Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 21: Lời nói dối chết người


“Anh sẽ...” Anh ghé sát tai cô, hơi

thở lạnh lẽo, ngữ khí làm ra vẻ thần bí lại có vẻ kì dị khó nói,

“Khiến em muốn sống không được, muốn chết không xong”

.

Sau khi Nguyễn Thiệu Nam đi, đột

nhiên Vị Hi cảm thấy có chút hoảng sợ, một nửa là lo lắng cho anh, một nửa là

những suy nghĩ đến bản thân cô cũng không nói rõ được là gì.

Vị Hi nhất thời không biết nên đi đâu, tùy hứng tản bộ

trên đường. Bầu trời thành phố xanh nhạt, thi thoảng có vài đám mây trắng bồng

bềnh như xơ bông.

Trời cao mây trắng, mùa đông phương nam luôn có nắng

nhạt, ấm áp, thời tiết rất đẹp để đi du lịch.

Vị Hi đang đi không mục đích tới gần đường lớn, đột

nhiên nghe thấy tiếng máy nổ dữ tợn. Tiếp theo, một chiếc xe mô tô vô cùng dũng

mãnh sượt qua cô. Két! Một tiếng phanh xe gấp gáp, cách mũi chân cô vài mét,

bất cẩn vòng ngang.

Lái xe bỏ chiếc mũ bảo hiểm màu đen xuống, lộ ra một

gương mặt đẹp trai dưới ánh mặt trời.

Vị Hi nghi ngờ hỏi: “Sao mỗi lần em đi loăng quăng

trên đường đều bị anh nhặt được vậy?”.

“Em không biết à? Con người anh có một ý thích, đó là

chuyên thích nhặt những con mèo, con cún nhỏ về nhà”. Trì Mạch bật cười, hàm

răng trắng bóc, các nét trên gương mặt góc cạnh sắc nét, làn da màu lúa mạch

khỏe mạnh, hơi giống với một người mẫu quảng cáo nào đó, khôi ngô rực rỡ dưới

ánh mặt trời mùa đông mỏng manh, ấm áp.

“Nhặt về làm gì? Anh lại chẳng thích động vật”.

“Nhặt về nấu canh, làm một bữa ngon nè ”.

Vị Hi cười khanh khách, thi thoảng anh xấu xa như vậy

đấy, to gan xấc xược, ăn nói tùy tiện không kiêng nể, nhưng lại không thấy

ghét.

“Em đang làm gì đấy?” Trì Mạch hỏi.

Vị Hi nhún nhún vai, “Chẳng có chỗ nào để đi, em đi

loăng quăng”.

Trì Mạch lấy mũ bảo hiểm ném cho cô, “Vậy đúng lúc

rồi, đi, anh đưa em đi hóng gió”.

Trì Mạch dùng xe bên bờ biển Dương Quang, nơi đẹp nhất

của thành phố ven biển này.

Bãi cát mịn trắng xóa như tuyết, khúc cong của bờ biển

nước xanh biếc, trải đầy ánh mặt trời. Tất cả giống nhu bước ra từ tạp chí du

lịch.

Hai người ngồi trên bãi cát vàng đầy nắng, vai kề vai,

lắng nghe sóng biển nơi xa.

Không khí như vậy, cảnh sắc như vậy, trong ánh mặt

trời sáng rực như vậy, dường như không cần nói gì cả. Chỉ đơn giản ngồi như vậy

đã chan chứa vẻ đẹp tràn ngập ý thơ rồi.

Trong tiếng sóng vỗ bờ dào dạt, đột nhiên Trì Mạch có

phần hoảng hốt hỏi người bên cạnh, “Vị Hi, em hạnh phúc không?”.

Vị Hi mỉm cười, “Em rất hạnh phúc, nhưng...em sợ”.

Trì Mạch khó hiểu nhìn cô, “Em sợ gì?”.

