Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 6: Mơ màng như người say


Cô nằm trên chiếc giường lò xo không

mấy thoải mái của anh, ngắm nhìn gương mặt anh đắm chìm trong d*c v*ng. Anh

nhắm mắt, môi hơi hé, dường như đang ở một nơi rất đẹp.

Sau khi tan làm, mọi

người hẹn nhau ăn đêm ở quán

ngoài trời. CoCo mang theo bạn trai chơi đàn guitar, tên Mark, đẹp trai

lạnh lùng, Phong

mang theo người bạn gái Mai Mai từ quêra

làm việc, Như Phi cùng Trì Mạch đương nhiên là một đôi,duy có Vị Hi đi

một mình, nhưng cũng rất vui vẻ, tự tại.

Bảy người chiếm tám chiếc ghế.

Cả đám người bọn họ tụ họp với nhau luôn

rất ầm ĩ, đến chủ

quán quầy ăn nhỏ cũng sợ bọn họ, nhưng

hôm nay lại yên tĩnh lạ thường. Cho tới khi Phong nâng cốc rượu, nói với

chiếc ghế trống: “Mời Tiểu Văn”.

Mọi người lần lượt nâng cốc, sau đó đổ toàn bộ

bia trongcốc xuống đất.

Phụ nữ khu đèn đỏ, thân như

bèo tấm, mạng như giun dế. Cho dù sinh

mệnh trôi đi như nước, nhưng mỗi ngày bi kịch

đều đang được công diễn, cuộc sống vẫn phải tiếp

tục.

Mọi người dường

như nhẹ nhõm hơn, trò chuyện với nhau, mỗi

người một câu. Hôm nay Vị Hi hơi trầm mặc, Như Phi

vẫn sôi nổi như thường, khiêu chiến với Mark, quyết chí chuốc

say tên đẹp trai hoang dã này.

CoCo lại vui vẻ đứng bên xem

kịch, dứt khoát không giúp ai, thời

đại này, trọng sắc khinh bạn hay trọng bạn khinh sắc đều khiến người ta khinh

bỉ như nhau.

Cặp đôi của cậu Phong chỉ lo chụm

đầu nói chuyện, giống như hai con chuột nhỏ yêu

nhau thắm thiết. Trì Mạch vẫn luôn ít nói trong những

cuộc tụ họp kiểu này, khi có người kểtruyện cười nhạt nhẽo, anh

cùng phối hợp cười cười.

Ti vi đang phát chương trình tin giải trí linh

tinh, Vị Hi vừa

lơ đễnh xem vừa bóc vỏ tôm không còn tươi.

Đột nhiên, một gương mặt thu hút ánh nhìn của cô.

Tin tức đang chiếu cảnh bán đấu giá từ thiện gương

mặtNguyễn Thiệu Nam lướt

qua. Tiếp theo ống kính chiếu vào một sợi dây chuyền kim cương đặt trong tấm

chụp thủy tinh, còn quay đặc tả mặt dây chuyền có tạo hình độc đáo đó.

Vị Hi dụi

mắt, cuối cùng khẳng định, cô

không nhìn lầm,chính là sợi dây mình đeo trên cổ.

“Tâm điểm lớn nhất của hội đấu giá từ thiện

năm nay, không gì vượt qua sợi dây chuyền kim cương được mệnh danh “Chìa khóa

hi vọng”. Viên kim cương chủ đạo màu xanh nặng bảy phẩy tám cara, tương

truyền là vật đính ước của hoàng hậu Maria cuối triều Ý và người yêu bà. Không

chỉ kĩthuật tinh xảo, mà giá trị lịch sử

cũng vô cùng lớn...”.

Báo cáo của phóng viên giải trí đặc

biệt sinh động, thu hút sự chú ý của phần

lớn thực khách.

Sau đó, Vị Hi thấy

người chủ trì buổi đấu giá và Nguyễn Thiệu Nam bắt

tay, Uông Đông Dương bên cạnh nhận lấy món

hàng đấu giá quý báu đó, vô số ánh đèn

liên tiếp lóe lên.

Tiếp theo là cảnh Nguyễn Thiệu Nam bị vây

trong đám phóng viên cuồng nhiệt, rời đi

dưới sự bảo vệ của nhân viên. Những quý ông nổi

tiếng khác đều bị gạt sang một bên, cảnhtượng

như vậy thật sự hiểm thấy.

