Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 32: Tư cách


Cố Hạ rất bận rộn,

mỗi ngày đều đều phải chạy đến bệnh viện một chuyến, chủ nhật hôm

đó cô mang canh tới, tinh thần Triển Thiểu Huy hôm nay không tệ lắm,

lúc chiều, Cố Hạ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường anh nói chuyện

phiếm với anh. Sau khi mấy người anh em c*̉a anh tới, Cố Hạ cầm một

quả táo lên gọt vỏ, vỏ quả táo bị gọt sạch từ đầu đến chân, không

bị đứt giữa chừng, tạo thành một đường dài, Cố Hạ nhặt vỏ lên,

khoe khoang trước mặt Triển Thiểu Huy: “Kĩ thuật c*̉a tôi c*̃ng không

tồi nhỉ?”

“c*̃ng không tệ.” Giữa

hai hàng chân mày c*̉a Triển Thiểu Huy thoải mái vui vẻ giãn ra, lại

khinh bỉ nói: “Nhưng mà loại tay nghề này lại không dùng được!”

Cố Hạ bĩu môi, “Tự

mình không chịu làm, gọt táo cho anh mà anh còn nói mỉa.”

Ngoài miệng thì nói

thế nhưng Cố Hạ vẫn giúp anh cắt thành từng miếng nhỏ, đặt trong

đĩa, “Cho anh, ăn nhiều hoa quả một chút, bổ sung vitamin.”

Trịnh Giang Hà vào

phòng không lâu nhìn thấy bọn họ ở chung rất hợp nhau thì dùng c*̀i

chỏ húc Trâu Nhuận Thành một cái: “Sao dạo này cô gái này luôn đến

đây vậy?”

Trâu Nhuận Thành trêu

tức nói, “Đại ca dưỡng bệnh nhàm chán nên muốn trêu chọc cô ta!”

Trịnh Giang Hà nửa tin

nửa ngờ, thích trêu chọc người khác chính là Tiểu Ngũ, đại ca c*̀ng

lắm c*̃ng chỉ là người ngoài cuộc xem người khác bị trêu chọc mà

thôi, khi nào bị nhiễm tính c*̉a Tiểu Ngũ vậy? Nhưng đây c*̃ng không

phải là chuyện mà bọn họ quan tâm, bọn họ càng quan tâm đến tâm tình

c*̉a Triển Thiểu Huy thế nào, thân thể khôi phục ra sao, mấy người đàn

ông này đều bận rộn công việc, c*̃ng không thể canh gác ở bệnh viện

mỗi ngày, có Cố Hạ ở bên cạnh nói chuyện phiếm, đại ca hẳn c*̃ng

không đến mức quá nhàm chán. Anh ta hỏi: “Đại ca, hôm nay cảm thấy

thế nào?”

“Khá tốt, các cậu

đều bận rộn nên c*̃ng không cần phải đến đây mỗi ngày.” Triển Thiểu

Huy nói, hiện tại anh đang dưỡng bệnh, chuyện c*̉a công ty đều do các

anh em xử lí, chạy hai đầu từ bệnh viện rồi lại công ty, gánh nặng

c*̉a bọn họ c*̃ng không nhẹ.

“c*̃ng không bận rộn

nhiều việc lắm.” Trịnh Giang Hà trả lời.

“Sắp đến cuối năm

rồi, phải đẩy mạnh tiêu thụ, đến cuối năm hẳn là mấy hợp đồng phải

kí cho năm sau đều chồng chất, thu hồi lại sớm một chút, trọng điểm

c*̉a tháng sau chính là tình hình tiêu thụ c*̀ng thẩm tra tài vụ.”

Triển Thiểu Huy cầm lấy một miếng táo, chậm rãi bỏ vào trong miệng.

Trịnh Giang Hà ngẩng

đầu lên, “Em biết rồi, đã thông báo đến tất cả các giám đốc c*̀ng

giám đốc thị trường c*̉a công ty ngày mai họp.”

Triển Thiểu Huy mở TV

lên, đưa điều khiển từ xa cho Cố Hạ, bảo cô cứ xem TV, còn anh c*̀ng

Trịnh Giang Hà bàn chuyện công việc.

Cố Hạ tìm một tiết

mục giải trí, TV đang truyền hình trực tiếp tiết mục c*̉a Tô Linh, đây

là ca sĩ mà Cố Hạ rất thích, giọng hát linh hoạt kì ảo rất đặc

biệt, mặt c*̃ng rất xinh đẹp, không chỉ có thế, Tô Linh còn là một cô

gái tài ba nổi danh, những bài hát c*̉a cô ấy đều là tự mình sáng

tác, tuyệt đối là một thần tượng thuộc phái thực lực. Người dẫn

chương trình đang nói chuyện với Tô Linh về album mới, sau đó, cô gái

dẫn chương trình trẻ tuổi hỏi: “Tô Linh, các fan hâm mộ đều quan tâm

đến cuộc sống cá nhân c*̉a cô, không biết cô có từng nghĩ người đàn

ông tốt sẽ là như thế nào không?”