“Không biết nữa, có lẽ do quá hạnh phúc khiến em không

dám tin tất cả điều này đều là thật, luôn nghi ngờ cảnh tượng vui vẻ tưng bừng

trước mắt chẳng qua chỉ là một cảnh tượng phù hoa không có thật”.

Trì Mạch khẽ cười một tiếng, “Em sợ hãi do em để ý. Em

để ý đến anh ta nên anh ta mới lấp lánh như thế trong mắt em. Em không để ý đến

anh ta thì anh ta chẳng là cái gì cả”.

Vị Hi khẽ cười, trong lòng thầm nghĩ lời này rất có lí

nhưng nếu bị Nguyễn Thiệu Nam biết chắc lại mắng cô không có lương tâm.

Bất giác hoàng hôn đã lặng lẽ đến. Hai người tựa lưng

vào nhau, nhìn bãi cát dưới cảnh chiều hôm, trò chuyện linh tinh.

“Trì Mạch, anh có nhớ chúng ta đã quen nhau bao lâu

không?”.

“Hai, ba năm rồi nhỉ”.

“Còn nhớ tình cảnh lần đầu tiên chúng ta gặp nhau

không?”.

“Nhớ chứ, khi đó em và Như Phi đang bán rượu ở quầy

bar, có vài tên khốn gây sự với bọn em, lấy rượu không

trảtiền còn động tay động chân với bọn em. Vừa đúng lúc bị anh nhìn thấy liền

giáo huấn chúng thay bọn em. Nhưng con nhóc là em lúc ấy đến câu cảm ơn cũng

không nói”. Trì Mạch không cam lòng quở trách.

Vị Hi ngáp một cái rồi cười, “Khi ấy em bị dọa đến đờ

người ra, nói đi thì phải nói lại, dáng vẻ đánh người của anh thật sự rất đẹp.

Khi đó em cảm thấy mình như đang xem phim vậy”.

Trì Mạch cười rất đắc ý, “Bây giờ em mới biết à? Vậy

mà em vẫn không thích anh như thế?”.

“Người thích anh quá nhiều rồi, chỉ sợ xếp từ “Tuyệt

sắc” đến cuối đường mất, anh còn chê ít? Cẩn

thận không ông trời sẽ trừng phạt anh đấy”.

Trì Mạch quay người làm động tác muốn kéo miệng cô ra,

Vị Hi cười tránh đi.

“Bây giờ ngẫm ra, em thực sự phải cảm ơn anh”. Vị Hi

che đi ánh mặt trời đỏ rực, “Khi ấy bọn em vừa rời cô nhi viện, cái gì cũng

không biết, hàng ngày bị người ta ức h**p. Anh là người đầu tiên giúp bọn em,

cũng là người đầu tiên khiến Như Phi bỏ em lại mà đi theo. Tuy bản thân cô ấy

vẫn luôn nói chỉ chơi bời với anh nhưng em cảm thấy cô ấy thực sự rất thích

anh.”

Trì Mạch nghiêng mặt nhìn người đang tựa vào lưng

mình. Cơ thể nhỏ bé của cô dựa vào anh, chiếc miệng nhỏ nói không ngừng.

Có lúc chỉ nhìn cô như vậy, Trì Mạch sẽ nghĩ tình yêu

rốt cuộc là gì? Là tình yêu sét đánh bốn mắt nhìn nhau? Hay hàng ngày gặp mặt

rồi nảy sinh tình cảm?

Con người vì sao có thể yêu một người khác? Vì nụ cười

khi quay đầu lại trong biển người mênh mông?

Hay vẻ mảnh mai, yếu đuối trong lúc thảm hại khốn

cùng?

Lòng anh đau đớn, nhìn hàng lông mi dài chấp chới như

cánh bướm của cô, đột nhiên anh ngắt lời cô, “Vị Hi, anh sắp đi rồi”.

Vị Hi lập tức ngồi thẳng người, quay mặt lại nhìn anh,

“Anh đi đâu?”.

“Không biết, chỉ không muốn tiếp tục ở đây, có lẽ trở

về Đông Bắc xem thế nào, cha mẹ anh đều đến từ nơi ấy”.

