Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 86: Người bên cạnh


Ngay từ lúc bắt đầu

một ngày làm việc đã nhận được một bó hoa hồng, mười hai bông hồng

trắng kiều diễm, được bao gói tỉ mỉ, trên cánh hồng còn đọng lại

những giọt sương. Lúc nhận được nó Cố Hạ nở nụ cười, Nghiêm Hướng

Vĩ nói muốn theo đuổi cô là thật, anh nói: “Cố Hạ, em đừng vội từ

chối anh, anh còn chưa ra tay theo đuổi em mà! Tốt xấu gì c*̃ng phải

cho anh một cơ hội thể hiện chứ.”

Cố Hạ c*̃ng muốn cho

mình một cơ hội, nhìn người khác có đôi có cặp, ít nhiều gì c*̃ng

thấy hâm mộ, giống như Từ Lộ Lộ đã nói, cô không vội nhưng mẹ đã

rất vội, mỗi lần gọi điện thoại đều phải hỏi vài câu, rồi lại lải

nhải một lúc, bây giờ c*̃ng không còn là lải nhải nữa mà chuyển sang

uy hiếp. Duyên phận không thể miễn cưỡng được, trong ba năm qua cô thật

sự không thể nào tìm thấy duyên phận c*̉a mình, ngược lại sau khi đi

du lịch về lại rất hợp với Nghiêm Hướng Vĩ. Nghiêm Hướng Vĩ c*̃ng

nói ở bên cạnh cô rất vui vẻ thoải mái, tỏ thái độ mình c*̃ng không

phải rất muốn ở lại thành phố C, công việc kinh doanh ở đây c*̃ng đã

vào quỹ đạo, giao lại cho bạn bè rồi tự mình phát triển ở một nơi

khác c*̃ng không tồi.

Nghiêm Hướng Vĩ muốn

nghiêm túc tìm một người bạn gái để kết hôn, Cố Hạ không có cảm

giác tim đập thình thịch với anh nhưng lại thấy rất thoải mái trong

lòng, cả hai đều đã hai mươi mấy tuổi, ở cạnh nhau lâu mới biết có

thích hợp hay không, tất cả cứ thuận theo tự nhiên là được. Cô không

phải loại người bị rắn cắn một lần thì mười năm sợ dây thừng, mặc

dù trước kia đã có một thời gian rất đau khổ nhưng cô vẫn tin tưởng

tất cả chỉ là vì Triển Thiểu Huy không phải là người mà vận mệnh đã

chỉ định cho cô mà thôi, nhất định ông trời đã an bài cho cô một

người khác.

Cô không muốn ở lại

thành phố C c*̃ng không phải vì trong lòng cô vẫn còn hình bóng c*̉a

Triển Thiểu Huy mà cảm thấy Triển Thiểu Huy là người rất hẹp hòi,

vốn lại có thế lực rất lớn, tựa như

lúc trước anh đã gây khó dễ cho chuyện công việc c*̉a cô, đối với anh

c*̀ng lắm c*̃ng chỉ là mở miệng nói một tiếng nhưng lại là một

chuyện lớn trong cuộc sống c*̉a Cố Hạ, cô không muốn cuộc sống c*̃ng

như công việc c*̉a mình bị quấy rầy cho nên mới muốn tránh mặt Triển

Thiểu Huy.

Cố Hạ không nghĩ tới

lại đụng mặt Triển Thiểu Huy nhanh như vậy, ngày đó sếp cô đãi khách

hàng tại một khách sạn lớn, giao dịch c*̉a đối phương với công ty Cố

Hạ c*̃ng có tham gia vào, trong khi huấn luyện c*̃ng đã gặp mặt đối

phương nên c*̃ng bị gọi tới. Cô gặp Triển Thiểu Huy trong đại sảnh c*̉a

khách sạn, lúc ấy sếp đang nói chuyện c*̀ng với vị khách hàng kia,

tất nhiên đi rất chậm, vừa lúc ấy thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy

được vài người vây quanh đi vào đại sảnh, xem ra c*̃ng tới đây dùng

cơm.