Điều này cùng khó trách, anh là

nhân vật thường xuyên được bàn tán của thành phố này,

nhưng hiếm khi lộ diện trước giới truyền

thông, đám paparazzi đương nhiên

túm chặt, chết cùng không tha.

Nữ phóng viên giải trí xinh

đẹp cầm micro, vô cùng cảm khái nói, “Mọi

người đều đã thấy, Nguyễn Thiệu Nam - chủ

tịch tập đoàn Dịch Thiên sau khi đấu giá vật báu với giá ưu thếtuyệt đối đã từ chối

nhận phỏng vấn của giới truyền thông, vội vã

rời đi, không thể không

nói rằng đây là một điều đáng tiếc. Nhưng hành động của anh Nguyễn, mọi người

đều rõ như ban ngày. Tập đoàn Dịch Thiên mấy năm gần đây luôn

tích cực tham gia các hoạt động từ thiện…”.

Những lời khen ngợi sau đó, Vị Hi đã

không còn tâm tư lắng nghe tiếp. Cô vô thức sờ lên cổ mình, trong

lòng hoảng loạn bất an.

“Thật đúng là người giàu có”. CoCo ngồi

cạnh ngưỡng mộ lắc đầu. “Tiêu nhiều tiền đến thế chỉ để mua sợi

dây chuyền, đủ để chúng ta ăn cả

đời”.

Sau đó, cô sờ sợi dây

đeo trên cổ Vị Hi, có

phần tò mò hỏi: “Vị Hi, cậu mua

sợi dây giả này ở đâu?

Rất giống”.

Vị Hi thuận tay chỉ góc

đường, “Ngô Kí, hai

mươi tệ là có thể mua được một sợi”.

Như Phi vừa uống ngụm rượu liền

phun ra, đập tay xuống bàn cười ngặt nghẽo, đây

thực là truyện cười nhạt nhẽo nhất trong năm.

Vị Hi tức giận trừng mắt với

cô, đáng tiếc cô không nhìnthấy.

“Ôi, tôi nghe nói Nguyễn Thiệu Nam bắt đầu

tấn công toàndiện tập đoàn Thái Hoàng, không

biết có tin tức nội tình gìkhông?”.

Giọng nói truyền đến từ bàn bên

cạnh. Vị Hi quay mặt sang, thấy

hai người đàn ông dáng vẻ lãnh

đạo đang nói chuyện.

Sao tất cả mọi người đều bàn luận về anh ta? Vị Hi mệt

mỏinghĩ.

“Tôi chẳng qua chỉ là nhân

viên quèn ở tập

đoàn Dịch Thiên, sao có thể biết việc của cấp trên

chứ? Nhưng mọi người đều nói, lần này Thái Hoàng sợ

rằng lành ít dữ nhiều”.

“Không phải chứ, Lục Tử Tục là con hồ li già,

rung chuyển trời đất bao năm như vậy, có thể dễ dàng bị

xơi mất như thế ư?”

“Đáng tiếc, lần này ông ta

gặp phải một con sư tử, còn là con sư tử ăn thịt

hồ li. Anh quên “vụ thu mua Hoa Thịnh” lần

trước sục sôi thế nào à? Thịnh Liên Thanh

đủ cáo già chứ, cuối cùng thế nào? Bị Nguyễn

Thiệu Nam ép tới

mức nhảy lầu. Còn “vụ thu mua Hưng Nghiệp”, tài sản của nhà họ Li hùng hậu là

thế, nhưng khuynh gia bại sản cũng không thể giữ được

công ty. Còn có...”.

Nội dung cuộc trò chuyện đột

nhiên trở nên có phần đẫm máu, Vị Hi cảm

thấy lòng bàn tay của mình toát mồ hôi,

toàn thân rùng mình, dường như lại trở lại

buổi hoàng hôn mưa lạnh ấy. Cô rất muốn khiến hai tên đáng ghét kia câm mồm, đáng

tiếc người ta đang cảm hứng dâng trào, vẫn cứ

lảm nhảm không thôi.

“Nói như vậy, giới tài chính lại tráo bài lần nữa

rồi”. Người ngồi bàn khác dường như cùng có hứng, đàn ông tụ

tập với nhau, chủ đề không ngoài tiền, xe và

đàn bà.

