Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 109: Phiên ngoại 3 Chỉ yêu em


Cố Hạ mang thai không

lâu thì Triển Thiểu Huy tự quyết định từ chức cho cô, sau khi biết

chuyện Cố Hạ rất tức giận, lần nào c*̃ng không thèm hỏi ý kiến c*̉a

cô mà tự mình hành động, việc gì c*̃ng làm xong mới báo cho cô biết,

buồn bực không thèm nhìn mặt Triển Thiểu Huy nữa. Triển Thiểu Huy

biết cô rất thích công việc này, dịu dàng dỗ dành cô: “Hiện giờ em

đang mang thai nên phải chú ý đến

sức khỏe nhiều hơn, áp lực công việc không có lợi cho sự phát triển

c*̉a thai nhi, vả lại trong công ty nhiều máy tính như vậy, nào máy

đánh chữ rồi máy copy, phóng xạ không tốt cho c*̣c cưng thì làm sao

đây? Với lại nếu em đi làm anh c*̃ng không tiện để cho người khác chăm

sóc em, suốt ngày phải chờ đợi lo lắng, hại anh c*̃ng không còn tâm

trạng đi làm nữa.”

Cố Hạ biết rõ anh

c*̃ng muốn tốt cho cô, thật ra trước kia Triển Thiểu Huy c*̀ng từng đề

cập đến việc cô không cần đi làm nữa nhưng mà thấy cô đi làm rất vui

vẻ nên c*̃ng không miễn cưỡng, còn không ngại phiền đưa đón cô đi làm,

bây giờ mang thai rồi, với tính tình c*̉a anh sẽ không để cho cô ra

ngoài đi làm, việc này Cố Hạ có thể lí giải được, nhưng mà chính

mình c*̃ng không thích anh tự mình quyết định mà không thèm thương

lượng với cô một tiếng nên quay sang hạ quyết tâm không nói chuyện với

anh.

Triển Thiểu Huy vô

c*̀ng có kiên nhẫn, dỗ dành cô nửa ngày, về sau vẫn thấy dáng vẻ

rầu rĩ không vui c*̉a cô nên có chút sốt ruột, “Nếu em thích đi làm

thì đến chỗ anh làm là được, tối thiểu còn có thể chăm sóc lẫn

nhau, môi trường làm việc c*̃ng khá tốt.”

Cố Hạ hừ một tiếng,

“Sáng trưa chiều tối đều gặp nhau, anh không thấy phiền sao?”

“Em là bà xã c*̉a anh,

sao lại thấy phiền chứ?” Thấy cô rốt cuộc c*̃ng nói chuyện Triển

Thiểu Huy có vẻ cợt nhả, ôm lấy cô, “Hạ Hạ, đừng tức giận, em mang

thai mà mỗi ngày còn phải đi làm tám tiếng đồng hồ, anh sợ em mệt

nên mới không cho em đi làm, vừa khéo em c*̃ng có thời gian làm những

việc khác. Như vậy ông xã c*̉a em mới yên tâm đi làm, kiếm thật nhiều

tiền để em sống cuộc sống c*̉a loài heo, vui vẻ giải trí, không lo

không nghĩ.”

Cân nặng c*̉a Cố Hạ

khá vừa vặn, vừa nghe thấy mấy lời này thì nhớ ngay đến cuộc sống

nhàn rỗi sau này, chắc hẳn chẳng bao lâu chính mình sẽ biến thành

một khối thịt tròn vo, hung hăng trừng mắt liếc anh, “Anh xem nhà anh

là một trại heo sao?”

“Có đôi khi cảm thấy

hơi giống, em rất thích ngủ giống như một con heo nhỏ lường biếng

vậy.” Triển Thiểu Huy nhéo cái mũi nhỏ c*̉a cô nhưng bị Cố Hạ né ra,

anh lại cười rộ lên, thấy Cố Hạ không tức giận nữa nên lại hôn lên

mặt cô vài cái. Hai người cãi nhau ầm ĩ, Triển Thiểu Huy vẫn luôn

cẩn thẩn chuyển động quanh cô, giống như một con búp bê, không để ý

sẽ dễ dàng bị vỡ.

Sau khi mang thai Cố Hạ

càng thích ngủ hơn, hơn nữa càng thêm kén ăn, hôm nay nói không ăn cái

này, không ăn cái kia, cô không ăn Triển Thiểu Huy lại vội vàng gọi

người bưng đi, sợ lọt vào mắt cô ảnh hưởng đến khẩu vị c*̉a cô, qua

vài ngày sau lại nói sao dạo này không nấu

món này, không nấu món kia, rõ ràng chính cô nói không muốn ăn nên

đầu bếp mới không nấu, Cố Hạ lại phàn nàn Triển Thiểu Huy keo kiệt,

cắt xén thức ăn c*̉a cô.

