Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 11: Bị cướp


Thoáng cái tinh thần

c*̉a Cố Hạ trở nên rất tốt, mặt đầy nắng xuân cười nói: “Quý sư

huynh, sao anh lại khách sáo như vậy? Có gì cứ nói thẳng đi.”

Quý Phi Dương nhìn chiếc

cặp trên tay rồi lại nhìn về một hướng khác, một người đàn ông còn

trẻ tuổi đứng cách đó không xa, trước mặt anh ta có nhiều thùng

giấy, Quý Phi Dương giải thích: “Đó là bạn c*̉a anh, hiện tại anh đang

c*̀ng cậu ta chuyển một ít đồ, cầm chiếc cặp này không tiện lắm, em

có thể giữ nó giúp anh một chút được không? Tìm một cái ghế ngồi

đó chờ anh 10 phút là được rồi. Vốn dĩ anh muốn để nó lên xe, nhưng

mà xe đang đậu bên tòa nhà thương mại, vừa đi rồi lại quay về rất

mất thời gian.”

Cố Hạ liên tục gật

đầu, “Việc nhỏ mà, anh cứ đi trước đi.”

Quý Phi Dương bảo cô

đến quán nước giải khát ở xa xa ngồi một lúc, anh sẽ nhanh chóng

quay lại. Cố Hạ cười cười, “Mỗi ngày đều ngồi rất lâu ở văn phòng,

em đi tản bộ, tập thể dục một lát.”

Cô nhận lấy chiếc cặp

trong tay anh, chỉ vào bức tượng chỉ dẫn lối vào quảng trường, “Lát

nữa em đợi anh ở chỗ kia, nếu anh tới đó mà không thấy em thì gọi

điện thoại cho em. Anh đi trước đi, đừng để bạn anh chờ lâu.”

“Anh sẽ mau chóng tới

đấy!” Quý Phi Dường cười nói, khoát khoát tay với cô rồi lập tức

chạy về phía bạn c*̉a anh.

Cố Hạ nhìn theo bóng

lưng c*̉a anh, mày hơi nhướng lên, nhìn thấy Quý Phi Dương vô c*̀ng vui

vẻ thoải mái, sương mù lúc hoàng hôn trên quảng trường rất ít cây

cối lúc này c*̃ng trở nên chung linh dục tú (ý nói môi trường tốt

đẹp sẽ sinh ra những vật ưu tú), bên ngoài bây giờ không nhiều người

lắm, mặt trời vừa mới lặn,

bóng đêm bao trùm, bóng c*̉a những nhà cao tầng đổ xuống quảng

trường, ngọn đèn đường tỏa sáng vào lúc sắc trời chưa tối hoàn

toàn có vẻ yếu ớt tăm tối. Chiếc cặp trên tay không nặng, đồ vật bên

trong nhất định rất quan trọng với Quý Phi Dương, chiếc cặp màu đen

làm cho đáy lòng cô dâng lên một chút ngọt ngào như có như không.

Cô chầm chậm tản bộ

trên quảng trường, đi chưa được mấy bước thì đột nhiên có người từ

bên cạnh xông ra, cướp lấy thứ trên tay Cố Hạ, kể cả chiếc cặp c*̉a

Quý Phi Dương và túi xách c*̉a cô, tên cướp lấy xong thì như mũi tên

rời cung mà vội chạy đi.

Cố Hạ sửng sốt hai

giây, nhìn tên cướp chạy mất mới kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra,

vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa hô to: “Cướp, cướp…”

Người đi lại trên

quảng trường nghe thấy tiếng hô nhưng không có bất kì ai giúp đỡ, tên

cướp chạy thẳng một mạch vế hướng đường cái, Cố Hạ không bỏ cuộc

đuổi theo sau, may mắn hôm nay mang một đôi giày đế bằng, cô vưa đuổi

theo vừa lớn tiếng hô: “Cướp, ngăn hắn lại…này…”

Người đi trên đường

cái khá nhiều, nghe thấy tiếng cô ngược lại đều tránh sang hai bên,

nhường đường cho tên cướp, sợ mình bị đâm vào, người bên cạnh có

lòng tốt lấy điện thoại di động ra gọi. Cố Hạ từ khi lên đại học

đến giờ vận giữ thói quen rèn luyện cơ thể, lúc này cô chạy với

tốc độ nhanh nhất, nhìn thấy người đi đường không hỗ trợ thì da đầu

căng lên, ở phía sau liều mạng đuổi theo.