Cô rất muốn giả vờ

như không nhìn thấy nhưng mà trái đất này c*̃ng không lớn chút nào,

vị khách tổng giám đốc Vương hôm nay bọn họ mời lại vui mừng ngạc

nhiên kêu lên: “Triển thiếu c*̃ng tới đây dùng cơm sao!”

Chẳng những tổng giám

đốc Vương đi tới mà ngay cả sếp c*̉a Cố Hạ c*̃ng đi tới, xã hội này

rất chú trọng các mối quan hệ, bọn họ tuy không tính là thân quen

nhưng ít nhiều gì c*̃ng đã từng gặp mặt nên đều có thể hàn huyên

vài câu. Triển Thiểu Huy ngoài miệng thì nói vài lời khách sáo nhưng

ánh mắt lại xuyên qua đám người rơi trên người Cố Hạ, trên mặt cô vẫn

giữ nụ cười nhàn nhạt công thức hóa, không cười với anh, chỉ cười

cho có mà thôi; nét mặt c*̉a cô không có gì khác thường, dường như

người đối diện mình không hề thân quen chút nào, trấn định lại lạnh

nhạt.

Triển Thiểu Huy không

hiểu làm sao cô có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy, anh phải rất cố

gắng để quên cô, nhưng càng cố gắng lại càng nhớ nhiều hơn, mỗi lần

nhắm mắt lại, chuyện ngày xưa như một cơn thủy triều bày ra trước

mắt, cuối c*̀ng ngày đó ở khu triển lãm lại nhìn thấy gia đình hoàn

mĩ c*̉a cô, chuyện ấy thật đáng cười biết bao, cuối c*̀ng anh đã bị

loại bỏ ra khỏi cuộc sống c*̉a cô. Đáy lòng chua xót, khi nhìn thấy

Cố Hạ thì lòng lại xao động mãnh liệt như một cơn sóng, anh dời ánh

mắt đi, nói một câu: “Nếu tất cả mọi người đều là chỗ quen biết

lại trùng hợp gặp gỡ như vậy, lại c*̃ng đến đây ăn cơm thì hãy c*̀ng

nhau ăn đi.”

“Ý kiến hay.” Tổng

giám đốc Vương vội vàng cười đáp lời.

Những người khác c*̃ng

đồng loạt nói mấy câu phụ họa theo như “Được”, “Thật là vinh dự.”,

sếp c*̉a Cố Hạ ngoắc người phía sau tới, lịch sự lần lượt giới

thiệu, bị kéo đến phía trước, Cố Hạ tránh không thoát, nhìn cười

cười gật đầu nói: “Chủ tịch triển, ngài khỏe không.”

Nhưng Triển Thiểu Huy

không cười, ánh mắt đảo qua mặt cô, nghe thấy câu nói rất công thức

hóa “Chủ tịch Triển, ngài khỏe không”, anh làm sao có thể quên được

Cố Hạ rất am hiểu việc xem người khác như người qua đường, giống như

mấy hôm trước cô lạnh lùng xem như không nhìn thấy anh.

Anh không nói gì,

những người khác c*̃ng không cảm thấy gì khác thường, Cố Hạ và

những người khác đã chào hỏi, Cố Hạ c*̃ng có chút ấn tượng với

người đứng bên cạnh Triển Thiểu Huy, sau khi người khác giới thiệu qua

một lần cô mới nhớ người ấy là trợ lí Khâu Hàn, ánh mắt lạnh lẽo

c*̉a Khâu Hàn sâu xa nhìn nhìn Cố Hạ rồi khẽ gật đầu chào hỏi Cố

Hạ.

