Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 5: Chó hoang cao quý


Như Phi nói, Trì Mạch là con chó hoang

bỏ đàn, vừa cao quý, vừa tự do, nhưng trên người... lại mang vết thương

khó có thể tưởng tượng.

Đêm đã khuya, trên bầu trời đêm của thành phố vẫn

không nhìn thấy ánh sao. Vị Hi kéo túi rác một mình

ra ngõ sau của hộp đêm. Nơi đây có lẽ là chỗ tối tăm

nhất toàn thành phố,ngoài việc thi thoảng có thể nhìn

thấy ăn mày cuộn tròn trong góc và những con chuột tìm kiếm thức ăn, đến ánh

trăng cũng không muốn chiếu xuống đây.

Đặt túi rác vào trong lò thiêu hủy, tưới xăng, châm

một que diêm vứt vào, toàn bộ trình tự cô rất thành thạo, đây là

một trong những công việc của cô ở quán

bar.

Khi ngọn lửa nhảy nhót chiếu đỏ đôi mắt

cô, Lục Vị Hi

ngẩng đầu, cô không biết mình đang

nhìn cái gì. Có lẽ, cô chẳng nhìn gì, chỉ là động

tác đã trở thành thói quen.

Một thói quen hóa giải bi thương.

Đêm tối của thành phố này rất

dài, nếu không thắp sáng bóng tối cho bản

thân, ai có thể cứu bạn?

Cô cầm bao thuốc lá của Như Phi, châm

một điếu, khẽ hít một hơi, vị vẫn cay hơn tưởng

tượng. Cô đặt nó ở bên

trái, sau đó lấy một tập giấy vẽ trong túi

ra, trên giấy vẽ là từng gương mặt sinh động.

Tiểu Văn, CoCo, Phong...

còn có Như Phi và bản thân cô. Đây là bức tranh cô vẽ cho mỗi người bạn cô quen

sau khi tới“Tuyệt sắc” làm việc.

Gió đêm của thành phố lướt

nhẹ qua kẽ tay, có cảm giác lạnh

buốt. Ngọn lửa đỏ tươi nhảy múa trong gió

đêm, tiếng gió vi vu, tro tàn bị gió thổi

giống như bướm đen, nhẹ nhàng bay trong đêm

đen mịt mù.

Cô nhìn gương mặt trẻ trung

mà sầu muộn của Tiểu Văn trên bức vẽ, cô ấy là một người con gái xinh đẹp, giống

Như Phi, cả ngày không rời điếu thuốc. Nhưng dáng vẻ hút thuốc của cô ấy rất

bi thương, đó là vẻ mặt không thuộc về thế giới

này.

Vì vậy, từ khi ấy

cô đã có dự cảm: Người

con gái như vậy không thể đi quá xa trên thế giới

này.

Vị Hi khẽ thở dài, cúi đầu

nhìn thuốc lá của Như Phi. Mild Seven, cô ấy chỉ hút

nhãn hiệu này của Nhật Bản.

Còn nhớ Như Phi

từng nói, thuốc lá giống như cồn,

có thểlấp đầy vết thương của kí ức trong khoảng thời gian

ngắn ngủi khi linh hồn rời xa thể xác,

nếu như bạn không quan tâm uống rượu độc giải khát.

Thực sự có tác dụng

tốt như vậy ư?

Vị Hi nghi ngờ đặt điếu

thuốc vào miệng, vừa định châm...

“Này, em không muốn sống à!”.

Chưa đợi cô định thần lại, điếu

thuốc trong miệng liền bị người khác thô bạo

giật mất.

Vị Hi quay đầu nhìn nhưng

lại cười khẽ với người vừa tới,“Đâu có đáng sợ như anh nói!”.

Song vị khách không mời mà đến này chỉ mỉm cười, không

trả lời. Áo

khoác đen tùy tiện vắt trên vai, dùng

tay che gió rồi châm lửa điếu thuốc vừa giành được. Ánh lửa

đỏ đẹp đẽ chiếu lên mái tóc đen ngắn

cùng đôi mắt sáng của anh, đôi mắt và mái tóc người

đàn ông dường như cũng biến thành

màu đỏ,càng tăng thêm vẻ khác người, giống

như thiên sứ lưu lạc trong truyền thuyết.

