Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 10: Trên xe


Trên đường rất đông

người, bên cạnh là KTV, ngọn đèn của câu lạc bộ đêm không ngừng lập lòe, thể

hiện rõ đây là một thành thị phồn hoa, vẫn luôn phồn hoa hơn người, Cố Hạ nhìn

đồng hồ cũng không phải quá muộn, đi về phía trạm xe buýt. Hôm nay thật sự là

một ngày dài, cô cảm thấy có chút mệt mỏi, tốc độ chậm dần, cơn gió đêm mát mẻ

thổi ta cái nắng nóng ban ngày, dường như cũng có thể thổi bay hết những phiền

não.

Lúc Triển Thiểu Huy lái

xe về thì nhìn thấy bóng lưng có vẻ cô đơn của cô, áo sơ mi màu trắng càng làm

nổi bật vẻ đơn độc, lão Tam đến chỗ lão Tứ, lão Ngũ vội vàng trở về nhà ngủ, ba

người mỗi người một ngả, anh vừa lái xe ra thì nhìn thấy Cố Hạ đang chậm rãi đi

dọc theo con đường, đã bỏ lỡ trạm đón taxi. Không biết vì sao dạo này lại trùng

hợp như vậy, luôn ba lần bốn lượt gặp được cô gái này, anh lái xe qua, thân xe

chậm rãi dừng lại sát bên Cố Hạ, nhấn còi một cái.

Cố Hạ nghe được tiếng còi

xe cũng chưa chú ý đến bên cạnh, trực tiếp dịch vào bên trong hai bước, Triển

Thiểu Huy mở cửa xe, nói: “Lên xe!”

Hai chữ của anh ngắn gọn

mà đầy uy lực, Cô Hạ sững sờ, Triển Thiểu Huy lặp lại một lần nữa, “Tôi

nói lên xe.”

Giọng điệu của anh như là

không cho phép người khác từ chối, Cố Hạ cảm thấy bất ngờ, vẫn bước vào trong

xe ngồi ở vị trí kế bên tài xế, cửa xe còn chưa đóng lại hoàn toàn thì Triển

Thiểu Huy đã bắt đầu nhấn ga, thuận tiện hỏi một câu: “Chỗ ở của cô?”

“Ngài muốn đưa tôi về

sao?” Cố Hạ không biết rốt cuộc anh muốn gì, nhìn anh mím môi rồi vội vàng

báo cáo chỗ ở của mình.

Xe hơi quẹo một vòng,

nhanh chóng đi về phía nam, Cố Hạ nghiêng đầu nhìn mặt Triển Thiểu Huy, nghi

ngờ nói: “Triển thiếu, sao hôm nay ngài lại tự mình lài xe, vệ sĩ của ngài

đâu?”

“Hiện tại thế giới bình

yên, vệ sĩ cũng cần phải nghỉ ngơi, chẳng lẽ cô cho rằng tôi chỉ là một ông chủ

chỉ biết bóc lột nhân viên?” Triển Thiểu Huy nhìn cô một cái, “Hay là

cô cảm thấy tôi ngay cả lái xe cũng không biết?”

“Tôi nào dám hoài nghi

ngài chứ?” Cố Hạ vội vàng nói rõ thái độ, “Chỉ là ông chủ tự mình đưa

tôi về, làm tôi cảm thấy quá…quá…thụ sủng nhược kinh.” (được sủng ái mà lo

sợ)

Bờ môi của Triển Thiểu

Huy hơi nhếch lên, dùng giọng nói lãnh đạm giải thích: “Chỉ là trùng hợp

nhìn thấy cô thôi.”

Ngọn đèn của những tòa

nhà hai bên đường hắt vào cửa sổ, khuôn mặt Triển Thiểu Huy lúc sáng lúc tối,

cánh tay đặt trên tay lái cứng cáp mạnh mẽ, giọng nói của anh như một làn gió

đêm xuyên qua rừng cây, mang theo một chút cảm giác êm dịu man mát, “Không

cần phải để trong lòng những lời nói của lão Ngũ, cậu ta là người hay thích nói

giỡn, cả công ty Khải Hoành đều bị cậu ta làm hư hết, số còn lại đều luyện mình

thành người kim cương không thể phá vỡ.”

