Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 85: Gặp lại


Trâu Nhuận Thành hỏi

anh muốn đến xem cái gì, chính bản thân Triển Thiểu Huy c*̃ng không

biết rõ, có lẽ anh chỉ muốn tạm biệt cô, có lẽ nhìn thấy cô nằm

trong lòng người khác anh có thể triệt để hết hy vọng, khi anh biết

rõ ràng cô ở cách đây không xa, bất kể thế nào c*̃ng không thể kìm

lòng được muốn đi tìm cô.

Về phần gặp mặt có

thể nói gì thì vẫn chưa nghĩ đến.

Nhưng mà không nghĩ

tới rơi vào trong mắt anh lại là hình ảnh này, anh không cố sức đi tìm,

vừa bước vào khu triển lãm đã nhìn thấy Cố Hạ đứng cách đó không

xa, vẻ ngoài có thay đổi một chút, tóc dài hơn rất nhiều, mềm mại

suôn dài, rũ xuống thắt lưng, ôm trong ngực một bé gái hơn hai tuổi,

trên mặt cô mang theo một nụ cười, ân cần dỗ dành bé gái kia, còn

chỉ vào đám đông náo nhiệt phía trước cho bé gái nhìn, căn bản không

chú ý tới Triển Thiểu Huy đứng cách đó vài mét.

Triển Thiểu Huy thấy

cô cười, không nhìn rõ mặt lắm, thì ra cô trưởng thành trông sẽ như

thế này, không khác lắm so với tưởng tượng, cô và anh gần nhau như

vậy nhưng lại rất xa, nhưng Triển Thiểu Huy c*̃ng không thể nhấc chân

bước tới, anh còn có thể nói gì nữa? Chào hỏi, hay là nói một

tiếng “Mấy năm nay em có nhớ đến anh không?”, hoặc là đứng trước mặt

cô cười nhạo đả kích cô, trừ những thứ đó ra, còn có thể nói gì

nữa? Còn có thể làm gì nữa?

Một người đàn ông đi

tới từ trong đám người, cầm trên tay một cái bánh nướng và những

thứ quà vặt khác, Triển Thiểu Huy thấy anh ta đưa thứ gì đó cho Cố

Hạ, lại bế lấy đứa bé từ tay Cố Hạ, ở đây quá ồn ào, Triển Thiểu

Huy không nghe thấy bọn họ đang nói gì, nhưng c*̃ng có thể dự đoán

được, môi mấp máy, phối hợp với nụ cười trên gương mặt khiến người

ta thấy chói mắt.

Cố Hạ căn bản không

chú ý đến cách đó không xa có người đang nhìn cô, cô cầm quà vặt từ

tay Nghiêm Hướng Vĩ, còn oán giận nói: “Anh mua nhiều thế này Huyên

Huyên ăn không hết đâu.”

“Mấy thứ này cô bé ăn

một ít, còn bao nhiêu em ăn không được sao?” Nghiêm Hướng Vĩ không rành

bế trẻ con nên tư thế bế không được thoải mái, tiểu Huyên Huyên trong

ngực anh c*̃ng thấy không được thoải mái, anh liền thả cô bé xuống,

kéo tay c*̉a cô: “Chúng ta dẫn cô bé đi dạo là được rồi, mấy thứ này

ăn ít thôi, trẻ con không nên ăn lung tung, bằng không sẽ bị tiêu chảy

đấy.”

Triển Thiểu Huy nhìn

thấy Cố Hạ ăn thử một miếng quà vặt người đàn ông kia mang tới, nụ

cười vẫn sáng lạn như trước, chỉ là đối với một người khác. Bọn

họ giống như một nhà ba người bình thường trong khu triển lãm, nhưng lại

không giống như vậy, bởi vì tất cả c*̉a bọn họ đều mang lại cho anh

cảm giác lạc lõng đau đớn.

“Chúng ta đến phía

trước xem đi, chỗ đó rất nhiều người.” Lúc Cố Hạ nghiêng người lơ

đãng nhìn thoáng qua, sau đó mới thấy rõ Triển Thiểu Huy đứng cách

đó không xa, toàn thân cô trở nên cứng ngắc, Triển Thiểu Huy vẫn mặc

đồ vest thẳng tắp như c*̃, quần áo cắt may tỉ mỉ làm nổi bật vẻ anh

tuấn sáng ngời c*̉a anh, trong nháy mắt, ánh mắt c*̉a bọn họ gặp

nhau, trên mặt Cố Hạ không có một chút biểu cảm nhưng ánh mắt lại

có một chút thay đổi.