Vị Hi có phần chấn động, sớm

biết anh là người đàn ông đặc biệt anh tuấn.

Nhưng thấy anh trong đêm tối thê lương như vậy, bối

cảnh đìu hiu như thế, trong lòng vẫn thấy xao

động.

Anh bước tới, đứng cạnh cô, cùng cô ngắm ánh lửa bùng

cháy rừng rực. Ngoài ánh lửa của điếu thuốc ra, Vị Hi còn

ngửi thấy mùi khô mát, đặc

biệt, giống như mùi đất nồng. Nhưng khi anh

quay mặt sang, mỉm cười với cô, ánh mắt ấy, tư

thái ấy, luôn có một loại tà khí khó

nói.

Ở người đàn ông này lại có

thể đồng thời tồn tại hai loại cảm giác, vừa

thanh khiết vừa bất lương, thực khiến người ta khó hiểu.

“Người bán thuốc cho em nhất định rất đẹp trai”. Khi

cười,Trì Mạch lộ ra hàm răng trắng bóc, ban

ngày nhìn rất đẹp trai rất sạch sẽ, khiến người khác có dục

vọng muốn hôn anh. Nhưng buổi tối lại kín đáo, sắc bén

giống như loài dã thú khi đi săn.

“Hả? Sao anh biết?”.

“Người bị bệnh hen không thể hút

thuốc, kiến thức thôngthường này

em đã biết từ nhỏ. Nếu không đẹp trai, sao em

có thể liều mạng như vậy?”.

Trì Mạch đột nhiên kề sát gương mặt khôi ngô của anh

vào gần mặt cô, cười xấu xa: “Anh đoán đúng không?”.

“Hoàn toàn sai, thuốc

do Như Phi mua. Em nào biết người đó tròn hay dẹt?”. Vị Hi lùi

lại đằng sau một bước, từ khi

quen biết anh đã thích trêu chọc cô như

vậy. Tuy sớm đã biết anh thích đùa giỡn, có điều

gần một gương mặt đẹp đẽ đến thếluôn có thể khiến

trái tim người ta đập nhanh hơn.

“Ơ, đỏ mặt rồi à?”.

Vị Hi lại lùi một bước nữa,

biện bạch: “Đó là do anh ở gần

quá”.

Nhưng Vị Hi càng

hoảng loạn, Trì Mạch càng muốn trêu

chọc, cố ý kề sát cô

nói, “Hình như càng đỏ hơn rồi”.

Vị Hi vội vàng lùi một bước

dài, trong lúc cấp bách không chú ý dưới

chân, suýt chút nữa vấp ngã bởi một miếng gỗ. May mà Trì Mạch nhanh tay kéo cô

lại.

“Đã nói anh kề sát quá

mà”. Vị Hi rơi vào trong cánh tay Trì Mạch, hoảng hồn chưa bình tĩnh lại nhìn

anh, má đỏ rực.

“Được rồi, không

trêu em nữa, cái đồ mong manh như thủy tinh”.

Trì Mạch đột nhiên nghiêm túc hẳn lên, anh buông tay, lấy một túi đồ từ trong

túi áo khoác ra đưa cô.

“Này, cái này cho em”.

Vị Hi nhận lấy, lập tức vui

hẳn lên, “Oa, hạt dẻ rang, cho em hết hả?”.

Trì Mạch thuận tay véo cằm cô, cười nói: “Ừ, cô

béngốc”.

Trì Mạch lớn hơn Vị Hi bốn tuổi, luôn

quan tâm đến cô, cũng rất yêu thương cô. Nhưng Vị Hi thấy

đây chẳng qua chỉlà yêu ai yêu cả đường đi lối về mà thôi. Vì Trì

Mạch là người yêu của Như Phi, tuy bản thân Như Phi chưa

bao giờ thừa nhận.

