Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 35: Mời


Cố Hạ quay đầu lại

nhìn, cách đó không xa có một chiếc xe có rèm che màu đen, cửa sổ xe

phía ghế sau hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Quý Phi Dương, Quý Phi

Dương nhìn thấy đúng là cô thì mở cửa xe chạy tới, ân cần hỏi: “Làm

sao vậy?”

Cố Hạ thấy anh ta thì

có chút bất ngờ, lại thấy có chút may mắn, nói: “Vừa mới bị trật

chân.”

Lúc đèn đỏ Quý Phi

Dương nhìn xe ngoài xe thì thấy một cô gái hình dáng rất quen thuộc

đang đi khập khiễng, nhìn lại vài lần mới phát hiện ra là Cố Hạ

mới gọi cô một tiếng. Anh đứng bên cạnh cô, c*́i đầu nhìn nhìn, “Anh

đưa em đến bệnh viện.”

Cố Hạ không nghĩ

nhiều, nói thẳng: “Cảm ơn Quý sư huynh.”

Tài xế c*̉a anh dừng

xe lại bên cạnh, xuống xe mở cửa ra, Quý Phi Dương thấy cô đi lại không

tiện nên vươn tay giúp đỡ, Cố Hạ c*̃ng không đẩy ra.

Ngồi vào xe xong, Quý

Phi Dương nói tên một nơi cho tài xế rồi nhìn Cố Hạ nói: “Anh biết

có một thầy thuốc trung y chuyên trị thương, chúng ta đến đó đi.”

“Thật may hôm nay gặp

được anh, nếu không thì em còn phải đi thêm một đoạn đường dài nữa.”

Cố Hạ cười cười, ở đây xe taxi không ngừng được nên phải đi thêm một

đoạn nữa.

Xe hơi đi lòng vòng

một lát rồi chạy đến trước một hiệu thuốc trung y, thầy thuốc tóc

hoa râm nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn, Cố Hạ cởi giày ngồi lên

ghế dài, thầy thuốc lấy rượi thuốc ra mát xa mắt cá chân cho cô,

không hề nhẹ tay, lúc mới bắt đầu Cố Hạ lớn tiếng la lên, động tác

tay c*̉a thầy thuốc già c*̃ng không ngừng lại, chỉ mở miệng an ủi:

“Chịu một chút, giày c*̉a cô nhọn như vậy, không trật chân mới là lạ.

Mấy cô gái trẻ tuổi các cô nha, chỉ biết đến xinh đẹp, không biết

thương tiếc cho thân thể mình gì cả.”

Quý Phi Dương đứng bên

cạnh, vỗ nhè nhẹ vào vai cô, “Cố Hạ, đừng chú ý đến nó, thầy

thuốc Tôn rất mát tay, trước kia thỉnh thoảng anh bị thương đều tìm

đến ông ấy, sau hai ngày là khỏi thôi.”

“Cám ơn.” Cố Hạ nhỏ

giọng nói.

Thầy thuốc xoa bóp cho

Cố Hạ khoảng nửa tiếng, mắt cá chân có hơi nóng lên ông ta mới dừng

tay, cầm một lọ rượu thuốc đưa cho cô, “Không sao rồi, sau này mỗi

buổi tối tự mình xoa bóp.”

Thầy thuốc dặn dò

thêm vài câu, tay nghề c*̉a ông ấy thật sự rất tốt, Cố Hạ mang giày

vào đi vài bước, đã không còn thấy đau đớn nữa, lòng tràn đầy vui

mừng, lại nhìn ông ấy nói cảm ơn.

Trên đường trở về,

Quý Phi Dương hỏi: “Gần đây công việc rất bận sao?”

Trong ánh sáng mờ ảo,

Cố Hạ không thấy rõ mặt anh, nói: “c*̃ng bình thường, công việc mỗi

ngày đều không khác nhau lắm. Quý sư huynh hẳn là bận rất nhiều

việc, hôm nay còn làm mất thời gian c*̉a anh như vậy, bây giờ còn bắt

anh phải đưa về, thật ngại quá.”

“Có gì mà ngại chứ?”

Quý Phi Dương cười ấm áp, “Tháng này anh c*̃ng không còn bận rộn như

trước nữa, nhớ đến mấy tháng trước anh cảm thấy rất áy náy, em mới

vừa đi làm anh c*̃ng không có thời gian quan tâm đến em, em gọi anh một

tiếng “sư huynh” mới khiến anh thấy xấu hổ. Bây giờ không còn làm

trong c*̀ng một tòa nhà nữa, cơ hội gặp được em lại càng hiếm.”

