Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 36: Đến thăm


A Đông ngồi ở vị trí

lái đợi thật lâu không thấy chỉ thị c*̉a ông chủ, hơi nghiêng đầu sang

hỏi: “Triểu thiếu, có đi không?”

Triển Thiểu Huy không

để ý đến anh ta, ngồi yên một chỗ môi nhếch lên, thật lâu sau mới lấy

điện thoại di động ra, nhấn số điện thoại c*̉a Cố Hạ.

Lúc này Cố Hạ đã

trở về nhà, rót trà cho Quý Phi Dương, giới thiệu Trần Đào cho anh

quen, mời anh ngồi đợi một lúc. Cô lại mặc tạp dề trở vào bận rộn

trong nhà bếp, điện thoại bị ném trên bàn trà, tiếng chuông điện

thoại vang lên, Trần Đào đang ngồi trên ghế salon gọi vọng vào nhà

bếp, “Cố Hạ, có điện thoại.”

Đang bận rộn trong nhà

bếp, Cố Hạ tay đầy bột mì, dầu trong nồi đã nóng lên, cô c*̃ng đang

bận chiên cá, nghĩ c*̃ng không phải cuộc điện thoại quan trọng nào,

có lẽ là bạn học trước kia, cô ló đầu ra nói: “Ai thế?” Trần Đào

anh giúp em nghe máy đi, nói lát nữa em gọi lại.”

Trần Đào cầm điện

thoại lên, trong lúc vô tình Quý Phi Dương nhìn lướt qua tên người gọi

trên màn hình, có chút bất ngờ, đè tay Trần Đào lại, “Anh đừng

nhận, hãy để cho cô ấy tự nhận.”

Quý Phi Dương lớn

tiếng gọi: “Cố Hạ, hình như là Triển thiếu.”

“Anh ta sao?” Cố Hạ

chưa từng nhận được cuộc điện thoại nào do Triển Thiểu Huy chủ động

gọi tới, có hơi bất ngờ, tắt lửa rửa tay, lau khô tay xong thì chạy

ra, còn thấp giọng lầm bầm: “Anh ta có thể có chuyện gì chứ?”

Bởi vì thời gian quá

lâu nên điện thoại đã tắt, nhưng vài giây sau lại vang lên. Cố Hạ cầm

điện thoại lên, nhận điện, “Triển thiếu.”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy đã có thể sánh với tro nồi, “Cô đang làm gì? Sao lâu như vậy mới

nghe điện thoại?”

Giọng nói ở đầu bên

kia rõ ràng không được vui làm cho Cố Hạ ngơ ngác, không biết Triển

thiếu vì sao lại nổi giận, nói: “Đang nấu cơm ạ! Sắp đến giờ ăn trưa

rồi mà.”

“Nấu cơm?” Triển Thiểu

Huy lạnh lùng nói, dường như không tin.

Cố Hạ không biết ai

đã chọc đến anh, “Vừa rồi đang ở trong nhà bếp cho nên nhận điện

thoại c*̉a anh hơi chậm một chút.”

Trong nhà bếp vọng ra

tiếng gọi c*̉a Từ Lộ Lộ: “Cố Hạ, cậu để hồ tiêu ở đâu rồi?”

Giọng Từ Lộ Lộ rất

lớn, đầu dây bên kia Triển Thiểu Huy nghe thấy tiếng gọi lớn c*̉a phụ

nữ, c*̃ng nghe thấy nội dung sơ sơ, loại trừ khả năng Cố Hạ và Quý

Phi Dương cô nam quả nữ đang làm chuyện gì đó. Suy nghĩ một lát cảm

thấy chính mình bị lẫn rồi, cô gái ngốc như Cố Hạ sao có thể thật

sự lằng nhằng với Quý Phi Dương chứ? Anh thử làm cho chính mình tỉnh

táo lại, nhưng có một cơn giận đang chặn ngang ngực, dâng lên trong

lòng anh rất khó chịu, nắm thật chặt chiếc điện thoại trong tay.

Cố Hạ mở miệng hỏi:

“Triển thiếu, có chuyện gì sao?”

Cuộc điện thoại giữa

nam và nữ ghét nhất là chính là câu “Có chuyện gì sao?”, mấy chữ

kia nói ra vô c*̀ng khách sáo, giống như không có việc gì thì không

thể tìm đối phương vậy, Triển Thiểu Huy nghẹn lời càng thêm buồn

bực, từ trong khẽ răng rít ra một câu, “Không có việc gì.”

