Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 22: Ý dĩ nhân


Ý dĩ nhân – ngọt, nồng,

hơi lạnh, kiện tỳ trừ thấp, thanh nhiệt; Có thể buông tay một tình

yêu đó cũng là một loại dũng khí^^.

Hà Tô Diệp ngắt

điện thoại, không khỏi mỉm cười, ngơ ngẩn đứng một lúc lâu, mãi cho đến khi có

một đứa bé kéo tay áo anh: “Anh ơi, em có việc muốn nhờ anh.”

Anh mới vội giật mình,

sém chút nữa rơi cả di động xuống, bà lão bên cạnh cười nói: “Cái thằng bé này!

Có phải là điện thoại của cháu dâu ta không?”

Vừa mới định giải thích,

thì một bác trung niên khác nhảy vào: “Đám thanh niên tới nơi này chắc là không

quen, trong nhà vẫn còn có vợ, con, hẳn là luyến tiếc đi! Thật sự là thiệt thòi

cho các cậu rồi!”

Lập tức có người hô: “Bác

sĩ Hà lấy vợ rồi à! Hai năm trước tới đây mới có một người, sao mà ở vài ngày

rồi cũng không lộ ra tí tin tức nào, theo lý thì chúng ta hẳn phải mời bác sĩ

một bữa nhỉ!”.

Xung quang những người

biết anh đều bắt đầu ồn ào, vài bác sĩ quen thuộc vụng trộm cười, chỉ còn lại

anh người có chút ngây ngốc đứng tại chỗ, định mở miệng vài lần lại ngang ngạnh

không thốt thành lời.

Coi như xong, đã hiểu lầm

liền thành hiểu lầm luôn đi, anh thế mà lại rất thích cái cảm giác này.

Vùng núi nghèo khó, tại

nơi này bác sĩ rất được chào đón, truyền thống bao nhiêu năm vẫn thật cổ hủ,

tiện thể, bao gồm cả việc chữa các loại bệnh.

Nghèo hàn cũng mang đến

rất nhiều khó khăn và nỗi khổ; mẹ của em trai này bị ốm nằm trên giường đã mấy

tháng, chóng mặt lâu ngày lại phát tác, thị lực rất yếu, dễ quên mất ngủ; lần

trước tới khám nói không nên lời, đằng sau lưng một mực khẩn cầu Hà Tô Diệp:

“Bác sĩ, nhà của tôi không có tiền, viết đơn có thể dùng một ít thuốc rẻ được

không, con trai của tôi vẫn còn phải đi học.”

Anh nghe xong không biết

là loại tư vị gì, vừa nghĩ định viết xuống “Lộc giác giao”, “Quy giao bản”, “A

giao”, lại dừng bút một lát, cẩn thận khoanh một vòng tròn, để lại một kí hiệu,

chuẩn bị nói cho người bốc thuốc rằng số thuốc đó là anh bỏ tiền mua.

Ngoài phòng, bé trai cầm

phương thuốc xem cẩn thận, quấn quýt không nề hà muốn Hà Tô Diệp giảng cho nghe

công dụng của từng loại thuốc, mở một đôi mắt ngây thơ mang đầy khát

vọng: “Anh, tương lai em cũng muốn đi học ở đại học Y, học Đông y, làm một bác

sĩ.”

Anh cười, tiếp tục giảng

cho bé: “Dĩ ý nhân, lợi tiểu tiêu thũng, kiện tỳ, thanh nóng giải độc. Mẹ em

bởi vì tỳ hư khí ẩm đình trệ, bệnh phù thũng mới càng lan rộng, cho nên phải

dùng phối hợp Ý dĩ nhân,bạch thuật cùng hoàng kì, ngoài ra, lần đó mẹ em tới

khám, anh thấy bà còn có biểu hiện thiếu máu mức độ trung bình nữa.”

Đôi mắt bé trai đỏ lên,

cái gì cũng chưa nói, chỉ si ngốc nhìn cánh cửa cao cao kia, Hà Tô Diệp mỉm

cười một cách miễn cưỡng: “Em vẫn thật may mắn, anh dù bất cứ cách nào cũng

giúp em chữa khỏi bệnh cho mẹ.”