“Việc kinh doanh c*̉a

nhà anh lớn như vậy, làm gì rãnh rỗi như vậy chứ, đi làm suốt ngày

xong về nhà c*̃ng không cần phải quan tâm đến chuyện công việc nữa, anh

kiếm được nhiều tiền, tất nhiên là bận rộn hơn rồi.”

“Anh lại rất yêu thích

cuộc sống như vậy, muốn làm cái gì thì làm cái đó.” Vẻ mặt Quý

Phi Dương tỏ ra rất hâm mộ.

Sau khi lái xe đến

trước xóm nhỏ, Cố Hạ vốn định nói lời tạm biệt với anh thì Quý

Phi Dương lại cố ý muốn chạy xe đến dưới lầu chung cư c*̉a cô, Cố Hạ

ngăn lại: “Trong ấy đường rất khó đi, một nửa con đường còn bị xe đỗ

chiếm đóng hết, quay đầu xe rất phiền toái.”

“Chú lái xe có kĩ

thuật quay đầu xe rất tốt, em không cần lo lắng.” Quý Phi Dương kiên

trì nói, biết rõ chân cô bị thương, cảm thấy để cô ở cửa ngõ không

tốt lắm.

Xe hơi chạy đến dưới

lầu, Cố Hạ ra khỏi xe chỉ lên lầu, “Ở đây c*̃ng có thang máy nhưng em

thường đi bộ lên.”

Quý Phi Dương c*̃ng

bước ra đứng bên cạnh xe, “Vậy em cẩn thận một chút, không bằng ngày

mai xin nghỉ phép một ngày ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, bị trật chân

tốt nhất là phải tĩnh dưỡng hai ngày.”

Cố Hạ đang định nói

lời cảm ơn anh, khi chuẩn bị nói lời tạm biệt thì đằng sau có một

người đi tới, nhìn bọn họ rồi kêu lên, “Tiểu Hạ, sao muộn như vậy

mới chịu về?”

Người lên tiếng đúng

là Từ Lộ Lộ, cô ấy thường xuyên đi dạo khắp nơi c*̀ng bạn trai, bình

thường về nhà khá khuya, nhìn thấy có xe hơi đậu dưới lầu nên quan

sát thử, nhìn lại thì đúng là Cố Hạ. Từ Lộ Lộ nhìn nhìn người

bên cạnh, mặt tràn đầy kinh ngạc: “Quý…Quý sư huynh?”

Quý Phi Dương c*̃ng là

người có tiếng trong thành phố C, Từ Lộ Lộ tất nhiên c*̃ng biết,

nhưng ở dưới lầu nhà mình nhìn thấy Quý Phi Dương, hơn nữa còn lái

xe đưa Cố Hạ về thì kinh ngạc đến mức miệng không khép lại được.

“Đây là…” Quý Phi Dương

không có ấn tượng gì với Từ Lộ Lộ, mắt nhìn sang Cố Hạ hỏi.

Cố Hạ vội vàng nói:

“Đây là bạn c*̀ng phòng thời đại học c*̉a em, Từ Lộ Lộ, bây giờ

chúng em c*̀ng thuê chung một nhà.”

“À” Quý Phi Dương

chuyển hướng sang nhìn Từ Lộ Lộ, ôn hòa cười nói: “Chào em.”

“Chào anh.” Ánh mắt

Từ Lộ Lộ đảo quanh Quý Phi Dương và Cố Hạ, ánh mắt hàm chứa một

vẻ tò mò.

“Cố Hạ bị trật chân,

vừa đúng lúc anh c*̃ng ở đấy nên thuận đường đưa em ấy về.” Quý Phi

Dương giải thích nguyên nhân, “Hai người c*̀ng lên lầu anh c*̃ng yên tâm

hơn. Cố Hạ, sau này chúng ta gặp nhau sau.”

Anh nói lời tạm biệt,

Từ Lộ Lộ tranh thủ thời gian kịp thời phản ứng, nói: “Quý sư huynh,

nếu đã đến đây thì lên lầu ngồi một chút đi?”

Quý Phi Dương là một

người đàn ông ưu tú như vậy, nếu hoa rơi vào ngay nhà Cố Hạ thì thật

sự làm cho người ta vô c*̀ng hưng phấn, Từ Lộ Lộ tiếp tục thuyết

phục: “Anh vượt đường xa như vậy đưa Cố Hạ về, đã đến dưới lầu rồi

mà ngay cả một ly nước c*̃ng không uống thì chúng em làm sao mà tạ ơn

đây? Cố Hạ, sao cậu lại khách sáo như vậy, c*̃ng không chịu mời Quý

sư huynh lên lầu ngồi nữa?”