“À” Cố Hạ nói một

chữ như vậy, nếu là bình thường thì Cố Hạ nhất định sẽ nói tiếp

nửa câu sau, “Đã không có chuyện gì thì tôi c*́p máy nha.” Chẳng qua

đối phương là Triển Thiểu Huy, nói như vậy thì quá không nể mặt, đầu

kia như có như không truyền đến tiếng hít thở, Cố Hạ cầm điện thoại

c*̃ng không biết nói gì, nói ra một câu mà người Trung Quốc thường

dùng nhất, “Anh đã ăn cơm chưa?”

“Chưa” Triển Thiểu Huy

tức giận nói, còn chưa tới 12h, ăn cơm cái gì? Anh suy tính một lúc

lại chậm rãi nói: “Nhưng mà, tôi có hơi đói bụng.”

“Vậy anh tranh thủ đi

ăn cơm đi nha.” Cố Hạ thuận miệng nói.

“Tôi đang ở bên ngoài.”

Triển Thiểu Huy chậm chạp trả lời, “Gần chỗ ở c*̉a cô.”

Cố Hạ nghĩ nghĩ,

“Vậy anh cứ đi dọc theo con đường lớn kia, ngay dưới cầu vượt, lái xe

đến một quảng trường, bên kia có một nhà hàng rất sa hoa.”

Triển Thiểu Huy không

thể nhịn được nữa: “Không phải cô đang nấu cơm sao?”

“Đúng vậy.” Cố Hạ tự

khai.

Triển Thiểu Huy đợi một

lúc c*̃ng không đợi cô tiếp tục nói nữa, nói: “Tôi nhớ món canh cô

nấu đã được thông qua.”

“Anh thích là tốt

rồi.” Cố Hạ cười cười.

Triển Thiểu Huy ngồi

trong xe hít sâu thêm một lần nữa, chậm rãi nói: “Cố Hạ, tôi c*̃ng đã

mời cô ăn không ít bữa cơm, cô c*̃ng nên mời lại đi chứ, tôi hiếm lắm

mới tới đây, trước mắt c*̃ng thấy đói bụng, không bằng bây giờ cô mời

đi.”

“Bây giờ? Ăn cơm?”

Miệng Cố Hạ há thành chữ O, cô không chỉ không đi được, càng nói gì

đến chuyện mời anh ăn cơm, đây là trò đùa gì vậy? Một bữa cơm c*̃ng

có thể làm cho Cố Hạ cháy túi.

Quả nhiên Triển Thiểu

Huy nói: “Hình như bên kia có một nhà hàng Pháp rất có tiếng, vừa

khéo đến nếm thử xem.”

Cố Hạ thật đúng là

sợ anh ta, ngăn cản, “Triển thiếu, ăn nhiều mấy thứ bên ngoài không

tốt đâu, không biết bỏ bao nhiêu phụ gia, người làm ăn bây giờ không có

lương tâm, thứ gì c*̃ng dám bỏ vào, dù cho có là nhà hàng Pháp c*̃ng

không ngoại lệ. Ăn cơm ở nhà vẫn là an toàn nhất, dầu nha, gia vị nha

đều rất an toàn, hôm nay vừa khéo tôi c*̃ng mời khách, tôi mua rất

nhiều đồ ăn, trưa nay các món ăn rất phong phú, nếu anh không chê thì

có thể đến nhà tôi ăn cơm.”

Đầu bên kia dường như

đang suy tính một chút rồi cố làm ra vẻ nói: “Vậy thì tôi đến thử

xem sao.”

“Tôi xuống dưới đón

anh.” Cố Hạ nói.

“Ừ, cô mau xuống đây,

tôi đến trước cửa chung cư nhà cô ngay đây.”

“Được, tôi xuống ngay.”

Đến khi bên kia c*́p

máy, Cố Hạ thấy may mắn hôm nay mua rất nhiều thức ăn, bằng không

nhất định sẽ bị Triển Thiểu Huy khinh bỉ, cất điện thoại đi, nói

với Quý Phi Dương, “Quý sư huynh, Triển thiếu tới dùng cơm.”

Cố Hạ nhận điện

thoại trong một góc phòng khách tất nhiên là Quý Phi Dương c*̃ng nghe

thấy cô nói gì, cười nói: “Đến đây không phải càng náo nhiệt hơn sao?

Chẳng qua là không nghĩ tới người có địa vị cao như Triển thiếu lại

đầu hàng nhân nhượng đến nhà người có địa vị thấp hơn dùng cơm.”