Hà Tô Diệp quay về viện,

đồng nghiệp quen biết nhắc cho anh người trong thôn lại đưa tới mấy con cá, một

bát canh gà, còn có vài vò rượu gạo, nói rằng, bác sĩ Hà lấy vợ rồi mà bọn họ

lại không có gì đáp lễ, đành phải mong anh chấp nhận. Hà Tô Diệp dở khóc dở

cười, nhưng mấy đồng nghiệp cũng thừa dịp khuyến khích anh, nói là bệnh viện có

mấy cô y tá thầm mến Hà Tô Diệp đã lâu.

Anh cười cười, từ trối

cho ý kiến, vậy mà Phương Khả Hâm lại ở một bên trêu ghẹo: “Anh trước kia khi

học đại học rất được chào đón nha, lúc đi thực tập có vài phòng tranh nhau muốn

“hộ tống”, nói là đi cùng chụp ảnh về sau làm tuyên truyền mới có chất lượng.”

Hà Tô Diệp vẫn làm một bộ

không phải việc liên quan tới mình: “Anh đi xem thuốc bên kia có được bọc cẩn

thận hay không, lúc về cho bọn họ mang đi.”

Phương Khả Hâm giải

thích: “Vừa nãy cầm đơn thuốc, em đã gửi đi rồi, tối nay bọn họ nói là

người trong nhà tự đến lấy, với cả ngày mai chúng ta còn phải tiêm vắc xin cho

đám trẻ con nữa, thuốc tiêm sẵn có đều ở đội chữa bệnh kia, em vừa qua kiểm

tra rồi.”

Lúc này, Hà Tô Diệp mới

chú ý đến trên tay Phương Khả Hâm có băng một đống gạc y tế, màu đỏ ẩn ẩn lộ

ra, anh vội vàng hỏi: “Tay làm sao thế này? Em bị ngã ?”

Phương Khả Hâm ngập ngừng

một lát: “Lúc em chuyển cái hòm thuốc không cẩn thận quệt phải một cái đinh, bị

cứa qua.”

“Nhớ không để bị cảm, mặc

kệ thế nào cũng phải phòng ngừa nhiễm trùng.” Anh thở dài nhìn kỹ miệng vết

thương: “Con gái không cần phải làm những việc vất vả như vậy, tiêm vắc xin

phòng bệnh ngày mai, để anh đi thôi.”

Người đồng nghiệp đang

ghi chép bỗng nghe thấy, cũng giúp đỡ khuyên cô: “Bác sĩ Phương, cô mấy ngày

này chưa đủ mệ sao, một chút việc so với con trai bọn tôi cũng không bỏ qua,

còn phải lo cơm nước, nghỉ ngơi một chút đi, trăm ngàn lần đừng để mệt đến ngất

xỉu đấy!”

Hà Tô Diệp mỉm cười,

“Phương Khả Hâm, thì ra Khâu Thiên nói, em một khi đã làm việc liền không muốn

sống nữa lại là thật !Khó trách học hành vĩ đại như vậy, em trước tiên xử lý

tốt cánh tay bị thương đi đã, rồi nói sau.”

Cô nhẹ nhàng gật đầu, suy

nghĩ một chút: “Em đi trước qua bên kia thúc giục kê đơn, rồi xem cơm chiều thế

nào!”. Đứng dậy bước đi, cúi đầu, không để người khác chú ý tới bản thân có

chút thần thái khác thường.

Một cái đinh, miệng vết

thương nho nhỏ, nhưng chỉ đổi lấy được sự quan tâm với bệnh nhân bình thường

như vậy của anh, còn Thẩm Tích Phàm thì lại như bảo bối che chở, cô có lẽ nên

hết hy vọng thôi.

Người gọi điện thoại kia

là ai, cô cũng đã biết, có thể làm cho anh lộ ra cái loại biểu tình này chỉ có

một người, ngay cả ở trước mặt Trương Nghi Lăng cũng không chuyên chú cùng dịu

dàng, toàn bộ hiện ra như vậy.

Thì ra, một người con

trai ôn nhuận, cũng sẽ ngây ngốc mà rơi vào bên trong biển tình yêu đến không

thể tự kiềm chế.