Cô dùng c*̀i chỏ thúc

Cố Hạ một cái, Cố Hạ chậm rãi nói: “Nếu anh không chê thì lên lầu

ngồi một chút đi.”

“Hôm nay muộn quá rồi,

muộn như vậy mà vào nhà hai cô bé các em thì không hay lắm, hay là

để hôm khác đi.” Quý Phi Dương cười nói, “Nếu không thì cuối tuần này

anh mời các em đi ăn cơm?”

“Anh giúp Cố Hạ,

chúng em sao có thể để cho anh tốn kém chứ? Nói thế nào thì c*̃ng

phải là chúng em mời khách chứ.” Từ Lộ Lộ cảm thấy chuyện giữa hai

người vô c*̀ng hấp dẫn, không thể để vuột mất cơ hội, nói: “Không

bằng cuối tuần này chúng ta ở nhà nấu vài món đi, vừa khéo bạn

trai em c*̃ng tới, nếu như Quý sư huynh không chê, nhiều người lại càng

náo nhiệt, không biết Quý sư huynh có ghét bỏ mấy món ăn kém xa

những món đắt tiền ở nhà hàng không?”

Từ Lộ Lộ vô c*̀ng

nhiệt tình, Cố Hạ không muốn khiến cho Quý Phi Dương nghĩ mình đang

quấn lấy anh nên thấp giọng nói: “Quý sư huynh, nếu anh thất không

tiện thì c*̃ng không sao.”

Ngược lại Quý Phi

Dương rất hào phóng nói: “Các em đã muốn tiết kiệm cho anh thì sao

anh đây có thể không nhận? Các em mời thì quá tốt rồi.”

Từ Lộ Lộ tích cực

dàn xếp chuyện này, “Vậy anh rảnh thứ bảy hay chủ nhật? Chúng em

đều có nhà cả, không có vấn đề gì đâu.”

Quý Phi Dương cười

cười, suy nghĩ một hời, “Nếu các em thấy tiện vậy thì trưa chủ nhật

tới quầy rầy các em vậy.”

Cố Hạ cười một

tiếng, “Sao lại quấy rầy chứ? Em hẳn là phải nên cảm tạ anh mới

phải.”

Chuyện mời khách đến

ăn cơm cứ được quyết định như vậy, Quý Phi Dương nói lời tạm biệt

bọn họ, xe chậm rãi rời khỏi chung cư. Từ Lộ Lộ trêu ghẹo, “Tiểu

Hạ, cậu thật đúng là cừ nha, không ngờ cuối c*̀ng Quý Phi Dương lại

rơi vào tay cậu.”

Cố Hạ không nói gì,

“Chúng mình chỉ thuận đường gặp nhau thôi, cậu xem hiện tại anh ấy

c*̃ng không cần phải tự lái xe nữa, vậy là đủ biết gia cảnh c*̉a anh

ấy không phải bình thường. Tuy bây giờ đang là buổi tối nhưng c*̃ng

không thể mơ giấc mơ kiểu này.”

Từ Lộ Lộ nhún vai, “Nhớ

trước kia anh ấy luôn được công nhận là người tốt, không bao giờ ghét

bỏ người khác, Tiểu Hạ, cậu không thể để cho cơ hội này trôi qua

uổng phí như vậy.”

Hai người đi về phía thang

máy, mắt cá chân c*̉a Cố Hạ c*̃ng không phải quá đau nên không xin công

ty cho nghỉ, rượu thuốc c*̉a ông thầy thuốc kia đưa cho có hiệu quả

rất tốt, xoa bóp hai ngày đã gần khôi phục, đến cuối tuần thì cơn

đau rõ rệt đã hoàn toàn biến mất, cô lại có thể tiếp tục vui vẻ.

Bởi vì mời Quý Phi Dương đến ăn cơm trưa nên ngày chủ nhật hai cô bé

không còn muốn ngủ miệt mài nữa, buổi sáng c*̀ng nhau đi siêu thị

chọn mua một đống thịt cá, Trần Đào bạn trai c*̉a Từ Lộ Lộ c*̃ng

tới, 10h30 các cô đã chui vào bận rộn trong nhà bếp, ngay cả Trần

Đào c*̃ng cầm túi đậu đứng bên cạnh giúp nhặt đậu.