Cố Hạ không nghĩ đến anh

sẽ an ủi mình, pha trò nói: “Con người tổng giám đốc Trâu rất hài hước,

tháng trước lúc tuyển người mới vào ngài ấy còn có thể đùa giỡn được…”

“Cậu ta nói đùa nhất định

là không có ai nhiệt tình muốn cười.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy có vẻ

xem thường, lão Ngũ nhất định là cố ý cười lạnh nói, tất cả mọi người không

buồn cười nhưng vì phối hợp với cậu ta nên không thể không cười, người kia rất

có hứng thú đùa ác. Triển Thiểu Huy nhìn về phía trước, miễn cưỡng

nói: “Thấy tối nay cô giúp người kia làm việc, sao anh ta lại không đưa cô

về?”

“Anh ấy có việc bận nên

phải đi.” Cố Hạ nhẹ nhàng nói.

“Bỏ ra một chút thời gian

thôi mà cũng không được sao?” Triển Thiểu Huy khẽ hừ một tiếng, trầm thấp

giống như cười nhạo, “Chẳng qua là lấy cớ mà thôi, phụ nữ các cô thật

khờ.”

Cố Hạ tự biết cô đối với

Quý Phi Dương cùng lắm cũng chỉ là một người bạn bình thường, tất nhiên không

thể yêu cầu quá xa vời, nhưng mà nghe được những lời nói trào phùng này, Cố Hạ

dù có thế nào cũng không thể vui vẻ được, giải thích: “Chúng tôi chỉ là

bạn bè bình thường, cơm nước xong tất nhiên đường ai nấy đi.”

Chắc hẳn là bị người khác

chọt trúng chỗ đau, giọng nói của Cố Hạ không kìm nén được lên cao, trong xe

liền đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Một nụ cười tráo phúng

vui vẻ hiện lên trên khóe môi của Triển Thiểu Huy, “Tôi đã gặp cô vài lần,

mỗi lần gặp mặt cô đều đang lên kế hoạch theo đuổi đàn ông.”

Cố Hạ cảm thấy Triển

Thiểu Huy tuy áo mũ chỉnh tề nhưng lại không phun ra được ngà voi, cô phản bác

lại: “Cho dù tôi có theo đuổi đàn ông thì thế nào? Trai chưa vợ gái chưa

chồng, mọi người đều là người trưởng thành, giới tính không có vấn đề gì, tôi

nghĩ mình theo đuổi đàn ông là rất bình thường. Nếu Triển Thiểu Huy ngài muốn

theo đuổi đàn ông thì mới đáng nói.”

Con mèo nhỏ đang lộ ra

cái móng vuốt thật sự của mình, Triển Thiểu Huy cười khẽ, “Không phải tôi

muốn cười cô theo đuổi đàn ông, mà cái kiểu theo đuổi của cô thật sự rất thất

bại, lão Ngũ nói cô đã làm mất mặt Khải Hoành.”

“Đây là chuyện

riêng.” Cố Hạ cường điệu, thật sự không hiểu nổi những người này làm sao

lại biết cô có ý với Quý Phi Dương, buồn bực dâng lên tận đỉnh đầu.

“Ok, chuyện riêng của cô

không ảnh hưởng đến công việc là được.” Triển Thiểu Huy quay đầu lại, ánh

mắt rơi trên khuôn mặt cô, như đang chọn rau dưa trái cây mà nhìn, “Thấy

cô là nhân viên của tôi, khuyên cô trước hết hãy đánh bại hết những người đang

theo đuổi cậu ta như cô , bằng không nói không chừng sau này lại có thêm một

đêm như vậy, bận việc cả buổi tối kết quả lại không có ai đưa về.”

