Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 33: Du lịch


Thân thể c*̉a Triển

Thiểu Huy đã khôi phục hoàn toàn, cộng thêm tĩnh dưỡng tốt nên sắc

mặt ngày càng tốt lên, anh vốn không thích ở trong bệnh viện, lần

này lại ngoan ngoãn ở trong bệnh viện 10 ngày. Sau khi xuất viện,

Trịnh Giang Hà nhìn thấy anh suốt ngày vất vẻ trong công ty, sợ vết

thương c*̉a anh chưa khỏi hẳn, đề nghị anh về nhà nghỉ ngơi, về sau

lại dứt khoát nói: “Đại ca, anh mới ra viện, đừng nên vất vẻ như

thế, hay là nghỉ ngơi dài hạn đi ra ngoài thư thả một thời gian đi.”

Triển Thiểu Huy từ

chối đề nghị nghỉ phép đi ra ngoài, đã gần đến cuối năm, còn rất

nhiều chuyện phải sắp xếp.

Nhìn thấy Triển Thiểu

Huy đã khôi phục lại, Cố Hạ c*̃ng thoải mái hơn rất nhiều, đã không

cần phải lo lắng cho tình trạng sức khỏe c*̉a Triển Thiểu Huy nữa,

c*̃ng không cần phải chạy đến bệnh viện mỗi ngày, thuận tiện sắp

xếp thời gian c*̉a mình. Buổi sáng hai ngày sau, lúc cô đang ở trong

công ty làm việc thì trưởng phòng Lưu đột nhiên chạy đến nói với cô,

“Cấp trên điện thoại tới gọi cô xuống lầu, nói là có việc.”

Cố Hạ không biết có

việc gì, vội vàng xuống lầu, trước phòng bảo vệ c*̉a tòa nhà thương

mại, bình thường bảo vệ không cho đỗ xe, lúc này lại có vài chiếc

xe đang đỗ ở đây, chính giữa là một chiếc xe việt dã bên cạnh là A

Đông cường tráng rắn chắc, ngoắc tay với Cố Hạ ý bảo cô qua đó, sau

đó mở cửa xe ra cho cô.

Triển Thiểu Huy ngồi

ở ghế sau, Cố Hạ vừa lên xe thì chiếc xe việt dã đã vang lên tiếng

động cơ, rồi sau đó chậm rãi rời đi. Cố Hạ không biết Triển Thiểu

Huy có việc gì, hỏi: “Triển thiếu, chúng ta đi đâu vậy? Có chuyện gì

thế?”

Triển Thiểu Huy nhàn

nhã ngồi, “Cho cô nghỉ một ngày, chúng ta ra ngoại ô dạo.”

Mấy người anh em suốt

ngày bảo anh đừng ngồi chết ở công ty, đi ra ngoài đi dạo rất tốt,

anh c*̃ng không phải gốm sứ, nào có yếu ớt như vậy? Lão Tam trước sau

như một luôn thích ăn hàng, chỗ nào c*̉a thành phố C có món ăn ngon

anh ta đều biết rõ, biết Triển Thiểu Huy không thích đi quá xa nên đề

nghị đến làng du lịch ở vùng ngoại ô thử vài món ăn mới lạ, mọi

người c*̀ng nhau thư thả một chút. Cuối c*̀ng còn nói một câu: “Không

bằng kêu thêm Cố Hạ đi c*̀ng, nghe nói ở đấy có thể câu cá về nấu

ăn, em thấy cô ấy cả ngày nhảy tới nhảy lui, hẳn là sẽ rất yêu

thích, mang thêm cô ấy đi c*̃ng náo nhiệt.”

Mấy anh em c*̃ng hy

vọng Triển Thiểu Huy chú ý đến sức khỏe, trong khoảng thời gian này

tất cả mọi người đều bận không ít việc, Triển Thiểu Huy c*̃ng đồng

ý. Trước sau tổng cộng có bốn chiếc xe đi về phía vùng ngoại thành,

những tòa nhà rất nhanh đã biến mất hai bên cửa sổ, Cố Hạ đặt tay

lên đùi, nghi hoặc hỏi: “Triển thiếu, sao lại gọi tôi đi theo?”

“Lúc tôi nằm viện mỗi

ngày cô đều chạy đến bệnh viện, thấy cô có lòng như vậy, đi ra ngoài

chơi tất nhiên phải mang theo cô.” Triển Thiểu Huy nhìn lướt qua cô,

“Thế nào, cô không muốn đi sao?”

“Muốn chứ.” Cố Hạ

không ngừng gật đầu, “Chỉ là thấy hơi bất ngờ thôi.”