Đúng là vẫn có thể

gặp gỡ, Cố Hạ nhìn thấy anh đứng cách đó không xa, trái tim rối

bời, không thể nói rõ là cảm giác gì. Cô nhanh chóng dời tầm mắt

đi, hàng mi rũ xuống, kéo bé gái bên cạnh lại, nói với Nghiêm Hướng

Vĩ: “Đi thôi, chúng ta đi dạo một vòng, lát nữa sẽ đi tìm Từ Lộ

Lộ.”

Triển Thiểu Huy nhìn

thấy Cố Hạ cười nói gì đó với người đàn ông kia, đưa đồ trên tay cho

người đàn ông kia, bế bé gái lên, ba người hòa vào dòng người. Bóng

dáng c*̉a bọn họ đã biến mất, Triển Thiểu Huy vẫn đứng bất động ở

đấy, Triển Thiểu Huy biết rõ cuộc sống c*̉a Cố Hạ chính là như vậy,

có gia đình, có chồng có con, tất cả nhiệt tình c*̉a cô đã thuộc sở

hữu c*̉a người khác, nhưng mà tất cả đều hiện lên trước mắt, trong

lòng vẫn cảm thấy không dễ chịu, không thể nói là nhói đau, chỉ có

tê buốt, một loại tê buốt như nước, rõ ràng cô đã nhìn thấy anh,

nhưng chỉ ném cho anh một ánh mắt như với một người qua đường, cuối

c*̀ng anh đã trở thành một người qua đường, trở thành một người không

liên quan gì đến cuộc sống c*̉a cô nữa.

“Đại ca, về thôi.”

Không biết từ khi nào Trâu Nhuận Thành đã đứng phía sau anh, “Nếu anh

thật sự cảm thấy không thoải mái thì cứ gây phiền toái cho bọn họ

một chút c*̃ng được.”

Triển Thiểu Huy bình

tĩnh xoay người đi, đôi mắt đen láy như mực, “Không cần, thật sự đã

không còn quan hệ gì với tôi nữa.”

Lúc Cố Hạ giao Huyên

Huyên cho Từ Lộ Lộ, Từ Lộ Lộ nhìn Nghiêm Hướng Vĩ đang nói chuyện

với Trần Đào cách đó không xa, lén hỏi: “Có phải anh ấy đang theo

đuổi cậu không?”

“Không thể nào. Mình

mới vừa về không bao lâu, chỉ là trò chuyện với anh ấy thấy rất hợp

mà thôi.” Cố Hạ vẫn chọc cười tiểu Huyên Huyên, cô bé cười khanh

khách, lộ ra chiếc răng thỏ trắng tinh, “Con gái c*̉a cậu thật đáng

yêu, chỉ chọc một chút là nó đã cười.”

“Thích thì tự mình

sinh một đứa đi. Gặp được người trò chuyện thấy hợp c*̃ng không phải

dễ, con gái c*̉a mình đã lớn như vậy, tuổi c*̉a cậu c*̃ng không còn

nhỏ nữa, cậu không vội nhưng mẹ cậu c*̃ng vội rồi đấy.” Ánh mắt c*̉a

Từ Lộ Lộ luôn vô tình hay cố ý nhìn về phía Nghiêm Hướng Vĩ, “Mình

thấy anh ấy rất có ý, gia đình giàu có nhưng lại tự mình cố gắng

làm việc, cậu phải nắm lấy cơ hội.”

“Tháng sáu mình đi

rồi, công ty c*̉a anh ấy ở thành phố C, hai người không ở c*̀ng một

thành phố thật sự không có không gian để phát triển.” Cố Hạ vẫn

cười như trước, “Cậu yên tâm, mình mà gặp được người phù hợp nhất

định sẽ bắt lấy cơ hội.”

Nghiêm Hướng Vĩ là

người hai năm trước Cố Hạ đi du lịch ở Mai Nam đã quen biết, hai người

trò chuyện cực kì hợp nhau, chỉ là ở Mai Nam c*̃ng chỉ được vài

ngày, Cố Hạ trở về Tô Châu làm, Nghiêm Hướng Vĩ phát triển ở thành

phố C nhưng hai người vẫn giữ liên lạc, khi Nghiêm Hướng Vĩ đến Tô

Châu du lịch c*̃ng tìm Cố Hạ làm hướng dẫn viên. Cho nên khi Nghiêm

Hướng Vĩ nghe nói Cố Hạ đến thành phố C vài tháng đã vỗ ngực nói

sẽ bao cô ăn ở nhưng bị Cố Hạ khéo léo từ chối. Nhưng mà anh ta

thường xuyên mời Cố Hạ đi ăn cơm, hoặc là dẫn Cố Hạ đi chơi.