Chỗ ở của Cố Hạ rất xa

công ty, mỗi ngày phải đi ít nhất 40 phút xe buýt nếu như không có kẹt xe. Bình

thường cô đều muốn đi sớm một chút, buổi sáng tay chân luống cuống không có

thời gian trang điểm, tuy khuôn mặt của Cố Hạ cũng không tệ nhưng cách ăn mặc

so với những người biết cách ăn mặc thì lập tức thua kém. Hiện tại bị một người

đàn ông trực tiếp vạch trần, cô thật sự không nhịn được, nghiêng đầu ra phía

ngoài, “Cảm ơn Triển thiếu đã suy nghĩ chu đáo cho nhân viên. Nhưng mà

ngài là người bận rộn, vậy nên hãy để tâm đến sự nghiệp thì hơn, chút việc nhỏ

này của tôi thật không xứng để cho ngài nhớ đến, bằng không công ty kinh doanh

không được tốt, tiền thưởng cuối năm cũng ít đi, những đồng nghiệp khác nếu

biết được tôi làm cho Triển thiếu phân tâm, không biết sẽ vẽ bao nhiêu bùa mà

rủa tôi đây.”

Khóe miệng Triển Thiểu

Huy giật giật, không nói thêm gì nữa, đối với anh mà nói, Cố Hạ chỉ là một nhân

viên bình thường, cô yêu mến ai, muốn theo đuổi ai cũng không liên quan gì đến

anh, nhưng mà theo như lời của lão Ngũ Trâu Nhuận Thành thì cứ coi như đang xem

một trò vui mà thôi, anh không thích xem mấy diễn viên kém cỏi vì muốn kiếm

tiền mà diễn, những người kia đều là trên màn hình một vẻ, phía sau màn hình

lại một vẻ, làm gì có chuyện thật chân chính sinh động thú vị như vậy. Xe đi

trên cầu vượt, trên con đường sáng rực đèn đường, bên trong xe yên tĩnh, gió

đêm thổi vào cửa sổ xe, Cố Hạ nhìn ánh đèn rực rỡ bên ngoài, giống như sao đêm

trên bầu trời chiếu xuống nhân gian, mang theo một sắc thái mê ly mộng ảo.

Không gian quá yên tĩnh

sẽ muốn ngủ, nhưng Cố Hạ không có ý ngủ trong xe của anh, nhìn nhìn bốn phía,

khoảng mười phút nữa sẽ về đến nhà, cô lại mở miệng nói: “Triển thiếu, từ

nay về sau tôi sẽ làm tốt công việc, môi trường của Khải Hoành rất tốt, cảm ơn

ngài đã cho tôi một cơ hội làm việc.”

“Rất tốt” Triển

Thiểu Huy không nói nhiều, nhấn mạnh ga, chiếc xe thể thao màu trắng như một

con ngựa hoang thoát cương, vượt qua những chiếc xe hơi phía trước.

Xuống cầu vượt, Cố Hạ bảo

anh dừng lại trước một ngã tư, vừa tháo dây an toàn vừa nói: “Tôi xuống xe

ở đây, vô cùng cảm ơn.”

Chỗ ở của Cố Hạ còn phải

đi thêm một đoạn đường nữa, con đường kia không có chỗ quay đầu xe, cô tất

nhiên không có ý làm phiền Triển Thiểu Huy. Triển Thiểu Huy không nói một chữ

nào, cũng không hỏi nơi ở cụ thể của cô. Cố Hạ vừa mở cửa ra khỏi xe, còn chưa

kịp quay lại nói lời tạm biệt với anh thì xe hơi đã phóng đi như bay, phả ra

một làn khói vương nhẹ trên quần áo của Cố Hạ.

Cố Hạ nhìn chiếc xe nhập

vào dòng xe cộ, nhún vai, tính tình của ông chủ tất nhiên không phải người mới

ra đời như cô có thể nhìn thấu, có thể đưa cô về đã là quan tâm đến nhân viên

lắm rồi. Cô xách túi xách, bắt đầu đi về phía phòng thuê của mình.

Công việc vẫn tiếp tục

như cũ, sau khi thích ứng được với công việc, một tuần trôi qua rất nhanh. Giữa

tháng tám, Cố Hạ nhận được tháng lương đâu tiên ở Khải Hoành, cô gọi điện thoại

về cho người nhà, ba mẹ liên tục nói cô mua nhiều quần áo, không cần phải tiết

kiệm cho mình. Cô cũng không quên trước kia nói là phải mời Quý Phi Dương ăn

cơm, kích động gọi điện thoại, bên kia Quý Phi Dương chỉ bật cười thành tiếng,

liên tục nói không cần, hơn nữa gần đây anh cũng không có ở công ty.