Hai nhóm hợp lại có

hơn hai mươi người, phải đổi sang một phòng lớn hơn, Triển Thiểu Huy

ngồi ở vị trí chính giữa, Khâu Hàn nhìn thấy mặt Triển Thiểu Huy

càng lúc càng âm trầm, anh ta đã theo Triển Thiểu Huy nhiều năm, c*̃ng

đã từng chứng kiến chuyện tình phong hoa tuyết nguyệt c*̉a Triển

Thiểu Huy và Cố Hạ nên tất nhiên c*̃ng biết rõ người say không phải

tại rượu, trước tiên vẫn thử nói một câu, “Hôm nay toàn là mĩ nữ

tới thôi, sang bên này ngồi đi.”, thấy Triển Thiểu Huy không có ý phản

đối, Khâu Hàn hiểu ý, chỉ vào Cố Hạ, “Cô Cố, ngồi bên này đi.”

Ý Khâu Hàn là vị trí

bên cạnh Triển Thiểu Huy, mấy ông sếp ngồi trên bàn đều mang theo nữ

nhân viên ngoại hình không tệ, cách ăn mặc trang điểm c*̃ng rất xinh

đẹp, thấy đối phương chủ động với Cố Hạ thì mọi người đều nhìn

bằng ánh mắt khác thường, Cố Hạ không muốn ngồi cạnh Triển Thiểu

Huy, ngược lại sếp c*̉a cô lại thấy vinh dự, thấy cô không có phản

ứng gì, thúc giục: “Cố Hạ, cô ngồi bên kia đi, hãy mời chủ tịch

Triển vài ly.” Còn thấp giọng nhắc nhở cô, “Chủ tịch Triển chính là

nhân vật rất lẫy lừng.”

Mọi người đều nhìn

cô, Cố Hạ khẽ cười cười, nụ cười cứng ngắc, Triển Thiểu Huy đã cố

ý gây nên, trong trường hợp này Cố Hạ c*̃ng không muốn mọi mất mặt,

rũ mắt xuống, đi tới.

Từng người một ngồi

vào vị trí, tuổi trẻ đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều, nụ cười trên

mặt không hề tắt, rõ ràng có nhiều người chỉ gặp mặt lần đầu tiên

nhưng cách nói chuyện lại như đã quen biết nhiều năm. Trên mặt Cố Hạ

c*̃ng không quên mang theo một nụ cười, đôi môi mím lại khẽ cong lên,

chỉ là không thể nào lên tiếng nổi, chỉ c*́i thấp đầu, cố gắng không

nhìn sang người bên cạnh.

Triển Thiểu Huy lười

biếng ngồi đấy, thuận miệng trả lời vài câu hỏi, anh không biết mình

đang nghĩ gì nhưng anh không cam lòng chỉ làm một người qua đường,

biết rõ cứ dây dưa như vậy c*̃ng không có kết quả gì nhưng lại không

có cách nào ngăn cản ý muốn tiếp cận Cố Hạ. Đến khi các món ăn đã

bưng lên, tổng giám đốc Vương ngồi ở phía đối diện nâng ly lên, “Trước

tiên mọi người hãy cạn chén đã.”

Ly đầu tiên nên mọi

người phải uống cạn, một ly rượu đế đầy ắp, cả đám người cười nói

vài câu, sau đó ngửa đầu uống cạn. Triển Thiểu Huy c*̃ng uống một hơi

cạn sạch, ngồi đấy lành lạnh nhìn Cố Hâ chậm rãi uống hết ly rượu,

ánh mắt trầm tĩnh, môi khẽ nhếch lên.

Mời khách dùng cơm

ngoại trừ thổi phồng cho nhau

thì mặt khác chính là không ngừng uống rượu, một ly rồi lại một ly,

rõ ràng không quen thân c*̃ng có thể dễ dàng kéo gần khoảng cách.

Trên bàn ăn có hai người có thể đặc biệt làm cho không khí thêm sôi

nổi, thay nhau mời rượu, chẳng qua Cố Hạ lại cảm thấy rất xa lạ với

không khí náo nhiệt c*̉a bọn họ, cô c*́i đầu, ngay cả đũa c*̃ng không

động đến. Sếp c*̉a cô lên tiếng, “Cố Hạ, cô c*̃ng mời chủ tịch Triển

một ly đi, không phải lúc nào c*̃ng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với

chủ tịch Triển như vậy đâu.”