Nghiêm Hướng Vĩ c*̃ng

không phải người thành phố C, tính tình rất hài hước, người khác

tán thưởng anh là một thanh niên có tài anh lại tự nói mình không

biết gì cả, anh c*̃ng được xem như là con nhà giàu, hơn nữa còn sinh

ra trong một gia đình nhà giàu mới nổi, trước đây ít năm giá thị

trường khá tốt nên ba mẹ anh mới nhân cơ hội bán một ít đất rồi đem

tất cả đi đầu tư, vay c*̉a ngân hàng không biết bao nhiêu khoản, nhà

đất mua lại bán, bán lại mua, về sau ba c*̉a anh cầm tiền đi đầu tư

vào vài công ty, Nghiêm Hướng Vĩ vinh sự trở thành con nhà giàu. Đương

nhiên, nói như vậy c*̃ng không thỏa đáng, thật ra Nghiêm Hướng Vĩ rất

có đầu óc kinh doanh, năm đó kinh doanh nhà đất anh là người tiên phong

trong nhà, vừa đến trường vừa c*̀ng ba anh chạy đi xem nhà đất. Hiện

giờ anh c*̀ng bạn bè mở một công ty nhỏ, lợi nhuận c*̃ng xem như khá

ổn định.

Cố Hạ c*̃ng nên tìm

một người, chẳng qua là duyên phận phải thuận theo tự nhiên, Từ Lộ Lộ

vẫn có ý tác hợp cho bọn họ, ngoắc Trần Đào nói anh ta đem xe ra,

nói với Cố Hạ: “Mình với

Trần Đào muốn đi xem phim, cậu cứ đi dạo khắp nơi với Nghiêm Hướng Vĩ

đi, ở đây rất nhiều nơi để đi, tháng sau cậu lại đi rồi, tranh thủ

chơi nhiều một chút. Buổi tối các cậu cứ đến thẳng đấy, gặp nhau ở

nhà hàng.”

Trần Đào bế con từ

tay vợ mình, anh ta c*̃ng rất quan tâm đến chuyện riêng c*̉a Cố Hạ,

chẳng qua là ngại không dám hỏi thẳng nên hỏi Từ Lộ Lô vài câu, rất

cảm khái nói: “Còn tưởng rằng em ấy đã kết hôn, không ngờ lại kéo

dài đến bây giờ. c*̃ng không biết có thật em ấy đã quên hết chuyện

trước kia rồi không, nếu khi xưa em không lừa gạt Triển Thiểu Huy,

Triển Thiểu Huy đi tìm em ấy thì có thể bây giờ c*̃ng đã có con

rồi.”

“Triển Thiểu Huy?” Từ

Lộ Lộ phỉ nhổ, “Dựa vào cái gì mà đi theo loại đàn ông đó! Chính

anh ta ép Cố Hạ đi, anh ta còn không biết xấu hổ mà hỏi Cố Hạ đang

ở đâu. Lúc trước khi còn yêu Cố Hạ, trăm phương ngàn kế muốn có được

Cố Hạ, dỗ ngon dỗ ngọt, em còn tưởng rằng anh ta thật lòng, kết quả

anh ta chính là cái đồ có mới nới c*̃, chỉ muốn bao nuôi tình nhân

mà thôi, đến cuối c*̀ng chơi đủ rồi thì ngay cả công việc c*̃ng không

cho Cố Hạ, muốn đuổi cậu ấy đi, thật là chưa từng gặp tên đàn ông

nào vô sỉ như vậy.”

Trần Đào vừa lái xe

vừa nói: “Nói không chừng Triển Thiểu Huy thật sự yêu mến em ấy, nếu

không c*̃ng sẽ không đi tìm Cố Hạ.”