Anh hẳn là thật sự không

có ở tòa nhà thương mại, chín giờ vào làm việc, ở cầu thang Cố Hạ gặp rất nhiều

đồng nghiệp, nhưng cho tới bây giờ chưa từng gặp Quý Phi Dương, trong lòng thầm

nghĩ anh cũng không phải quản lí bộ phận tiêu thụ, đi ra ngoài công tác cũng

thật quá nhiều.

Cố Hạ cầm tiền lương rất

hưng phần, nhớ tới đêm hôm đó Triển Thiểu Huy cười nhạo cô, không khỏi nhếch

miệng. Có cô gái nào không yêu cái đẹp? Vào cuối tuần Từ Lộ Lộ kéo cô ra ngoài

đi dạo phố, hào phóng mua nhiều quần áo mới.

Đợi đến tháng chín thời

tiết không còn như bây giờ nữa, Cố Hạ đi làm tóc, lọn tóc uốn cong, còn nhuộm

thêm màu khác, nổi bật làn da trắng của cô. Thỉnh thoảng mua vài quyển tạp chí

vớ vẩn, buổi sáng nói chuyện với Từ Lộ Lộ trong phòng, không thể không nói,

cách ăn mặt của một người có liên quan rất lớn đến người bên cạnh, trong công

ty Khải Hoành phụ nữ đẹp khắp nơi, Cố Hạ dần dần cũng bị lây, mỗi ngày trước

khi ra khỏi cửa sẽ ngắm mình trong gương thật kĩ, chỉ sợ trước mặt mọi người bị

người khác cười nhạo.

Ba tháng thử việc qua đi

rất nhanh, Cố Hạ như ý nguyện đã trở thành nhân viên chính thức, công việc bận

rộn làm giảm bớt sự quan tâm của cô đối với Quý Phi Dương. Gặp lại Quý Phi

Dương một lần nữa là sau khi cô được chuyển lên chính thức, tháng mười khí trời

mát mẻ hợp lòng người, hôm đó là thứ sáu, đối với người đi làm mà nói thì thứ sáu

là thời gian phá lệ thoải mái. Buổi chiều sau khi tan làm tinh thần Cố Hạ rất

tốt, Từ Lộ Lộ đi cùng bạn trai, Cố Hạ không muốn về nhà nấu cơm nên một mình đi

dạo trên đường, đi lòng vòng qua các cửa hàng, cô nhớ góc đường có một nhà hàng

thức ăn nhanh Trung Quốc cũng không tệ, Cố Hạ quyết định tối nay phải đến đó ăn

cơm. Cô đi về phía góc đường, trong khoảng sân rộng thì nhìn thấy Quý Phi

Dương.

Cố Hạ nhanh chân đi đến

trước mặt anh, chảo hỏi: “Quý sư huynh, ôi chao dạo này không gặp anh

đấy!”

Hai tay Quý Phi Dương đều

đang cấm thứ gì đó, một tay cầm một chiếc máy tính rất nhỏ, logo trên bao ngoài

cho thấy nhãn hiệu kia giá cả không thấp, tuyệt đối không phải hàng lề đường;

tay kia cầm một cặp giấy tờ, nhìn thấy Cố Hạ thì cười nói: “Hình như cũng không

lâu, công việc dạo này của em thế nào?”

Hai người cũng đã hai

tháng chưa gặp mặt, Cố Hạ cảm thấy có hơi lâu, chỉ là cảm giác của hai người

không giống nhau thôi. Cố Hạ như trước cười nói: “Em đã chuyển lên chính

thức, cũng rất thân thiết với đồng nghiệp, hiện tại đi làm rất vui vẻ.”

“Vậy là tốt rồi, chúc

mừng em nha!” Quý Phi Dương bật cười lớn, anh nhìn nhìn Cố Hạ, hỏi

dò: “Cố Hạ, bây giờ em có việc gì quan trọng không?”

Trong lòng Cố Hạ tung

tăng như chim sẻ, vội vàng lắc đầu: “Không có”

“Có thể giúp anh một việc

được không?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.