“Sao anh lại cắt xén

thức ăn c*̉a em được chứ? Anh mà sợ bị em ăn sạc nghiệp à.” Triển

Thiểu Huy oan uổng nói.

Cố Hạ cầm đũa phản

kháng, “Nếu anh không keo kiệt thì sao hôm nay trên mặt bàn đại bộ đều

là rau?”

“Không phải hôm qua em

nói thấy thịt là ngán, không muốn ăn thịt, muốn ăn nhiều rau một

chút sao?” Triển Thiểu Huy cảm thấy phụ nữ mang thai thật khó hầu

hạ.

“Em không có nói vậy

nha.” Cố Hạ kiên quyết phủ nhận, “Hôm qua hình như em nói muốn ăn giò

heo, loại giò vừa béo lại vừa không ngán, tại sao hôm nay không có?

Thứ em muốn ăn chính là món đó, em khẳng định hôm qua đã nói vậy.”

Triển Thiểu Huy vỗ

trán, anh có thể đánh cược hôm qua Cố Hạ nói muốn ăn nhiều rau, nhưng

mà lúc này c*̃ng không thể làm được gì, dỗ dành cô: “Muốn ăn thì sẽ

nấu ngay cho em, ở trong nhà em là lớn nhất.”

Bây giờ mà nấu giò

c*̃ng mất thời gian, Triển Thiểu Huy phải gọi nhà hàng mang tới, bảo

người ta tranh thủ thời gian mang tới thật nhanh. Trong những phương

diện khác anh đều rất dung túng cho Cố Hạ, thấy bụng cô lớn lên từng

chút một Triển Thiểu Huy vui mừng nói không nên lời. Về sau đi bệnh

viện kiểm tra, bác sĩ nói là mang thai sinh đôi, Triển Thiểu Huy mừng

đến nỗi ngủ không được, còn lần lượt gọi điện thoại báo tin này cho

từng anh em c*̉a mình, khoe khoang hạnh phúc c*̉a mình.

Mang thai được vài

tháng, khẩu vị c*̉a Cố Hạ tốt hơn nhiều, ai c*̃ng nói người mang thai

ăn uống rất ít, Cố Hạ lại không như vậy, cô rất thèm ăn, đã muốn ăn

thứ gì thì không thể chấp nhận những món khác, trên mặt bàn không

có thì cô sẽ chỉ ăn cơm không, dáng vẻ như không thể ăn được, Triển

Thiểu Huy sẽ nghĩ mọi cách để thỏa mãn cô.

Đến tối đã tắt đèn

nằm lên giường, nằm được một lát Cố Hạ lại mở đèn lên, lắc tay

Triển Thiểu Huy, “Ông xã, em đói bụng.”

Bình thường lúc cô

nhiệt tình gọi “ông xã” là đang nịnh nọt bắt anh làm việc gì đó

giúp cô, hoặc lại trong lòng đang muốn gây khó dễ gì đó sẽ tỏ ra hơi

nịnh nọt một chút. Triển Thiểu Huy nhớ tới tối nay hình như Cố Hạ

ăn không được nhiều lắm, biết chắc hẳn là mình đừng mơ được ngủ

nhanh như vậy, ngồi dậy từ trên giường,”Muốn ăn cái gì?”

“Muốn ăn đậu hũ hấp.”

“Đậu hũ hấp?”

“Ừm, chính là cái

quán đậu hũ buổi tối lần trước chúng ta đi xem phim xong tới ăn đó,

tự nhiên giờ lại nhớ đến hương vị đó.”

Cố Hạ hất mặt lên,

“Bây giờ trong đầu chỉ nghĩ đến mùi hương đó thôi.”

Triển Thiểu Huy nhìn

đồng hồ, “Bây giờ?”

“Bây giờ chắc là vẫn

còn bán, lần trước c*̃ng đã khuyu rồi mới đi ngang qua đó mà.” Bây

giờ Cố Hạ chỉ muốn ăn món đó.

Triển Thiểu Huy biết

dạo này Cố Hạ như vậy, muốn ăn cái gì là phải có bằng được, hôm

nay mà cô không ăn được món đó chỉ sợ là ngủ không được. Anh muốn

gọi người đi mua nhưng lại không nhớ nổi vị trí c*̣ thể c*̉a quán đậu

hũ kia, đó là một quán ăn khuya tối hôm trước xem xong phim đi ngang

qua, phải lái xe rẽ đông rẽ tây qua rất nhiều phố, thật sự không thể

tả rõ vị trí c*̣ thể c*̉a quán đó. Nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy

mong chờ c*̉a Cố Hạ, anh than thầm đứng dậy, “Anh đi mua cho em, phụ nữ

mang thai là lớn nhất.”

