Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Chương 20: Định nghĩa của hạnh phúc


Hạnh phúc rốt cuộc là gì? Có người nói

hạnh phúc không phải sống lâu trăm tuổi, không phải vinh hoa phú quý mà là khi

muốn ăn liền có thứ để ăn, khi muốn được yêu liền có người yêu mình.

Thời gian vui vẻ của Nguyễn Thiệu Nam không kéo dài

được lâu, sau khi xuất viện liền có một đống việc công ty đang chờ anh xử lí.

Trường học của Vị Hi cũng đã nghỉ đông, tuy Nguyễn

Thiệu Nam nhiều lần yêu cầu nhưng cô vẫn không chuyển đến sống ở biệt thự của

anh, cũng không đi làm tại “Tuyệt sắc khuynh thành” nữa, suy nghĩ đến thân phận

của Nguyễn Thiệu Nam, cô ít nhiều vẫn có chút kiêng dè.

Nhưng thiếu đi một khoản thu nhập, học phí và phí sinh

hoạt sau này của cô sẽ có vấn đề, còn màu vẽ và dụng cụ vẽ tranh đắt đỏ nữa.

Nguyễn Thiệu Nam đưa cô một thẻ tín dụng, nhưng bị cô

vứt trong ngăn kéo ở biệt thự của anh. Tâm ý của anh, cô đã nhận nhưng cô không

muốn mình giống như tấm thẻ đó, trở thành một món đồ phụ thuộc. Không phải cô

khác người mà do thói quen bao năm hình thành. Ngoài ra còn cả tôn nghiêm của

cô nữa, cô càng cảm nhận được khoảng cách chênh lệch giữa cô và anh, cô càng

muốn duy trì sự độc lập trong phương diện tiền bạc.

Sau đó, khi cô nói ra suy nghĩ này với Như Phi, Như

Phi lại không đồng ý, “Cậu đã vì anh ta đến du học nước ngoài cũng không đi,

đương nhiên anh ta có trách nhiệm chăm sóc cậu. Hơn nữa, chẳng phải anh ta

không nuôi nổi cậu, cậu hà tất làm khổ mìhh thế?”.

Vị Hi nói: “Ăn của người ta, cầm đồ

của người ta thì phải làm theo ý người ta. Cái gì cũng dựa vào anh ấy, vậy sau

này nếu anh ấy không cần mình nữa, chẳng phải mình chết đói ư?”.

Như Phi nghĩ một chút, “Cậu nói cũng không sai, có

điều Nguyễn Thiệu Nam vừa nhìn đã là loại đàn ông theo chủ nghĩa trọng nam. Cậu

như vậy anh ta sợ mất thể diện, ngoài miệng không nói nhung trong lòng nhất

định sẽ tức giận”.

“Chắc anh ấy... có thể hiểu chứ?”. Khi Vị Hi nói câu

này có chút chột dạ, thực ra bản thân cô cũng không dám chắc.

Những ngày này, Vị Hi chạy đôn chạy đáo bên ngoài.

Nhưng trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế, tìm công việc quả thật không dễ

dàng. Mấy ngày tiếp theo, cô chạy đến mỏi chân vẫn chưa có chỗ dừng.

Nguyễn Thiệu Nam bình tĩnh mặc kệ cô mấy ngày, cuối

cùng gần như không thể tiếp tục nhìn cô như vậy, liền hỏi cô: “Tiêu tiền của

anh phiền cho em như vậy ư? Vì anh mà em mất việc thì coi như anh đền bù cho

em, như vậy cũng không được à?”.

Vị Hi vừa từ bên ngoài trở về, vừa uống nước vừa lắc

đầu, “Không được! Tự em quyết định nghỉ việc, liên quan gì đến

anh?”.

“Vậy coi như anh cho em vay. Anh cũng không cho vay

không, đợi em tốt nghiệp tìm được công việc, tính theo lãi suất ngân hàng trả

anh là được mà”.

Vị Hi hơi do dự một chút nhưng vẫn lắc đầu, “Vẫn không

được, học phí có thể vay anh nhưng phí sinh hoạt của em không thể vay anh, dù

sao vẫn phải tự em kiếm tiền mới được”.

Nguyễn Thiệu Nam thực sự

không còn gì để nói, nhướng mày nhìn cô: “Tính khí này của em rốt cuộc giống

ai?”.

Vị Hi cười nói: “Anh không biết à? Nghệ thuật gia vĩ

đại nhất trên thế giới đều nghèo rớt mồng tơi. Nghệ thuật chỉ sinh ra trong lúc

đói nghèo mới có thể chạm vào tâm hồn con người. Anh từng nghe nói đến Paul

Gauguin[1] chưa?