Mà chính mình, lại si

ngốc biến thành kẻ bị gọi là yêu đơn phương. Cô luôn cho rằng, Hà Tô Diệp vì bị

tình yêu thương tổn, chỉ là tạm thời đau đớn, mà cô, luôn luôn là người canh

giữ gần nhất bên cạnh anh, cô có thể tha thứ anh không thích mình, bởi vì anh

cũng sẽ không thích bất luận người đó là ai, thế nhưng… thế nhưng, anh hiện tại

vì sao lại có thể yêu thương người khác.

Duyên phận… vậy mà cô

cùng anh… lại là nghiệt duyên.

————

Tín hiệu vùng núi quả

nhiên không tốt, anh nhắn tin cho Thẩm Tích Phàm, rất lâu mà không thấy cô nhắn

lại, đành phải tức giận tắt đi, vào trong viện ngồi một lát.

Bên ngoài trời nhá nhem

oi bức, không khí sền đặc bám vào trên người, giống như nước đường hòa tan, có

chút phát tanh ngọt ngấy. Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi tới bật tung chiếc

cửa gỗ, bụi đất bay lên, vội vã có các hạt mưa nhỏ dày đặc rơi xuống

xuống. Người hàng xóm bên cạnh hô: “Bác sĩ Hà, sắp mưa to rồi, các anh ở

trong phòng mau dọn thuốc đi.”

Hà Tô Diệp suy nghĩ bất

an, dấu hiệu của trận gió này nhất định là một cơn mưa to, ngày mai chắc còn

mưa tiếp không ngừng, công việc nhất định sẽ khó khăn càng nhiều hơn.

Đột nhiên anh nhớ tới lời

hứa với Thẩm Tích Phàm —–trước khi đi sẽ giúp cô xin một cái bùa bình an.

Hy vọng có thể cầu giúp

cô một đời này cứ thế mà bình an cùng hạnh phúc. Đã nhìn nhiều cảnh gần đất xa

trời trong bệnh viện, nếm trải qua đau khổ của việc mất đi người thân,

trên thế giới này, không có điều gì so với hai chữ “bình an” khiến anh cảm

động. Anh có thể không để ý, không so đo cô thích ai, nhưng anh thật sự hy vọng

cô bình bình an an sống đến trọn đời.

Tâm tư bản thân không

biết khi nào sẽ bị phát hiện, che dấu dù có kỹ thế nào rồi cũng sẽ bị quyển

sách kia bán đứng.

Chẳng qua chỉ là đi nước

Mỹ du học, không phải sao! Anh cũng có cơ hội này, nếu cô thích đi về phía

trước, vậy thì anh sẽ ở phía sau cô một mét, cho cô sự tự do cùng không gian,

bất cứ lúc nào cô cần, đều có thể giơ tay là chạm tới.

——-

Quả nhiên ngày hôm sau

mưa to không ngừng, còn có xu hướng ngày càng nghiêm trọng, vốn dĩ kế hoạch sẽ

để cho trẻ em đến viện vệ sinh dịch tễ trong thôn tiêm vắc xin phòng bệnh, bây

giờ chỉ có thể biến thành bác sĩ tới tận nơi phục vụ.

Bác sĩ của nhóm anh trêu

đùa: “Chúng ta đội mũ rơm, lưng đeo hòm thuốc thật sự rất giống hành quân đáng

giặc nha!”

Người kế bên tiếp lời:

“Quân dã chiến, chúng ta là Đại quân Lưu Đặng*, chuẩn bị thẳng tiến núi Đại

Biệt**”

(* là đại quân nổi tiếng

trong thời kì cách mạng của Trung Quốc, núi Đại Biệt là một địa danh gắn liền

với đại quân này, cái này mình cũng không chắc lắm, vì đọc tiếng trung ko

hiểu^^)

Phương Khả Hâm giúp bọn

họ chuẩn bị trà, dặn dò: “Mưa to đường trơn, các anh phải cẩn thận một chút”

Hà Tô Diệp kéo qua một

bác sĩ thực tập : “Tôi với cậu đổi nơi khám, trời mưa không dễ đi, còn phải

băng qua một ngọn núi, nơi này đường mòn tôi có vẻ quen thuộc hơn cậu, cậu thấy

được không?”

Người thực tập sinh kinh

ngạc không thôi: “A…. được, vậy đi thôi.”