“Cảm ơn ông xã.” Cố

Hạ rạo rực cười.

“Nằm xuống, nếu mệt

thì tự mình ngủ đi.” Triển Thiểu Huy nhét cô vào trong ổ chăn mềm

mại, đã là mùa đông, tuy trong phòng đã có hệ thống sưởi ấm nhưng

anh không muốn cô bị cảm.

Cố Hạ nhìn thấy anh

xuống giường mặc quần áo tử tế rồi sau đó biến mất sau cửa, nằm

một mình không buồn ngủ, mở TV lên nằm trên giường xem. Đến khi bộ

phim truyền hình kết thúc c*̃ng đã gần 11h, đi vào nhà vệ sinh mới

phát hiện ngoài trời đang mưa, trong phòng tuy không thể cảm nhận được

nhưng cô c*̃ng biết mưa mùa đông rất lạnh, bắt đầu lo cho Triển Thiểu

Huy, trong lòng như có con kiến bò, ngồi không yên được, cô nhịn không

được gọi điện thoại hỏi xem anh ở đâu, Triển Thiểu Huy nói đang trên

đường về nhà, sẽ về ngay thôi.

Anh mang về nhà cho cô

một phần canh gà và đậu hũ hấp, trước đó đã tìm bình giữ nhiệt

trong nhà rồi mới mang đi, mở nắp ra hương thơm bay ra bốn phía, kéo

Cố Hạ xuống giường, anh đưa muỗng cho cô, “c*̉a em đây, mua ở quán đậu

hũ lần trước chúng ta đã ăn đấy.”

Phải đi một quãng

đường không hề gần, tay c*̉a anh sờ vào lạnh như băng, trên người c*̃ng

mang theo cái lạnh, Cố Hạ cầm đậu hủ hấp trong tay mà trong lòng như

có một tình cảm ấm áp đang chảy xuôi, “Ông xã vẫn là tốt nhất.”

“Trên đời này trừ ba

mẹ em ra c*̃ng chỉ có anh tốt với em nhất.” Triển Thiểu Huy không chút

khiêm tốn nói.

Cố Hạ bưng lấy ấm

đậu hũ hấp đi thật xa mua về, nước canh rất ngon, lúc nãy trong đầu

đều nghĩ đến hương vị c*̉a món đậu hũ hấp nhưng mà khi ăn vào bụng

mới phát hiện mình không thích đến như vậy, ăn vài miếng đã không

còn muốn ăn nữa, Triển Thiểu Huy đi vào phòng tắm thay đồ ngủ, “Ăn

nhanh lên, ăn xong còn đánh răng đi ngủ.”

Cố Hạ “Ừm” một

tiếng, chậm rãi nhai thức ăn trong miệng, Triển Thiểu Huy thấy động

tác thong thả c*̉a cô, dáng vẻ như không hợp khẩu vị, hỏi: “Chẳng lẽ

không phải hương vị em muốn ăn sao? Anh thấy hình như đâu có mua nhầm,

anh đã nhìn rất nhiều lần vào tên cửa tiệm mà.”

“Không có mua nhầm.”

Cố Hạ chậm chạp ăn đậu hũ trong chén, dáng vẻ miễn cưỡng.

“Nhưng sao hình như anh

cảm thấy em không thích lắm?”

“Không có mà.” Cố Hạ

vội vàng khoát tay, trời lạnh như vậy lại đi rất xa để mua về, cô

lại còn nói không muốn ăn không phải đang đùa giỡn người ta hay sao?

Cố Hạ vội vàng đưa thức ăn vào trong miệng.

Mặt cô lại tỏ ra nuốt

vào rất cực khổ, Triển Thiểu Huy nhận ra cô không thích lắm, tay vỗ

vỗ lưng cô, “Nếu không muốn ăn thì bỏ đi, ăn uống mà khổ sở như vậy

anh thấy không vui đâu.”

“Nhưng mà…Lúc nãy

thật sự em rất muốn ăn đậu hũ hấp, kết quả ăn vào miệng lại thấy

không muốn ăn.” Cố Hạ có hơi áy náy, giọng nói không tự giác hạ

thấp xuống, “Anh phải đi rất xa mới mua về được, em phải ăn hết nó.”