Được người khác quan tâm là chuyện khiến người ta hứng

Như Phi bật cười ha ha, ngón tay thon trắng v**t v*

gương mặt người đàn ông, học giọng điệu của anh, cố ý kéo

dài giọng nói nghiêm túc trả lời: “Em biết chứ…”. Rồi đặt

ngón tay lên đôi môi đẹp đẽ của anh, thần bi

nói: “Suỵt, chị hát cho cậu nghe”.

Giây phút ấy, Trì

Mạch thực sự muốn quăng cô đi.

Trời gần sáng, Trì

Mạch trở mình, ngủ rất say. Như

Phi khoác áo sơ mi của anh ngồi bên cửa sổ hút thuốc, thành phố trước mắt đúng

vào lúc tối tăm nhất trước bình minh.

Tất cả mọi người đều chìm trong giấc ngủ, chỉ có một

mình bạn tỉnh táo, nên hình dung

cảm giác này thế nào nhỉ? Có dư vị khi mọi

người say, mình ta tỉnh.

Nhưng trên thực tế, tửu

lượng của Như Phi đích thực không chỉ tốt

bình thường, thậm chí vượt

qua cả tưởng tượng của Trì Mạch.

Cô trước nay không phải là người phụ nữ dễ dàng

say.

Truyền thuyết nói rằng có hai loại người mơ màng như

say như mộng trên thế giới này. Một loại sống

trong xa hoa trụy lạc, hồng trần rực rỡ, tinh thần thực sự

vô cùng tỉnh táo. Loại kia vừa đúng ngược lại, lúc nào

cùng bình tĩnh thản nhiên, có khả năng hô phong

hoán vũ, thứ khiến họ mơ màng như say như mộng là tinh thần.

Rõ ràng, cô là loại

người đầu tiên.

Như Phi cười một cái, trên

môi vẫn còn sót lại hơi thở của người đàn ông này,

nhưng trong lòng có một lỗ hổng màu đen, giống

như một vực sâu không đáy, đen kịt âm u, dường

như tất cả bóng tối trên thế giới đều bị đun trong đó, sâu tới

nỗi không nhìn thấy đáy.

Cô nhìn hình bóng phía sau của người đàn ông

đang ngủ say trên giường, cô thích nhìn bóng lưng

anh. Anh chính diện quá cương quyết lạnh lùng, khiến

người ta không thể đến gần. Nhưng hình bóng

phía sau lại có đường nét dịu dàng như một đứa trẻ tĩnh lặng.

Như Phi thở dài, mỗi lần

không muốn l*m t*nh với anh, khi tâm trạng tồi tệ, khi đau

lòng, khi buồn bã, cô sẽ vờ say. Đáng tiếc, Trì

Mạch lại không hiểu. Hoặc anh không muốn hiểu.

Giây phút anh đi vào, cô lại muốn rơi nước mắt.

Cô biết, anh yêu thích cô quay người một cách đẹp

đẽ,buông tay một cách đứt khoát.

Cô biết, anh yêu

cơ thể cô, lưu luyến

mùi vị của cô.

Cô biết, từ ngày

đầu tiên quen nhau, bản thân đã không có bất

cứ kì vọng nào đối với anh.

Cô biết nỗi đau khổ trong

lòng anh. Vô số đêm, anh

giải thoát nỗi cô đơn không thể dùng lời diễn

đạt ấy một cách đau đớn và rõ nét vào trong cơ thể cô, cô

cảm nhận sâu sắc hơn bất cứ người nào.

Nhưng cô nằm trên chiếc giường lò xo không hề thoải

mái của anh, ngắm nhìn gương mặt anh

đắm chìm trong d*c v*ng. Anh nhắm mắt, môi hơi

hé, dường như đang ở một nơi

rất đẹp.

Trong nháy mắt, cô thực

sự muốn nói cho anh biết. Thực ra không phải cô không

quan tâm điều gì.

Nhưng cô không thể nói.

Biết rõ kết quả thế nào, vì vậy

không nói cũng được.

Như Phi quay mặt đi, mở cửa sổ,

giơ cánh tay ra cảm nhận sự mát lạnh của sương sớm, tâm

trạng cô đơn tựa như gió nhẹ lướt qua những tòa nhà cao tầng.

Cô khẽ nhắm mắt lại...

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.