“Trước mắt trọng tâm

c*̉a tôi là ca hát, tạm thời không nghĩ nhiều như vậy.” Tô Linh cười

một tiếng, “Nếu như nói đến người đàn ông tốt, vậy thì nhất định

là phải giống như Triển thiếu rồi.”

Miệng c*̉a người dẫn

chương trình lập tức há ra, “A? Trước kia c*̃ng từng có lời đồn giữa

cô và nhà tài phiệt Triển thiếu chạm tay vào c*̃ng có thể bỏng ở

thành phồ C, bây giờ quan hệ c*̉a hai người…” Vẻ mặt người dẫn chương

trình tò mò cười, nhìn vào ca sĩ đang được phỏng vấn.

“Chúng tôi chỉ là bạn

tốt.” Tô Linh yêu kiều cười trả lời, hai chữ “bạn tốt” nói ra rất dễ

dàng, mang theo một hương vị mập mờ không rõ ràng.

Nghe vậy, Cố Hạ ném

ánh mắt tò mò về phía Triển Thiểu Huy, hỏi: “Triển thiếu, anh yêu mến

cô ấy sao?”

Hàng mi c*̉a Triển

Thiểu Huy khẽ nhướng lên, không trực tiếp trả lời ngược lại còn lòng

vòng hỏi: “Cô nói thử xem?”

Cố Hạ chăm chú tự

đánh giá, nói: “Tôi rất yêu mến Tô Linh, nghe nói cô ấy thông thạo năm

loại nhạc c*̣, giọng hát lại rất hay, tôi cảm thấy một người phụ nữ

quốc sắc thiên hương lại tài năng như cô ấy mới xứng với anh, biết

cái gì là c*̀ng đi tham gia các bữa tiệc xã giao, c*̃ng sẽ không làm

anh mất mặt.”

Triển Thiểu Huy không

nói gì, ngược lại Trâu Nhuận Thành cười ra tiếng, “Đại ca không thèm

đâu, loại phụ nữ trong làng giải trí này dám mượn tiếng c*̉a đại ca

nâng cao giá trị c*̉a mình, thật là không biết tốt xấu!”

“Đúng thật là không

biết tốt xấu.” Triển Thiểu Huy nheo hai mắt lại, chậm rãi nói, người

phụ nữ này lão Tam cảm thấy ca hát c*̃ng không tệ lắm, bọn họ chỉ

thuận tay đẩy lên một chút, một công ty dưới tay anh có mời cô ta đóng

quảng cáo, không ngờ cô ta còn nuôi cái loại suy nghĩ này, anh nói

với Trịnh Giang Hà: “Lão Tam, cậu xem rồi xử lí đi.”

Trịnh Giang Hà miễn

cưỡng nhìn lướt qua màn hình TV, “Gây áp lực lên công ty điện ảnh và

truyền hình, ra tay tiêu diệt luôn được không ạ?”

“Hả?” Cố Hạ há

hốc miệng, mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, “Vì sao vậy?”

Ánh mắt Trâu Nhuận

Thành kiêu căng, miệng không một chút cảm xúc, “Muốn trèo lên cây cao

thì có thể giải thích được, cô ta muốn yêu thương nhung nhớ thì c*̃ng

phải xem lại thân phận c*̉a mình, không biết nông sâu thế nào ra ngoài

nói lung tung, không thể tha thứ.”

Cố Hạ nhíu mày, cô

c*̃ng dần dần biết rõ gia cảnh c*̉a Triển Thiểu Huy, một người đàn

ông như anh ta người thường không thể ngấp nghé, có muốn vọng tưởng

c*̃ng phải có đầy đủ tư cách, thấp giọng nói: “Cô ấy hát rất êm tai,

vốn tôi còn nghĩ hai người rất thân thiết, nói không chừng hôm nào

còn đến đây thăm anh, tôi vừa vặn c*̃ng có thể xin chữ kí. Triển

thiếu, điều kiện c*̉a anh tốt như vậy, cô ấy thích anh c*̃ng rất bình

thường, tại sao vì một chút chuyện như vậy đã hạ bệ người ta rồi

sao?”

“Muốn xin chữ kí?”