Vị Hi chưa từng đi đến nơi xa như thế, ấn tượng về

phương bắc trong cô đều là tuyết trắng ngập trời, sa mạc mênh mông. Trì Mạch đã

quen với đèn màu rực rỡ về đêm của thành phố, nơi hoang vu như thế sao anh có

thể chịu nổi?

“Ở đó có cái gì? Anh sống thế nào?”.

“Vùng Đông Bắc Trung Quốc có đậu tương, cao lương, chỉ

cần có chân có tay thì sẽ không chết đói”.

“Nhất định phải đi ư?”.

Trì Mạch ôm lấy vai Vị Hi, cười lưu manh, “Sao? Em

luyến tiếc anh à?”.

Vị Hi ngước mặt lên, thẳng thắn nói: “Em thực sự luyến

tiếc anh. Bên đó anh không có một người bạn nào, bên này cho dù tệ hơn nữa, mọi

người chúng ta tốt xấu gì cũng có người chăm sóc. Anh đừng đi, ở lại nhé, được

không?”.

Trái tim Trì Mạch lại xao động, đôi mắt trong veo như

nước trước mặt anh giống hệt như ba năm trước, giống như giọt sương trên lá cỏ,

mát lạnh trong veo.

Anh không kiềm chế nổi, thấp giọng hỏi cô: “Vị Hi, anh

có thể ôm em một chút không?”.

Vị Hi sững lại trong giây lát, vẫn chưa chờ cô đồng ý,

Trì Mạch liền giơ tay ra ôm chặt cô vào lòng.

Anh th* d*c, cô đã ở trong vòng tay anh, anh có thể

ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô tựa như vô số đêm anh ngửi thấy nó từ người Như

Phi. Anh nhớ đôi môi cô, màu hồng nhạt giống nhu hoa đào anh nhìn thấy ở Ueno

hồi nhỏ, gió thổi qua, cánh hoa tầng tầng lớp lớp rực rỡ khẽ rụng đầy xuống đất,

lại tung bay ngập trời dưới ánh trăng trắng bạc như lụa.

Máu anh cuộn trào mãnh liệt, trong giây phút cuối cùng

hãy mặc anh buông thả một lần đi, chỉ cần một lần cũng được. Lần từ biệt này

không biết bao giờ gặp lại.

“Trì Mạch, anh làm gì vậy?”. Cảm nhận được ý đồ của

anh, Vị Hi giống như con bướm vỗ cánh bay, “Trì Mạch, buông...".

Sóng vỗ vào bờ phía xa, con sóng dâng lên tận trời

cao. Ngón tay anh siết chặt cằm cô, quá nôn nóng thậm chí còn cắn xước cả môi

cô. Cô bị anh phong kín cả đầu lưỡi nhưng vẫn ư ứ vùng vẫy, tay bị anh kẹp phía

sau, một đôi mắt sửng sốt sợ hãi nhìn anh.

Không biết đã qua bao lâu cuối cùng anh buông tay, Vị

Hi lui lại một bước, nước mắt gần như sắp rơi. Cô tin tưởng anh nhu vậy nhưng

sao anh có thể đối xử với cô thế này?

Trì Mạch không nói một lời nào, bao lâu nay, anh chỉ

dám đứng xa nhìn cô, không dám tới gần, không dám chạm vào, nhưng thời điểm

cuối cùng nên buông tay lại vượt quá giới hạn, làm việc không nên làm nhất.

Vị Hi muốn tự đi về thành phố, nhưng Trì Mạch không

cho. Nơi này cách nội thành rất xa, trời lại tối, sao anh có thể yên tâm để một

mình cô trên đường?

Anh đưa cô về nội thành mới thả cô xuống. Vị Hi vẫy

tay gọi một chiếc taxi. Trì Mạch lặng lẽ nhìn đèn đuôi chiếc xe taxi tựa như

hai giọt nước mắt màu đỏ, hòa vào dòng xe như thủy triều.