“Cái đó mà c*̃ng gọi

là yêu mến à?” Từ Lộ Lộ nhớ tới Triển Thiểu Huy thì trong lòng lại

tức điên lên, nếu muốn bao nuôi tình nhân thì phải nói rõ ràng ngay

từ đầu, anh muốn tôi nguyện thì đã là chuyện khác; cuối c*̀ng Cố Hạ

cho anh ta tất cả, kết quả anh ta trở mặt, còn xa thải Cố Hạ ra khỏi

công ty c*̉a anh ta, Từ Lộ Lộ thấy tiếc cho Cố Hạ, tức giận nói:

“Muốn tìm thì sao ngay từ đầu không đi tìm? Cố Hạ đi được một năm,

đã có cuộc sống c*̉a mình, anh ta còn muốn đến quấy rầy nữa à?

Chắc hẳn anh ta đã chơi người khác đủ rồi, cảm thấy không còn thú

vị gì nữa nên lại nhớ tới Cố Hạ, tự thấy mình có tiền, trên đời

này hẳn là mọi người đều phải nghe theo anh ta, gọi là phải tới,

đuổi là phải đi, em xem thường loại đàn ông này nhất.”

Lúc đó thật sự Từ

Lộ Lộ không có số điện thoại c*̉a Cố Hạ, nói những lời đó với Triển

Thiểu Huy ba phần thật bảy phần giả. Thật sự cô rất hay gặp Cố Hạ

trên QQ, nhìn thấy Cố Hạ gửi ảnh chụp đi du lịch ở Hải Nam sang, có

cả ảnh chụp c*̀ng với Nghiêm Hướng Vĩ nên Từ Lộ Lộ cho rằng chuyện

tốt c*̉a Cố Hạ c*̃ng gần đến. Khi đó cô c*̃ng đang mang thai, đang chuẩn

bị hôn lễ với Trần Đào, mấy chuyện cưới chạy này thật sự quá

nhiều, cô c*̃ng chỉ thuận miệng lừa gạt Triển Thiểu Huy nói Cố Hạ

vì mang thai nên kết hôn, c*̃ng không hy vọng Triển Thiểu Huy quấy rầy

Cố Hạ nữa.

“Loại đàn ông này,

một ngày nào đó ông trời sẽ phạt anh ta.” Từ Lộ Lộ oán hận nói,

nhìn thấy Trần Đào muốn nói gì đó, phồng má hỏi: “Sao anh lại đứng

về phía bên kia thế hử, có phải anh cảm thấy anh ta làm rất đúng

không? Quả nhiên là một đám quạ đen trong thiên hạ mà.”

“Làm sao anh có thể

đứng về phía anh ta chứ?” Trần Đào cuống quýt giải thích, “Em xem anh

thật sự chính là một người chồng mẫu mực mà, bây giờ trong lòng anh

chỉ có em và Huyên Huyên thôi…”

Từ Lộ Lộ cảm thấy

Nghiêm Hướng Vĩ quả thật không tồi, nhà cửa giàu có, ngoại hình

c*̃ng không kém, là con trai lớn lên trong một gia đình bình thường, không

giống như tên đại thiếu gia Triển Thiểu Huy, thích hợp chung sống cả

đời. Đến tối c*̀ng nhau ăn cơm, Từ Lộ Lộ nhìn thấy hai người kia rất

hợp nhau, Từ Lộ Lộ cảm thấy Nghiêm Hướng Vĩ hẳn là c*̃ng có ý, nếu

không sao lại còn dẫn Cố Hạ đi chơi? Ít nhất c*̃ng có một chút tình

cảm.

Sau bữa cơm tối, Nghiêm

Hướng Vĩ đưa Cố Hạ về, trên đường hỏi: “Cố Hạ, anh nhớ em đã từng

nói sau khóa huấn luyện c*̉a bọn em có một số người có thể ở lại tổng

bộ.”

“Đúng ạ.” Có một lần

Nghiêm Hướng Vĩ hỏi về công việc c*̉a cô, cô đã trả lời vậy.

Nghiêm Hướng Vĩ chỉ

hỏi như vậy rồi sau đó trên đường đi không nói gì nữa, khiến cho Cố

Hạ rất tò mò. Xe đi thẳng về phía trước, anh đưa Cố Hạ đến dưới

lầu nhà trọ, mới nói: “Cố Hạ, hay là em xin ở lại tổng bộ đi.”

“Em c*̃ng đã nói với

anh muốn quay về Tô Châu rồi mà.” Cố Hạ đã tính sẵn, nói: “Thật ra

phúc lợi c*̃ng không thua là bao, tại sao em phải ở lại tổng bộ?”

Nghiêm Hướng Vĩ cười

lộ ra hàm răng trắng, “Anh muốn em ở lại thành phố C, như vậy sẽ dễ

theo đuổi em hơn.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.