Mưa to thế này, đến ô

cũng không che hết được, chỉ chốc lát đầu với vai anh tất cả đều ướt nhẹm, trên

ống quần dính đầy bùn đất, cả người giống như đã ngâm trong nước rất lâu, thốt

ra không nổi một tiếng thở dài.

Đất trên núi không tốt,

bước lên trên mà như không có cảm giác, bị mưa xối xuống lộ ra rất nhiều đá

vụn; theo địa thế, nước bùn cứ thế thẳng tắp lao xuống dưới. Anh mỗi bước đi

đều phải hết sức cẩn thận, thời gian đi so với bình thường mất hơn nửa tiếng

mới tới.

Chờ những nhà có con em

đến khám xong rồi, trời đã tối đen, có cậu nhóc nơi đây muốn đưa anh về, anh

muốn từ trối, có điều cậu nhóc kia thật quá nhiệt tình: “Nhà mẹ vợ tôi ở ngay

đằng kia, buổi tối tôi ngủ ở đó.”

Bọn họ vừa đi vừa nói

chuyện với nhau, Hà Tô Diệp không ngừng hỏi về tình trạng vệ sinh của địa

phương, cậu nhóc kia cũng hăng say trình bày. Bỗng nhiên, lúc đi đến sườn núi,

bọn họ nghe thấy tiếng hét to của một đứa bé: “Cứu với! cứu với!”.

Tiếng kêu khàn khàn,

xuyên qua màn đêm đen mịt mờ, hai người bọn họ đều bị làm cho hoảng sợ, cậu

nhóc thử hỏi: “Hình như là ở phía Đông, chúng ta đi xem thử xem sao?”

Âm thanh kia càng ngày

càng nhỏ, cũng càng ngày càng khàn đi, chỗ này mưa có vẻ rất kinh tâm động

phách, thế nhưng bọn họ cũng đã tới gần chỗ phát ra âm thanh hơn, theo ánh sáng

của đèn pin, cậu nhóc kia kêu lên: “Bên này, bên này! Một thằng bé!”

Hai tay cố gắng bám chặt

lấy chút đá vụn đầy bùn đất, máu theo cánh tay chảy ra, độ dốc của sườn núi

thật nguy hiểm, không lưu ý ngã xuống thì không thể hình dung được hậu quả, cậu

bé này hiển nhiên là bị sợ hãi, mở to ánh mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ, một

tiếng : “Cứu em với!” cũng kêu không nổi.

Hà Tô Diệp cẩn thận tới

gần sườn dốc, dịu dàng an ủi bé: “Không có việc gì, anh sẽ kéo em lên”, nói rồi

vươn tay giữ chặt bé, đem nó kéo lên, cậu nhóc bên cạnh nhanh chóng tóm lấy đứa

trẻ, lúc tới gần tay cầm đèn pin xem xét, không khỏi thở phào: “May qua da thịt

không bị thương tích gì, không có gì nghiêm…..”

Một chữ “trọng” cuối cùng

còn chưa nói ra, Hà Tô Diệp đột nhiên cảm thấy dưới chân mềm nhũn, một luồng

sức mạnh thiên nhiên không thể chống cự đem cả trọng lượng cơ thể anh lùi ra

phía sau, hất tung vào không trung. Cậu nhóc quay đầu, kinh hãi: “Bác sĩ Hà cẩn

thận!” nhanh tay muốn kéo anh lại, chỉ thấy anh, cả người anh với bùn đất, đá

vụn cùng nhau trượt xuống, chỉ trong nháy mắt, liền biến mất trong làn mưa lớn

mờ mịt.

————-

Trời tối, lực gió dần dần

giảm nhỏ, đội bác sĩ chữa bệnh lần lượt trở lại, mỗi người đều thành người

nước, từ cổ tay áo, xuống đến ống quần đều là nước mưa chảy xuôi, có bác sĩ kêu

to: “ Đi mát xa xông hơi còn chưa có đầm đìa tới mức như thế này, khoan khoái

cả người quả thực là…”

Phương Khả Hâm đưa khăn

mặt cho bọn họ pha trà nóng, tiếp đón: “Đi tắm nước ấm đi, em xuống phòng bếp

nhờ các cô chuẩn bị cho mấy người ít trà gừng hồng tảo,trừ lạnh! Buổi tối đun

ít cháo y dĩ nhân, nơi này thời tiết rất ẩm ướt, ăn món đấy lợi thủy tiêu thũng

nha.”