Người thích Trì Mạch quả thật rất nhiều, phụ nữ trong

khu đèn đỏ này gần như không ai

không biết anh. Anh giống như con thú hoang đẹp đẽ, mỗi

người phụ nữ đều muốn có anh. Nhưng

trừ Như Phi ra, Vị Hi chưa

từng thấy Trì Mạch ở bên ai

lâu dài. Vì vậy, Vị Hi coi

những lời phủ nhận của Như Phi là hành động thận trọng, tránh

để người khác ghen tị.

Nói tới Trì Mạch, trải nghiệm của anh dù cho ở khu đèn

đỏ“lớp lớp nhân tài” này cũng có thể gọi là

truyền kì.

Cha anh là trẻ mồ côi đời

thứ hai của người Nhật còn sót lại ở Trung

Quốc, thập niên tám mươi của thế kỉ trước

đã mang mẹ anh trở về Nhật, được chính phủ

bố trí sống

tại Shinjuku, lĩnh viện trợ của nhà

nước duy trì cuộc sống.

Anh sinh ra tại Nhật Bản, lớn lên ở Shinjuku, biết

nói hai ngôn ngữ Trung, Nhật,

hơn chục tuổi đầu đã trà trộn trong phố đèn đỏ Kabuki-cho.

Sống ở một nơi hỗn tạp các quốc tịch, ngôn

ngữ, âm mưu, bạo lực, đi theo

đám liều mạng mồcôi vì “thế chiến thứ hai”, cứ

như cá gặp nước.

Anh đánh nhau rất giỏi, xúc

giác nhạy bén, giảo hoạt, lạnhlùng, đơn độc

đến, đơn độc đi. Thường được các nơi giải tríthuê, với danh nghĩa bảo vệ, thực

ra là tay đánh thuê. Không thuộc bất cứ tổ chức

nào, nhưng thu hút rất nhiều kẻ bám gót.

Cuộc sống lãng tử, không có nghề nghiệp ổn

định, những thứ này đối với phụ nữ mà nói

đều là việc rất ngầu, đầy cảm giác chán chường

của chủ nghĩa hậu hiện đại. Nhưng trong mắt Vị Hi, Trì

Mạch chẳng qua chỉ là một đứa trẻ.

Anh mới hai mươi lăm tuổi, những cậu con trai hai mươi

lăm tuổi khác đều đang làm gì? Có luôn luôn

sống trong hiểm ác đáng sợ giống anh không?

Như Phi nói, Trì

Mạch là con chó hoang bỏ đàn, vừa cao

quý, vừa tự do, nhưng

trên người... lại mang vết thương khó có thể tưởng

tượng.

Vị Hi tin rằng có lẽ đây là

lời giải thích tốt nhất về người đàn ông trước mắt này.

Bên ngoài ngõ sau có sân bóng rổ bỏ

hoang, Vị Hi mỗi

lần tới vứt rác đều sẽ đến đây hít chút không khí trong

lành, nói thẳng ra chính là lười biếng.

Lúc này cô và anh chàng đẹp trai Trì Mạch ngồi trên

giá bóng rổ bị lật đổ, nhìn

bầu trời âm u của

thành phố, ăn hạt dẻ nóng hổi, thật

đúng là mãn nguyện khó nói thành lời.

“Chẳng phải anh làm việc ở đại

sảnh trước ư? Sao rảnh rỗi chạy tới đưa em cái này?”. Vị Hi lắc lắc cái túi

trong tay, khi nói miệng cũng vẫn

bận rộn ăn.

“Lâu thế mà em

không về, Như Phi hơi lo lắng, muốn

anh qua xem thế nào. Dù sao ở đó có

bọn họ, không cần anh cứ phải

trông coi”. Trì Mạch dập tắt điếu thuốc, cướp

hạt dẻ vừa bóc từ tay Vị Hi, nhét

vào miệng.