Từ Lộ Lộ rửa sạch

gà, tìm kiếm trong tủ chén một lúc rồi kêu lên, “Cố Hạ, không còn

bột cà ri.”

“Không thì làm thịt

gà kho đi?” Cố Hạ đứng bên cạnh nhặt rau.

“Không được, cà ri gà

là món sở trưởng c*̉a mình mà, Trần Đào thích nhất là món này.” Cô

nhìn sang Cố Hạ, “Bây giờ còn sớm, Cố Hạ, cậu đi một chuyến đi, mua

về một gói, mình ở nhà nấu cơm.”

Từ Lộ Lộ làm món cà

ri gà rất ngon, Cố Hạ c*̃ng rất thích ăn, “Được, mình đi mua.”

Cố Hạ xoa xoa tay,

tháo tạp dề ra, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa thì lại nghe Từ Lộ Lộ

nói: “Tiểu Hạ, mình chỉ dùng loại bột cà ri như thường ngày thôi.”

“Được, đã rõ.” Cố Hạ

vừa nói vừa ra khỏi cửa.

Từ Lộ Lộ đặc biệt

chỉ thích nhãn hiệu bột cà ri đó, tuy giá tiền mắc một chút nhưng

hương vị xác thực rất đậm đà, loại bột này cửa hàng nhỏ không bán,

Cố Hạ đành phải đi xa một chút, đến siêu thị Thiên Thiên Hồng, chọn

xong vài thứ, vừa ra khỏi cửa thì gặp một người quen, mặt nở nụ

cười, “Quý sư huynh, trùng hợp vậy sao? Em còn tính lát nữa sẽ gọi

điện thoại cho anh.”

Cô nhớ siêu thị này

thuộc quyền kinh doanh c*̉a nhà Quý Phi Dương, trêu ghẹo: “Đã cuối tuần

rồi mà vẫn không quên đến siêu thị quan sát tình hình làm ăn nhỉ.”

“Thuận tiện mua một

ít đồ thôi.” Trên tay Quý Phi Dương cầm một ít hoa quả bánh kẹo các

loại, đến nhà người khác làm khách không thể không biết xấu hổ mà

đến tay không, cho nên trước khi đến đã vào đây chọn một ít thức ăn

những cô gái thích, “c*̃ng không biết các em có thích không, chọn đại

thôi.”

“Quý sư huynh, anh

khách sáo quá.” Cố Hạ nhìn thấy trên tay anh ôm hai túi đồ lại nói

tiếp: “Thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi.”

Trên đường Quý Phi

Dương hỏi, “Chân c*̉a em khỏi chưa?”

“Rồi ạ, y thuật c*̉a

vị thầy thuốc trung y kia quả nhiên tốt, em ngủ dậy một giấc đã không

còn thấy đau nữa, hiện tại đã khỏi hoàn toàn.” Cố Hạ quay đầu lại

nhìn anh cười cười, “May mắn hôm ấy gặp được anh.”

“Sau này nhớ cẩn

thận.”

***

Hai người song song

bước về hướng chung cư, Quý Phi Dương rất biết tìm chủ đề, hai người

vừa đi vừa cười nói, rồi sau đó vòng vo một lúc đi vào cửa chung cư c*̉a

mình.

Phía bên kia đường có

một chiếc xe hơi dùng tốc độ tốc hành chạy nhanh tới rồi sau đó

ngừng lại, trong xe Triển Thiểu Huy nhìn thấy hai người biến mất bên

đường thì đã đoán được hướng đi, sắc mặt lạnh lẽo đến phát sợ.

Trưa nay anh phải đến một khách sạn ở thành nam tham dự tiệc đầy năm

c*̉a một công ty, lúc lái xe qua con đường này, nhớ tới Cố Hạ c*̃ng ở

chung cư này nên không kìm được đưa mắt nhìn thì đã nhìn thấy Cố Hạ

c*̀ng Quý Phi Dương cười cười nói nói đi về phía trước, cái cảnh kia

thật sự là vô c*̀ng chán ghét.

Trong khoảng thời gian

này anh bận rộn nhiều việc, loay hoay không còn thời gian bận tâm đến

chuyện c*̉a người phụ nữ này, không ngờ nhanh như vậy cô đã dan díu

với Quý Phi Dương, bây giờ còn trực tiếp mời người ta đến nhà dùng

cơm, cô nam quả nữ ở chung một phòng, sắc mặt Triển Thiểu Huy lập

tức sa sầm xuống.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.