Thuận tiện giúp em mua một hộp Thiên tầng

tuyết có kem, phải là vị sôcôla nhé!”

Hà Tô Diệp thanh

thanh cổ họng nhắc nhở Hà Thủ Tranh đừng có được một tấc đến giời, Thẩm Tích

Phàm cười dài đè anh lại: “Trẻ con mà, so đo cái gì. Trừ mọi người ở đây ra còn

có ai nữa,tôi nhất định chuẩn bị đầy đủ mang đến.”

“Còn có Phương

Khả Hâm.” Hà Tô Diệp cười cười: “Tôi muốn ăn cháo táo đỏ cẩu kỷ, có thể làm cho

tôi được không?”

Khâu Thiên phụt

cười một chút, hướng về phía hai người bọn họ nhíu mi tròn mắt: “Aizzz—-tình

yêu đơn giản thế,Thẩm Tích Phàm tôi dạy cho cô dùng cẩu kỷ trang trí thành hình

trái tim, được không hả!”

“Cám ơn, không

cần!”. Thẩm Tích Phàm căm giận trả lời, ánh nước trong mắt cô còn chưa hoàn

toàn tiêu tán, nửa là giận dữ nửa là thẹn thùng, trừng mắt với Khâu Thiên, dáng

vẻ làm cho Hà Tô Diệp không khỏi nhìn tới ngây ngờ, mãi cho đến sau khi cô ra

khỏi phòng bệnh rồi lúc Hà Thủ Tranh gọi anh mấy tiếng mới hoàn hồn.

Hà Thủ Tranh ủy

khuất lại vô tội nhìn anh, Khâu Thiên vội vàng an ủi cậu bé: “Chú của nhóc

không có việc gì, cái này chẳng qua là di chứng của việc chấn động não thôi.”

Tiếp đó liên tục

có người đến thăm anh.

Bà nội nắm lấy

tay anh, kinh hồn phủ định: “Tuy là chấn động não rất nhỏ, nhưng mọi người cũng

sợ cháu ngộ nhỡ không tỉnh lại hoặc có di chứng gì…..haizz, may mắn hiện tại

không sao rồi.”

Trong lòng Hà Tô

Diệp chua xót: “Bà nội, cháu không có việc gì, làm mọi người lo lắng, thật sự

xin lỗi cả nhà.”

Ông nội Hà vẫn

điềm đạm: “Từ từ dưỡng bệnh, bà nó à, chúng ta đừng làm phiền cháu nghỉ ngơi.

Tô Hiệp, chuyện này cháu làm khá lắm, cả nhà không ai trách cháu”

Anh có chút kỳ

quái: “Bố cháu đâu? Cháu tỉnh lại vẫn chưa thấy.. .”

“Nghe nói bây

giờ còn ở trong phòng phẫu thuật, buổi sáng có ca phẫu thuật nối mạch máu tim”.

Ông nội Hà giải thích với anh: “Công việc của bố cháu bận rộn, còn có, ông nghe

bố cháu nói cháu muốn ra nước ngoài.”

Anh gật gật đầu:

“Cháu có quyết định này.”

Ông nội Hà thở

dài: “Nghe ông bạn Cố nói, cháu đã chọn khoa nội tim mạch”.

Hà Tô Diệp cân

nhắc một chút: “Chuyện này cháu đã cùng bố nói qua, bố xem xong luận văn tốt

nghiệp cử nhân của cháu, ông ấy cho rằng chuyên ngành đông tây y kết hợp tấn

công vào mảng xơ cứng động mạch rất có tiền đồ.”

Ông nội Hà dường

như có chút đăm chiêu: “Bố cháu đã đồng ý, việc kia chắc là không có vấn đề gì,

quan hệ của hai bố con cháu hẳn là dịu dịu rồi nhỉ.”

Hà Tô Diệp nhẹ

nhàng cười: “Vâng, hẳn là vậy đi.”

Sau khi người

nhà đi được một lúc, Thẩm Tích Phàm đã xách hộp cơm đủ loại xuất hiện.

Khâu Thiên cùng

Hà Thủ Tranh đều nghiêng ngả trên ghế đang ngủ,mặt Hà Tô Diệp lộ vẻ xin lỗi:

“Nhìn xem bọn họ mệt chết kìa, cô ăn rồi à?”