Anh trở về xe mình, đội mũ bảo hiểm, ngẩng đầu nhìn

bức poster to treo trên rạp chiếu phim đối diện, trên đó viết một câu: Không có

chất gây nghiện nào không cai được, chỉ có tình yêu là không cai nổi.

Không có chất gây nghiện nào không cai được, chỉ có

tình yêu là không cai nổi...

Anh đứng đó, ngơ ngẩn đến thất thần hồi lâu, trong đầu

có vô vàn suy nghĩ, trái tim đau đến nát tan, không biết thế nào mới đỡ.

Nhưng cuối cùng anh cười, hoa rơi nước chảy, có duyên

vô phận, từ trước đến nay đều không có cách nào.

Khi Vị Hi trở về biệt thự bên bờ biển, cô phát hiện

đèn trong thư phòng bật sáng, Nguyễn Thiệu Nam đã trở về.

Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng, người quản gia nhìn

thấy cô liền cung kính nói: “Cô Lục, cô đã về”.

Vị Hi thấy ông ấy đang bưng khay cơm trong tay liền

hỏi: “AnhNguyễn chưa ăn cơm à?”.

“Vâng, vừa về liền vào thư phòng, chúng tôi không dám

vào”.

Tâm trạng Vị Hi chùng xuống, đoán sẽ chẳng phải tin

tốt nhưng cho dù trời có sụp xuống, cơm vẫn phải ăn.

“Như vậy đi, ông vào bếp bưng một bát cháo ra đây, tôi

thử mang vào xem sao”.

Cửa thư phòng không đóng, Vị Hi đứng ngoài gõ cửa.

“Anh Nguyễn, cháo nấu xong rồi, anh có muốn ăn một bát

không?”.

Anh đang xem giấy tờ, mày nhíu chặt, đầu cũng không

ngẩng lên, “Đặt ở đó rồi đi ra đi”.

Vị Hi cười, đi thẳng vào phòng. Anh ngẩng đầu, nhìn

thấy cô, khẽ cười, “Hóa ra là em”.

“Đến giọng nói của em cũng không nhận ra, anh thật sự

bận quá rồi”. Cô đặt bát cháo trên bàn, “Nhưng dù có bận nữa, người là sắt, cơm

là thép, thép mạnh hơn sắt, cơm mạnh hơn người, ít nhiều cũng phải ăn một

chút”.

Nguyễn Thiệu Nam ngả ra phía sau, day day Thái Dương,

“Anh ta chạy rồi”.

“Ai ạ?”.

“Lục Nhâm Hi”.

Vị Hi sững lại trong giây lát, dù thời gian đã qua lâu

đến vậy, dù cô đã không còn là đứa con gái bé nhỏ bất lực năm đó, nhưng đột

nhiên nghe thấy cái tên này, đầu lưỡi cô

vẫn có thể cảm nhận được sự sợ hãi cắm rễ trong tim năm đó.

“Anh hai em? Anh ta

làm sao?”.

“Anh ta làm giả sổ sách, hối lộ quan chức chính phủ,

công ty kiến trúc dưới tên anh ta ăn bớt nguyên

liệu, công trình chất lượng kém đã làm chết người, vốn đã có chứng cớ rõ ràng.

Không ngờ anh ta lại nhận được tin chạy trước”.

Nét mặt Vị Hi không biểu cảm, cô chỉ gật đầu, bưng bát

lên đưa vào tay anh, “Anh ta trước nay luôn rất thông minh, có thể coi là được

chân truyền của Lục Tử Tục, lần này có thể chạy được cũng phải. Tối thiểu bây

giờ anh ta đã thành chó chết chủ, không còn bất cứ đe dọa nào đối với anh và

Dịch Thiên, anh còn phiền gì nữa?”.

“Nhưng anh muốn anh ta ngồi tù!”. Nguyễn Thiệu Nam chỉ

uống một ngụm liền đặt sang một bên.