Ông ấy từng ăn hồ dán của áp phích. Còn có Vincent Willem Van Gogh[2], ông

ấy đói đến mức từng ăn cả dầu công nghiệp làm từ dầu thông. Còn có... ”.

[1] Eugène

Henri Paul Gaugnin (1848-1903) là họa sĩ hàng đầu của trào lưu hậu ấn tượng.

[2] Vincent

Willem Van Gogh (1853-1890) là danh họa Hà Lan thuộc trường phái ấn tượng.

Nguyễn Thiệu Nam càng

nghe càng không thoải mái, dứt khoát ngắt lời cô, “Được rồi, anh không muốn để

em ăn mấy thứ buồn nôn ấy đâu. Hay thế này đi, anh có rất nhiều bạn làm ăn

thích sưu tầm tranh nổi tiếng, em có thể giúp họ tu sửa tranh, chắc là một món

thu nhập không tồi, còn kiếm nhiều hơn so với hồi em ở “Tuyệt sắc”, thời gian

làm việc cũng tự do”.

Vị Hi gật đầu, “Quả thật là một cách hay, nhưng... tu

sửa tranh nổi tiếng thông thường người ta đều sẽ tìm những họa sĩ khá nổi

tiếng, những bức tranh đó đa phần vô cùng đắt giá, họ tin nổi em không?”.

Nguyễn Thiệu Nam đang

bận công việc của mình, chẳng thèm quay đầu, “Điều này còn phải xem phản

ứng của chính em, anh chỉ phụ trách việc giới thiệu, thành hay không là ở em.

Em nói muốn tự lực cánh sinh, sao đến chút tự tin cũng không có thế?”.

Vị Hi nghĩ cũng đúng, nếu đến một chút tự tin cũng

không có, thì bao năm học vẽ như vậy đều uổng công.

Tuy công việc này do Nguyễn Thiệu Nam giới

thiệu nhưng cô kiếm sống dựa vào bản lĩnh của minh, cũng yên tâm thoải mái.

Nguyễn Thiệu Nam quả

thật rất có máu mặt, nhìn mấy bức tranh đặt trong thư phòng anh, Vị Hi như nằm

mơ vậy. Cô không biết những người này là bạn thế nào với Nguyễn ThiệuNam nhưng

những đồ sưu tập đều là tác phẩm quý giá của các bậc thầy. Khi cô nâng mấy bức

tranh đó lên, cảm giác tay mình đang run run, sợ có sơ suất gì.

Nguyễn Thiệu Nam thấy bộ

dạng buông không xong, cầm cũng không nổi của cô, chậm rãi bình tĩnh nói: “Chỉ

mấy bức tranh thôi mà, cho dù em làm hỏng, anh cũng đền được”.

Vị Hi vừa thở phào một hơi, Nguyễn Thiệu Nam liền

nói tiếp: “Có điều tiền của anh không phải tiền chùa, dù sao ngoài khả năng vẽ

tranh ra em cũng chẳng có bản lĩnh khác, sau này dứt khoát phải nợ tiền đền

thịt từng chút từng chút trả lại cho anh”.

Người này nói chuyện sao mà tàn nhẫn vậy? Cô chẳng qua

chỉ từ chối sự giúp đỡ của anh, anh liền bắt ép cô như thế. Cô biết những ngày

này anh luôn nén uất ức, chỉ chờ cơ hội để xả ra. Đúng là đồ đàn ông so đo từng

tí, lòng dạ hẹp hòi!

Có điều lời anh nói lại hoàn toàn k*ch th*ch ý chí

chiến đấu của cô.

Sau khi thực sự bắt đầu Vị Hi phát hiện ra cũng không

hề khó như mình tưởng tượng, chỉ mất thời gian thôi. Những bức tranh dầu này

phần lớn niên đại đã rất lâu rồi, bề ngoài của màu vẽ đã ít nhiều bong tróc.

Phàm những bức có vết rạn nhỏ phải tu sửa, lại không thể làm hỏng bản thân bức

tranh thì cần sự thành thạo và tính kiên nhẫn.

Vị Hi làm việc rất chăm chỉ, Nguyễn Thiệu Nam dứt

khoát chia một nửa thư phòng trên tầng cao nhất của “Dịch Thiên" cho cô.

Hàng ngày cô tu sửa tranh bên này, anh làm việc bên kia. Mục đích sắp xếp như

vậy chính là để khi anh nhớ cô, ngẩng đầu lên liền có thể nhìn thấy cô. Ai bảo

anh là người bận rộn, đến thời gian yêu đương cũng ít một cách đáng thương, chỉ

có cách một công đôi việc.