Mặt sếp cô cười đến

nở hoa, còn không ngừng nháy mắt với Cố Hạ, Cố Hạ cười nhạt, cầm

chén rượu rót đầy, giơ ly rượu ngẩng đầu lên nhìn Triển Thiểu Huy,

“Chủ tịch Triển, xin mời ngài một ly.”

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy lạnh lẽo đảo qua ly rượu c*̉a cô, cuối c*̀ng bình tĩnh lại nở một

nụ cười không hề lộ ra chút sơ hở nào, làn môi mỏng khẽ nhếch lên,

“Mời tôi cái gì?”

“Hôm nay có cơ hội

ngồi c*̀ng một bàn với ngài chính là vnh dự c*̉a tôi.” Cuối c*̀ng Cố

Hạ c*̃ng đối mặt với anh, Cố Hạ c*̃ng cảm thấy mình không có gì mà

không dám đối mặt với anh, cô không nợ nần gì anh, không cần phải

trốn tránh, mang trên mặt nụ cười vừa phải, “Hiếm có cơ hội, bất kể

thế nào c*̃ng phải mời ngài một ly.”

“Đúng là hiếm có.”

Triển Thiểu Huy lạnh lùng đến phát sợ nói, đã ba năm mới có thể

c*̀ng ngồi chung một bàn với nhau, anh cầm ly rượu lên, c*̣ng ly với Cố

Hạ, tiếng thủy tinh lạnh lẽo va chạm vào nhau chấn động màng nhĩ,

“Cạn ly.”

Cố Hạ c*̃ng dứt khoát

uống, nhìn thấy ly rượu đã cạn c*̉a Triển Thiểu Huy c*̃ng uống cạn,

sếp c*̉a Cố Hạ thấy hôm nay Triển Thiểu Huy uống rượu dứt khoát như

vậy thì cảm thấy tâm trạng hôm nay c*̉a anh c*̃ng không tệ, tiếp tục

chỉ nhân viên c*̉a mình, “Cố Hạ, đừng chỉ uống rượu không, mau gắp

thức ăn cho chủ tịch Triển đi.”

Cố Hạ nhìn những món

ăn xếp đầy bàn như một bức tranh, cầm đũa hỏi: “Chủ tịch Triển

thích ăn món nào?”

“Cô phải biết chứ.”

Triển Thiểu Huy nhìn chằm chằm vào Cố Hạ, sắc mặt lạnh lùng, trước

kia bọn họ c*̃ng đã từng ăn với nhau như vậy, Cố Hạ đã nhiều lần

gắp thức ăn cho anh, hai người đã gần gũi như vậy, chẳng lẽ Cố Hạ

lại giả vờ không biết? Triển Thiểu Huy nghĩ cô c*̃ng thật là biết

giả vờ.

“Không nhớ rõ.” Cố Hạ

vẫn không động đũa, ánh mắt vẫn như trước hỏi Triển Thiểu Huy muốn

ăn gì, “Hiện giờ tôi c*̃ng không dám gắp lung tung cho ngài.”

Trong lòng Triển Thiểu

Huy vô c*̀ng cay đắng, những hình ảnh về cuộc sống trước kia như vừa

xảy ra ngày hôm qua, anh nhớ rõ từng chi tiết một, kết quả đối phương

lại nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy mà nói “Không nhớ rõ”, một câu

nói kia nện thẳng vào lòng anh, giống như Tiểu Ngũ đã nói, một mình

anh nhớ nhung để làm gì chứ? Triển Thiểu Huy nhìn khuôn mặt c*̉a Cố

Hạ, đồ trang sức c*̉a cô rất trang nhã, khuôn mặt vẫn thanh lệ như

trước, rõ ràng khuôn mặt không thay đổi chút nào, nhưng mà tình cảm

trong ánh mắt kia lại thay đổi, dường như chỉ đang nhìn một vị khách

làm ăn không quá thân quen, thì ra hai người đã thật sự trở thành

người lạ. Triển Thiểu Huy thật sự không biết tại sao hai người có

thể đi đến bước này, anh rũ mắt xuống, giọng điệu lạnh lùng, “Đã

không nhớ rõ vậy thì em còn trở lại đây làm gì?”