Cô gật gật đầu:

“Sau khi về nhà tôi ăn qua rồi, đây là cháo táo đỏ cẩu kỷ tôi làm, đương nhiên

không ngon bằng cháo của anh. Tối nay, tôi sẽ đem cho anh món khác, canh gà,

hay là canh xương?”

Hà Tô Diệp cười

cười: “Cái gì cũng được, tôi không kiêng ăn.” Nhận lấy cái thìa, cháo táo đỏ

cẩu kỷ trước mắt nồng đậm hương vị ngọt ngào, khiến cho anh nổi cơn thèm ăn cực

lớn, cẩn thận nhấm nháp một thìa, nhịn không được cười rộ lên: “Bên trong còn

có long nhãn với mật ong, đúng không?”

“Cái này….” Thẩm

Tích Phàm khẩn trương giải thích: “Chuyên môn của tôi là tra sách nha, long

nhãn bổ tì, dưỡng huyết an thần. Anh không phải mất máu sao, tôi đã nghĩ long

nhãn này có thể nấu cháo gì đó, không sai chứ?”

Anh liên tục tán

thưởng: “Ừ, ăn ngon lắm. Cô nhóc, thuốc đông y học khá lắm, trên cơ bản có thể

lý thuyết liên hệ thực tế được rồi.”

Thẩm Tích Phàm

ngồi ở bên cạnh anh, ngẩng đầu mỉm cười, ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua lùm

cây âm u, chiếu vào trên người cô hiện lên một nửa cái bóng, che khuất tay anh.

Anh cảm giác,

dường như cô vẫn còn đang ở trong lòng của mình.

———————–

Buổi chiều, anh

vừa tỉnh ngủ, mở mắt đã thấy một thân ảnh quen thuộc đứng ở phía trước cửa sổ,

người ấy đang nhìn chăm chú phong cảnh bên ngoài tới xuất thần.

Anh mở miệng:

“Phương Khả Hâm ?”

Phương Khả Hâm

nghe vậy xoay người, có chút kinh ngạc: “Hà Tô Diệp, anh tỉnh rồi, em không

đánh thức anh dậy chứ?”

“Không.” Anh cố

gắng ngồi dậy, nhẹ nhàng cười: “Anh muốn cám ơn em, hôm ấy em vất vả rồi.”

Phương Khả Hâm

ngượng ngùng: “Thật ra em cũng không làm gì, chỉ cần anh không sao thì tốt

rồi.”

Cô cười lên thật

thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, Hà Tô Diệp ẩn ẩn cảm thấy hôm nay cô có chút

không giống với mọi khi, nhưng cụ thể là cái cảm giác gì, anh cũng không thể

nói thành lời. Dĩ vãng, trong ánh mắt gương mặt cô nhìn anh có loại tình cảm

phức tạp, nhưng hiện tại, không còn sót lại chút gì.

“Hà Tô Diệp…..”

Phương Khả Hâm nháy mắt mấy cái: “Có thể hỏi anh một vấn đề không?”

“Ừ, tất nhiên

rồi.”

“Anh có phải

thích Thẩm Tích Phàm hay không?”

“À…..”Hà Tô Diệp

cảm thấy ngoài ý muốn, hoàn toàn không ngờ là cái vấn đề như thế này, anh lập

tức cười cười ngượng ngùng: “Thế nào mà mọi người ai cũng nhìn ra được vậy!”

“Cô che miệng

cười: “Khâu Thiên nói thật sự không sao, hai người bọn anh thật sự là không

phải chậm hiểu bình thường, thôi bỏ đi, bỏ đi, em cũng không phải hỏi câu này,

đúng rồi, nghe nói anh muốn ra nước ngoài hả?”

“Đúng vậy, lại

là Khâu Thiên nói?”

“Ừ, Khâu Thiên

còn lo lắng cho anh sẽ cướp bát cơm của anh ấy nha, anh ấy nói bản thân dạo này

lúc nửa đêm nằm mơ, luôn có người ở bên tai anh ấy nói: “Tiểu Thiên Thiên, cậu

hết thời rồi, mau mau nhường chức cho đồng chí Tiểu Hà đi.”

Hà Tô Diệp cực

kì hết cách: “Tên này, phương hướng nghiên cứu của anh cùng cậu ấy lại không có

gì liên quan, nói linh tinh cái gì chứ.”

“Hà Tô Diệp,

Thẩm Tích Phàm biết anh muốn ra nước ngoài chưa?”

“Chắc là cô ấy

không biết, đúng rồi, mấy người đều chưa nói cho cô ấy ?”