Cuộc chiến thu mua giữa Dịch Thiên và Thái Hoàng đang

ở thời điểm quan trọng, mỗi một phút đều có thể có biến số. Anh nói kế hoạch đi

du lịch cùng nhau cũng đành phải hoãn lại.

Nguyễn Thiệu Nam cảm

thấy rất tiếc nuối, Vị Hi thì chẳng sao hết. Ở cùng người mình thích cho dù làm

gì cũng đều vui vẻ. Giống như họ bây giờ, hàng ngày anh đều rất bận, cô cũng

không rảnh, nhưng khi mệt mỏi, một ánh mắt chạm nhau cũng có thể ngầm hiểu

trong lòng.

Những ngày này, Vị Hi luôn nghĩ, hạnh phúc rốt cuộc là

gì? Có người nói hạnh phúc không phải sống lâu trăm tuổi, không phải vinh hoa

phú quý mà là khi muốn ăn liền có thứ để ăn, khi muốn được yêu liền có người

yêu mình.

Nếu nhìn từ góc độ này mà nói, Vị Hi bây giờ thực sự

rất hạnh phúc.

Nguyễn Thiệu Nam không

phải là một người đàn ông thú vị, trên thực tế phần lớn thời gian anh đều rất

nghiêm túc, khi sầm mặt càng khiến người ta không dám lại gần. Cấp dưới của anh

đều rất sợ anh, thỉnh thoảng Vị Hi cũng sợ, đặc biệt là lúc anh tức giận. Nhưng

anh đối với cô rất tốt. Chắc sợ cô trốn chạy nên cho dù cô chạm vào vảy rồng

của anh, anh cũng sẽ nén lại cơn giận dữ.

Nhưng có lẽ đã thành thói quen, anh nói chuyện với cô

luôn dùng ngữ khí như đối với trẻ con. Bất luận là dỗ dành hay chỉ bảo cô.

Ví dụ: Anh sẽ bảo cô đừng để tóc ẩm đi ngủ, đừng để

chân trần đi đi lại lại, đừng chưa ăn sáng đã chạy ra ngoài, đừng cắn bút chì,

đừng chùi màu vẽ lên đầy mặt như mèo hoa.

Vị Hi như cây cỏ mọc hoang, sống tự do bao năm, thấy

khả năng tự chăm sóc mình khá tốt, nhưng anh yêu cầu quá cao, cô lại quen thói

tùy tiện, chỗ nào cũng vấp váp trước mặt anh, gần như khiến cô hoàn toàn mất tự

tin. Nhưng anh lại thực sự rất cưng chiều cô. Cô thích cái gì, không thích cái

gì, bình thường kiêng cữ cái gì, anh đều thầm để ý.

Tết sắp đến, Nguyễn Thiệu Nam hiếm

lắm mới được nghỉ vài ngày, buổi sáng dậy rất sớm. Vị Hi đã quen chạy hai bên,

tối qua ở lại muộn liền ngủ lại đây.

Cô có thói quen dậy sớm, khi Nguyễn Thiệu Nam tìm thấy

cô thì cô đang ở trong phòng tranh tu sửa tranh, anh ôm cô từ phía sau, hôn một

cái, người cô đầy mùi màu vẽ.

Vị Hi quay mặt về phía anh, không nhịn được bật cười.

Do vừa tỉnh ngủ, tóc anh rối bù, dáng vẻ ngái ngủ, trông hơi ngốc nghếch. Bình

thường anh quá hoàn mĩ, quá cẩn thận, tỉ mỉ, hiếm khi thấy anh lôi thôi lếch

thếch như vậy, nhưng lại có cảm

giác đáng yêu thân thiết khó tả.

“Hôm nay anh nghỉ, chúng ta ra ngoài đi?”. Anh thổi

vào tai cô.

Vị Hi cười tránh anh, “Đợi em một lát, bức tranh này

còn một chút”.

“Công việc có bao giờ làm xong, không làm lúc này cũng

chẳng sao, đừng làm nữa”. Anh nói xong liền giành bút vẽ của cô.

Người đi trên đường rất ít, gần Tết, mọi người đều

đang mua hàng Tết, khắp nơi đều là không khí ngày lễ náo nhiệt Nguyễn Thiệu Nam

dừng xe trước một cửa hàng thời trang, Vị Hi cảm thấy quen quen, đột nhiên nhớ

ra, đây chẳng phải chính là cửa hàng lần trước anh đưa cô đến ư?

“Sắp Tết rồi, em phải mua sắm thêm quần áo mới thôi.