“Vì bát cơm mà thôi.”

Cố Hạ trả lời anh, “Nếu như đã làm phiền lòng chủ tịch Triển thì

tôi rất xin lỗi, chuyện quá khứ đã qua rồi, chủ tịch Triển là người

độ lượng, xin chủ tịch Triển hãy giơ cao đánh khẽ để tôi có thể yên

ổn làm việc.”

Cô mở miệng ra là một

tiếng chủ tịch Triển, hai tiếng chủ tịch Triển, Triển Thiểu Huy cười

khổ, mấy ngày hôm trước ở khu triển lãm còn không cam lòng, đã gặp

mà không thể nói chuyện nên vẫn không cam lòng, hôm nay Cố Hạ ngồi bên

cạnh mình c*̃ng không hơn gì, xa xôi đến nỗi khiến người khác thấy lạ

lẫm, trước kia, tất cả c*̉a cô đều thuộc về anh, hôm nay, đã khôn còn

quan hệ gì nữa.

Ba năm có thể thay đổi

rất nhiều chuyện, thí dụ như có một vài người đã kết hôn, có người đã

có con, có người đã không còn chỉ uống hai ly đã say đến không biết

đông tây nam bắc đâu, Triển Thiểu Huy nhìn thấy Cố Hạ uống hết ly này

đến ly khác mà sắc mặt vẫn không thay đổi, có thể cảm nhận được rõ

ràng thời gian đã thay đổi rất nhiều thứ, cô đã không còn là Cố Hạ

trước kia nữa, cô đã không còn yêu anh nữa. Năm đó lúc cô ra đi, Triển

Thiểu Huy cho là mình lúc nào c*̃ng có thể quay đầu lại, nhưng mà

đến khi anh quay đầu lại thì mới phát hiện ra con thuyền mình coi

trọng hơn ngàn núi non đã không còn đứng đó chờ mình nữa.

Có người nâng ly mời rượu,

Triển Thiểu Huy dời tầm mắt bắt đầu nói chuyện với người bên cạnh,

giống như đang tham gia một bữa tiệc bình thường, trả lời qua loa, nói

đùa, gặp dịp thì chơi, tất cả đều không có gì hơn. Triển Thiểu Huy

uống rất nhiều, người khác tới mời rượu dù là ai c*̃ng không từ

chối uống hết ly này đến ly khác,

Cố Hạ lại còn chỉ điểm cho người khác đến mời rượu anh, còn nói

“Tửu lượng c*̉a chủ tịch Triển rất giỏi.” Đôi mắt vĩ thật dài c*̉a Triển

Thiểu Huy liếc qua, ánh mắt đã có hơi mông lung, “Anh đã mời thì hẳn

là tôi phải uống rồi.” Vừa dứt lời đã uống một hơi cạn sạch.

Cố Hạ không biết có

phải mình c*̃ng đã uống nhiều quá không, cảm thấy trong ánh mắt anh

có một vẻ hận thù, khiến cho người khác thấy rất khó chịu.

Mọi người đều có tửu

lượng cao, mời rượu hết người này đến người khác, cho dù Cố Hạ có

thể uống một chút c*̃ng thấy choáng sau khi uống mấy lượt rượu. Tiệc

rượu được hơn phân nửa, đầu Cố Hạ thật sự đã thấy choáng, dạ dày

c*̃ng khó chịu, mọi người vẫn còn mời rượu, hơn nữa Triển Thiểu Huy

còn ngồi bên cạnh, cô cảm thấy rất buồn bực, giống như ngột ngạt

không thể thở được. Tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên, Cố Hạ

vội vàng lấy cớ đó mang theo túi xách chạy ra ngoài.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.