Trần Đào ngồi bên

cạnh hỏi: “Triển thiếu? Cố Hạ, bạn học c*̃ c*̉a em sao?”

“Ông chủ c*̉a em.” Cố

Hạ nghiến răng nghiến lợi nói, chạy vào nhà bếp nói với Từ Lộ Lộ

một tiếng, tranh thủ thời gian ra ngoài đón Triển Thiểu Huy.

Cô ra đầu ngõ nhỏ,

quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe đang đỗ, chạy

tới cửa sổ đang mở một nửa thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy, nói:

“Triển thiếu, đi thôi.”

Triển Thiểu Huy vừa

mới gọi điện thoại bảo lão Tam, lão Tứ đến bữa tiệc. Anh không nhanh

không chậm xuống xe, Cố Hạ nhìn thấy anh có một mình thì hỏi: “Có

cần phải gọi A Đông c*̀ng đi không? Một mình anh đi không được an toàn.”

“Cô cho rằng đời này

tôi không thể làm gì một mình được sao? Tình huống lần trước dù sao

c*̃ng chỉ là trường hợp ngẫu nhiên thôi.” Sắc mặt Triển Thiểu Huy

lạnh lùng, khoảng thời gian này bận rộn không phải vì điều tra

chuyện lần trước xem cuối c*̀ng ai là kẻ chủ mưu, hiện tại cứ từ từ

tìm hiểu là được.

Cố Hạ ngậm miệng

không hỏi anh nữa, đi song song với anh về phía trước.

“Cô nói trong nhà có

mời khách đến, mời ai vậy?” Triển Thiểu Huy c*̃ng chưa thèm nhìn Cố

Hạ, giọng điệu c*̃ng không tính là vui vẻ.

“Mời Quý sư huynh.” Cố

Hạ thẳng thắn nói, “Tôi c*̀ng thuê chung môt phòng với một người bạn

học, hôm nay bạn trai c*̉a cô ấy c*̃ng tới, bọn họ rất dễ gần.”

Triển Thiểu Huy phát

ra một tiếng cười lạnh từ trong cổ họng, “Không nghĩ tới hơn mười

ngày không gặp mà cô và Quý Phi Dương lại tiến triển thần tốc như

vậy, xem ra cô rất cao tay nhỉ.”

“Không phải, hai ngày

trước bị trật chân, anh ấy đưa tôi đến bệnh viện, hôm nay tôi đáp tạ

anh ấy.” Cố Hạ giải thích.

Ánh mắt c*̉a Triển

Thiểu Huy lướt qua đỉnh đầu cô, lạnh giọng nói, “Vậy cô xem như trong

họa có phúc nhỉ.”

Cố Hạ thấy anh hôm nay

cực kì khó chịu, nói chuyện c*̃ng kì quái, không hiểu ai đã chọc

giận anh, sợ lát nữa anh làm khó bạn bè c*̉a mình nên dứt khoát

dừng bước nói: “Nếu không thì hay là chúng ta ra ngoài ăn đi.”

“Vì sao?” Triển Thiểu

Huy không biết tại sao cô lại đổi ý, ánh mắt nheo lại, “Cô mời sao?”

Cố Hạ c*́i đầu nhìn

xuống mũi chân, “Lát nữa tôi trả tiền không nổi, cuối c*̀ng anh c*̃ng

phải trả, chắc anh sẽ không để tôi ở lại rửa chén gán nợ chứ.”

Triển Thiểu Huy chắp

tay sau lưng, “Tại sao có thể mời Quý Phi Dương được còn mời tôi đi ăn

cơm thì lại khó xử như vậy?”

“Tôi sợ anh lại không

vui.” Cố Hạ nhỏ giọng nói, “Nhà tôi thuê rất nhỏ, có thể anh sẽ

không quen, thức ăn c*̃ng nấu rất qua loa, lát nữa anh lại không vui mà

nổi giận thì mọi người rất khó xử.”

“Con người tôi gần đây

rất dễ tính.” Triển Thiểu Huy vươn tay xoa đầu cô, “Đừng nghĩ nhiều,

tôi sẽ không làm khó bạn c*̉a cô.”

Anh đẩy cô lên vài

bước, “Đi thôi, nhanh lên, lên nhà cô ăn cơm trưa.”