Quần áo cửa hàng này rất phù hợp với phụ nữ trẻ, chúng ta vào xem”. Anh thân

mật ôm eo cô.

Nhân viên cửa hàng vẫn nhiệt tình chu đáo như xưa,

Nguyễn Thiệu Nam ngồi

trên ghế sofa tùy tiện lật tờ tạp chí. Khi Vị Hi bước ra khỏi phòng thử đồ, chỉ

cảm thấy cảnh này vô cùng quen thuộc. Trong bối cảnh nguy nga lộng lẫy này, cho

tới hôm nay, cô vẫn nhớ, bản thân mình lúc ấy thấp thỏm như thế nào khi đứng ở

nơi đây. Đương nhiên còn có cả uất ức.

“Rất đẹp…” Nguyễn Thiệu Nam ôm vai

cô từ phía sau, cưng chiều hôn lên má cô, ca ngợi từ đáy lòng.

Nữ nhân viên cười niềm nở nói: “Con mắt của anh Nguyễn

thật chuẩn, chiếc váy lông cừu, mẫu mới nhất của Valentino mùa này vô cùng hợp

với khí chất tao nhã của cô đây”.

Nguyễn Thiệu Nam chỉnh

lại cổ áo cho Vị Hi, “Nhớ lấy số đo của cô Lục, cô ấy sợ nhất là phiền phức,

sau này có mẫu mới nào trực tiếp mang qua để cô ấy chọn”.

Nhân viên cửa hàng lập tức nói: “Chúng tôi có thể trực

tiếp mang quần áo tới tận chỗ anh để cô Lục

mặc thử. Nếu cô Lục không hài lòng, chúng tôi có thể liên hệ với xưởng bên châu

Âu cho anh, chuyên gia bên đó sẽ làm theo số đo của cô Lục”.

Lúc này khuôn mặt khôi ngô của anh mới bớt giận, cười

hài lòng, “Như vậy là tốt nhất. Rồi lại quay sang nói với người trong vòng tay,

“Để mình em ra ngoài mua sắm một lần còn khó hơn lên trời. Anh lại không thể

thường xuyên đưa em đi, như vậy tiện biết bao".

Vị Hi có phần bất đắc dĩ, “Anh à, em vẫn là sinh viên,

hàng ngày mặc hàng hiệu nổi tiếng quốc tế đi lại trong trường, anh không cảm

thấy quá khoe khoang ư?” Nguyễn Thiệu Namcầm

áo khoác lông cừu màu trắng nhỏ ướm lên người cô, buột miệng trả lời, “Em nói

là hàng fake tìm trên mạng, là được rồi”.

Vị Hi dở khóc dở cười, vậy mà anh cũng nghĩ ra được.

Nguyễn Thiệu Nam dường

như rất hưng phấn, nhân viên cửa hàng cũng bận kinh khủng. Vị Hi cảm thấy bản

thân trở thành một manơcanh sống, giống con quay bị người ta kéo qua kéo lại.

Anh xem ra rất vui, cô thử thật vất vả, nhanh chóng mệt đến mức mày chau mặt ủ

lại không dám nói ra, sợ anh mắng cô không có lương tâm.

Nhân viên cửa hàng rất hiểu ý người khác, “Cô Lục nhất

định rất mệt rồi, mời cô cùng anh Nguyễn ngồi xuống sofa uống trà nghỉ ngơi một

lát, tôi đi xem có khăn quàng cổ nào thích hợp với cô Lục không”.

Vị Hi ngồi trên ghế sofa, lơ đãng nhìn quanh, đột

nhiên phát hiện ra một bộ váy da trễ cổ, bó sát người, mẫu váy nóng bỏng, gợi

cảm. Cô bất giác nghĩ đến gương mặt cá tính của Như Phi, cô ấy thích hợp mặc bộ

váy như vậy nhất, vừa xinh đẹp vừa tự nhiên.

Thấy cô cứ nhìn chằm chằm bộ váy da đó, Nguyễn

ThiệuNam đột nhiên

hiểu ra, thế là hỏi cô, “Nhân tiện mua cho Như Phi vài bộ nhé, để cô ấy mặc

cùng em, có phải em sẽ thoải mái hơn không?”.

“Điều này…” Vị Hi do dự một lát, “Không hay lắm”.

“Ngốc ạ, còn khách sáo với anh cái gì chứ, chẳng phải

món đồ gì to tát”. Anh ghé sát tai cô, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe

thấy, “Toàn bộ con người em đều là của anh rồi, anh tặng em vài bộ quần áo thì

có gì. Nếu em cảm thấy ngại thì tối nay đền bù anh nhiều một chút”.