Vị Hi thở dài, “Em không hi vọng anh vì em mà dây dưa

không dứt như vậy. Thực ra em đã quên

chuyện đó từ lâu rồi. Hôm đó em cố tình chọc giận anh mới nhắc lại chuyện cũ.

Anh như thế, trong lòng em ngược lại cảm thấy bất an”.

Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, “Nhưng anh không thể coi

như không xảy ra chuyện gì, anh không thể để những người từng hại em nhởn nhơ

ngoài vòng pháp luật. Trước đây em sống như thế nào, anh không biết cũng coi

như thôi. Bây giờ anh đều hiểu rõ mọi thứ lại không làm gì cho em, điều này sao

có thể chứ?”.

Vị Hi nén tiếng thờ dài, vòng tay ôm cổ anh, “Em chỉ

sợ anh làm tổn hại chính mình. Em không muốn anh vì báo thù cho em mà tự mình

phạm pháp, cuối cùng khiến bản thân sơ suất. Tuy rằng trong giới các anh, không

thiếu mưu kế, thủ đoạn để hạ gục đối thủ, anh lại đối mặt với những người như

vậy. Anh cũng nhìn thấy vết xe đổ của nhà họ Lục, dựa vào thế lực và sức mạnh

để chiếm đoạt tuy là con đường tắt, song không thể lâu dài, kinh doanh trung

thực mới là căn bản”.

Thấy vẻ mặt người đàn ông hơi dịu lại, Vị Hi bung bát

cháo lên, đưa một thìa tới miệng anh, “Trong giới đường phố có câu nói rất

thích hợp dùng trong hoàn cảnh này”.

Nguyễn Thiệu Nam há miệng, rất nghe lời uống một ngụm,

lập tức hỏi: “Câu gì?”.

Vị Hi cười, ngón tay ấn vào mũi anh, “Có vay có trả”.

Người đàn ông bật cười ha ha, dấu vết u ám giữa hai

hàng lông mày hoàn toàn biến mất. Cánh tay ôm cô càng siết chặt, anh khen ngợi

cô: “Khéo ăn khéo nói, cái miệng này của em giống một cao thủ đàm phán. Sau này

thương lượng hợp đồng sẽ mang em theo, chẳng phải anh sẽ không có đối thủ nào

địch nổi ư?”.

Vị Hi cười rạng rỡ, “Có ngliĩa là anh cho rằng em nói

đúng. Vậy trước tiên anh có thể đặt công việc xuống, ăn nhiều thêm chút

không?”.

Nguyễn Thiệu Nam thở dài: “Anh không chỉ đơn giản tức

giận vì chuyện này. Ngân hàng thuộc Dịch Thiên tiếp nhận một kế hoạch sát nhập,

ai ngờ Uông Đông Dương lại làm mất tài liệu, để lộ kế hoạch đó ra ngoài. Bây giờ

đối phương muốn kiện Dịch Thiên, anh đang nghĩ cách giải quyết”.

Vị Hi cũng cảm thấy nặng nề theo, “Hóa ra nghiêm trọng

như vậy, anh định giải quyết thế nào?”.

“Nếu kiện thì giới truyền thông sẽ nhảy vào, tới lúc

đó nhất đinh sẽ tổn hại đến hình ảnh của tập đoàn vì thế anh

định giải quyết riêng với bọn họ, đền tiền cho xong chuyện”.

“Phải đền rất nhiều à?”.

“Chẳng nhiều, khoảng ba bốn triệu”.

Vị Hi vâng một tiếng, hóa ra đền tiền là chuyện nhỏ,

Dịch Thiên bị mất thể diện mới là việc lớn. Cô liền hỏi: “Vậy còn Uông Đông

Dương? Anh xử lí thế nào?”.

“Anh phái người đi điều tra anh ta rồi, không phải anh

ta cố ý phản bội Dịch Thiên. Có điều người sơ ý như vậy, sao anh có thể yên tâm

tiếp tục giữ bên cạnh chứ? Đương nhiên là để anh ta đi”.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn gương mặt suy tư của Vị Hi, nâng

cằm cô lên, “Sao vậy? Em không đồng ý anh làm như vậy à?”.