Các tòa nhà càng

ngày càng thấp, vùng ngoại thành c*̃ng không xa, lái xe hơn 1 tiếng là

đến, khắp nơi đồng ruộng trải dài như một bàn cờ thật to, màu vàng

nhạc c*̀ng màu xanh đậm trông rất đẹp, cây cổ thụ cao ngất trên cánh

đồng lá cây xanh ngắt lay động trong gió, thỉnh thoảng trên chạc cây

cao còn có một hai tổ chim; nông dân đang bận rộn trên cánh đồng, tất

nhiên đã tạo thành một bức tranh đồng ruộng bát ngát. Cố Hạ rất

hào hứng, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, đột nhiên kêu lên: “Triển

thiếu, anh nhìn xem bên kia có hai con trâu kìa!”

Triển Thiểu Huy c*̃ng

phối hợp liếc nhìn về phía ấy, Cố Hạ vô c*̀ng hào hứng chỉ về

hướng con trâu nói: “Trước kia tôi chỉ thấy qua con trâu thôi, cái con

toàn thân lông vàng kia có phải là bò không?”

Triển Thiểu Huy nào

biết mấy thứ này nhưng c*̃ng làm ra vẻ lạnh lùng nói: “Đúng vậy.”

=))

“Khó trách lại gọi

nó là bò, thì ra bởi vì nó có màu vàng.” Cố Hạ lầm bầm, trên mặt

mang theo một nụ cười tự nhiên.

Xe đi đến làng du

lịch, sương đọng trên những chiếc lá vàng c*̉a cây ngô đồng cao lớn,

lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong sân có không ít cây ăn quả, trong

không khí thoang thoảng mùi thơm ngát c*̉a quả quýt quả bưởi, hỗn tạp

c*̀ng hương thơm c*̉a cỏ dại. Cố Hạ không thể chờ đợi được chạy tới,

hít lấy hương thơm hoang dã trong không khí.

Ông chủ nhiệt tình

chạy ra chiêu đãi khách, trong này, gà hay cá đều là giết ngay ăn

liền, Cố Hạ thấy rất mới lạ. Cố Hạ nhìn thấy cái ao cách đó không

xa có không ít người đang vây quanh, vô c*̀ng náo nhiệt, cô kìm lòng

không được duỗi cổ thật dài nhìn sang bên ấy. Ông chủ nói bên ấy đang

bắt cá, còn có vừa mới câu được con ba ba, nếu có hứng thú thì có

thể đi lấy vài con, tự mình chọn lựa, lấy xong có thể nấu ăn ngay.

Chung quanh cái ao

thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười vui vẻ, Cố Hạ quay đầu lại nhìn

Triển Thiểu Huy, “Chúng ta c*̃ng đến xem được không?”

Triển Thiểu Huy c*̃ng

không phản đối, chậm rãi dạo bước sang đó, có mấy người đàn ông đang

kéo lưới cá lên, rõ ràng trời đã vào thu mà bọn họ còn trần trụi

đứng trong nước, dường như không hề cảm thấy lạnh; lưới bắt cá bọn

họ dùng c*̃ng không lớn, nhưng mỗi một lần kéo đều thu hoạch được

rất nhiều, mấy con cá từ trong mặt nước nhảy “oạch” lên, khiến cho

mọi người chung quanh đều vui thích kêu lên: “Con vừa rồi thật lớn.”

“Mẻ này còn nhiều hơn cả mẻ trước nữa”…những người này phần lớn

đều là người đi làm ở thành thị, nhìn thấy từng mẻ cá được kéo

lên thì thấy rất mới lạ.

Người bắt cá kéo

lưới lên rồi đổ cá xuống một cái ao nhỏ bên cạnh, số cá còn lại

thả xuống đường, nhân viên c*̉a làng du lịch gom lại rồi đi về phía

nhà bếp, hành động c*̉a bọn họ tựa hồ như muốn cho khách hàng thấy:

nhìn xem, món ăn c*̉a chúng tôi rất mới lạ, đều dùng cá mới vừa câu

lên.

Ao nhỏ được đắp xi

măng cao hơn một mét không có nước, con ba ba màu nâu chậm rãi bò bò,

Cố Hạ ngồi xổm xuống bên cạnh, cố ý cầm quay ngược nó lại đặt trên

mặt đất, con ba ba chổng vó lên rồi lại huy động đầu và chân tự mình

lật lại, vừa định chạy đi thì bị Cố Hạ bắt lại, hưng phấn nói:

“Triển thiếu, con vật này c*̃ng rất nhanh nhẹn, mùi vị nhất định là

rất tốt, không bằng chọn con này đi?”