Cố Hạ thấy sắc mặt

c*̉a anh c*̃ng không quá kém, dẫn anh lên nhà c*̉a mình, lên lầu nhấn

chuông cửa, người mở cửa lại là Quý Phi Dương, nhìn nhìn hai người ở

ngoài cửa, nói với Triển Thiểu Huy: “Nghe nói Triển thiếu đến thật

sự rất bất ngờ, bình thường đều không dễ gì gặp được Triển thiếu,

không ngờ lại gặp ở chỗ này.”

Bên ngoài Triển Thiểu

Huy cười nhưng trong lòng thì lại không cười, “c*̃ng không ngờ cậu Quý

đây lại đến nhà c*̉a hai cô gái độc thân.”

Anh đặc biệt nhấn

mạnh mấy chữ “cô gái độc thân”, như là đang cố ý gây sự với đối

phương, trên mặt Quý Phi Dương vẫn là nụ cười khiêm tốn, bọn họ vào

nhà, Trần Đào nhìn thấy khí chất quý tộc c*̉a đối phương c*̃ng biết

anh là ông chủ c*̉a Cố Hạ, tự giới thiệu mình, gật đầu cười nói:

“Chào anh, chủ tịch Triển.”

Từ Lộ Lộ từ nhà bếp

đi ra c*̃ng lễ phép chào hỏi, đi ra nhìn trực diện, thấy khí chất

c*̀ng vẻ điển trai c*̉a đối phương thì cảm thấy vượt ngoài tưởng

tượng, kêu lên: “Chủ tịch Triển, chỗ này c*̉a chúng tôi nhỏ bé, anh

đứng để ý nha.”

Triển Thiểu Huy c*̃ng

khách sáo gật đầu, phòng khách nhỏ bé, c*̃ng chỉ có một cái bàn

ăn, bàn trà c*̀ng ghế sofa, đường đi ở giữa c*̃ng không lớn, trên bàn

bày biện một ít hạt dưa hoa quả, Cố Hạ mời anh ngồi xuống rồi nói:

“Triển thiếu, anh cứ tự nhiên, tôi còn phải đi nấu cơm.”

Nói xong cô c*̀ng Từ

Lộ Lộ đi vào nhà bếp, Từ Lộ Lộ đóng cửa nhà bếp nói: “Ông chủ

c*̉a cậu thật là phong nhã, không hề thua kém Quý sư huynh. Không nghĩ

tới ngôi nhà này lại có thể nghênh đón hai vị thần lớn như vậy, so

sánh với bọn họ thì Trần Đào nhà mình thật là chẳng có chút nhan

sắc nha.”

Nhưng cô lại cười cười

nói: “Nhưng mà Trần Đào nhà mình vẫn là tốt nhất đáng yêu nhất,

đàn ông thực tế một chút vẫn tốt hơn.”

Cố Hạ hoàn toàn đồng

ý, “Đúng vậy đó, đàn ông phải giống như Trần Đào vậy, trên phòng

ngủ dưới nhà bếp, vừa lấy lòng khách vừa có thể dỗ dành bà xã.

Nhìn mặt cậu suốt ngày hồng hào mình thật hâm mộ.”

“Hâm mộ cái gì? Cậu

thu phục được Quý sư huynh là tốt rồi.”

Cố Hạ rửa tay, chuẩn

bị tiếp tục làm cá, nói: “Cậu đừng gán mình vào với Quý sư huynh

nữa, đã nói gia cảnh c*̉a Quý sư huynh với cậu rồi, theo đuổi anh ấy

thật là không thực tế.”

Từ Lộ Lộ mở nắp

nhìn nhìn canh trong nồi, lại nghi hoặc nói: “Không phải Khải Hoành

là công ty lớn sao? Giá trị c*̉a ông chủ cậu hẳn là rất cao, sao có

thể đến nhà c*̉a một nhân viên nhỏ như cậu chứ? Có phải có ý đồ gì

với cậu không?”

Cố Hạ đã bật bếp,

đang chờ dầu nóng, “Lộ Lộ, cậu đừng nghĩ đến phương diện này, anh ta

không phải người mà chúng ta có thể tùy tiện phán xét, lát nữa nói

với Trần Đào một tiếng, anh ta rất cao giá, ngàn vạn lần đừng đắc

tội với anh ta.”

“Thật đúng là ông chủ

lớn.” Từ Lộ Lộ khinh bỉ nói, “Một ông chủ lớn như anh ta đến ăn cơm,

sao lại đi tay không đến? c*̃ng c*̀ng là người có thân phận, cậu xem

Quý sư huynh tốt chưa, lịch sự bao nhiêu, còn mua rất nhiều chocolate

mà mình thích nữa.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.