Trâu Nhuận Thành khinh bỉ nói, “Cố Hạ, cô đừng làm chuyện dọa người

này nữa, cô còn tưởng rằng trong làng giải trí hỗn loạn này còn có

người thuần khiết hay sao? Trên sân khấu một bộ mặt, xuống sân khấu

lại mang bộ mặt khác, hư tình giả ý (giả dối), loại người này chơi

đùa thì được, chỉ có người không biết nội tình như cô mới hâm mộ

thôi. Có tài là một chuyện, chỉ là không phải ai c*̃ng có vận may như

vậy, người phụ nữ này chúng tôi đã nâng cô ta lên cho nên hiện tại

mới nổi như vậy, cô còn tưởng đại ca yêu mến cô ta sao?”

Cố Hạ không còn hứng

thú xem tiết mục này nữa, cầm điều khiển từ xa đổi kênh, thuận

miệng hỏi: “Triển thiếu, vậy anh yêu mến loại người nào?”

Triển Thiểu Huy nhíu

mày, không nói gì. Trâu Nhuận Thành ngồi bên cạnh lại nói thêm một

câu: “Dù sao c*̃ng không phải là người như cô.”

“Tôi đương nhiên là tự

hiểu lấy.” Cố Hạ thản nhiên nói, ngay cả một cô gái xinh đẹp đa tài

như vậy mà Triển Thiểu Huy còn thấy chướng mắt, cô c*̃ng sẽ không mơ

mộng hão huyền đâu. Cố Hạ nhớ tới báo chí có đưa tin tức về những

người nhà giàu, vẫn đáp lại: “Hẳn là người sinh ra trong nhà giàu

có, môn đăng hộ đối, chẳng nhưng nhan sắc chim sa cá lặn, còn phải

tinh tế đặc biệt, có thể linh hoạt ứng biến trong mọi tình huống;

nhân phẩm tốt, học thức cao, cầm học vị hàng hiệu từ nước ngoài,

biết vài thứ tiếng nước ngoài…”

Triển Thiểu Huy mây

trôi nước chảy nói: “Những thứ kia là để cho người khác xem.”

Cố Hạ mang một nụ

cười thẹn thùng, “Triển thiếu, hẳn là chỉ có một nhân tài như vậy

mới có tư cách thích anh.”

“Tư cách này, phải xem

đại ca có thích không đã.” Trâu Nhuận Thành lại nói chen vào, “Phụ

nữ nha, thật ra thì cởi quần áo ra đều giống nhau.”

Nếu có ngoại lệ thì

c*̃ng chỉ là để chơi một chút mà thôi, cuộc sống c*̉a bọn họ không

giống với cuộc sống c*̉a Cố Hạ, ánh mắt sâu kín c*̉a Cố Hạ dời đi

chỗ khác: “Nếu như kết hôn, nhất định sẽ là người như vậy, Quý sư

huynh c*̃ng thích một người như vậy.”

“Đừng có đánh đồng

tôi với Quý Phi Dương.” Giọng điệu c*̉a Triển Thiểu Huy mang theo một

vẻ nghiêm túc, lại cộc lốc hỏi: “Gần đây có tìm cậu ta không?”

Cố Hạ lắc đầu, “Tôi

c*̃ng không có việc gì, tìm anh ấy làm gì?”

“Rất tốt.” Một nụ

cười nhàn nhạt hiện lên khuôn mặt c*̉a Triển Thiểu Huy, anh nói Lão

Tam mang ví tiền đến, lấy ra một tờ hai trăm đưa cho cô, “Đi mua một bó

hoa, bó kiếm lan kia c*̉a cô c*̃ng nên thay rồi.”

“Tôi có rồi.” Cố Hạ

từ chối.

“Với tiền lương ít ỏi

c*̉a cô, cứ giữ lại cho mình đi. Tôi c*̃ng không phải người lừa bịp

tống tiền người khác, ngày làm việc không cò nhiều thời gian thì

c*̃ng không cần hầm canh, nhớ rõ mỗi buổi chiều tan ca mua một bó hoa

đến là được rồi.” Triển Thiểu Huy lại kiếm cớ bổ sung vào, “Hoa

trong phòng cần phải thay thường xuyên.”

“Đại ca, không phải

chỉ cần đặt cửa hàng hoa mỗi ngày giao đến là được rồi sao?” Trâu

Nhuận Thành ghét bỏ nói, “Để cho Cố Hạ đi mua, lại đến mấy cửa

hàng rẻ tiền, tục chết đi mất.”