Một người chạy trước,

một người đuổi theo sau, người đi đường đều như nước gặp phải lực

hút mạnh mẽ tự động tách ra, tình thế rất căng thẳng, Cố Hạ đuổi

theo tên cướp suốt một con phố, tuy cô và tên cướp cách nhau rất xa

nhưng vẫn không chịu buông tha, tên cướp hiển nhiên không ngờ tới cô gái

này lại cố chấp như vậy, ở trên đường mà ầm ĩ như vậy rất dễ gây

sự chú ý c*̉a cảnh sát tuần tra, hắn vội vàng quẹo vào một con ngõ

nhỏ.

Cố Hạ vẫn đuổi theo

hắn vào con ngõ nhỏ, miệng vẫn còn hô, ngõ nhỏ càng vào càng sâu,

sau khi lướt qua một góc, phía trước tên cướp chính là bức tường cao

– hắn chạy vào ngõ c*̣t.

Tên cướp ngẩn người,

tiếng kêu to c*̉a cô gái đằng sau ngày càng gần, rất nhanh, Cố Hạ đã

đuổi đến, thở hồng hộc, hai tay cô chống nạnh thở hổn hển,

“Trả…trả…lại đồ cho tôi!”

Bóng đêm ngày càng

thêm sâu, trong con ngõ nhỏ chỉ có một bóng đèn mờ nhạt, tên cướp là

một người đàn ông gầy teo, vóc dáng c*̃ng không cao, khuôn mặt nhìn

không rõ lắm, hắn c*̃ng chạy đến không thở nổi, càng tức giận hơn,

hắn đem những thứ trên tay ném qua một bên, hung ác nói: “Muốn chết

à!”

Hắn lấy ra từ trong

túi một con dao gấp, “xích” một tiếng, lưỡi dao bắn ra, ngọn đèn rơi

trên hành lang tạo thành một vệt sáng, di động trên thân dao lạnh băng.

Cố Hạ lúc này mới ý

thức thấy chuyện không ổn, hoàn toàn tỉnh ngộ chính mình đang làm

gì, nơi này là một con ngõ nhỏ không có người, cô bắt đầu lui về

sau, tim đập thình thịch, “Anh không được tới đây, những thứ đó anh

cầm đi đi!”

Người đàn ông tức

giận, làm sao mà chịu bỏ qua, nắm lấy chuôi dao chỉa về phía Cố Hạ

bước lại gần.

Cố Hạ vội vàng xoay

người chạy trở lại, đầu c*̉a cô quay lại, lớn tiếng kêu cứu: “Có ai

không, làm ơn…”

Trước đó Cố Hạ chạy

xa như vậy, toàn bộ sức đều dùng hết, vừa rồi đột nhiên dừng lại

cơn tức c*̃ng đã vơi đi, hiện tại tốc độ không cao được, người đàn ông

phía sau chỉ chạy một hai bước cô đã mơ hồ cảm giác được ánh sáng

c*̉a thân dao kéo lê từ đằng sau.

Phía trước đã có

người chạy tới, Cố Hạ như nhìn thấy hy vọng, miệng không ngừng kêu

gào: “Làm ơn mà…”

Người chạy tới cao

lớn cường tráng, vừa chạy tới đã lật người tung một c*́ đá đẹp

mắt, trong nháy mắt cây dao rơi xuống mặt đất, dao gấp trên tay c*̃ng

bắn ra, sau đó đá hai cái liên tiếp, tên cướp quỳ rạp trên mặt đất

đau đớn kêu lên, người đàn ông cao lớn một cước dẫm nát tấm lưng c*̉a

hắn, làm cho tên cướp trở mình không được.

Đằng sau có một người

đàn ông vội vã chạy tới, nhìn lướt qua tình hình bên này rồi dừng

bước.

Tim Cố Hạ đập như

trống, hơi thở còn chưa ổn định lại, nhìn kĩ người đàn ông đang chế

trụ tên cướp, khuôn mặt quen thuộc, dĩ nhiên là vệ sĩ c*̉a Triển

Thiểu Huy tên là A Đông.