“Anh ta không giống người sơ ý đến thế, có lẽ gần đây

đã xảy ra chuyện gì. Anh sa thải anh ta như vậy, tin tức truyền ra trong nội bộ

giới kinh doanh, công ty khác cũng sẽ không tuyển. Không bằng cho anh ta một cơ

hội nữa, anh ta sẽ biết ơn anh”.

Nguyễn Thiệu Nam cười, “Trái tim em quá yếu mềm, anh

chính là muốn anh ta biết có những sai lầm không thể phạm phải”.

“Anh có thể quở trách, người thông minh như anh ta

nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ. Anh ta là cấp dưới của anh, không phải

kẻ địch. Anh có thể tuyệt tình với kẻ địch nhưng thuộc hạ là người giúp anh đấu

tranh giành thiên hạ, anh khoan dung một chút với bọn họ, họ mới có thể nhớ đến

điều tốt của anh. Lòng người là một thứ rất thần kì, có lúc đến tiền bạc cũng

không thể đối chọi được. Đối với anh mà nói, đây chẳng qua là việc dễ như trở

bàn tay nhưng đối với họ mà nói, có lẽ là vận may cả đời. Dù sao công ty cũng

phải đền tiền, bây giờ anh mở ra một con đường sống cho người ta, sau này nói

không chừng còn gặt hái được nhiều hơn”.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn đánh giá cô một lượt từ trên

xuống dưới, nhìn đến mức Vị Hi cảm thấy toàn thân không thoải mái.

“Vị Hi, anh có chút không dám tin. Nếu em không rời bỏ

nhà họ Lục, nói không chừng hôm nay em chính là đối thủ đáng sợ nhất của anh”.

Vị Hi chỉ coi như anh nói đùa, “Làm kẻ địch của anh?

Vậy chẳng phải em sẽ chết không có chỗ chôn ư? Em chẳng muốn”. Nói xong cô liền

đứng lên, Nguyễn Thiệu Nam kéo cô lại, “Nếu em là kẻ địch của anh, anh không nỡ

khiến em chết”.

“Vậy anh sẽ thế nào?”. Vị Hi thoải mái dựa vào lòng

anh, nghiêng đầu nhìn anh.

“Anh sẽ... Anh ghé sát tai cô, hơi thở lạnh lẽo, ngữ

khí làm ra vẻ thần bí lại có vẻ kì dị khó nói, “Khiến em muốn sống không được,

muốn chết không xong...”

Đột nhiên anh xấu xa cù vào chỗ dưới xương sườn cô,

vừa cù vừa hỏi: “Em sợ hay không, sợ hay không?”.

“Ối, sợ, sợ...” Vị Hi

thế nào cũng không ngờ anh sẽ dùng chiêu này, cô sợ nhất bị cù, lập tức cười

lớn không ngừng, nước mắt sắp chảy cả ra.

Hai người cười vui vè, suýt chút ngã lăn xuống đất. Vị

Hi ôm cổ anh, hai má ửng hồng, đôi mắt cong lên vì cười, mơ màng, giống như hồ

nước dưới đêm trăng, phản chiếu ánh trăng sắc mây, có gió thổi qua, ánh trăng

tan ra, vẻ đẹp đó khiến lòng người rung động.

Nguyễn Thiệu Nam không kìm nổi bèn hôn cô, nhưng không

quá một giây anh liền cứng người lại.

“Sao vậy?”. Vị Hi nghiêng mặt, nhìn anh có phần kì lạ.

Anh dùng ngón cái vẽ theo viền môi cô, phía trên có

một vết cắn rất nhỏ, nhỏ đến mức bản thân người trong cuộc cũng không phát hiện

ra. Anh nhìn kĩ cô trong giây lát, giọng nói trầm xuống, “Chiều nay em đã đi

đâu?”.

Vị Hi hóa đá trong phút chốc, tim gần như rụng rời,

ngớ người hồi lâu mới trả lời: “Buổi chiều ... em đi thăm Như Phi, sao vậy?”.