Những người khác cảm

thán: “Có nữ bác sĩ đi theo thật sự quá tốt, chu đáo, chăm sóc ân cần chúng ta

như đối với bệnh nhân vậy.”

Phương Khả Hâm ngượng

ngùng mỉm cười, ánh mắt mơ hồ luôn luôn hướng ra phía bên ngoài, gió mạnh thổi

đám mưa nhỏ, làm ướt nhẹp cả cái trán của cô, nhanh chóng lấy tay gạt đi, lại

cảm thấy trong lòng bàn tay lạnh lẽo, thì ra miệng vết thương băng bó cẩn thận

đã lộ ra vệt máu thật dày.

Ở dưới phòng bếp giúp một

tay, cô ngồi không nổi, đứng cũng chẳng yên, một loại dự cảm không tốt dần dần

hiện lên, dạ dày chua xót, kìm nén lại ý muốn nôn ra trong đầu, nếm vào thìa

cháo rồi lại bỏ xuống, lấy di động ra ấn gọi dãy số quen thuộc kia.

Không có người nhận máy

càng làm cho cô thấy sợ hãi, cô không ngừng an ủi chính mình, là do bản thân

quá nhạy cảm, tục ngữ nói không sai, quan tâm quá sẽ bị hoảng, Hà Tô Diệp nhất

định không có việc gì, khả năng anh chậm trễ một lát, có thể một giây sau, sẽ

mở cửa bước vào.

Ý dĩ nhân trong nồi bốc

lên, một phút, mười phút, hai mươi phút. Cô cảm thấy bản thân rốt cuộc chống đỡ

không nổi, phiền não, bất an, bối rối đan thành một tấm lưới kín đặc, khiến cho

cô không có cách nào khác ngoài việc giữ vững hô hấp cùng tự hỏi.

Bỗng nhiên, bên ngoài sân

một trận xôn xao, có người thất thanh la lên: “Nhóm bác sĩ, đã xảy ra chuyện

rồi! Mau gọi 120!”

Thân mình như bị húc mạnh

một cái, hàn ý từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đầu, cô cuống quít cởi ra tạp dề

chạy khỏi phòng bếp, trong viện hai ba người dân bản xứ, lôi kéo bác sĩ vội

chạy ra phía bên ngoài: “Bác sĩ Hà, người khác tìm thấy cậu ấy, có điều hiện

tại đang hôn mê, trên người còn có mấy chỗ bầm dập, chúng tôi cũng không dám di

chuyển, sợ không chuyên sẽ càng l*m t*nh hình xấu thêm,nhưng đã để vài người ở

bên cạnh trông giữ rồi.”

Trong nháy mắt đau đến

không thể hô hấp, nhưng nhận thức bản thân là một bác sĩ cô nhanh chóng thanh

tỉnh: “Tôi cũng đi!”

Từ viện vệ sinh đến đầu

thôn mất mấy trăm mét, cô chưa từng cảm thấy con đường này lại dài đến như vậy,

xa xôi không biết điểm dừng, xung quanh tất cả đều là mưa bụi mịt mờ, cô chỉ

biết gồng hết sức chạy, rồi lại chạy, giống như nếu bỏ qua một giây, liền bỏ lỡ

cả đời.

Trước mắt cô một mảng mơ

hồ, chỉ có một cái ý niệm xoay quanh trong đầu ‘Hà Tô Diệp, chỉ cần anh không

sao, em chỉ cần anh không sao, nếu ông trời bắt em buông tha cho tất cả, em đều

cam tâm tình nguyện’.

Đầu thôn đã có mấy người

vây quanh lại, nhìn thấy bọn họ chạy tới, vạn phần vui sướng: “Bác sĩ tới rồi,

mau đến đây!”

Vị bác sĩ đi trước vội

xông lên, cô cũng theo đến, tình cảnh trước mắt làm cho cô thiếu chút nữa kìm

nén không nổi mà rơi lệ. bác sĩ có kinh nghiệm nhìn một chút: “Não chấn động,

bầm tím, bên ngoài hình như chưa có thương tích nghiêm trọng gì, không biết bên

trong có xuất huyết hay não bộ lệch vị trí hay không. Tạm thời vẫn chưa thể

tính toán chính xác nhất.”