Triển Thiểu Huy đứng

bên cạnh, ánh mắt tùy tiện lướt qua, “Nhìn c*̃ng không tệ lắm.”

Cố Hạ đưa con vật trên

tay cho nhân viên phục vụ, đó là một người đàn ông hơn 30 tuổi, ống

tay áo c*̀ng ống quần xắn lên cao, trên quần áo có không ít nước

đọng, chỉ vào con ba ba trên tay dùng tiếng phổ thông đặc giọng vùn

quê nói: “Những món ăn ở đây đều rất tươi, sáng nay vừa bắt dưới sông

lên, không tệ chút nào đâu!”

Tuy sở trường c*̉a

làng du lịch là để cho khách tự chọn món ăn nhưng bình thường khách

hàng chỉ động mồm động miệng, chứ có ai chịu tự mình đi động tay

vào, anh ta nhắc nhở: “Cô gái, coi chừng con ba ba này cắn cô đấy.”

“Cứ để cho cô ấy từ

từ chọn đi.” Triển Thiểu Huy chậm rãi nói, khóe miệng hiện lên một

nụ cười nhàn nhạt, ý bảo Cố Hạ tiếp tục chọn: “Nếu bị cắn sẽ xem

như là tai nạn lao động, đã đi xa như vậy thì nhất định phải chọn

thứ tốt nhất.”

Anh ở bên cạnh vẫn

giữ phong độ đứng đấy, giơ tay lên chỉ huy: “Chọn nhiều một chút,

chúng ta có nhiều người.”

Mấy anh em đến đây bốn

người, còn có lái xe và vệ sĩ, phải phân làm hai bàn mới đủ. Anh

mắt c*̉a Cố Hạ tiếp tục đảo quanh mấy con ba ba lớn nhỏ trong ao,

dùng hai ngón tay nhẹ nhàng gõ vào người mấy con ba ba, nắm lấy mai

con ba ba nhấc nó lên, nhìn thấy tứ chi nó đạp lung tung động tác linh

hoạt, lại nói với Triển Thiểu Huy: “Con này c*̃ng không tồi! Dùng ba

ba làm thịt kho tàu thế nào?”

“Quá lớn.” Người nào

đó vẫn hiên ngang đứng nói.

Cố Hạ lại thả nó

xuống, chọn một con khác, “Triển thiếu, con này thì sao?”

“Không chắc.” Người

nào đó lại lạnh nhạt quét mắt qua.

Cố Hạ lại ném trở

lại, lấy một ngón tay chỉ: “Con kia thế nào?”

“Quá nhỏ” Người nào

đó lại động môi.

“Anh đang chọn thức ăn

hay là chọn vợ vậy? Băm thành một khối rồi nấu chín thì ai còn

nhìn ra nữa!” Cố Hạ đứng lên, mày nhướng lên, hay tay khoanh lại, “Vậy

thì tự anh chọn đi.”

Triển Thiểu Huy phủi

phủi quần áo, “Quần áo c*̉a tôi rất đắt tiền, xa hoa, vì ăn được một

bữa mà ném đi cả bộ đồ thì không đáng, giờ làm việc mang theo cô ra

ngoài chơi, tốt xấu gì cô c*̃ng phải làm chút việc chứ.’

Anh dùng một ngón tay

chỉ vào trong hồ, “Con kia, cô bắt nó lại đây nhìn một chút xem có

phải hàng tốt không.”

Cố Hạ bĩu môi, xoay

người tiếp tục đi bắt ba ba, nắm lấy mai xách con ba ba lại, đung đưa

trước mặt Triển Thiểu Huy “Triển thiếu, con này có được không?”

Khóe môi Triển Thiểu

Huy càng cong lên, ánh mắt nhuộm sự vui vẻ.

Sau khi bắt được năm

sáu con, Cố Hạ bỏ chạy vào toilet rửa tay, lúc đi ra thấy mảnh vườn

có hai cây quýt, trái quýt vàng óng ánh như một chiếc đèn lồng treo

trên cành cây, Cố Hạ chỉ vào cây quýt hỏi ông chủ: “Có thể hái

không?”

Ông chủ cười đáp: “Có

thể, vườn trái cây đằng sau còn rất nhiều, cô muốn ăn bao nhiêu thì

cứ hái. Mọi người c*̃ng có thể hái một ít đem về, đây là loại trái

tự nhiên tinh khiết không có thuốc sâu.”