“Từ sau việc lần trước, cô ấy

hơi căng thẳng. Thế nào? Anh ở bên này

quen rồi chứ?”. Vị Hi dứt khoát lại bóc một

hạt nữa cho anh, người này luôn

thích cướp giật của người khác.

“Đều là làm công cho người ta mà thôi, chẳng

có gì quen hay không quen”.

“Nhưng trước đây anh không muốn tới nơi này, cho dù Ngụy

Thành Báo đã nhiều lần mời anh. Anh không thích ông ta, nhưng

bây giờ tại sao lại muốn làm việc dưới trướng ông

ta?”.

Trì Mạch thong thả nói: “Anh

không chấp nhận lời mời của Ngụy Thành Báo vì xác

suất làm bia đỡ đạn cho ông ta

cao hơn các nơi khác rất nhiều. Nhưng bây giờ ông ta

trả gấp mấy lần tiền nơi khác trả, anh

lại là người thấy tiền sáng mắt, sao có

thể không động lòng?”.

Vị Hi chẳng tin những lời

anh nói, “Là vì Như Phi phải

không? Lo cho cô ấy thì nói ra, hà tất phải lạnh lùng như vậy?”.

Trì Mạch quay sang nhìn cô, mang

theo ánh mắt cười gần như trêu chọc, “Cái gì

không hiểu thì đừng có mà tự cho là đúng như vậy. Em tưởng rằng anh ở “Tuyệt

sắc khuynh thành”sẽ có gì khác ư? Anh biết em với

Như Phi hôm đó xảy ra chuyện gì, nhưng

anh nói cho em biết, cho dù khi ấy anh có mặt ở đó, cũng

chỉ có thể đứng

nhìn mà thôi. Em ở trong

cái vòng này thì phải chấp nhận luật

chơi ở đây.

Em, anh, Như Phi, tất cả

chúng ta đều như nhau, ở đây, có

người giúp em, ắt sẽ có

người muốn hại em. Có người tiếp cận em ắt có

người muốn lợi dụng em. Đừng ngây thơ

cho rằng một ai đó có thểtrở thành chỗ dựa của

em. Vì sớm muộn có một ngày em

sẽ phát hiện ra, người hại em tới nỗi thương tích đầy mình thường chính là

người em tin tưởng nhất”.

Trì Mạch vứt vỏ hạt dẻ

trong tay đi, châm một điếu thuốc.

“Chuyện ngày hôm đó của bọn em đối với anh mà nói, căn bản

chẳng là gì. Vì vậy đừng có bất kì mong đợi nào ở anh.

Anh không phải người tốt gì cả, tất cả những việc anh làm trước đây, tin anh

đi, chắc chắn sẽ vượt quá tưởng tượng của

em”.

Trì Mạch đi rồi, một

mình Vị Hi ngơ ngẩn nhìn lên bầu

trời đêm của thành phố. Xung quanh vắng lặng, thi

thoảng có thểnghe thấy tiếng ve kêu. Có lẽ nơi này khá khuất, hoặc

ánh sao hôm nay quá tối tăm, hay nụ

cười chế giễu không chút che giấu

của người đàn ông khiến người ta bất giác nảy sinh tâm trạng thê lương.

Ôi... Vị Hi nhìn

lên bầu trời đêm thở dài, sao

trên trời lấp lánh, giống như đôi mắt của Như

Phi.

Tuy sớm đã biết, cuộc

đời của mình phải tự mình nắm chắc. Nhưng trong lòng cô luôn

không tránh được ôm ấp một

ảo tưởng. Ảo tưởng một ngày nào đó, có một

người sẽ trởthành vị anh hùng trong cuộc

đời Như Phi, yêu cô ấy mãnh liệt

như yêu chính bản thân người đó.

Vậy thì cho dù có

một ngày cô không thể không rời xa cô ấy, Như Phi

cũng không vì sống cô đơn trong đám người này mà cảm thấy cuộc đời chẳng có gì

đáng lưu luyến.

Nhưng tất cả những điều này cuối cùng cũng chỉ là ước

vọng quá xa vời mà thôi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.