——

Người kia, nhắm mắt lại,

giống như đang ngủ say, lại mang tới cho cô ảo giác vĩnh viễn anh sẽ không tỉnh

lại. Sợ hãi, tuyệt vọng, lạnh càng lạnh, không thể hô hấp, ngay cả thần chí

cũng không thật rõ ràng, trong tầm nhìn mơ hồ là một mảnh mông lung u ám.

Những người tại đây chỉ

có thể cầu mong cho xe cấp cứu nhanh chóng đến sớm một chút.

—–

Không biết mất bao lâu,

bỗng nhiên một tiếng còi cảnh sát làm cho tinh thần của mọi người rơi vào chấn

động, lập tức xe cứu thương mở ra, vài bác sĩ nâng cáng xuống, rất thành thạo

đem Hà Tô Diệp nâng lên. Cô cũng đi theo kêu gọi: “Tôi là người thân nhất của

anh ấy, hãy để tôi đi đi.”

Mưa đã đem đôi mắt của cô

buốt đến không mở ra được, nhưng vẫn cố gắng mở to xem bác sĩ đo huyết áp cho

anh, đếm mạch đập, trong đầu tất cả đều là thứ tạp âm ong ong không dứt, cô

liều mạng nói cho chính mình, bình tĩnh, trấn định, mau gọi điện thoại cho Khâu

Thiên.

Lấy ra di động, mệt mỏi

dùng toàn lực ấn xuống dãy số, Khâu Thiên bên kia rất nhanh trả lời: “Phương

Khả Hâm, có chuyện gì sao? Anh đang trực ban.”

Giống như rễ của cây bèo

trong dòng xiết của con sông rộng lớn tìm được một ít đất, cô cuối cùng đã có

người có thể dựa vào, một cơn đau kịch liệt từ toàn thân lan tới mọi bộ phận,

bộc phát bén nhọn, ngay bên bờ vực sụp đổ, cô run rẩy thật lợi hại, ngay cả

răng cũng đều phát ra tiếng vang lập cập: “Khâu Thiên, nhanh, nhanh tới bệnh

viện quân đội trung ương, Hà Tô Diệp…..anh ấy đã xảy ra chuyện, bị thương…..

ngoài ra không rõ ràng lắm, tạm thời hôn mê, còn phải thêm một bước chuẩn đoán

chính xác. Còn có….. báo cho bố anh ấy đi.”

Khâu Thiên dù sao cũng

lão luyện: “Anh biết rồi, em ổn định lại cảm xúc, anh lập tức tới đó, trăm ngàn

lần đừng hoảng hốt!”

Dù sao cũng là bệnh viện

quân đội, cấp cứu tốc độ rất nhanh, sau khi chờ chuẩn đoán chính xác, Hà Tô

Diệp chính là bị chấn động não mức độ thấp, gãy xương, liền lập tức được đưa

tới phòng VIP.

Tất cả chỉ chờ bệnh nhân

tỉnh lại.

Lúc này, toàn bộ khí lực

bị nén nhịn của Phương Khả Hâm muốn bộc phát, dựa vào bức tường chậm rãi ngồi

xuống, cô nói cho chính mình không thể khóc, không thể khóc, nhưng cô đã quá

kiệt sức, vô lực chống đỡ được tiếp. Trong tim truyền đến từng đợt từng đợt đau

nhói, hết thảy đều lờ mờ, nước mắt từ khuôn mặt cứ thế chảy xuống.

Thời gian dài như vậy

chịu đựng nỗi đau, sau khi nghe được tin tức anh bình an, cuối cùng đều tan

thành mây khói.

Chỉ cần anh bình an, chỉ

cần anh hạnh phúc, không có gì không thể thỏa hiệp lùi bước, chẳng lẽ thế này

không phải là cách yêu một người sao, chỉ cần anh ấy bình an hạnh phúc, bản

thân mới có thể hạnh phúc.

Mãi cho đến khi có một

người nhẹ nhàng gọi cô: “Phương Khả Hâm, Phương Khả Hâm, đừng khóc, cậu ấy

không có việc gì, không sao nữa rồi.”

Cô cũng không chịu ngẩng

đầu, giọng nói khàn khàn: “Em biết, chỉ là khống chế không nổi, Khâu Thiên, để

cho em yên tĩnh một lát.”