Cố Hạ vui sướng chạy

đến dưới cây quýt, hái được một trái rồi nếm thử, nước bên trong

rất ngọt, cô c*̃ng chưa quên phải chia sẻ cho người khác, lại hái thêm

vài trái trên mấy cành thấp, cầm trái quýt đi tìm Triển Thiểu Huy,

nhìn thấy Triển Thiểu Huy c*̀ng Trịnh Giang Hà đang đi về một hướng

khác, cô gọi: “Triển thiếu.”

Hai người đàn ông c*̀ng

dừng bước, Cố Hạ chạy tới, tơi trái quýt lại, “Triển thiếu, vừa

hái được vài trái quýt.”

Triển Thiểu Huy nhìn

thứ trên tay cô, vươn tay cầm lấy một trái, Trịnh Giang Hà c*̃ng cầm

lấy một trái, Cố Hạ cười hì hì nói: “Ông chủ nơi này nói vườn

trái cây đằng sau còn rất nhiều loại trái, chiều nay tôi muốn hái

một ít đem về.”

“Dù sao c*̃ng đã ra

ngoài chơi, cô cứ tùy ý đi.” Triển Thiểu Huy trả lời, bóc quả quýt

ra nếm thử: “Rất ngọt, chúng ta lên lầu hai ngồi đi, lão Tứ và lão

Ngũ đều ở bên kia, lát nữa sẽ ăn cơm.”

“Tôi sẽ đi hái thêm

vài trái. Triển thiếu, là căn phòng đang mở cửa sổ kia sao?” Cố Hạ

chỉ vào căn nhà bên kia, nhìn thấy anh nhẹ gật đầu thì cười chạy về

phía cây quýt.

“Cô ấy không nhờ người

hái sao?” Trịnh Giang Hà nhìn theo bóng lưng cô chạy đi, nói: “Cô gái

này thật đúng là thể lực dồi dào.”

Triển Thiểu Huy hất

cắm lên, “Nếu không thì sẽ không mang theo cô ấy, phụ nữ quá yếu ớt

rất lắm chuyện, nhìn là đã thấy phiền rồi.”

Ánh mắt Trịnh Giang

Hà tập trung trên khuôn mặt Triển Thiểu Huy, mặt đầy vẻ cao thâm nói:

“Đại ca, em phát hiện ra một việc.”

“Nói.”

“Người ngoài đều rất

khách sáo gọi anh là Triển thiếu, Cố Hạ c*̃ng xưng hô với anh như

vậy, chẳng qua là nghe thấy cô ấy gọi nhiều lại cảm thấy nó đã

thuần túy trở thành tên gọi c*̉a anh, giống như…”

Anh ta dừng lại một

chút, nhìn Triển Thiểu Huy nói: “Hình như đang gọi hai chữ đầu trong

tên c*̉a anh vậy.”

Triển Thiểu Huy bật

cười, anh đã sớm nhận ra không giống rồi, người khác lúc gọi như vậy

thì vô c*̀ng chú ý, khách sáo lại kính cẩn; duy chỉ có Cố Hạ

gọi thì lại không phải vậy, một kiểu xưng hô phong nhã lại bị cô gọi

có vẻ rất thuận miệng, mang theo một chút trơn tru như đang trượt băng

vậy, thiếu đi vài phần xa cách. Mấy ngày trước dưỡng bệnh trong bệnh

viện, phòng bệnh yên tĩnh chợt nghe thấy tiếng gọi trong trẻo c*̉a cô,

“Triển thiếu, Triển thiếu…” rơi vào trong tai lại làm cho người ta cảm

nhận được một hương vị thân thuộc khó hiểu. Mặt Triển Thiểu Huy không

có biểu cảm gì, “Chỉ là một cách xưng hô mà thôi, c*̃ng không có gì

không ổn, chẳng lẽ tôi còn phải so đo với cô ấy sao?”

“Cô ấy rất thú vị.”

Trình Giang Hà cười cười.

Triển Thiểu Huy từ

chối cho ý kiến, c*̀ng lão Tam đi về hướng căn phòng.

Nơi này không xa nội

thành lắm, bọn họ đã tính sẽ chơi cả một ngày, ăn cơm tối xong sẽ

trờ về. Buổi chiều, mấy người đàn ông cầm cần câu ra sông câu cá, Cố

Hạ c*̃ng câu một lúc, nửa ngày lại không câu được con nào, cảm thấy

không còn chút sức sống nào nên hỏi Triển Thiểu Huy có đồng ý đi

hái quýt không. Triển Thiểu Huy ném cần câu xuống, c*̀ng cô sang vườn

trái cây bên cạnh.