“Anh không nói

cho chúng em có biết cũng chẳng ai dám nhiều lời một câu, à, em lập tức phải về

trường rồi, giáo sư tìm.”

“Được rồi, trở

về từ từ nghỉ ngơi cho tốt, anh không sao, cám ơn em.”

Phương Khả Hâm

khẽ cười một tiếng, xoay người đi tới cửa, bỗng nhiên dừng lại bước chân, tay

cầm lấy nắm cửa, nhưng không ấn xuống.

“Hà Tô Diệp, em

đi rồi, anh nhất định phải hạnh phúc nhé!”

Giọng nói trầm

thấp, thản nhiên ở trên miệng, cũng như đã có thể nhẹ nhàng dỡ xuống gánh nặng

ngàn cân trong tim, mang theo một tia bướng bỉnh không cam lòng, Hà Tô Diệp

bỗng nhiên hiểu ra, cô đứng ở trước mặt anh, lại giống như cách xa nhau vạn

dặm, loại cảm giác này có phải gọi là ….buông tay.

Thì ra, cô bé

này cuối cùng cũng bước ra khỏi quá khứ mà một đêm… trưởng thành.

“Phương Khả Hâm

!” Anh vội vàng gọi cô lại: “Thật ra Khâu Thiên, cậu ấy…..”

Câu nói còn chưa

xong, đổi lấy một tràng cười khẽ của cô: “Dừng! Dừng! người tình cảm chậm chạp

không có tư cách nói người khác, Hà Tô Diệp, em đi đây!”. Trên tay cô nhấn một

cái, cửa…nhẹ nhàng khép lại.

Từ nay về sau,

chúng ta đều sẽ hạnh phúc, em tin tưởng, mãi mãi tin tưởng.

——————

Buổi tối, Thẩm

Tích Phàm tới thăm anh, Hà Tô Diệp đang lên mạng, trang web trước mắt là đại

học Pennsylvania,Thẩm Tích Phàm tò mò lại gần xem kỹ, lập tức đem đầu rụt trở

về: “Trời ạ, lại là tiếng Anh, tiếp tục nhìn tôi sẽ hoàn toàn điên mất.”

Hà Tô Diệp

thừa cơ bắt lấy tay cô: “Tôi… có một chuyện muốn nói với cô một lát.”

Thẩm Tích Phàm

sửng sốt, sau đó hàm hồ nửa ngày: “Cái này, Hà Tô Diệp, anh có thể đừng lôi kéo

tay tôi nói chuyện được không, tôi sẽ có áp lực.”

Hà Tô Diệp nhẹ

nhàng buông ra, thẳng tắp nhìn vào trong ánh mắt của cô: “Cô nhóc, em có

thể……suy nghĩ nghiêm túc một chút về anh…. được không?”.

Lời tỏ tình một

chút độc đáo cũng không có,câu “Anh thích em” thậm chí cũng chẳng có , tất cả

đều bình thản, đơn giản mà thật lòng.

Ngược lại đối

với Thẩm Tích Phàm mà nói, lời tỏ tình của tất cả mọi người đều không làm cảm

động bằng một câu của anh.

Anh ấy chỉ thành

khẩn hỏi bạn, mang theo giọng điệu thăm dò, tôn trọng ý nguyện của bạn. Tôn

trọng như vậy, chính là mang ý nghĩa “Có được là hạnh phúc của tôi, nhưng không

phải là mệnh của tôi”, dù cho kết quả có thế nào, thì người con trai ấy đều có

thể yên lặng chấp nhận.

Người đàn ông

như vậy, hẳn là sẽ cho cô cảm giác an toàn.

Nhưng bỗng nhiên

Thẩm Tích Phàm có một cái ý niệm trong đầu muốn trêu cợt anh, một người con

trai như vậy, cảm tình ẩn chứa quá sâu, rất tốt, luôn bình tĩnh tự nhiên như

vậy, cũng không thấy anh bối rối vô thố.

Cô rũ mắt buông

mi, ánh mắt né tránh, do dự một lúc: “ Suy nghĩ cái gì, căn bản không cần phải

suy nghĩ……”

Sắc mặt Hà Tô

Diệp hơi hơi thay đổi, những lời này trong lòng anh đã thầm đọc hàng trăm ngàn

lần, mãi đến khi nói ra trong lòng vẫn còn lo lắng không thôi, anh không thích

nhất là làm những việc mình không nắm chắc, nhưng lần này không thể không để

cho bản thân đánh cuộc một phen. Câu trả lời của Thẩm Tích Phàm khiến cho trong

lòng vốn không ngừng lên xuống bỗng bắt đầu lạnh cả người.