Khâu Thiên thở dài, nhưng

cái gì cũng chưa nói, lẳng lặng đứng ở bên cạnh, trong cái hành lang trống

vắng, chỉ có hai người. Phòng bệnh của Hà Tô Diệp cửa mở lại đóng, không ai chú

ý đến bọn họ.

Thật lâu sau, Phương Khả

Hâm mở miệng: “Khâu Thiên, Hà Tô Diệp, anh ấy có phải thích Thẩm Tích Phàm hay

không?”

“Ừ!”

“Gọi điện thoại cho cô ấy

đi, nói rằng Hà Tô Diệp đã xảy ra chuyện, anh ấy hiện tại nhất định hy

vọng nhất là nhìn thấy cô ấy, có lẽ anh ấy biết cô ấy đến thăm mình, nhất định

sẽ tỉnh lại, bây giờ em chỉ mong anh ấy tỉnh lại, sau đó…sau đó, mặc kệ anh ấy

không quan tâm tới em hoặc tiếp tục coi em là một đứa em gái, em cũng không để

ý nữa.”

“Cô à, hiện tại đã 12 giờ

rồi, ngày mai anh nhất định sẽ gọi điện thoại, được chưa!”

“Khâu Thiên…..”

“Ừ?”

“Anh cảm thấy Thẩm Tích

Phàm có thích Hà Tô Diệp hay không, cô ấy có thể giống Trương Nghi Lăng kia hay

không, lại tiếp tục thương tổn anh ấy?”

“Không biết, nhưng Hà Tô

Diệp của em thích người ta thật sự rất vất vả nha”

“Khâu Thiên. Nếu em gọi

Thẩm Tích Phàm tới, anh ấy sẽ không trách em chứ, với tính cách của anh ấy, khẳng

định không muốn cô ấy đau lòng, vạn nhất anh ấy tức giận không quan tâm tới em

nữa, vậy phải làm sao bây giờ?”

“Không đúng đâu, trong

lòng Hà Tô Diệp của em có khi còn rất vui mừng ấy chứ, em nói sai rồi!”.

“Khâu Thiên, nếu anh ấy

thích Thẩm Tích Phàm, mà cô ấy cũng thích Hà Tô Diệp …. thì thật tốt quá.”

“Vậy còn em?”

“Em…. em có thể làm gì

bây giờ, trong vở kịch tình yêu của hai người luôn luôn không thể thiếu vai

phụ, cũng luôn luôn không cần người đóng vai phụ, diễn xong rồi, hết vai của

mình rồi, ngoại trừ cười mà lui xuống sân khấu, thì còn có lựa chọn khác sao!”

“Phương Khả Hâm, đừng nói

như vậy, trong lòng anh rất khó chịu.”

“Khâu Thiên ………”

“Ừ?”

“Em đói bụng………..”

Cứ như vậy đi, cô nói với

chính mình,thôi tiếp tục đợi chờ vô nghĩa; cuộc đời của người con gái có bao

nhiêu thời gian để tiếp tục chờ đợi một người vĩnh viễn sẽ không đặt tầm mắt

dừng lại trên bản thân mình . Tuổi trẻ nông nổi đã qua, thanh xuân của cô đã bị

lãng phí trên tình yêu say đắm khắc cốt có cho mà không nhận này, dù thời gian

còn lại không nhiều, nhưng cuộc sống này của cô vẫn còn phải tiếp diễn, rồi sẽ

có ngày, một người con trai yêu cô sẽ xuất hiện, quan tâm, che chở cô mãi mãi.

Tình yêu đơn phương là

một điều đau khổ nhất trên thế giới này, nhưng cũng là điều hạnh phúc nhất; dù

sao khi ấy, chúng ta đều không hề hối hận khi yêu đơn phương một người như

vậy—-người mà đối với bản thân có thể coi là độc nhất vô nhị trên đời.

Cuối cùng, chúng ta sẽ

mỉm cười chúc phúc cho người ấy, cho dù có lưu luyến,có đau lòng hay tươi cười

miễn cưỡng… tất cả rồi cũng phải buông tay.

Bởi vì, bản thân mỗi

người đều biết rằng: “ Từng yêu anh… đó là điều đẹp nhất em đã làm!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.