Nói xong lại đưa vào

trong miệng, Triển Thiểu Huy cầm lấy cái muỗng trong tay cô đặt xuống,

“Anh chạy đi mua xa như vậy không phải chỉ hy vọng em ăn vào thấy vui

thôi sao, đã ăn không thấy ngon như vậy thì thôi đi, vả lại bây giờ đã

khuya, em ăn nhiều quá lát nữa lại ngủ không được đâu.”

Triển Thiểu Huy đem

bình giữ ấm ra ngoài, Cố Hạ ở phía sau gọi lại: “Nói bọn họ đừng

bỏ đi, để vào tủ lạnh ngày mai hâm nóng lại, có thể ngày mai em sẽ

ăn hết nó.”

Hai người tắt đèn nằm

vào trong chăn, Triển Thiểu Huy thật sự rất mệt, nhắm mắt lại chuẩn

bị ngủ. Cố Hạ nhìn anh không nói câu nào, nhẹ nhàng giật giật, cẩn

thận hỏi: “Có phải anh cảm thấy em rất đáng ghét không, suốt ngày

muốn cái này cái nọ?”

Triển Thiểu Huy kéo tư

duy sắp sửa rơi vào giấc ngủ c*̉a mình lại, trở mình ôm lấy Cố Hạ,

nhét cả người cô vào lồng ngực c*̉a mình, “Không có, bây giờ em là

phụ nữ có thai, khẩu vị thay đổi, tâm tình thay đổi là chuyện rất

bình thường, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy bụng c*̉a em to dần lên

anh vui còn không kịp nữa là, sao lại chê em phiền được? Em thật vui

vẻ là được rồi, đừng nghĩ nhiều, anh sẽ có gắng rút ngắn thời gian

làm việc ở bên cạnh em.”

Gần đây Triển Thiểu

Huy luôn tan ca về sớm, thoái thác toàn bộ các cuộc xã giao buổi

tối, giống như một người đàn ông c*̉a gia đình, chuyện gì c*̃ng chiều

theo Cố Hạ, khi nói chuyện c*̃ng rất dịu dàng, tình cảm mật đường

như muốn hòa tan người khác ra, Cố Hạ nằm trong bóng tối trợn tròn

mắt, chần chờ hỏi: “Có phải vì em mang thai con c*̉a anh nên anh mới

đối xử tốt với em như vậy không?”

“Trước khi em mang thai

anh đối xử với em không tốt sao?”

Cố Hạ nghĩ ngợi,

“Hình như c*̃ng rất tốt.”

“Cái gì mà hình như?”

Triển Thiểu Huy bất mãn, khẽ cắn một ngụm lên vai Cố Hạ, nghe thấy

cô hít thật sâu mới nhả ra, “Em đúng là người phụ nữ không có lương

tâm, anh yêu thương em như vậy mà em không cảm nhận được sao? Không phải

trước khi mang thai em muốn ăn gì là nấu cái nấy, hôm nay nói đến

thành đông ăn, ngày mai lại nói sang thành nam chơi, có lần nào không

dẫn em đi không? Nhưng mà bây giờ em đang mang thai, phải chú ý rất

nhiều chuyện, cho nên anh mới càng quan tâm hơn thôi.”

Khác biệt chính là

lúc trước thỉnh thoảng Triển Thiểu Huy sẽ nói vài câu đả kích cô

một chút, hoặc là đào một cái hố chờ cô nhảy vào, bây giờ lại trở

nên hoàn toàn dịu dàng, ngay cả một câu nặng lời c*̃ng không có, suốt

ngày để ý sợ cô lạnh, ước gì có thể ôm cô vào trong lòng mãi.

Triển Thiểu Huy kéo mặt cô sang, chóp mũi chạm vào chóp mũi không

bóng tối: “Anh yêu em, em không biết sao?”

Cố Hạ giả vờ làm

giá, “Anh không nói làm sao mà em biết?”

“Em…người phụ nữ này,

càng ngày càng xấu.” Triển Thiểu Huy rít ra từ trong khẽ răng, lại

pha lẫn một chút vui vẻ, vươn tay chọc ngứa cô, “Có biết chưa… bây giờ

đã biết chưa?”

Cố Hạ cười khanh

khách, trốn chui trốn lủi, lách trái lách phải ở trong chăn, đầu

hàng: “Biết rồi…biết rồi…”

“Biết cái gì?” Triển

Thiểu Huy tiếp tục ép cung.

“Biết ông xã yêu em.”

Cố Hạ cười vui vẻ, “Ông xã đối xử với em tốt nhất…”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.