A Đông không hề nương

tay đối với tên cướp, quát hai tiếng đồng thời dưới chân dùng sức,

tên cướp lớn tiếng cầu xin tha thứ, “Đại ca, tha mạng, tha mạng, đây

là lần đầu em đi cướp…”

A Đông c*̃ng mặc kệ

hắn có phải lần đầu đi cướp hay không, dưới chân vẫn không buông ra

đồng thời hỏi: “Cô Cố, cô không sao chứ?”

“Không sao cả, không sao

cả, cảm ơn…” Cố Hạ dựa vào chân tường run lên, thở từng ngụm từng

ngụm, quay đầu nhìn người đàn ông đằng sau, quả nhiên là Triển Thiểu

Huy.

Triển Thiểu Huy như

đang đi dạo, chậm rãi mà đi tới, vẫn là loại giọng điệu trào phúng:

“Nếu chúng tôi chậm một chút nữa, không biết cô có thể nói không sao

cả hay không.”

Cố Hạ không thèm để

ý đến lời trào phúng c*̉a anh, liên tục cảm tạ anh: “Cảm ơn…Triển

thiếu, thật sự rất cảm ơn ngài.”

Triển Thiểu Huy bĩu

môi, đôi mắt nháy nháy, tản ra một tia sáng sắc bén, lạnh lùng nói:

“Rốt cuộc cô bị cướp thứ gì, đáng giá cỡ nào mà liều mạng đuổi

theo?”

Sắc mặt Triển Thiểu

Huy trong bóng đêm nhàn nhạt c*̃ng làm người ta sợ hãi, Cố Hạ lấy tay

vỗ vỗ lồng ngực c*̉a mình, vừa rồi đầu óc cô đúng là bị đần rồi,

nghĩ rằng Quý Phi Dương đưa cho cô thứ gì đó tuyệt đối không thể mất,

chỉ một việc nhỏ như vậy c*̃ng làm không xong thì thật mất mắt, trong

đầu cô chỉ có một ý nghĩ như vậy. Cô cho tới bây giờ vẫn chưa từng

gặp phải bọn cướp trên đường phố, chỉ biết là nếu không đuổi theo

thì sẽ không lấy lại được đồ, nhìn ánh mắt sắc bén c*̉a Triển

Thiểu Huy thì thấp giọng nói, “Túi xách trên tay bị cướp, theo phản

xạ có điều kiện đuổi theo, c*̃ng không thể nhìn hắn biến mất trước

mặt mình.”

Lời c*̉a Triển Thiểu

Huy giống như thốt ra từ trong kẽ răng, “Tiền quan trọng hơn tính mạng

sao?”

Hôm nay Cố Hạ thật sự

quá kích động, may là không xảy ra việc gì, mặt cô từ hồng chuyển

sang trắng, thấp giọng nói: “Cảm ơn ngài.”

Triển Thiểu Huy lạnh

lùng khẽ hừ một tiếng, A Đông đang chế trụ tên cướp xin chỉ thị c*̉a

anh: “Triển thiếu, người này hình như là kẻ nghiện, thiếu tiền nên

không từ thủ đoạn, ngài xử lí thế nào?”

“Giao cho cảnh sát đi,

vừa rồi Khâu Hàn báo cảnh sát, rất nhanh sẽ có người tới.” Lúc

Triển Thiểu Huy nói thì liếc xéo qua Cố Hạ, lại nhẹ nhàng ném sang

một câu: “Chớ quên tặng gì đó chào hỏi c*̣c trưởng.”

A Đông nghe vậy, tiếp tục

dùng quyền cước đấm đá tên cướp, người đàn ông nằm trên mặt đất

phát ra tiếng kêu đau đớn, Cố Hạ nghĩ tên cướp lấy dao đâm cô, lúc

này c*̃ng hận không thể đạp cho hắn mấy cước, đương nhiên, cô chỉ nghĩ

trong lòng vậy thôi. Cố Hạ đứng thẳng người lên, nhìn nhìn chiếc túi

cách đó không xa, chầm chậm bước lại gần đó.

Cô nhặt chiếc túi trên

mặt đất lên, may mắn chiếc máy tính bị ném trên hai chiếc túi, tên

cướp còn tính bán lấy tiền nên ném không mạnh lắm, Cố Hạ mở khóa

kéo ra nhìn nhìn, hẳn là không bị ném vỡ, vỗ vỗ bụi trên chiếc

cặp, cô cầm túi xách lên, quay đầu lại đi tới.