“Tiểu Ngũ…” Ánh mắt

lạnh lùng c*̉a Triển Thiểu Huy đảo qua Trâu Nhuận Thành, lại c*́i đầu

giả vờ như đang sửa ống tay áo, “Cậu không thể thành thật ngốc

nghếch như lão Tam được sao? Hôm nay tôi nói cái gì cậu đều chen vào

vài câu, bình thường lúc họp ở công ty sao không nhìn ra cậu lại tích

cực như vậy.”

Trịnh Giang Hà ngồi

trên ghế salon nhìn Trâu Nhuận Thành cười khinh bỉ, Trâu Nhuận Thành

nghe thấy giọng điệu lạnh lùng c*̉a đại ca, nhìn thấy anh có chút

không kiên nhẫn, sờ sờ mũi, sửa lại lời nói: “Thật ra c*̃ng rất tốt,

dù sao c*̃ng chỉ là để trang trí, sau hai ngày lại ném đi, mắc quá

thật đúng là lãng phí.”

Từ đó chiều nào Cố

Hạ sau khi tan ca c*̃ng chạy đến bệnh viện một chuyến, mua một bó hoa

tươi mang đến, những loại hoa sang trọng quý hiếm kia bị đổi hết.

Triển Thiểu Huy c*̃ng gọi người mang thêm một phần cơm tối đến, màn

đêm vừa buông xuống, Cố Hạ ở trong phòng bệnh loay hoay cắm hoa, khi

đó nét mặt cô nhất định là vô c*̀ng chăm chú, đường cong bên mặt nhu

hòa, khóe miệng hơi cong lên, một chiếc áo khoác không quá dày ôm lấy

thân hình mảnh khảnh, đến khi cô loay hoay xong, cô sẽ nghiêng người,

giọng trong veo như tiếng chuông đổ, cười nói: “Triển thiếu, anh xem có

đẹp không?”

Nếu Triển Thiểu Huy

nói một tiếng “Rất đẹp”, khóe miệng cô nhất định sẽ mỉm cười thật

tươi, dương dương đắc ý, ngọn đèn trên trần nhà rọi vào đôi mắt đen

c*̉a cô, sáng ngời giống như ánh sao chiếu trên cánh đồng bát ngát.

Triển Thiểu Huy c*̃ng

sẽ thường xuyên phát biểu một chút ý kiến chê bai, “Cắm quá dày”,

“Nhìn không hợp nhau lắm”….vân vân như thế. Cố Hạ sẽ lấy ra, mười

ngón tay thon dài xuyên qua mấy cành hoa đủ mọi màu sắc, rõ ràng là

một cô gái rất bình thường, nhan sắc trung bình, nhưng rơi vào mắt

lại tạo nên cảnh đẹp ý vui như vậy.

Có lúc anh nói hơi nhiều,

Cố Hạ không kiên nhẫn, khẽ cau mày, sẳng giọng: “Sao anh lại kén chọn

như vậy?”

Giọng điệu có vẻ đang

nén giận, có rất ít người nói với anh như vậy, nhưng Triển Thiểu Huy

lại nở nụ cười, giọng điệu có ý trêu chọc, “Vốn chính là do tay

nghề cô không tốt.”

Cố Hạ đặt bình hoa

kia xuống bên cạnh, cô c*̃ng không muốn sống nói: “Chê tôi tay nghề không

tốt vậy sao anh không đi mà mời người cắm hoa chuyên nghiệp về đây?”

Lúc cô nói ra lời này

thì đôi môi dỏ mọng hơi nhếch lên, ngây thơ tức giận, khóe môi Triển

Thiểu Huy càng tươi cười, thỏa hiệp: “Được rồi, được rồi, tùy cô

đấy.”

Cố Hạ lầm bầm vài

câu, tùy ý làm tiếp, c*̃ng không biết lớn nhỏ gì, đi thẳng vào trong

toilet.

Triển Thiểu Huy vừa

quay đầu lại đã nhìn thấy Trịnh Giang Hà ngồi trên ghế salon dùng

ánh mắt ngạc nhiên khó hiểu nhìn anh, anh nói: “Biểu lộ c*̉a cậu là

sao đây?”

“Đại ca…” Mặt Trịnh

Giang Hà tràn đầy nghi hoặc, cho tới bây giờ c*̃ng chưa từng thấy đại

ca cười tươi với phụ nữ như vậy, cảm giác dịu dàng lại hơi kiêu căng,

“Em cảm thấy…Anh đối với Cố Hạ…”

Anh ta không biết phải

nói thế nào, lời nói phun ra nuốt vào mãi, Triển Thiểu Huy trừng

mắt liếc anh ta, “Làm sao vậy?”

“Không có, không có

gì.” Trịnh Giang Hà c*̃ng không dám lắm miệng, “Đại ca, anh vui là tốt

rồi, anh cứ xem như em không tồn tại đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.