Nhưng không ngờ,

tiếp theo đó cô lại cười vang lên: “Suy nghĩ cái gì hả, Bác sĩ Hà, hôm

nay em khóc lớn một lúc còn không khiến anh phát hiện ra em thích anh sao, em

làm người cũng thất bại quá đi! Anh tại sao lúc nào cũng phải bắt em nói ra

trực tiếp như vậy?”

Miệng Hà Tô Diệp

hơi hơi giương lên, anh cảm giác như trong lòng có hàng vạn đóa hoa đang nở rộ,

nghĩ mở lời lại không biết nói từ đâu: “Anh….”

Thẩm Tích Phàm

quay mặt qua chỗ khác, cảm thấy bản thân vừa rồi quả thật có chút lớn mật, cô

cả đời này còn chưa nói trắng ra như vậy bao giờ, hôm nay xem như ngoại lệ

đi—–tên con trai chậm hiểu này.^^

Bầu không khí

bỗng trở nên mơ hồ, trong không gian đều là hương vị ngọt ngào.

Ngón tay của anh

nhẹ nhàng bao lấy bàn tay cô, kiên định, ấm áp, giống như nói ra một lời thề vô

thanh vô thức.

“Hà Tô Diệp, em

cho rằng anh đã hiểu rồi, hại em cứ thế mà vui sướng nửa ngày a!”

“Anh không phải

cố ý, buổi trưa bọn Khâu Thiên đều ở đây, anh lại không thể hỏi ra miệng, lại

nói, em không nói rõ anh làm sao mà biết được.”

“Hà Tô Diệp

……..”

“Ừ?”

“Em đã nhìn thấy

quyển sách đó rồi, các phương thuốc ấy, anh viết chúng lúc nào vậy?”

“A…à, là lần

trước sau khi đưa em về rồi viết, bệnh án trước đây của em chỗ anh đều có, mấy

đơn thuốc này có cái anh dám chắc chắn,cũng có cái anh đánh dấu chấm hỏi, nếu

có bốc thuốc thì vẫn phải kết hợp với tình trạng bệnh thực tế một chút để điều

chỉnh độ tăng giảm.”

“Đúng rồi, anh

vừa nãy lo lắng lắm hả? Tỏ tình kém quá đi!”

“Thật xin lỗi,

những lời này anh cũng là lần đầu tiên nói như vậy, nên chưa có kinh nghiệm

gì….”.

—————

Đi trong vườn

hoa phía sau bệnh viện, Hà Tô Diệp cảm thấy tay của Thẩm Tích Phàm có chút

lạnh, anh biết thể trạng của cô vẫn như vậy, mặc kệ là xuân hạ thu hay đông tay

chân luôn lạnh lẽo.

Long nhãn, cẩu

kỷ, táo đỏ đều là thực phẩm bổ máu, cô tự tay vì anh mà nấu cháo, chờ sau khi

anh xuất viện cũng sẽ vì cô mà nấu một bát, có lẽ chỉ có cơ hội vài lần ít ỏi,

bởi vì sau này cho dù bọn họ đều đi tới cái nước Mỹ kia, cũng vẫn cách nhau rất

xa.

Một thành phố ồn

ào như vậy, có ánh đèn rực rỡ mới lên, con đường màu đêm, giống như một bức

tượng điêu khắc đen trắng, rất nhiều đèn đường chiếu rọi, rất nhiều nhà cao

tầng nổi bật , cũng rất nhiều bóng người mờ ảo dao động, tất cả trở thành phong

cảnh đường phố tấp nập, nhộn nhịp. Mà bọn họ lại im lặng nắm tay nhau, ở một

góc của thành phố, trao cho nhau sự ấm áp.

Đợi sau một năm

nữa đi, anh muốn nắm tay cô, dưới pháo hoa rực rỡ, chim oanh tung cánh, cỏ cây

đâm chồi, đối với trời, trước mặt mọi người, nói ra câu kia: “Tôi đồng ý”.

Đúng vậy, ‘tôi

đồng ý’, cùng em trải qua năm tháng đằng đẵng, cùng em ngắm những thay đổi phù

hoa của thế gian, đó nhất định là điều đẹp nhất.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.