Ánh mắt Triển Thiểu

Huy rơi trên chiếc cặp màu đen trong tay cô, khuôn mặt sắc bén đảo một

vòng trên mặt Cố Hạ, trong cổ họng phát ra một tiếng cười lạnh khinh

bỉ, “Hai tháng không gặp, ngược lại chỉ số thông minh c*̉a cô lại thấp

xuống một bậc.”

Cố Hạ không biết anh

đang nói gì, chẳng qua là nghe giọng điệu c*̉a anh thì cô biết anh đang

cười nhạo cô, ông chủ kiêm ân nhân cứu mạng c*̉a mình, Cố Hạ không

cười nhạo lại được, c*́i đầu trầm mặc không nói.

Lúc này đầu hẻm chạy

tới ba cảnh sát, còn có người trợ lí trẻ tuổi Khâu Hàn mà Cố Hạ

đã gặp đi theo, hai cảnh sát vội chạy đến bên cạnh tên cướp, từ trong

túi lấy ra một cái còng tay còng tên cướp lại, tên cướp đã sớm bị A

Đông đánh cho không còn sức nữa, lúc thấy cảnh sát đến thì cảm thấy

may mắn vì được sống sót.

Còn có một đội

trưởng đứng bên cạnh Triển Thiểu Huy, dáng vẻ cung kính, c*́i đầu khom

lưng nói: “Triển thiếu, tinh thần trọng nghĩa c*̉a ngài thật là mạnh

mẽ, tôi thấy c*̣c cảnh sát phải phong tặng cho ngài một lá cờ thưởng

vì hăng hái làm việc nghĩa.”

“Không cần, người nên

được thưởng phải là người bạn này c*̉a tôi.” Triển Thiểu Huy miễn

cưỡng nói, “Tình hình trị an c*̉a thành phố C này thật không được

tốt như các người nghĩ nhỉ, không nhiều những người nhanh chân như các

người.”

“Trợ lí Khâu báo nguy,

tôi c*̃ng biết là chuyện lớn.” Mặt mũi đội trưởng cười tươi, “Cái tên

cướp này c*̃ng thật không có mắt, ngay cả bạn c*̉a Triển thiếu c*̃ng

dám đánh, nhất định là đã phê thuốc nhiều lần nên thần trí không

tỉnh táo.”

Sau khi chế trụ tên

cướp, một cảnh sát khác thẩm vấn Cố Hạ, Cố Hạ tả lại một lần,

Triển Thiểu Huy bên cạnh chỉ chỉ cô, nói với đội trưởng, “Bạn c*̉a

tôi đêm nay có việc gấp, còn phải đến c*̣c cảnh sát tường trình nữa

sao?”

“Không cần, không cần,

có việc gì chúng tôi sẽ xử lí.” Đội trưởng luôn miệng nói.

“Ừ. Nếu đội trưởng

có thời gian thì hãy đến rạp chiếu phim tối c*̉a tôi nhìn xem, mang

theo vài anh em đi thị sát, những thương nhân như chúng tôi c*̃ng rất sợ

gặp phải những kẻ gây sự, có đội trưởng anh ở đây thì tôi an tâm hơn

nhiều rồi.” Triển Thiểu Huy cười nói, ý là “Anh mang theo người c*̉a

anh đến chơi đi.”

“Nào có kẻ nào dám

gây sự trên địa bàn c*̉a ngài?” Đội trưởng Trần cười trả lời, ba c*̉a

Triển Thiểu Huy đi ra từ xã hội đen, mấy năm trước khi mất đã rửa

trắng sự nghiệp không còn chút máu mới giao vào tay đứa con c*̉a

mình, toàn bộ thành phố C, kẻ dám xác phạm đến người có quyền thế

như nhà họ Triển không ai có kết quả tốt.

Cảnh sát hỏi thăm thân

phận c*̉a Cố Hạ, giữ lại phương thức liên lạc với cô, Triển Thiểu Huy

đứng bên kia nói: “Còn có việc, hôm nay xin tạm biệt.”

Đội

trưởng Trần nói vài câu, Triển Thiểu Huy xoay người rời khỏi nơi này,

A Đông theo sát phía sau. Nhìn thấy bọn họ đi xa, Khâu Hàn ý bảo Cố

Hạ đi mau, phía sau là phía cảnh sát quát tên cướp quanh quẩn trong

con ngõ nhỏ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.