“Thế à?”. Nụ cười của anh rất nhạt, chỉ hơi nhếch mép.

Hai từ này kéo dài, giống như cố tình dài giọng.

“Vậy gần đây cô ấy thế nào?”.

“Vẫn như vậy...” Giọng

nói của cô nhỏ dần.

Sắc mặt anh thay đổi, Vị Hi vô cùng hoảng sợ. Cô trời

sinh vốn không biết nói dối, còn nói dối trước mặt anh, điều này đối với cô mà

nói là một việc quá khó. Dưới ánh mắt dồn ép của anh, tim cô càng

đập nhanh, lại không dám tránh né, chỉ cảm thấy mặt vô cùng nóng, toàn thân như

có lửa đốt.

“Vậy thì không có việc gì”. Anh dường như hồi phục lại

trạng thái bình thường, trở lại dáng vẻ tình cảm nồng nàn trước đó.

“Cháo nguội rồi, em mang cho anh bát nữa”. Cô quay

người đứng lên, khi bưng bát cháo mới cảm thấy toàn thân không có sức lực, ngón

tay hơi lạnh.

“Không cần, anh không muốn ăn. Hôm nay anh sẽ bận đến

khuya, em cứ ngủ trước đi”. Anh nói xong rồi quay trở lại với công việc, dáng

vẻ kiêu ngạo, cự tuyệt người khác.

Khi Vị Hi bước ra đến cửa, quay đầu nhìn một lần nữa.

Gương mặt anh chìm trong bóng của chiếc đèn bàn, đường nét vẫn rõ ràng. Có lẽ

do bối cảnh càng tôn thêm gương mặt sáng sủa, khôi ngô nhưng quá lạnh lùng.

Cô lặng lẽ lùi ra ngoài, trở về phòng ngủ rồi đóng

cửa. Nằm trên chiếc giường lớn của Nguyễn Thiệu Nam, cô ngửa mặt lên nhìn trần

nhà, có một cảm giác phức tạp rối loạn khó nói trong lòng.

Nhớ tới tình cảnh vừa nãy, Vị Hi vô thức sờ môi mình.

Cô biết anh đã nhận ra điều gì đó, thỉnh thoảng anh là như vậy, sắc bén đến mức

khiến người ta sợ hãi. Anh từng nói anh hận nhất người nào lừa dối anh. Cô lại

làm việc anh ghét nhất, cũng khó trách anh tức giận.

Nhưng kêu cô mở miệng thế nào đây? Cô chẳng phải không

hiểu rõ tính khí có thù tất báo của anh, cho nên cô khổng dám nói. Nhưng dáng

vẻ ngập ngừng ấp úng, che che giấu giấu của cổ lại giống như kẻ phản bội.

Vị Hi thở dài, quấn chăn không muốn nghĩ tiếp nữa,

nhưng ngẫu nhiên lại nhớ đến gương mặt trầm mặc như đêm dưới ánh tà dương màu

vàng ấy.

Nhớ đến chuyện ban chiều, Vị Hi có phần hoảng hốt. Cái

ôm của Trì Mạch mang hơi thở trong trẻo, giống như Nguyễn Thiệu Nam thời thiếu

niên, cũng ấm áp như vậy, cùng nhịp đập của trái tim vững vàng mà mạnh mẽ như

vậy, được anh ôm trong vòng tay khiến cô có ảo giác thời gian quay ngược lại.

Nhưng nụ hôn chấn động lòng người ấy lại khiến cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Bao nhiêu năm như vậy đã qua đi, anh chưa từng đối xử

với cô như thế. Thỉnh thoảng anh cũng trêu cô, song trước nay đều kiềm chế. Anh

vẫn luôn đối xử với cô rất tốt, cô luôn cho rằng anh chẳng qua nể tình

Như Phi, hay có thể, chỉ là kẻ mạnh thương xót và thông cảm với kẻ yếu.

Lẽ nào cô đã nghĩ sai?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.