Mặt Vị Hi thoáng chốc ửng đỏ, tuy cả hai đã thân mật

đến mức này, nhưng anh chưa bao giờ

đùa như vậy, đặc biệt còn ở chỗ công cộng.

Nhìn thấy vẻ lúng túng của cô, Nguyễn Thiệu Nam bật

cười lớn, búng lên đôi má quả táo của cô, “Anh nói là em nấu cơm cho anh ăn, em

nghĩ gì vậy?”.

Anh lại đùa cô! Vị Hi tức giận nhìn anh, lên án anh

bằng ánh mắt.

“Đừng trợn mắt lên nữa, giống con cún con ôm oán hận

trong lòng, chẳng đáng sợ chút nào”. Anh hôn lên mắt cô, ôm cô cười vô cùng

vui vẻ. Dù sao anh biết thừa da mặt cô mỏng, dễ bị ngượng, nên đi đâu cũng bị

anh chỉnh.

Sau đó ngẫm nghĩ dù sao cũng đều mua rồi, Nguyễn

ThiệuNam lại gọi nhân viên cửa

hàng đưa cho Vị Hi giày da và túi da cùng màu để kết hợp. Quả thực quá xa xỉ

mà! Vị Hi chỉ đếm con số không trên giá đã cảm thấy choáng váng đầu óc, không

nhịn được kéo tay áo của Nguyễn Thiệu Nam,

nhưng hoàn toàn không có tác dụng.

Trên đường trở về, Vị Hi quay đầu liếc hàng đống túi

to túi nhỏ ở ghế sau, đau lòng kinh khủng.

“Có phải quá lãng phí không? Nếu em mặc những bộ này,

chắc đến cửa cũng không dám bước ra mất”.

“Có gì không dám chứ? Người phụ nữ của Nguyễn Thiệu

Nam đương nhiên phải dùng đồ tốt nhất”. Thi thoảng anh thể hiện chủ nghĩa nam

quyền như vậy.

Vị Hi không nén được liền hỏi anh, “Anh nói lời này

với bao nhiêu người phụ nữ rồi?”.

Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười một tiếng, “Em không ghen

đấy chứ? Ngoài em ra, người khác không nhận được cách đối xử như vậy".

Vị Hi hừ một tiếng, “Ai biết anh nói thật hay không?”.

Anh chăm chú nhìn đường: “Lời đường mật đương nhiên

từng nói qua, có điều đều là trên giường, ứng phó tình hình mà thôi. Anh hận

nhất người khác lừa anh, những người phụ nữ đó đều hiểu chẳng kiếm được lợi lộc

gì quá mức khi ở bên anh, vì thế liền thành thật. Phụ nữ xinh đẹp đa phần đều

tham hư vinh, cái gì cũng có thể bán rẻ vì tiền, còn thứ anh cần chỉ là khoái

cảm. Quan hệ nam nữ trong giới này bề ngoài hào nhoáng nhưng khi tách lớp vỏ đó

ra chẳng qua cũng chỉ là giao dịch tiền bạc và d*c v*ng một cách tr*n tr**”.

Vị Hi nói: “Không thể khẳng định tất cả phụ nữ đều như

vậy. Trong những người phụ nữ anh từng mua, có lẽ có người từng thật sự yêu

anh, nhưng không dám nói ra vì sự lạnh nhạt của anh, một trái tim thiếu nữ đã

tan nát”.

Nguyễn Thiệu Nam bật cười, “Em đang kêu oan cho họ ư?

Ngốc ạ, em tưởng rằng bản thân họ để ý chăng? Cho dù hai người thực sự có tình

cảm như vậy, vẫn chẳng phải quay đầu liền quên à? Loại tình cảm đó quá rẻ mạt,

đến bố thí cho ăn mày bên đường cũng không xứng”.

Thi thoảng anh cay nghiệt như vậy, nhưng lại có sự sắc

bén nói trúng tim đen phần lớn người. Không thể nói anh hoàn toàn sai, chỉ là

quá thực tế.

Vị Hi không nói gì nữa, quay mặt nhìn cảnh bên đường

ngoài cửa kính.

Khi đợi đèn đỏ, Nguyễn Thiệu Nam nhận

được một cuộc điện thoại, ai ngờ sắc mặt anh sau đó liền thay đổi.

“Vị Hi, anh có việc lập tức phải về công ty, em về

trước, có được không?”.

Nhìn sắc mặt anh cũng biết sự việc nghiêm trọng, Vị Hi

lập tức nói: “Anh cho em xuống ở phía trước là được rồi, tự em gọi xe về”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.