Trong vườn trái cây, cành

lá xanh ngắt dày đặc không thể che hết những chùm quả, ánh nắng

chíu rọi vào những cây ăn quả, những trái quýt màu cam màu xanh càng

được phủ thêm một ánh sáng rạng ngời. Cố Hạ c*̃ng không trông cậy

vào Triển Thiểu Huy sẽ giúp cô hái quýt, giữ vững nguyên tắc “muốn

ăn phải lăn vào bếp” c*̉a mình, lấy một cái rổ trúc ra, phía trước

còn buộc thêm một cái tạp dề, chuẩn bị thu hoạch lớn.

Một mình cô phụ trách

hái, còn phải chịu trách nhiệm bắt lấy nên tốc độ tất nhiên rất

chậm, Triển Thiểu Huy đứng nhìn một lúc, chắn hẳn cảm thấy cứ đứng

một chỗ c*̃ng không có hứng thú nên cười nhạo một tiếng, “Động tác

c*̉a cô thật chậm” rồi kéo tay cô qua, tự mình ra trận, chỉ huy Cố Hạ

đứng bên cạnh giúp anh hứng lấy.

Động tác hái quýt

c*̉a Triển Thiểu Huy rất nhanh, rốt cuộc Cố Hạ c*̃ng nắm được cơ hôi

chê bai anh, “Anh xem anh hái này, trái nào c*̃ng nhỏ như vậy, nhất

định là không ngọt.”

Triển Thiểu Huy hừ

một cái từ mũi, gọi người mang đến một cái thang, leo lên chỗ cao hơn

hái quýt, Cố Hạ ỏ dưới chỉ huy anh, “Bên trái có rất nhiều…nhỏ quá

không thích đâu…”

Ngày hôm đó Triển

Thiểu Huy c*̃ng tỏ ra hiền lành hiếm thấy, lúc đưa quýt cho Cố Hạ

khóe miệng còn ẩn chứ ý cười, nói chuyện với cô vài câu. Anh chưa

từng hái quýt bao giờ, cảm thấy như vậy thư giãn c*̃ng không tệ, trời

rất cao rất xanh, trong vắt lại quang đãng, từng đám mây trắng nhỏ

vụn dừng lại trên bầu trời trong xanh, như một đóa hoa đang mỉm cười.

Hái được không ít, anh

bò từ thang xuống, lại nhìn nhìn cái cây, “Đi, chúng ta đổi cây

khác.”

Cố Hạ ôm giỏ trúc đi

bên cạnh anh, cô c*̃ng vươn tay hái vài trái dưới thấp, nhìn thấy trên

cành cao có không ít trái to, dùng sức nhướng người kéo cành cây

xuống nhưng lại dùng quá nhiều sức nên “rắc” một tiếng, cành cây bị

gãy, đột nhiên đổ xuống đánh ngay vào mặt cô, Cố Hạ khẽ la lên.

Triển Thiểu Huy vội

vàng trượt xuống khỏi thang, nhìn thấy cô đang che mắt dịu dịu, bối

rối hỏi: “Có bị thương không?”

“Bị đập vào mặt, mắt

bị lá cây quét vào.” Miệng Cố Hạ phát ra tiếng nói không rõ.

Cô cau mày, trán hiện

lên một vệt đỏ bừng, hẳn là vừa rồi bị thân cây quẹt vào, Triển

Thiểu Huy kéo cô lại gần vài bước, chụp tay cô lại vuốt trán cho cô,

“Đừng dịu mắt, nếu có vấn đề gì chúng ta c*̀ng đến bệnh viện.”

“Không sao, không sao

đâu.” Cố Hạ hơi trợn mắt, hốc mắt hồng hồng, mắt hơi ươn ướt, tầm

mắt mơ hồ nhìn thấy cằm c*̉a Triển Thiểu Huy đang tựa vào đỉnh đầu

mình, chiếc cằm cong cong, lồng ngực c*̉a anh cách cô gần như vậy, trên

trán truyền đến một cảm giác khác thường, một bàn tay to lớn đang

đặt lên, bàn tay ấm áp, động tác dịu dàng. Cố Hạ bỗng thấy hoảng

hốt, cảm thấy cành cây vừa rồi rơi xuống không chỉ nện vào cô mà

hình như còn nện vào đầu Triển thiếu làm cho anh ta choáng váng.

Cô còn chưa kịp nghĩ

gì thì đột nhiên bị đẩy ra, một tiếng súng phá vỡ sự yên tĩnh c*̉a

vườn trái cây.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.